Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Cửu thiên linh giới - Chương 973: Dung Nạp Bất Biến: Chân Lý Của Dòng Chảy

Ánh bình minh vàng óng trải dài trên vạn vật, xua tan đi màn sương giăng nhẹ, mang đến một cảm giác ấm áp và tràn đầy hy vọng sau một đêm lạnh giá. Tiếng gió rít qua đỉnh núi giờ đây nghe êm dịu hơn, như một lời thì thầm của thiên nhiên chúc mừng sự lĩnh ngộ của Lục Trường Sinh. Hắn đã hoàn toàn thấu hiểu. Triết lý tà đạo kia, dù mang vẻ ngoài đáng sợ và cực đoan, thực chất chỉ là một phần nhỏ, một khía cạnh méo mó của Đạo Vô Cực. Nó không phải là sai lầm hoàn toàn, bởi lẽ sự hủy diệt cũng là một quy luật của tự nhiên. Tuy nhiên, nó đã bị đẩy đến giới hạn của sự cực đoan, thiếu đi sự cân bằng và hài hòa mà Lục Trường Sinh đã và đang chiêm nghiệm. Sự thất bại của tông phái tà đạo đó không phải vì chúng thiếu sức mạnh, mà vì chúng đã đi ngược lại dòng chảy của Đạo, tự tách mình ra khỏi sự dung hòa cần thiết.

Lục Trường Sinh không cần phải tiêu diệt nó, bởi lẽ nó đã tự hủy diệt chính mình. Hắn cũng không cần phải thanh tẩy nó, bởi lẽ sự thấu hiểu đã là một hình thức thanh lọc. Cái mà hắn cần làm, chỉ là nhận ra giới hạn của nó, và từ đó, củng cố con đường của riêng mình – con đường của sự dung hòa, của vô vi, của sự chấp nhận vạn vật như vốn có. Một nụ cười nhẹ, rất nhẹ, thoáng qua trên môi hắn. Đó không phải là nụ cười của chiến thắng, mà là nụ cười của sự an nhiên, tự tại, của một tâm hồn đã tìm thấy sự bình yên trong chân lý.

“Đạo là vô tận, nhưng cũng có giới hạn của sự cân bằng,” Lục Trường Sinh khẽ nói, giọng hắn trầm ấm và vang vọng giữa không gian tịch mịch của đỉnh núi. Những lời lẽ của hắn không dành cho ai khác ngoài chính hắn, một sự khẳng định vững chắc cho con đường mà hắn đã chọn. “Cực đoan rồi sẽ tự hủy diệt, bởi lẽ nó không thể dung chứa toàn bộ. Nó chỉ nhìn thấy một mặt, và cố chấp bám víu vào đó, bỏ quên những khía cạnh còn lại. Con đường của ta, vẫn là chấp nhận và dung hòa.”

Hắn từ từ đứng dậy, vươn vai nhẹ nhàng. Cơ thể hắn cảm thấy khoan khoái, tràn đầy linh lực, không phải bởi tu vi tăng tiến đột ngột, mà bởi đạo tâm đã được gột rửa và củng cố thêm một tầng. Hắn nhìn về phía chân trời, nơi mặt trời đang dần nhô lên, vẽ nên một bức tranh rực rỡ sắc màu trên nền trời. Cảm giác nhẹ nhõm và thanh thản lan tỏa khắp tâm hồn hắn.

Sự thấu hiểu sâu sắc về bản chất cực đoan của 'Đạo hủy diệt' này sẽ là nền tảng vững chắc giúp Lục Trường Sinh đối mặt và vượt qua các triết lý đối lập khác trong tương lai bằng trí tuệ thay vì chỉ sức mạnh. Hắn đã học được rằng, không phải mọi hiểm họa đều cần được đối phó bằng vũ lực, mà đôi khi, sự thấu hiểu sâu sắc mới là chìa khóa để hóa giải mọi cục diện. Việc hắn có thể chiêm nghiệm và thấu hiểu cả những khía cạnh tăm tối nhất của Đạo mà không bị ảnh hưởng, một lần nữa củng cố hình ảnh hắn như một huyền thoại 'vô vi', người đã đạt đến cảnh giới cao về Đạo tâm và khả năng dung hòa mọi yếu tố.

