Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Cửu thiên linh giới - Chương 975: Tàn Tích Của Một Triết Lý: Phá Diệt Để Tái Sinh

Bóng dáng Lục Trường Sinh dần hòa vào cảnh vật khi bình minh ló dạng, như một lữ khách vĩnh cửu trên con đường vô tận của Đạo. Tâm hồn hắn tĩnh lặng như mặt hồ vừa phản chiếu trăng rằm, từng thớ thịt, từng sợi kinh mạch đều thấm đẫm sự bình an và minh triết mới mẻ. Những chiêm nghiệm tại Nguyệt Nha Hồ đã gột rửa mọi phân biệt, mọi chấp trước còn vương vấn, để lại một không gian rộng lớn trong tâm hải, sẵn sàng dung nạp và thấu hiểu vạn vật. Hắn bước đi không vội vã, không phương hướng cố định, để gió cuốn đôi chân trần trên con đường đất phủ đầy sương sớm. Mỗi bước chân là một sự giao hòa với đất trời, mỗi hơi thở là một sự kết nối với dòng chảy vô tận của Đạo.

Không biết từ khi nào, cảnh sắc xung quanh Lục Trường Sinh bắt đầu thay đổi. Những cánh rừng xanh tươi nhường chỗ cho những đồng bằng khô cằn, rồi dần hiện ra những ngọn núi đá trơ trọi, sừng sững như những ngón tay gầy guộc vươn lên trời xanh. Gió mang theo hơi lạnh và những hạt bụi mịn màng, phủ lên mọi vật một màu xám xịt. Hắn không hề bận tâm, đôi mắt đen láy vẫn giữ vẻ trầm tư, điềm tĩnh, quét qua từng chi tiết của cảnh quan đang dần hiện ra trước mắt. Nơi đây, linh khí không còn nồng đậm và tươi mới như những vùng đất hắn từng đi qua, mà trở nên hỗn loạn, nặng nề, xen lẫn những luồng khí tức cổ xưa, khó phân định thiện ác. Lục Trường Sinh biết, hắn đã bước vào một vùng đất khác, một nơi mang dấu ấn của thời gian và những câu chuyện đã bị lãng quên.

Khi ánh chiều tà bắt đầu buông xuống, nhuộm đỏ cả một vùng trời phía Tây, một khung cảnh hùng vĩ và hoang tàn hiện ra trong tầm mắt hắn. Đó là một Cổ Thần Di Tích khổng lồ, sừng sững giữa hoang địa, như một con thú khổng lồ bị thời gian và chiến tranh xé nát. Những khối đá nguyên khối cao vút, ước chừng cả trăm trượng, xếp chồng lên nhau một cách khó hiểu, tạo thành những bức tường thành đổ nát, những cổng vòm gãy vụn mà dường như không phải do bàn tay phàm nhân hay tu sĩ thông thường kiến tạo. Chúng mang một vẻ đẹp kỳ lạ, một sự vĩ đại đã bị lãng quên, như những cột chống trời đã gãy đổ. Những tượng thần khổng lồ, cao tới hàng trăm mét, nay chỉ còn là những mảnh vỡ nằm rải rác, một cánh tay đứt lìa cắm sâu vào lòng đất, một cái đầu bị sứt mẻ lăn lóc giữa bụi bặm, ánh mắt vô hồn nhìn về phía hư không. Trên những tàn tích ấy, rêu phong và địa y đã phủ kín, tạo thành những tấm thảm xanh xám, che giấu đi những hoa văn kỳ lạ, những phù văn cổ xưa mà ngay cả Lục Trường Sinh cũng chưa từng thấy bao giờ. Chúng uốn lượn, xoắn xuýt, dường như ẩn chứa một loại triết lý, một loại quyền năng nào đó mà chỉ những sinh linh cổ đại mới có thể thấu hiểu.

