Cửu thiên linh giới - Chương 825: Cửu Thiên Linh Châu: Khúc Ca Hồi Sinh
Cổ Thần Di Tích, vốn chìm trong âm u và sự mục rữa của thời gian, giờ đây được tắm mình trong một thứ ánh sáng khác lạ. Không phải ánh nắng ban mai rực rỡ, mà là một màn sương trắng mờ ảo, mát lạnh, quyện lẫn với linh khí nguyên thủy đang cuồn cuộn dâng trào. Những tàn tích của đền đài, tượng đá khổng lồ, vốn mang vẻ u ám chết chóc, nay như được gột rửa, phô bày một vẻ nguyên sơ, cổ kính đến diễm lệ. Từng khối đá xanh rêu phong, từng phiến ngọc vỡ nát, đều toát ra một sự tinh khiết, như thể chúng vừa được tạc nên từ thuở khai thiên lập địa, chưa từng bị vấy bẩn bởi bụi trần hay tà khí. Tiếng gió hú qua các khe đá nay không còn bi ai, mà như một khúc ca du dương, hòa cùng tiếng nước chảy róc rách từ những mạch ngầm vừa được tái sinh. Mùi đất ẩm, mùi rêu phong, mùi đá cổ, tất cả hòa quyện tạo nên một hương thơm thanh khiết, gợi nhớ về một kỷ nguyên đã bị lãng quên.
Giữa trung tâm của sự tái sinh ấy, Lục Trường Sinh ngồi tĩnh tọa, dáng người hơi gầy nhưng ẩn chứa một sự kiên định đến khó tin. Khuôn mặt thanh tú của hắn hơi tái nhợt vì kiệt sức, nhưng đôi mắt đen láy, dù đang nhắm nghiền, vẫn toát lên vẻ trầm tư, điềm tĩnh. Trước ngực hắn, Cửu Thiên Linh Châu lơ lửng, phát ra ánh sáng mờ ảo, không chói chang nhưng lại mang một vẻ thiêng liêng khó tả. Viên châu ngọc như một trái tim đang đập, nhịp nhàng cộng hưởng với từng luồng linh khí "Vạn Cổ Khai Thiên" đang bốc lên từ lòng đất. Hắn cảm nhận được sự mệt mỏi cùng cực đang thấm vào từng thớ thịt, từng kinh mạch, nhưng sâu thẳm trong đạo tâm, một sự thanh thản chưa từng có đang lan tỏa. Hắn đã dùng chính bản nguyên của mình, dùng Tàn Pháp Cổ Đạo để thanh tẩy tận gốc rễ, để kéo Linh Châu thoát khỏi vực thẳm của tà đạo. Đây không chỉ là một nhiệm vụ, mà là một sự hòa nhập, một sự giao thoa giữa đạo của hắn và bản nguyên của vũ trụ. Giờ đây, hắn cảm thấy mình như một phần của Cửu Thiên Linh Châu, và ngược lại. Trách nhiệm to lớn của việc duy trì sự cân bằng này, của việc là cầu nối giữa Linh Châu và thế gian, đột nhiên đè nặng lên vai hắn, nhưng hắn không hề nao núng. Bản tâm bất biến, đạo lộ vững vàng.
Mộc Thanh Y đứng cách đó không xa, dáng người thanh thoát, khoác lên mình bộ đạo bào màu xanh ngọc, đôi mắt phượng sáng ngời, sâu thẳm như hồ nước mùa thu, dõi theo Lục Trường Sinh và Cửu Thiên Linh Châu. Nàng hít một hơi thật sâu, cảm nhận luồng linh khí tinh thuần tràn vào phổi, gột rửa mọi tạp chất trong cơ thể và tâm hồn. Nàng đã chứng kiến không ít kỳ tích trong đời, nhưng đây là lần đầu tiên nàng thấy một sự tái sinh triệt để đến vậy. Không phải là sự phục hồi đơn thuần, mà là sự trở về với cội nguồn, với bản nguyên sơ khai nhất. Nàng thì thầm, giọng nói mang theo sự kinh ngạc tột độ: “Linh khí này... thật sự trở lại như thời Vạn Cổ Khai Thiên. Cửu Thiên Linh Châu đang... phản ứng?” Nàng nhìn chằm chằm vào viên châu đang lấp lánh, cảm nhận một mối liên kết vô hình giữa nó và Lục Trường Sinh. Sự thán phục trong nàng dâng trào, không chỉ vì sức mạnh mà còn vì sự thấu hiểu sâu sắc về vạn vật của Lục Trường Sinh. Con đường của hắn, ban đầu bị xem là chậm chạp, vô dụng, nay lại chứng minh được giá trị vượt lên trên mọi tranh giành và toan tính.