Con đường của Lục Trường Sinh vẫn còn tiếp diễn, không có hồi kết. Vũ trụ và Đạo còn vô số khía cạnh cần được khám phá và dung hòa. Mỗi bước đi là một chiêm nghiệm mới, một sự thấu triệt mới về bản chất của vạn vật. Thiên Nguyệt Phong giờ đây không chỉ là một đỉnh núi hùng vĩ, mà còn là một cột mốc quan trọng trên hành trình tu hành của Lục Trường Sinh, nơi hắn đã tìm thấy câu trả lời cho những câu hỏi lớn, và củng cố thêm niềm tin vào Đạo của chính mình. Hắn quay người, bước đi nhẹ nhàng, hòa mình vào ánh bình minh rực rỡ, sẵn sàng cho những thử thách và chiêm nghiệm tiếp theo trên con đường vô tận.

***

Lục Trường Sinh bước đi men theo một con đường mòn cổ kính, xuyên qua những cánh rừng rậm rạp mà hiếm có dấu chân người phàm hay tu sĩ nào dám đặt tới. Hắn rời Thiên Nguyệt Phong, nơi ánh bình minh đầu tiên soi rọi tâm thức, để tìm kiếm những chân lý mới, những mảnh ghép còn thiếu trong bức tranh Đạo Vô Cực rộng lớn. Dáng người hắn không cao lớn, hơi gầy nhưng ẩn chứa sự dẻo dai khó lường, mỗi bước chân đều nhẹ nhàng, như hòa vào nhịp đập của thiên nhiên. Khuôn mặt thanh tú, đường nét hài hòa, đôi mắt đen láy thường mang vẻ trầm tư, điềm tĩnh, ít biểu lộ cảm xúc, giờ đây lại càng thêm sâu thẳm, phản chiếu những chiêm nghiệm vừa qua. Bộ đạo bào vải thô màu xanh đậm đơn giản, không hoa văn, vẫn sạch sẽ, chỉnh tề, toát lên vẻ giản dị, khiêm nhường đặc trưng.

Mục tiêu của hắn là một Thánh Địa Cổ Tộc ẩn mình sâu trong lòng đất, cách xa thế gian phồn hoa, một nơi mà truyền thuyết kể rằng thời gian đã ngưng đọng, nơi những triết lý cổ xưa về sự bất biến và hoàn mỹ được gìn giữ. Từ xa, khi hắn còn cách hàng trăm dặm, một khí tức trang nghiêm, nặng nề đã phả vào tâm thức hắn, như thể có một khối đá vĩ đại đang đè nén không gian. Đó là một thứ khí tức rất riêng, khác hẳn với sự hỗn loạn của tà khí hay sự tĩnh lặng của linh khí thông thường. Nó mang theo một vẻ cổ xưa đến cực điểm, nhưng lại không có dấu hiệu suy tàn, như thể một dòng sông đã ngừng chảy từ hàng vạn năm trước, nhưng nước vẫn trong vắt không một gợn đục.

“Một nơi bị thời gian lãng quên, hay cố tình giữ lại?” Lục Trường Sinh tự hỏi trong tâm khảm, giọng nói nội tâm trầm ấm và đầy suy tư. “Khí tức này... có gì đó rất khác biệt với sự hủy diệt mà ta vừa chiêm nghiệm. Hủy diệt là phá vỡ, là thay đổi cực đoan. Còn đây, lại là sự cố chấp không thay đổi, một dạng tĩnh lặng đến mức bất động.”

