Cửu thiên linh giới - Chương 770: Huyết Chiến Cổ Điện: Đạo Tâm Chọi Ma Uy
Tiếng gầm thét giận dữ của Hắc Vương và khung cảnh Ma Binh tự chém giết lẫn nhau vẫn còn vương vấn trong tâm trí, nhưng đã bị bỏ lại phía sau, chìm sâu vào mê cung ảo ảnh. Ba thân ảnh, một gầy, một nhanh nhẹn, một thanh mảnh, lướt qua những hành lang đổ nát, xuyên qua những tấm màn sương mờ ảo mang theo linh khí nguyên thủy đã hóa thành dạng lỏng, tiến sâu vào lòng Thái Cổ Di Tích. Họ không biết mình đang đi về đâu, nhưng mỗi bước chân đều đưa họ đến gần hơn với một điều gì đó vĩ đại, cổ xưa đến mức khiến cả thời gian cũng phải cúi đầu.
Trước mắt họ, một cánh cổng khổng lồ dần hiện ra, sừng sững như một ngọn núi bị đẽo gọt. Nó không làm từ vàng ngọc hay đá quý, mà từ những khối đá nguyên khối màu xám tro, hùng vĩ đến mức khiến người ta phải nín thở. Bề mặt cổng khắc đầy những phù văn đã phai mờ, nhưng vẫn còn đó một khí tức viễn cổ, nặng nề và uy nghiêm, như thể nó đã chứng kiến sự khởi nguyên của vạn vật. Tiếng gió hú ghê rợn, không phải là tiếng gió bình thường, mà là âm thanh của thời gian đang gặm nhấm những tàn tích, tạo nên một bản giao hưởng ai oán và trầm hùng. Tiếng đổ vỡ của gạch đá vụn vặt, tiếng vọng từ những ngóc ngách sâu thẳm, tất cả hòa quyện vào nhau, tạo nên một bức tranh âm thanh đầy ma mị và bí ẩn. Một mùi hương đặc trưng, khó tả, vừa là mùi đá cũ mục nát, vừa là mùi bụi bặm của hàng triệu năm tích tụ, lại vừa thoang thoảng một thứ hương vị tựa như sự vĩnh hằng, khiến tâm trí kẻ lữ hành không khỏi cảm thấy phiêu diêu. Bầu không khí nơi đây cổ kính đến mức ngạt thở, hoang tàn đến mức bi tráng, nhưng lại đầy ắp một sự bí ẩn khó cưỡng. Linh khí nguyên thủy yếu ớt, nhưng tinh khiết đến lạ, trôi lãng đãng như những dải lụa mỏng trong không gian mờ ảo, nơi ánh sáng dường như cũng bị nuốt chửng, chỉ còn lại một thứ ánh sáng yếu ớt, le lói, mang cảm giác của một hoàng hôn vĩnh cửu không bao giờ tắt.
Tiêu Hạo, người luôn miệng nói cười, lúc này cũng không khỏi rùng mình. Hắn nép sát vào Lục Trường Sinh, giọng thì thầm khe khẽ, như sợ làm kinh động đến những linh hồn cổ xưa đang ngủ say: "Nơi quỷ quái gì thế này? Cứ như bước vào mộ cổ của thần linh vậy." Đôi mắt láu lỉnh của hắn đảo liên tục, quét qua những pho tượng khổng lồ đã vỡ vụn, những đường hầm bí ẩn chìm trong bóng tối, nơi mà ngay cả thần thức cũng khó lòng chạm tới. Dù vậy, trên tay hắn vẫn siết chặt một xấp bùa chú, đề phòng bất trắc.
Bách Lý Trần, với khuôn mặt góc cạnh lạnh lùng, lúc này cũng không giấu được vẻ nghiêm nghị. Thanh kiếm cổ đeo bên hông hắn khẽ rung lên bần bật, như đang cảm nhận được một nguồn uy áp vô hình. Hắn quét thần thức ra bốn phía, nhưng chỉ cảm thấy một sự hỗn loạn vô tận, một bức màn sương mù dày đặc che phủ mọi thứ. "Linh khí nguyên thủy... nhưng đã suy yếu quá nhiều," hắn trầm giọng nói, âm thanh vang vọng trong không gian rộng lớn, "Cẩn thận, đây không phải nơi an toàn." Ánh mắt hắn sắc lạnh, dò xét từng ngóc ngách, từng vết nứt trên tường, không bỏ qua bất kỳ chi tiết nào, bởi hắn biết, trong những nơi như thế này, một sơ suất nhỏ cũng đủ để trả giá bằng cả mạng sống.