Lục Trường Sinh đứng lặng hồi lâu, cảm nhận bầu không khí nơi đây. Gió hú qua những khe đá, tạo thành những âm thanh bi thương, ai oán, như tiếng khóc của những linh hồn đã vĩnh viễn bị giam cầm trong những bức tường đổ nát. Thỉnh thoảng, tiếng đá vụn rơi lả tả từ trên cao vọng xuống, nghe ghê rợn như tiếng xương cốt tan rã. Một mùi hương đặc trưng của thời gian, của đá cũ, rêu phong và bụi bặm xộc vào khứu giác, khiến hắn có cảm giác như đang hít thở bầu không khí của hàng vạn năm về trước. Bầu không khí nơi đây nặng nề, áp lực vô hình bao trùm lấy không gian, không phải là áp lực của sức mạnh vật chất, mà là của một lịch sử trầm trọng, của những bí ẩn chưa được giải đáp. Linh khí xung quanh hắn quả thực hỗn loạn, lúc thì dâng trào như thủy triều, lúc lại cạn kiệt như sa mạc, nhưng lạ lùng thay, vẫn còn tàn dư của một loại thần lực nào đó, rất xa xưa và mạnh mẽ, ẩn sâu trong lòng đất. Ánh sáng yếu ớt của buổi chiều tà chỉ càng làm tăng thêm vẻ u tịch, cổ kính của di tích, vẽ nên những bóng hình kỳ dị, nhảy múa trên những bức tường đổ nát. Thỉnh thoảng, một luồng năng lượng kỳ lạ lại phát ra từ đâu đó trong lòng di tích, mờ ảo như ánh đom đóm, rồi lại nhanh chóng biến mất.

"Cổ Thần Di Tích..." Lục Trường Sinh khẽ thì thầm, giọng nói trầm bổng hòa vào tiếng gió. Hắn không nói nhiều, nhưng mỗi từ thốt ra đều chứa đựng sự chiêm nghiệm sâu sắc. Hắn không vội vã, cũng không có bất kỳ sự lo lắng nào. Sau những gì đã thấu hiểu tại Nguyệt Nha Hồ, đạo tâm của hắn đã vững như bàn thạch, bao dung như biển cả. Mọi sự vật, mọi hiện tượng, dù kỳ dị đến đâu, dù mang khí tức tà ác hay thần thánh, đều chỉ là một phần của Đạo. Sự tò mò sâu sắc về bản chất của vạn vật trỗi dậy trong lòng hắn, thúc đẩy hắn bước từng bước chậm rãi vào lòng di tích. Hắn không dùng linh lực để dò xét, cũng không thủ thế phòng bị, mà chỉ dùng thần thức và giác quan để cảm nhận, lắng nghe, quan sát. Hắn muốn để mọi thứ tự nhiên "tiếp cận" mình, muốn thấu hiểu câu chuyện mà những tàn tích này muốn kể, những triết lý mà chúng ẩn chứa. Con đường của Lục Trường Sinh chưa bao giờ là con đường của sự đối đầu bằng sức mạnh, mà là con đường của sự thấu hiểu và dung hòa. Hắn tin rằng, ngay cả trong những tàn tích hoang tàn nhất, vẫn ẩn chứa một phần chân lý, một phần của Đạo mà hắn đang theo đuổi. Hắn nhắm mắt lại trong giây lát, để gió lạnh vuốt ve làn da, để bụi bặm bám vào mái tóc, để âm thanh của sự đổ nát tràn ngập thính giác. Khi mở mắt ra, đôi mắt đen láy của hắn ánh lên một vẻ minh triết không gì lay chuyển nổi, và hắn bước chân vào Cổ Thần Di Tích, hòa mình vào dòng chảy của thời gian và không gian đã bị lãng quên.