Hắn tiếp tục tiến sâu hơn. Cảnh vật xung quanh dần thay đổi. Những cây cổ thụ cao vút với tán lá xanh mướt nhường chỗ cho những vách đá sừng sững, xám xịt, rêu phong bao phủ dày đặc. Không khí trở nên dịu mát hơn, mang theo mùi đá cũ, đất ẩm và một mùi hương đặc trưng, khó tả, như mùi hương thảo mộc cổ xưa đã hóa thạch, pha lẫn chút khoáng chất và bụi bặm của thời gian. Tiếng gió vọng lại giữa các khe đá tạo thành những âm thanh trầm đục, như tiếng thở dài của đất trời. Đôi khi, Lục Trường Sinh còn nghe thấy tiếng nước chảy nhỏ giọt từ những mạch ngầm sâu thẳm, và một âm thanh rất khẽ, rất đều đặn, như tiếng pháp trận cổ xưa đang vận hành một cách chậm rãi, nhịp nhàng, giữ cho mọi thứ ở đây không hề thay đổi.

Thánh Địa hiện ra trước mắt hắn, không phải là một thành quách đồ sộ mà là một quần thể kiến trúc được đẽo gọt trực tiếp từ vách núi, hòa mình vào cảnh quan một cách hoàn hảo. Những bức tường đá cổ xưa, rêu phong bao phủ, vẫn đứng vững chãi, kiên cố, như thể đã trải qua hàng triệu năm mà không hề sứt mẻ. Các họa tiết chạm khắc trên đá mang ý nghĩa thần bí, là những vòng xoáy, những đường nét hình học phức tạp, không phải để trang trí mà để biểu đạt một triết lý nào đó. Toàn bộ Thánh Địa được bảo vệ bởi những pháp trận mờ ảo, không phải để ngăn cản kẻ xâm nhập, mà dường như là để phong ấn thời gian, giữ cho mọi thứ bên trong luôn nguyên vẹn. Ánh sáng bình minh, vốn rực rỡ bên ngoài, khi chiếu vào đây lại trở nên mờ ảo, chỉ đủ để thấy rõ những đường nét kiến trúc, tạo nên một bầu không khí cổ kính, trang nghiêm và bí ẩn.

Lục Trường Sinh chậm rãi bước vào cổng Thánh Địa. Bước chân hắn nhẹ như không, không gây ra bất kỳ tiếng động nào trên nền đá cũ kỹ. Hắn quan sát tỉ mỉ từng chi tiết kiến trúc, từng đường vân trên đá, cảm nhận sự 'đứng yên' của vạn vật. Một phiến đá lát đường đã sứt mẻ một góc, nhưng vết sứt đó cũng đã được rêu phong bao phủ, như thể nó đã sứt mẻ từ thuở khai thiên lập địa và không hề thay đổi từ đó. Các cột đá khổng lồ vươn lên đỡ lấy trần hang động, trên thân cột khắc đầy những phù văn cổ xưa mà ngay cả Lục Trường Sinh, với kiến thức sâu rộng của mình, cũng khó lòng giải mã hết. Chúng phát ra một thứ ánh sáng xanh lam dịu nhẹ, đủ để soi tỏ con đường, nhưng cũng đủ để giữ cho không gian luôn chìm trong một màn sương mờ ảo, đầy vẻ thần bí.

Hắn chạm tay vào một bức tường đá. Cảm giác lạnh lẽo từ đá cổ truyền đến lòng bàn tay, nhưng sâu thẳm bên trong, hắn cảm nhận được một luồng năng lượng tĩnh lặng, mạnh mẽ, như một trái tim đang đập rất chậm rãi, rất đều đặn, nhưng không bao giờ ngừng nghỉ. Đó là ý chí của sự bất biến, của sự trường tồn vĩnh cửu.

“Thú vị,” hắn thầm nhủ. “Tà đạo cổ xưa tìm kiếm sự hủy diệt để tái tạo trật tự. Cổ tộc này lại tìm kiếm sự bất biến để duy trì trật tự. Hai thái cực, nhưng cùng chung một mục đích – tạo ra một trạng thái hoàn mỹ. Nhưng liệu có tồn tại sự hoàn mỹ tuyệt đối trong dòng chảy vô tận của Đạo?”