Lục Trường Sinh không nói gì, chỉ lặng lẽ đưa tay chạm vào những phù văn cổ xưa khắc trên tường đá. Làn da hắn cảm nhận được sự lạnh lẽo của đá, nhưng sâu thẳm bên trong, Tàn Pháp Cổ Đạo của hắn lại rung động mãnh liệt, như thể đang kết nối với một nguồn năng lượng đã bị lãng quên từ thuở hồng hoang. Hắn nhắm mắt lại, cảm nhận luồng khí tức ấy. Trong tâm trí hắn, một dòng suy nghĩ chậm rãi trỗi dậy: 'Luồng năng lượng này... vừa quen thuộc, vừa xa lạ. Nó hòa quyện với tà khí của Linh Châu mà ta từng cảm nhận, nhưng lại có một bản chất khác biệt, tinh khiết hơn, như thể là nguồn gốc của mọi sự thanh khiết, bị ô uế bởi thời gian và ma lực. Cảm giác này... nó không phải là cái chết, mà là sự ngủ yên, chờ đợi một ngày thức tỉnh.' Đôi mắt đen láy của hắn hé mở, mang vẻ trầm tư sâu sắc. Hắn cẩn trọng tiến sâu vào bên trong, mỗi bước chân đều nhẹ nhàng, như sợ làm vỡ tan sự tĩnh lặng đã ngự trị nơi đây hàng vạn năm. Bách Lý Trần và Tiêu Hạo theo sát phía sau, sẵn sàng đối phó với bất kỳ hiểm nguy nào có thể ập đến.
Họ đi qua một hành lang dài hun hút, nơi những bức tượng thần khổng lồ với khuôn mặt kỳ dị, ánh mắt trống rỗng như nhìn thấu vạn cổ, sừng sững canh giữ. Dưới chân là những phiến đá lởm chởm, nhuốm màu thời gian, mỗi bước đi đều tạo ra tiếng vang vọng, khuếch đại sự tĩnh mịch của không gian. Linh khí nguyên thủy, dù yếu ớt, vẫn tràn ngập, như một làn sương mỏng bao phủ lấy họ, khiến mỗi hơi thở đều mang theo vị của đất trời thuở sơ khai. Lục Trường Sinh vẫn giữ nguyên vẻ điềm tĩnh, đôi mắt hắn quét qua từng họa tiết, từng vết nứt, như đang đọc một cuốn sách cổ vô tận. Hắn không tìm kiếm, hắn chỉ cảm nhận, để Tàn Pháp Cổ Đạo dẫn dắt mình, để đạo tâm vững như bàn thạch của hắn hòa vào dòng chảy của thời gian, tìm kiếm những chân lý ẩn sâu trong từng hạt bụi. Sự tĩnh lặng nơi đây đối với hắn không phải là sự trống rỗng, mà là sự viên mãn, là nơi để hắn lắng nghe tiếng vọng của vạn vật hữu linh, vạn vật hữu đạo.
Đột nhiên, một tiếng gầm rú giận dữ như xé toạc không gian tĩnh mịch, vang vọng từ phía sau lưng họ, khiến cả Di Tích cổ xưa cũng phải rung chuyển. "Chết tiệt! Bọn chuột nhắt! Ta sẽ xé xác từng tên một!" Giọng nói trầm đục, đầy uy lực của Hắc Vương, mang theo sự tức giận tột độ, như một cơn bão ma khí đang ập đến. Kèm theo đó là tiếng bước chân nặng nề, dồn dập của Ma Binh, tiếng vũ khí va chạm lạch cạch, tiếng gầm gừ khát máu, báo hiệu một cuộc truy đuổi không ngừng nghỉ. Không gian rộng lớn của sảnh đường, nơi từng là trung tâm của kiến trúc, giờ đây trở thành chiến trường. Những bức tường đổ nát, các pho tượng vỡ vụn mang hình thù kỳ lạ, như thể một thảm họa đã ập đến từ lâu, nay lại phải chịu đựng thêm những đòn tấn công hủy diệt. Linh khí nguyên thủy hỗn loạn, bị xé toạc bởi luồng ma khí đen đặc của Hắc Vương, đôi khi là những luồng năng lượng tà ác bị kìm nén từ sâu trong lòng đất nay lại bùng lên, khiến không khí trở nên nặng nề và khó thở.