Tiêu Hạo, với khuôn mặt tròn và đôi mắt láu lỉnh, chạy đến, tay vẫn giữ chặt chiếc la bàn mà hắn đã sử dụng để đo lường linh khí. Chỉ số trên đó đã đạt đến một mức độ kinh người, vượt xa mọi giới hạn mà hắn từng thấy, và quan trọng hơn, bản chất của nó là loại linh khí nguyên thủy mà hắn chỉ từng đọc trong những thư tịch cổ xưa nhất. Hắn lắp bắp, giọng nói vang vọng sự sửng sốt: “Trời ơi, nó còn mạnh hơn cả lúc bị tà hóa! Cảm giác như toàn bộ thế giới đang thở cùng nó vậy!” Hắn lắc đầu lia lịa, cố gắng tin vào những gì mắt thấy tai nghe. “Đây chính là 'Vạn Cổ Khai Thiên' trong truyền thuyết sao? Trường Sinh huynh, huynh đã làm được điều mà ngay cả các Tiên Tôn cũng khó lòng đạt tới!” Hắn nhìn Lục Trường Sinh, trong lòng dấy lên một niềm kính phục vô hạn. Cái vẻ ngoài bình dị, khiêm nhường của Lục Trường Sinh ẩn chứa một đạo lý thâm sâu, một sức mạnh vô hình mà không ai có thể sánh bằng.
Bách Lý Trần, dáng người cao ráo, thanh mảnh, cũng tiến vào khu vực đã được thanh tẩy. Kiếm ý trong người hắn khẽ rung động, không phải là sự đối kháng, mà là sự hòa điệu, như được tắm mình trong một dòng suối nguồn tinh khiết. Hắn cảm nhận được sự thay đổi rõ rệt của không gian, của bản chất linh khí. Đối với một kiếm tu, việc thấu hiểu bản chất của vạn vật là điều tối quan trọng, và giờ đây, hắn cảm thấy mình đang đứng trước một cánh cửa mới của kiếm đạo. Hắn nhìn Lục Trường Sinh, rồi lại nhìn về phía xa xăm của U Minh Cổ Địa, nơi tà khí vẫn còn cuồn cuộn, một sự tương phản rõ rệt. “Đạo của ngươi... không phải là để chinh phục, mà là để 'thuận theo', để 'tái tạo'. Kiếm của ta chỉ có thể chặt đứt, nhưng ngươi đã 'tẩy rửa' cả căn nguyên. Đây mới là đạo lý chân chính.” Giọng nói của hắn, vốn luôn mang theo sự ngạo nghễ, giờ đây lại chứa đựng một sự kính phục chân thành, không chút che giấu. Lần đầu tiên, hắn thực sự giác ngộ rằng kiếm đạo không chỉ là sự sắc bén, sự hủy diệt, mà còn là sự thấu hiểu, sự kiến tạo, sự hòa hợp với tự nhiên. Con đường của Lục Trường Sinh đã mở ra một chân trời mới cho hắn, một chân trời không chỉ có sự đối kháng, mà còn có sự hòa hợp, kiến tạo. Sự thay đổi trong nhận thức này báo hiệu một bước đột phá lớn trong con đường tu luyện của Bách Lý Trần, một sự chuyển mình từ kiếm đạo của sức mạnh sang kiếm đạo của đạo lý.