Lục Trường Sinh tiếp tục bước đi, sâu vào lòng Thánh Địa, nơi những bí mật cổ xưa của Cổ Tộc này đang chờ đợi được khám phá, không phải bằng vũ lực, mà bằng chính sự chiêm nghiệm sâu sắc của hắn.

***

Đi sâu vào lòng Thánh Địa, Lục Trường Sinh cuối cùng cũng đến một khu điện thờ cổ kính. Nơi đây là trung tâm của sự tĩnh mịch và trang nghiêm, nơi linh khí ngưng đọng, bình ổn đến lạ thường, mang theo cảm giác của thời gian đã trở thành một dòng suối chảy ngược, làm chậm lại mọi thứ. Kiến trúc bên trong khu điện thờ không quá đồ sộ, nhưng lại vô cùng tinh xảo, mỗi phiến đá, mỗi đường chạm khắc đều chứa đựng một tri thức cổ xưa, một sự khát khao trường tồn vĩnh cửu. Ánh sáng tự nhiên từ một khe hở trên đỉnh vòm hoặc từ các pháp trận khảm trên tường chiếu xuống một cách dịu nhẹ, tạo nên những vệt sáng lờ mờ trên nền đá cẩm thạch đã bóng loáng theo năm tháng.

Không khí nơi đây mang mùi giấy cũ, mực tàu, thảo dược khô và một thứ bụi thời gian không thể gột rửa, khiến người ta cảm thấy như đang đứng giữa một thư viện vĩ đại của quá khứ. Hàng loạt văn bia đá được sắp đặt ngay ngắn, trên đó khắc đầy những ký tự cổ xưa, những lời dạy, những triết lý của Cổ Tộc. Bên cạnh các văn bia là những vật phẩm tế tự được bảo quản hoàn hảo, không một chút gỉ sét hay mục nát, như thể chúng vừa được đặt xuống đây vào ngày hôm qua. Sự hoàn hảo đến mức khiến người ta phải nghi ngờ, phải tự hỏi liệu có phép màu nào đã giữ chúng vẹn nguyên suốt hàng vạn năm chăng.

Lục Trường Sinh chậm rãi bước đến gần một phiến đá khắc lớn nhất, đặt tay lên bề mặt lạnh lẽo của nó. Ngay lập tức, một luồng ý niệm mạnh mẽ, rõ ràng như tiếng chuông ngân, tràn vào tâm thức hắn. Đó l�� ý niệm về sự 'bất biến', về một thế giới không có suy tàn, không có lão hóa, không có cái chết. Cổ Tộc này đã cố gắng tạo ra một thế giới hoàn mỹ, không tì vết, chống lại mọi sự thay đổi, mọi sự hao mòn của thời gian. Họ tin rằng chỉ có sự bất biến mới là chân lý, là con đường duy nhất dẫn đến sự vĩnh cửu, đến một cảnh giới mà mọi sinh linh đều có thể thoát khỏi vòng luân hồi sinh tử nghiệt ngã.

“Hoàn mỹ... nhưng liệu có còn là sống?” Lục Trường Sinh thầm thì trong tâm, giọng nói nội tâm mang theo một chút trăn trở. “Sự bất biến này, là cảnh giới hay xiềng xích?” Hắn nhớ lại chiêm nghiệm của mình về sinh tử hợp nhất, về dòng chảy tự nhiên của vũ trụ. Sinh và tử, thịnh và suy, hợp và tan – tất cả đều là một phần của Đạo, tạo nên sự vận động không ngừng nghỉ, sự cân bằng tinh tế của vạn vật. Nếu mọi thứ đều bất biến, thì đâu còn sự luân chuyển, đâu còn sự phát triển? Liệu một thế giới không có cái chết, không có sự hủy diệt, có thực sự là hoàn mỹ, hay chỉ là một nhà tù vĩnh cửu của sự tồn tại?