"Không xong rồi!" Bách Lý Trần khẽ kêu lên, thanh kiếm cổ trong tay hắn chợt phát sáng. Hắn không chần chừ, lập tức vung kiếm, hàng vạn đạo kiếm khí hóa thành một bức tường phòng ngự kiên cố, chắn ngang lối vào sảnh đường. Các phù văn cổ xưa trên tường đá lập tức phát sáng, như được đánh thức sau giấc ngủ dài, cộng hưởng với trận pháp của Bách Lý Trần, tạo nên một hàng rào vô hình kiên cố. "Trường Sinh, cố gắng hết sức! Ta và Tiêu Hạo sẽ câu giờ cho ngươi!" Giọng hắn trầm hùng, vang vọng giữa tiếng gầm thét của Hắc Vương. Hắn biết, trong tình huống này, chỉ có Lục Trường Sinh mới có thể tìm ra lối thoát thực sự.
Tiêu Hạo hít sâu một hơi, nụ cười trên môi hắn tuy có chút gượng gạo nhưng ánh mắt vẫn ánh lên vẻ kiên cường. Hắn rút ra một xấp bùa chú dày cộp từ trong túi áo, mỗi lá bùa đều vẽ những phù văn phức tạp, ẩn chứa sức mạnh bùng nổ. "Muốn qua đây ư? Bước qua xác ta trước đã, tên quỷ đầu lợn!" Hắn cười khẩy, giọng điệu vẫn nhanh nhảu, hoạt bát, nhưng ẩn chứa sự quyết tâm sắt đá. Hắn không chần chừ, lao thẳng về phía Hắc Vương, tay liên tục ném ra những lá bùa. Bùa Hỏa Long, bùa Băng Phong, bùa Lôi Điện... vô số lá bùa được kích hoạt, tạo nên một màn pháo hoa rực rỡ nhưng đầy chết chóc, tạm thời chặn đứng bước tiến của Hắc Vương và đội quân Ma Binh. Mùi máu tanh bắt đầu lan tỏa trong không khí, hòa lẫn với mùi khét của pháp thuật và mùi bụi bặm của di tích, tạo nên một sự hỗn loạn kinh hoàng.
Lục Trường Sinh không hề do dự. Hắn biết rằng mạng sống của Tiêu Hạo và Bách Lý Trần đang đặt cược vào hắn. Ánh mắt hắn quét nhanh qua sảnh đường, tìm kiếm một nơi thích hợp. Cuối cùng, hắn dừng lại trước một bệ đá cổ khắc đầy ký tự, nằm ẩn mình dưới một pho tượng đã vỡ vụn. Bệ đá này không quá lớn, nhưng mang theo một khí tức đặc biệt, như thể nó từng là trung tâm của một nghi lễ cổ xưa. Hắn không nói một lời, vội vàng ngồi xuống, xếp bằng, nhắm mắt lại. Tàn Pháp Cổ Đạo trong cơ thể hắn bắt đầu vận chuyển, luồng linh lực ôn hòa nhưng mạnh mẽ tỏa ra, bao bọc lấy hắn trong một vầng sáng mờ ảo. Hắn hoàn toàn tập trung vào việc cảm nhận và giải mã những bí mật ẩn chứa trong kiến trúc cổ kính này, mọi tạp niệm đều bị gạt bỏ, chỉ còn lại sự tĩnh lặng tuyệt đối của đạo tâm.
Bên ngoài vầng sáng mờ ảo của Lục Trường Sinh, trận chiến diễn ra càng lúc càng ác liệt. Tiêu Hạo, với sự nhanh nhẹn và kinh nghiệm chiến đấu của mình, liên tục di chuyển, tránh né những đòn tấn công tàn bạo của Hắc Vương. Hắn không hề trực tiếp đối đầu, mà chỉ sử dụng chiến thuật du kích, ném ra vô số bùa chú, linh dược cường hóa bản thân, cố gắng làm suy yếu và chậm lại bước chân của kẻ địch. "Này tên quỷ đầu lợn, có giỏi thì bắt lấy ta đây!" Hắn vừa nói vừa lướt qua một khe đá, một lá bùa nổ tung phía sau, tạo ra một làn khói dày đặc che khuất tầm nhìn của Hắc Vương. Hắn biết mình không thể đánh bại Hắc Vương bằng sức mạnh, nhưng hắn có thể dùng trí tuệ và sự lanh lợi của mình để câu giờ.