Lục Trường Sinh khẽ gật đầu, môi mấp máy, giọng nói vẫn trầm tĩnh, điềm đạm như dòng suối, nhưng ẩn chứa một sự mệt mỏi rõ rệt. Hắn hít một hơi thật sâu luồng linh khí tinh khiết, cảm nhận sự mát lành đang lan tỏa khắp cơ thể, từng chút một xua đi sự kiệt quệ. “Tà khí ăn mòn sâu sắc, cần một phương pháp sâu sắc hơn để loại bỏ. Tàn Pháp Cổ Đạo không cầu tốc độ, chỉ cầu bản nguyên. Cửu Thiên Linh Châu chỉ là công cụ dẫn dắt. Quan trọng là giữ vững đạo tâm, không bị tà khí xâm nhiễm, và hiểu rõ bản chất của vạn vật.” Hắn nhắm mắt lại, điều hòa hơi thở, cơ thể hơi run rẩy, nhưng đạo tâm vẫn vững như bàn thạch, một ngọn đèn không bao giờ tắt giữa bão tố. Hắn cảm nhận Cửu Thiên Linh Châu đang rung động ngày càng mạnh mẽ, ánh sáng từ nó dần bùng lên, hút lấy những luồng linh khí 'Vạn Cổ Khai Thiên' xung quanh, như một sinh vật khổng lồ đang thức tỉnh. Một cảm giác kết nối sâu sắc hơn nữa lan tỏa trong tâm trí hắn, không chỉ là của người điều khiển, mà là của người đồng hành, người hiểu rõ bản nguyên của nó. Hắn biết, điều vĩ đại hơn sắp đến.
***
Đúng như dự đoán của Lục Trường Sinh, Cửu Thiên Linh Châu bỗng bùng nổ một luồng sáng chói lọi, không phải là sự bạo liệt hủy diệt mà là sự tinh khiết tái sinh, một ánh sáng mang theo năng lượng Vạn Cổ Khai Thiên thuần túy. Ánh sáng ấy không còn mờ ảo nữa, mà rực rỡ như hàng vạn mặt trời nhỏ hợp lại, nhưng lại không hề gây chói mắt, mà mang đến một cảm giác ấm áp, dịu dàng đến lạ thường. Nó mang theo một làn sóng năng lượng mạnh mẽ, nhưng không hề áp bức, mà như một hơi thở nhẹ nhàng, lan tỏa ra khắp Cửu Thiên Linh Giới.
Từ Cổ Thần Di Tích, cột sáng khổng lồ vút lên trời xanh, xuyên qua tầng mây, chạm tới tận hư không vô tận. Xung quanh cột sáng, một làn sóng xanh lục, màu của sự sống, của cây cỏ non tơ, của những dòng suối trong lành, quét qua các vùng đất. Làn sóng này đi đến đâu, những tàn dư tà khí còn sót lại trong không trung, trong linh mạch bị hư hại, trong những vết nứt của địa mạch, đều bị ánh sáng này thanh tẩy, chuyển hóa. Từng đụn khói đen u ám tan biến như sương sớm gặp nắng, từng vết sẹo trên mặt đất dần lành lại, từng hơi thở nặng nề của thế giới dần trở nên trong lành. Cửu Thiên Linh Giới như một cơ thể khổng lồ đang thở hắt ra, gột rửa đi mọi bệnh tật và vết thương.
Cửu Thiên Linh Châu, giờ đây hoàn toàn thoát ly khỏi bàn tay Lục Trường Sinh, bay lơ lửng giữa không trung, tại đỉnh cột sáng. Nó không còn là một công cụ, mà là một thực thể sống động, một trái tim của vũ trụ. Nó bắt đầu đập nhịp nhàng, một nhịp đập chậm rãi, hùng vĩ, mà tất cả chúng sinh trong Cửu Thiên Linh Giới đều có thể cảm nhận được trong sâu thẳm tâm hồn. Mỗi nhịp đập của nó là một làn sóng linh khí nguyên thủy, tinh khiết, được điều hòa và phân bổ đi khắp nơi. Từng vùng đất khô cằn bao năm vì tà khí mà chết chóc, từng mạch núi nứt gãy vì chiến tranh mà cạn kiệt, nay đều được tưới tắm bằng dòng linh khí mới mẻ, mang hơi thở của thời kỳ "Vạn Cổ Khai Thiên".