***

Càng đi sâu vào lòng Cổ Thần Di Tích, không khí càng trở nên nặng nề và u ám hơn. Ánh chiều tà đã hoàn toàn biến mất, nhường chỗ cho màn đêm buông xuống, nhưng nơi đây không hoàn toàn chìm vào bóng tối. Những luồng sáng mờ ảo, lập lòe vẫn phát ra từ những khe nứt, những phù văn cổ xưa trên các bức tường, như những con mắt vô tri đang dõi theo từng bước chân của kẻ lữ hành đơn độc. Hoàng hôn đã bao trùm vạn vật, và nơi đây, sương mù đen kịt bắt đầu cuồn cuộn dâng lên từ những hốc đá sâu thẳm, quấn lấy những tàn tích, tạo nên một khung cảnh huyền ảo nhưng cũng đầy vẻ chết chóc. Gió lạnh thấu xương, không chỉ mang theo bụi bặm mà còn cả một loại hàn ý vô hình, như sự băng giá của hàng vạn năm chất chứa.

Lục Trường Sinh bước qua những hành lang đổ nát, những căn phòng trống rỗng chỉ còn lại nền đá và những bức tường loang lổ. Hắn không ngừng lại, mà tiếp tục đi sâu vào trung tâm của di tích. Cuối cùng, sau khi vượt qua một khu vực đầy những khối đá khổng lồ chồng chất lên nhau như một mê cung, hắn đến một khoảng không rộng lớn, nơi dường như từng là trái tim của tòa kiến trúc cổ đại này. Tại đây, mọi thứ vẫn còn tương đối nguyên vẹn, hoặc ít ra là không bị phá hủy hoàn toàn như những nơi khác.

Trước mặt hắn là một bàn thờ cổ đổ nát, được làm từ một loại đá đen không rõ nguồn gốc, bề mặt nhẵn bóng như gương nhưng giờ đã nứt toác, phủ đầy rêu phong và những vết máu khô cứng đã hóa thạch. Trên bàn thờ, những bia đá khắc đầy phù văn quái dị, uốn lượn như những con rắn, những ký tự cổ xưa mà Lục Trường Sinh chưa từng thấy trong bất kỳ điển tịch nào. Chúng không phải là những phù văn hộ mệnh hay tụ linh thông thường, mà toát ra một thứ khí tức âm u, tà dị, như được viết bằng chính ý niệm của sự hủy diệt. Xung quanh bàn thờ, những tàn hồn yếu ớt vẫn còn vương vấn, chúng không có hình dạng rõ ràng, chỉ là những bóng ma mờ ảo, trôi nổi lững lờ trong không khí lạnh lẽo, phát ra những tiếng rên rỉ vô thanh, như những mảnh ký ức cuối cùng của một thời đại đã mất. Chúng không tấn công Lục Trường Sinh, mà chỉ xoay quanh bàn thờ, dường như bị một lực lượng vô hình nào đó trói buộc.

Và rồi, hắn cảm nhận được. Một luồng tà niệm mạnh mẽ, cuồn cuộn như một dòng lũ ngầm, trỗi dậy từ sâu thẳm dưới bàn thờ cổ. Nó không phải là sự hung bạo đơn thuần, mà là một loại ý chí, một loại triết lý. Lục Trường Sinh không chống cự, không dùng linh lực để ngăn chặn, mà để nó tự do tiếp cận tâm trí mình. Hắn muốn thấu hiểu. Khi tà niệm đó chạm vào thần thức của hắn, những tiếng thì thầm cổ xưa, đầy mê hoặc và tàn bạo, vang vọng trong tâm hải Lục Trường Sinh.

"Hủy diệt là khởi đầu... không có phá vỡ, không có sáng tạo..." Một giọng nói khàn đặc, trầm đục, như được tạo thành từ hàng vạn linh hồn oan khuất, vang lên. "Tất cả những gì cũ nát, mục ruỗng, đều phải bị đập tan thành tro bụi. Chỉ khi đó, một sự sống mới, một trật tự mới, một thế giới hoàn mỹ hơn mới có thể trỗi dậy."