Hắc Vương gầm lên giận dữ, đôi mắt đỏ rực quét khắp nơi, nhưng chỉ thấy những ảo ảnh mờ ảo do bùa chú của Tiêu Hạo tạo ra. Hắn vung Huyết Ma Đao, một luồng ma khí đen kịt bùng nổ, phá nát mọi thứ trên đường đi, nhưng không thể chạm vào thân ảnh lanh lẹ của Tiêu Hạo. "Một con kiến hôi! Ngươi tưởng có thể cản được ta sao? Chết đi!" Hắn tung những đòn đánh tàn bạo, mỗi nhát chém đều mang theo sức mạnh hủy diệt, khiến không gian rung chuyển dữ dội. Những pho tượng cổ xưa không chịu nổi uy áp, nổ tung thành từng mảnh, gạch đá vỡ vụn rơi xuống như mưa.
Bách Lý Trần không kém phần bận rộn. Hắn đứng vững như một ngọn núi trước làn sóng Ma Binh đang ào ạt xông tới. Kiếm khí của hắn sắc bén như dao cạo, mỗi đường kiếm đều mang theo sự tinh diệu của kiếm đạo. Hắn không chỉ chiến đấu, mà còn liên tục củng cố trận pháp phòng thủ, sử dụng linh khí nguyên thủy yếu ớt trong di tích để tạo ra những ảo ảnh, những cạm bẫy nhỏ, khiến đám Ma Binh trở nên hỗn loạn, không thể tiến lên. "Lùi lại!" H��n hét lớn, một đạo kiếm khí khổng lồ quét qua, đẩy lùi hàng chục Ma Binh. Mặc dù mệt mỏi, nhưng ánh mắt hắn vẫn kiên định, không hề nao núng. Hắn biết, nhiệm vụ của mình là giữ vững phòng tuyến, cho đến khi Lục Trường Sinh hoàn thành mục tiêu. Sự cộng hưởng từ Tàn Pháp Cổ Đạo của Lục Trường Sinh, dù không trực tiếp can thiệp, nhưng lại giúp trận pháp của hắn trở nên ổn định và kiên cố hơn, như một dòng chảy linh lực vô hình đang truyền vào, củng cố từng phù văn, từng kết cấu.
Trong khi đó, Lục Trường Sinh vẫn ngồi bất động trên bệ đá. Tàn Pháp Cổ Đạo vận chuyển ngày càng nhanh, luồng linh lực bao quanh hắn giờ đây không chỉ mờ ảo mà còn ẩn chứa những tia sáng lấp lánh, như những vì sao xa xăm. Tâm trí hắn đã hoàn toàn chìm đắm vào biển kiến thức cổ xưa. Hắn không đọc sách, không nhìn phù văn bằng mắt thường, mà là cảm nhận chúng bằng đạo tâm, bằng sự thấu hiểu sâu sắc của Tàn Pháp Cổ Đạo. Các ký tự cổ xưa trên bệ đá, trên tường, thậm chí cả những vết nứt trên mặt đất, đều hiện lên rõ ràng trong tâm trí hắn dưới dạng những dòng năng lượng phức tạp, những chuỗi vận hành của Thiên Đạo. Chúng không phải là ngôn ngữ, mà là bản chất của vạn vật, là sự kết nối giữa linh khí, địa mạch, và vũ trụ.
Không gian xung quanh rung chuyển dữ dội hơn bao giờ hết. Những đòn tấn công của Hắc Vương khiến toàn bộ Thái Cổ Di Tích như muốn sụp đổ. Các phù văn cổ trên tường nhấp nháy liên tục, có vẻ như đang phản ứng mạnh mẽ với năng lượng xung đột. Linh khí trong không gian bị xé toạc, tạo ra những luồng gió xoáy và tia lửa điện màu xanh tím, khiến bầu không khí trở nên ngột ngạt và nguy hiểm. Mùi máu tanh giờ đã nồng nặc hơn, hòa lẫn với mùi khét của pháp thuật và mùi lưu huỳnh nồng gắt, tạo nên một thứ mùi vị kinh hoàng, báo hiệu cái chết đang đến gần.
Tiêu Hạo, người đã chiến đấu không ngừng nghỉ, giờ đây đã bị thương nặng. Y phục của hắn rách nát tả tơi, máu chảy đầm đìa từ vai, từ cánh tay, thậm chí cả khóe miệng cũng không ngừng rỉ máu. Hắn thở hổn hển, mỗi hơi thở đều như bị xé nát, lồng ngực đau nhói. Trên tay hắn chỉ còn lại vài món bảo bối cuối cùng, ánh sáng của chúng đã trở nên yếu ớt, như ngọn nến trước gió. Hắn biết mình không thể cầm cự được bao lâu nữa. Dù vậy, đôi mắt láu lỉnh của hắn vẫn ánh lên vẻ kiên cường, không chịu khuất phục. "Khốn... kiếp... ta... sẽ không... gục ngã... dễ dàng... vậy đâu!" Hắn gầm lên, giọng nói khản đặc, ho ra một ngụm máu đỏ tươi.