Tại Cổ Thần Di Tích, Mộc Thanh Y, Tiêu Hạo và Bách Lý Trần đều ngước nhìn cảnh tượng vĩ đại ấy. Gương mặt họ tràn ngập sự kinh ngạc, thán phục và cả một niềm hy vọng mãnh liệt. Tiêu Hạo không còn nói nên lời, chiếc la bàn trong tay hắn đã ngừng quay, chỉ số linh khí đã vượt quá mọi thang đo, và quan trọng hơn, nó đang ổn định ở một trạng thái cân bằng hoàn hảo. Hắn cảm thấy một luồng năng lượng ấm áp, dễ chịu đang tràn vào cơ thể, gột rửa đi sự mệt mỏi, tái tạo lại sinh lực. Mộc Thanh Y đưa tay ra, cảm nhận những hạt linh khí li ti đang đậu trên làn da, mát lạnh và tinh khiết như sương mai. Đôi mắt phượng của nàng ánh lên vẻ rạng rỡ, trong lòng dấy lên niềm tin sắt đá rằng Cửu Thiên Linh Giới sẽ thực sự được cứu vớt. Bách Lý Trần, vốn luôn điềm tĩnh, giờ đây cũng không giấu được sự chấn động. Kiếm ý của hắn như được dẫn dắt bởi một lực lượng vô hình, bay lượn quanh người, hòa vào dòng linh khí nguyên thủy. Hắn cảm thấy kiếm đạo của mình không còn bị giới hạn bởi những chiêu thức, mà được mở rộng ra vô hạn, hòa vào đại đạo của thiên địa.
Lục Trường Sinh đứng dậy, dáng người vẫn hơi nghiêng ngả vì kiệt sức, nhưng ánh mắt hắn sáng rực, nhìn Cửu Thiên Linh Châu đang tỏa sáng giữa không trung. Hắn thở hắt ra một hơi thật dài, cảm nhận sự kết nối sâu sắc đến tận linh hồn. “Nó... đã hoàn toàn thanh tẩy.” Giọng hắn khàn đi một chút, nhưng tràn đầy sự nhẹ nhõm và một niềm vui thầm lặng. Hắn biết, công việc của mình không chỉ là thanh tẩy, mà là trả lại cho Cửu Thiên Linh Châu sự tự chủ, trả lại cho nó vai trò vốn có của một trái tim vũ trụ. Từ nay, nó sẽ không còn bị ai thao túng, không còn là công cụ của bất kỳ thế lực nào, mà sẽ tự mình điều hòa linh khí, tự mình kiến tạo lại thế giới theo bản nguyên sơ khai nhất.
Cột sáng vút lên trời, không chỉ là một biểu tượng, mà là một sự kiện có thật. Các tu sĩ khắp Cửu Thiên Linh Giới, từ những phàm nhân đang ngước nhìn lên bầu trời, đến những cường giả đang tĩnh tọa trong mật thất, đều cảm nhận được sự thay đổi kỳ diệu này. Một làn sóng linh khí trong lành, tinh khiết, mang theo hơi thở của sự sống, của sự tái sinh, quét qua mọi ngóc ngách của thế giới. Bầu trời vốn u ám bởi tà khí giờ đây quang đãng lạ thường, ánh nắng ban mai rực rỡ hơn bao giờ hết, và đôi khi, những dải cầu vồng ngũ sắc hiện lên lung linh giữa không trung, báo hiệu một kỷ nguyên mới đang đến. Tiếng reo hò từ xa vọng lại, từ những vùng đất đang được hồi sinh, từ những con người đang cảm nhận được niềm hy vọng quay trở lại. Cửu Thiên Linh Giới, sau bao năm chìm trong bóng tối, cuối cùng cũng được ban tặng một khúc ca hồi sinh, một bản giao hưởng của sự sống và ánh sáng.