Một làn sóng kháng cự vô hình từ 'tàn dư ý chí' của Cổ Tộc bỗng dâng lên, bao trùm lấy Lục Trường Sinh. Đó không phải là một đòn tấn công hữu hình, mà là một áp lực tinh thần, một sự phản đối thầm lặng đối với những suy nghĩ hoài nghi của hắn. Ý chí đó như đang nói: *“Ngươi không hiểu! Ngươi không thể hiểu được sự vĩ đại của sự bất biến! Chỉ có nó mới là con đường giải thoát vĩnh cửu!”*

Lục Trường Sinh vẫn đứng đó, không hề nhúc nhích. Đôi mắt hắn vẫn điềm tĩnh, không một chút dao động. Hắn không có ý định phá vỡ ý chí của Cổ Tộc, cũng không có ý định đánh giá hay phán xét họ. Hắn chỉ muốn thấu hiểu. Đạo tâm của hắn đã vững như bàn thạch, vạn pháp bất xâm. Hắn đã trải qua quá nhiều chiêm nghiệm, quá nhiều thử thách nội tâm để có thể dễ dàng bị lung lay bởi một triết lý, dù nó mạnh mẽ đến đâu. Hắn vận dụng Tàn Pháp Cổ Đạo, không phải để chống lại luồng ý chí kia, mà để cảm thụ nó, để hòa mình vào nó, để nhìn nhận thế giới qua góc nhìn của Cổ Tộc.

Hắn nhắm mắt lại, nhập định ngay tại trung tâm điện thờ. Linh lực từ Tàn Pháp Cổ Đạo nhẹ nhàng lan tỏa, như những sợi tơ mỏng manh, chạm vào từng ký tự trên văn bia, từng hạt bụi thời gian trong không khí. Hắn không còn là Lục Trường Sinh nữa, mà là một phần của lịch sử, một phần của những khát vọng cổ xưa. Hắn cảm nhận được nỗi sợ hãi tột cùng của Cổ Tộc trước sự tàn phá của thời gian, trước sự vô thường của vạn vật. Hắn cảm nhận được sự đau khổ khi chứng kiến những người thân yêu già đi, bệnh tật, rồi tan biến vào hư vô. Từ đó, hắn thấu hiểu được động cơ sâu xa đằng sau triết lý bất biến của họ – đó là một khát vọng giải thoát khỏi đau khổ, một khao khát về sự bình yên vĩnh cửu.

Tuy nhiên, hắn cũng nhận ra sự hạn chế của triết lý này. Trong quá trình cố gắng giữ lại mọi thứ, Cổ Tộc đã vô tình loại bỏ cả sự sống. Một thế giới bất biến là một thế giới không có sự sinh sôi, không có sự phát triển, không có sự sáng tạo. Nó giống như một bức tượng được tạc nên hoàn mỹ, nhưng không còn hơi thở. Đạo của Lục Trường Sinh là Đạo của sự dung hòa, của vô vi, của sự chấp nhận vạn vật như vốn có. Hắn không phủ nhận khát vọng của Cổ Tộc, nhưng hắn không thể chấp nhận phương pháp cực đoan của họ.

“Con đường của ta, dẫu vạn kiếp cũng không hối hận,” hắn thầm nhủ. “Vạn vật hữu linh, vạn vật hữu đạo, chỉ có tâm người là khó đoán. Đại thế biến thiên, bản tâm bất biến. Tu hành không chỉ là mạnh yếu, mà là đi hết con đường đã chọn.” Hắn không bác bỏ triết lý bất biến, mà nhìn nhận nó như một khía cạnh của Đạo, một điểm dừng tĩnh lặng trong vũ trụ không ngừng vận động, nhưng không phải là toàn bộ Đạo. Nó giống như một hồ nước yên ả, phản chiếu trời mây, nhưng không thể chứa đựng sự mãnh liệt của thác ghềnh hay sự bao la của đại dương.