Hắc Vương, tuy bị làm chậm lại, nhưng vẫn hung hãn như một con thú điên. Hắn không thể tin được một tên tiểu tử yếu ớt như Tiêu Hạo lại có thể cầm cự được lâu đến vậy. Điều đó khiến hắn càng thêm điên tiết. "Một con kiến hôi như ngươi, dám cản bước ta? Chết đi!" Hắn cười khẩy, nụ cười tàn bạo đến ghê người, giơ cao Huyết Ma Đao lên không trung. Thanh đao đen kịt, nhuốm đầy ma khí, phát ra một thứ ánh sáng đỏ quỷ dị, như lưỡi hái của tử thần. Luồng ma khí khổng lồ từ Huyết Ma Đao cuồn cuộn đổ xuống, bao trùm lấy Tiêu Hạo, như muốn nghiền nát hắn thành tro bụi. Đó là một đòn kết liễu, mang theo sự hủy diệt tuyệt đối. Tiêu Hạo biết mình không còn đường thoát. Hắn liều mạng ném ra một lá bùa phòng ngự cuối cùng, một lá bùa hộ mệnh cấp cao mà hắn luôn giữ gìn, nhưng nó nhanh chóng vỡ vụn dưới sức mạnh khủng khiếp của Huyết Ma Đao, chẳng khác nào một mảnh giấy mỏng manh.
Trong khoảnh khắc sinh tử ấy, khi luồng ma khí khổng lồ sắp nuốt chửng Tiêu Hạo, Lục Trường Sinh, vẫn đang ngồi bất động trên bệ đá, đột nhiên run nhẹ. Đôi mắt đen láy của hắn hé mở, nhưng không phải là nhìn ra thế giới bên ngoài. Trong đôi mắt ấy, chứa đựng một sự thấu hiểu sâu sắc, như thể hắn vừa nhìn thấy toàn bộ càn khôn. Hắn đã tìm thấy một điểm mấu chốt, một bản đồ năng lượng cổ xưa hiện rõ mồn một trong tâm trí hắn, không phải là bản đồ của di tích này, mà là bản đồ của vạn vật, của Thiên Đạo.
'Thái Sơ Linh Nguyên... không phải là vật chất... mà là... một chuỗi vận hành... của Thiên Đạo... Nó nằm ngay trong cấu trúc này, trong từng phù văn, từng mạch linh khí của Cửu Thiên Linh Giới!' Ý nghĩ này như một tia sét đánh thẳng vào tâm trí Lục Trường Sinh, khiến toàn bộ cơ thể hắn chấn động. Hắn cuối cùng đã hiểu. Cửu Thiên Linh Châu bị tà hóa không phải vì nó bị nhiễm bẩn, mà vì chuỗi vận hành của nó đã bị phá vỡ, bị bóp méo. Và Thái Sơ Linh Nguyên không phải là một vật phẩm cần tìm kiếm, mà là bản chất của sự vận hành ấy, là quy luật nguyên thủy của thế giới này.
Đúng lúc đó, Hắc Vương vung Huyết Ma Đao xuống. Luồng ma khí khổng lồ ập tới, nuốt chửng Tiêu Hạo. Một tiếng "Phụt!" vang lên, Tiêu Hạo không kịp phát ra một tiếng kêu nào, thân ảnh hắn bị ma khí đánh bay đi, đập mạnh vào bức tường đá cổ xưa, tạo ra một tiếng động lớn, rồi gục ngã, bất động. Máu tươi từ miệng hắn phun ra, nhuộm đỏ một mảng tường đá.
Cùng lúc đó, Lục Trường Sinh mở bừng mắt. Một luồng linh khí cổ xưa, thuần khiết và mạnh mẽ chưa từng thấy, chấn động quanh hắn, tỏa ra từ bệ đá, từ toàn bộ di tích, như thể chính hắn đã đánh thức linh hồn của nơi này. Ánh sáng vàng nhạt từ Tàn Pháp Cổ Đạo bao phủ lấy hắn, lan tỏa khắp sảnh đường, đẩy lùi một phần ma khí u ám. Hắn đã lĩnh ngộ được một điều gì đó vĩ đại, một chân lý ẩn chứa từ thuở khai thiên lập địa. Tuy nhiên, cái giá phải trả cho sự lĩnh ngộ ấy lại quá đắt. Tiêu Hạo đã ngã xuống.
Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, dành riêng cho độc giả truyen.free.