***
Tại Cửu Trọng Thiên Cung, nơi vĩnh viễn mây trắng bồng bềnh bao phủ, Tiên Quân Dao Quang vẫn đang tĩnh tọa trên bảo tọa ngọc, thân hình thanh thoát, dung nhan đẹp như tiên giáng trần nhưng đôi mắt lại vô cùng thâm thúy, tĩnh lặng như biển cả. Bỗng nhiên, một luồng sáng thuần khiết, mang theo hơi thở của "Vạn Cổ Khai Thiên", từ hạ giới xuyên qua các tầng mây, chạm đến thần thức của nàng. Tiên Quân khẽ mở đôi mắt, hàng mi bạc khẽ lay động. Nàng không nói, chỉ lặng lẽ cảm nhận sự biến động lớn lao trong trật tự linh khí vũ trụ. Sự ổn định trở lại của thiên địa, một sự kiện hiếm có và vượt ngoài mọi dự liệu của nàng, bởi theo tính toán, Cửu Thiên Linh Giới phải mất hàng vạn năm nữa mới có thể tự phục hồi, chứ đừng nói là tái tạo bản nguyên. Sự can thiệp này, sự thay đổi cốt lõi này, khiến nàng không khỏi suy tư. Nàng khẽ nhíu mày, rồi lại giãn ra, một tia thấu hiểu lóe lên trong đôi mắt sâu thẳm. Lục Trường Sinh, cái tên mà nàng đã ghi nhận từ lâu, giờ đây đã thực sự tạo nên một kỳ tích, một sự thay đổi bản nguyên mà ít ai dám nghĩ tới, thậm chí là làm được.
Cùng lúc đó, tại tổng bộ các thế lực chính đạo khắp Cửu Thiên Linh Giới, các cường giả cũng đồng loạt cảm nhận được làn sóng linh khí mới mẻ, tinh khiết.
Tại Thái Huyền Tông, Thanh Liên Nữ Đế đứng trên đỉnh núi cao nhất, bộ y phục màu xanh ngọc bích bay phấp phới trong gió, tay cầm phất trần. Khuôn mặt thanh tú của nàng giờ đây không còn vẻ lo âu, mà thay vào đó là sự kinh ngạc và niềm hy vọng. Nàng ngước nhìn về phía cột sáng đang vút lên tận trời, thầm thì, giọng nói trong trẻo nhưng chứa đựng sự xúc động: “Linh khí... nó đang được điều hòa. Không phải phục hồi, mà là... tái sinh.” Nàng đã từng chứng kiến sự suy tàn của Cửu Thiên Linh Giới, từng tuyệt vọng trước sự bành trướng của tà khí. Giờ đây, cảnh tượng này như một phép màu, một minh chứng sống động cho câu nói “Đại nghĩa đặt lên hàng đầu, nhưng không quên nhân tâm.” Nàng biết, đây là thành quả của con đường mà Lục Trường Sinh đã kiên trì theo đuổi, một con đường khác biệt hoàn toàn với lối tu hành thông thường, nhưng lại đạt được hiệu quả vĩ đại đến khó tin.
Tại Long Cung sâu thẳm dưới đáy biển, Long Tộc Thái Tử, với vẻ ngoài uy phong, tuấn tú và đôi mắt vàng kim, cảm nhận được một luồng năng lượng quen thuộc đang lan tỏa khắp các thủy mạch, xua tan đi những tàn dư ô uế. Hắn đứng dậy khỏi bảo tọa, long bào màu xanh thẫm khẽ lay động, ngước nhìn lên mặt biển, nơi ánh sáng rực rỡ từ Cửu Thiên Linh Châu đang xuyên qua làn nước, chiếu rọi đến tận Long Cung. Một nụ cười hiếm hoi nở trên khuôn mặt hắn. “Long Tộc ta, không bao giờ cúi đầu trước tà ác!” Hắn đã từng tuyên bố như vậy, và giờ đây, với sự thanh tẩy của linh khí, hắn cảm nhận được sự cân bằng trở lại, một hy vọng mới cho sự phục hưng của Long Tộc và toàn bộ Cửu Thiên Linh Giới. Hắn thầm nghĩ, Lục Trường Sinh này, quả nhiên là người có đạo duyên vô cùng sâu sắc với thiên địa.