Sự kháng cự vô hình từ ý chí Cổ Tộc dần tan biến, không phải vì Lục Trường Sinh đã khuất phục, mà vì hắn đã thấu hiểu. Sự thấu hiểu của hắn đã hóa giải sự đối kháng, biến nó thành một phần của triết lý bao la hơn. Đạo tâm của hắn trở nên vững chắc hơn, không phải vì hắn đã chiến thắng một triết lý khác, mà vì hắn đã dung nạp thêm một khía cạnh mới vào trong Đạo của mình. Hắn đã tìm thấy sự hòa hợp giữa cái bất biến và cái biến động, giữa sự tĩnh lặng và dòng chảy.

***

Sau nhiều giờ chiêm nghiệm sâu sắc tại khu điện thờ cổ kính, Lục Trường Sinh từ từ mở mắt. Ánh mắt hắn giờ đây không chỉ trầm tư mà còn mang một vẻ thâm thúy, bao dung hơn. Hắn đứng dậy, bước đi nhẹ nhàng, không một chút vướng bận, rời khỏi không gian tĩnh mịch của điện thờ. Bước chân hắn dẫn hắn đến một nơi khác trong Thánh Địa, một khu vườn linh thảo được duy trì hoàn hảo bởi vô số pháp trận và cấm chế.

Khi hắn bước vào khu vườn, một làn sương linh khí mờ ảo bao phủ lấy thân thể hắn, mang theo một cảm giác thanh tịnh và mát lành. Không khí nơi đây nồng đậm linh khí tinh khiết, quyện với hương thơm ngào ngạt của vô số loại linh dược, thảo mộc. Hương thơm đó không phải là một mùi đơn lẻ, mà là một bản giao hưởng của các loại hương, từ ngọt ngào của Linh Chi vạn năm, thoang thoảng của Hàn Ngọc Thảo, cho đến nồng ấm của Dương Viêm Quả, tạo nên một mùi hương đặc trưng, dễ chịu, khiến tâm hồn người ta trở nên thư thái.

Cảnh tượng trong vườn linh thảo khiến Lục Trường Sinh không khỏi kinh ngạc. Mọi cây cỏ, từ những phiến lá nhỏ nhất đến những cành cây cổ thụ nhất, đều tươi tốt vĩnh viễn, không có dấu hiệu úa tàn hay héo hon. Những bông hoa Linh Lan nở rộ quanh năm, không bao giờ tàn úa. Những trái cây linh dược chín mọng, nhưng không bao giờ rụng hay thối rữa. Các pháp trận bảo vệ khu vườn tỏa ra ánh sáng dịu nhẹ, giữ cho thời tiết luôn ở trạng thái lý tưởng, không quá nóng cũng không quá lạnh. Tiếng gió thổi qua lá cây tạo thành những âm thanh rì rào êm ái, hòa cùng tiếng côn trùng kêu rỉ rả, tiếng nước chảy từ những suối linh nhỏ và tiếng chim hót xa xăm, tạo nên một bức tranh thiên nhiên hoàn mỹ, không tì vết.

Lục Trường Sinh chạm nhẹ vào một chiếc lá của cây Kim Ngân Thảo. Chiếc lá xanh mướt, mềm mại, không có một chút tì vết nào của thời gian hay sâu bệnh. Hắn cảm nhận được sự sống mạnh mẽ bên trong nó, nhưng cũng cảm nhận được một sự cưỡng ép vô hình. Nó sống, nhưng không hề già đi. Nó tồn tại, nhưng không hề biến đổi. Nó hoàn mỹ, nhưng thiếu đi sự vận động tự nhiên của Đạo.

Trong khoảnh khắc đó, Lục Trường Sinh chợt nhận ra sự cực đoan của triết lý bất biến. Để đạt được sự hoàn mỹ này, Cổ Tộc đã phải cưỡng ép tự nhiên, sử dụng sức mạnh pháp trận và cấm chế để chống lại quy luật sinh lão bệnh tử, quy luật thịnh suy của vạn vật. Họ đã phủ nhận một phần thiết yếu của Đạo – đó là sự vận động và biến đổi. Sự bất biến, khi bị đẩy đến cực đoan, không còn là sự trường tồn vĩnh cửu nữa, mà trở thành một sự tù hãm, một sự đóng băng của sự sống. Một dòng sông bất biến sẽ không còn là dòng sông, mà chỉ là một khối băng khổng lồ.