Tại Vạn Pháp Tông, Vạn Pháp Tông Chủ, với khuôn mặt uy nghiêm và đôi mắt sáng, mặc đạo bào màu xanh thẫm, đang tĩnh tọa trong tông môn. Khi làn sóng linh khí nguyên thủy tràn đến, hắn đột ngột mở mắt, một sự sửng sốt hiện rõ trên gương mặt. Hắn đứng dậy, bước ra đại điện, nhìn về phía chân trời nơi cột sáng đang tỏa rực. “Đạo của Lục Trường Sinh... không ngờ lại có thể làm đến mức này. Hắn đã thực sự thay đổi cục diện.” Giọng nói của hắn trầm bổng, tràn đầy sự thấu hiểu và kính phục. Hắn đã từng nghi ngờ con đường "chậm mà chắc" của Lục Trường Sinh, nhưng giờ đây, hắn hoàn toàn công nhận. “Đạo lý không nằm ở nhanh hay chậm, mà ở bền vững và phù hợp.” Hắn lẩm bẩm, như thể đang nói với chính mình, đồng thời cũng là một lời khẳng định cho con đường mà Lục Trường Sinh đã chọn.
Các cường giả khác, từ các tông môn lớn đến các thế gia ẩn mình, tất cả đều ngước nhìn về phía nguồn sáng, trong lòng dấy lên niềm hy vọng và sự tôn kính sâu sắc đối với Lục Trường Sinh. Họ không chỉ thấy một người đã cứu vớt thế giới khỏi tà đạo, mà còn thấy một người đã mở ra một con đường mới cho tu hành, một con đường quay về với bản nguyên, với đạo lý chân chính.
Mặc dù Cửu Thiên Linh Châu đã được thanh tẩy hoàn toàn và bắt đầu tự động điều hòa linh khí, mang đến một làn sóng hy vọng mới cho Cửu Thiên Linh Giới, nhưng Lục Trường Sinh vẫn hiểu rõ, thế giới này vẫn còn vô số vết thương sâu sắc từ đại chiến. Tà khí của Ma Quân Huyết Ảnh có thể đã bị loại bỏ, nhưng những tàn dư của tư tưởng tà ác, những vết sẹo trong tâm trí chúng sinh, những khu vực bị tàn phá nặng nề, vẫn cần thời gian dài để phục hồi hoàn toàn. Sự chú ý của Tiên Quân Dao Quang báo hiệu sự can thiệp của các thực thể siêu việt hơn vào Cửu Thiên Linh Giới, không nhất thiết là để đối đầu mà là để duy trì trật tự vũ trụ. Bản chất "Vạn Cổ Khai Thiên" của linh khí được tái tạo có thể là nguồn gốc cho những cơ duyên, sinh vật, hoặc vật phẩm đặc biệt sẽ xuất hiện trong tương lai, nhưng cũng đồng nghĩa với những thách thức mới. Linh Châu bắt đầu "tự động" điều hòa linh khí, cho thấy nó sẽ tiếp tục đóng vai trò quan trọng trong việc định hình lại Cửu Thiên Linh Giới, và Lục Trường Sinh sẽ có một mối liên kết không thể tách rời với nó, một trách nhiệm mới mẻ và to lớn. Quá trình phục hồi toàn bộ sẽ là một hành trình dài và gian nan, mở ra các nhiệm vụ mới cho Lục Trường Sinh và các thế lực chính đạo, một con đường tu hành không bao giờ có điểm dừng.
Bản truyện chính thức do Long thiếu sáng tác, độc quyền trên truyen.free.