Tuy nhiên, hắn cũng thấu hiểu khát vọng sâu xa đằng sau nó: khát vọng về sự vĩnh cửu và hoàn mỹ. Ai mà không muốn tránh khỏi đau khổ, ai mà không muốn những gì mình trân quý được trường tồn mãi mãi? Đó là một khát vọng chính đáng của sinh linh, nhưng lại bị đẩy đi sai hướng bởi sự cố chấp và thiếu vắng sự dung hòa.

Lục Trường Sinh mỉm cười nhẹ. “Đạo của ta là dòng chảy, là sự luân chuyển không ngừng. Bất biến cũng là một phần của Đạo, nhưng nó không phải là toàn bộ. Chấp nhận sự biến đổi, mới thực sự nắm giữ được sự vĩnh cửu.”

Hắn dung hòa quan điểm này vào trong Đạo của mình. Sự bất biến không phải là mục tiêu cuối cùng, mà là một trạng thái tương đối trong dòng chảy vĩnh cửu của Đạo. Nó là một điểm dừng tĩnh lặng, một khoảnh khắc an nhiên giữa vũ trụ không ngừng vận động. Nó giống như một tảng đá kiên cố giữa dòng suối, nó vẫn ở đó, bất biến, nhưng dòng suối vẫn tiếp tục chảy quanh nó, mang theo sự sống và sự biến đổi. Không có tảng đá, dòng suối có thể sẽ chảy xiết hơn, nhưng sẽ thiếu đi một điểm tựa, một sự đối lập để định hình bản thân.

Lục Trường Sinh mở mắt, ánh mắt càng thêm thâm thúy và bao dung. Hắn đứng dậy, bước đi nhẹ nhàng, cảm nhận sự cân bằng mới trong đạo tâm của mình. Không còn bất kỳ sự mâu thuẫn hay nghi ngờ nào. Con đường của hắn, Đạo Vô Cực của hắn, đã trở nên rộng lớn hơn, bao dung hơn, có khả năng dung nạp cả sự hủy diệt cực đoan lẫn sự bất biến tuyệt đối.

Hắn đã học được rằng, ngay cả trong những 'Đạo' tưởng chừng hoàn hảo nhất, hoặc cực đoan nhất, cũng có những khía cạnh mà người tu hành cần chiêm nghiệm và dung hòa. Con đường của Lục Trường Sinh là tìm kiếm sự cân bằng trong tất cả, không phủ nhận, không phán xét, mà là thấu hiểu và hòa nhập. Điều này sẽ là chìa khóa giúp hắn 'vượt qua' các thách thức tư tưởng trong tương lai, không phải bằng sức mạnh áp đảo, mà bằng trí tuệ và sự thấu hiểu sâu sắc.

Con đường của Lục Trường Sinh vẫn còn tiếp diễn, không có hồi kết. Vũ trụ và Đạo còn vô số khía cạnh cần được khám phá và dung hòa. Khả năng Lục Trường Sinh sẽ tiếp tục gặp gỡ và dung hòa nhiều triết lý cực đoan khác nhau trên con đường của mình, làm phong phú thêm Đạo Vô Cực mà hắn đang theo đuổi. Những hiểm họa mới có thể sẽ xuất hiện trong tương lai xa khi chu kỳ hưng vong của linh khí tiếp diễn, nhưng giờ đây, Lục Trường Sinh đã được trang bị một đạo tâm kiên cố, một trí tuệ sâu sắc, sẵn sàng đối mặt với mọi biến cố bằng sự an nhiên tự tại. Hắn quay người, bước đi về phía chân trời đang dần ngả màu hoàng hôn, bóng dáng hòa vào cảnh vật, như một lữ khách vĩnh cửu trên con đường vô tận của Đạo.

Truyện nguyên tác Long thiếu, hiện chỉ phát hành duy nhất tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free