Những lời thì thầm tiếp tục, ngày càng mạnh mẽ, xâm chiếm từng ngóc ngách trong tâm trí hắn. "Nhìn xem thế gian này, Lục Trường Sinh. Linh khí suy yếu, đạo thống phân tranh, sinh linh lầm than. Chẳng phải đã đến lúc cần một cuộc đại phá diệt? Một cơn hồng thủy tẩy rửa tất cả? Chỉ có từ tro tàn của quá khứ, tương lai mới có thể thực sự tái sinh. Sức sống mới, tinh khiết hơn, mạnh mẽ hơn, sẽ mọc lên từ những gì đã bị hủy diệt hoàn toàn."

Lục Trường Sinh lắng nghe, không phán xét, không phản bác. Hắn để những triết lý cực đoan đó lướt qua tâm trí mình, như một dòng nước chảy qua một tảng đá. Hắn cảm nhận được sự thôi thúc tàn bạo ẩn chứa trong đó, một sự khát khao phá hủy tất cả để đạt được một "sự hoàn mỹ" ảo tưởng. Triết lý này không chỉ là lời nói, mà còn mang theo một áp lực tâm linh khổng lồ, cố gắng lung lay đạo tâm của hắn, cố gắng thuyết phục hắn rằng sự hủy diệt là con đường duy nhất để tiến tới sự sáng tạo vĩ đại hơn. Cái lạnh thấu xương của gió và sương mù dường như càng tăng thêm sức mạnh cho những tiếng thì thầm này, cố gắng xâm chiếm cả thể xác và linh hồn hắn.

Hắn nhớ lại những chiêm nghiệm tại Nguyệt Nha Hồ, về dòng chảy vô tận của Đạo, về sự dung hòa của vạn vật. Sinh-tử, biến đổi-bất biến, hủy diệt-sáng tạo, tất cả đều là những khía cạnh của một chỉnh thể vĩ đại. Tà niệm này đã phóng đại một khía cạnh duy nhất – hủy diệt – và biến nó thành chân lý tuyệt đối, một chân lý cực đoan và độc đoán. Nó bỏ qua sự luân chuyển tự nhiên, sự bổ trợ lẫn nhau, mà chỉ tập trung vào một giai đoạn duy nhất của vòng tuần hoàn.

"Hủy diệt không phải là kết thúc, mà là khởi đầu cho sự sáng tạo." Giọng nói vang vọng lại, giờ đây mang theo một chút giễu cợt. "Ngươi đã nhìn thấy, đã hiểu. Vậy tại sao không chấp nhận con đường này? Tại sao không trở thành người dẫn dắt sự hủy diệt, để mang đến một bình minh mới cho Cửu Thiên Linh Giới?"

Một cảm giác lạnh lẽo chạy dọc sống lưng Lục Trường Sinh, không phải vì sợ hãi, mà vì sự nhận thức về bản chất tàn độc của triết lý này. Nó không chỉ là sự phá hủy vật chất, mà còn là sự bóp méo, sự cưỡng ép quy luật tự nhiên, sự phủ nhận giá trị của những gì đã tồn tại. Nó muốn áp đặt một trật tự mới bằng cách xóa bỏ tất cả những gì không phù hợp với nó, một ý niệm đầy kiêu ngạo và ích kỷ. Nhưng Lục Trường Sinh, với đạo tâm đã "bao dung như biển cả", không hề lung lay. Hắn đứng đó, giữa sương mù đen kịt và tà niệm cuồn cuộn, đôi mắt trầm tư nhìn thẳng vào hư không, không một chút dao động. Hắn đã sẵn sàng "tiêu hóa" triết lý này, không phải để chấp nhận nó, mà để thấu hiểu nó như một phần của Đạo, một phần mà con người đã bóp méo thành tà niệm.

***

Trong không gian tràn ngập tà niệm và sương mù đen kịt của Cổ Thần Di Tích, Lục Trường Sinh khoanh chân ngồi xuống giữa những tàn tích đổ nát. Hắn không hề e ngại, cũng không có ý định dùng sức mạnh để trấn áp luồng tà niệm đang cuồn cuộn xung quanh. Đôi mắt hắn nhắm nghiền, khuôn mặt thanh tú toát lên vẻ bình yên đến lạ thường, như một tảng đá cổ thụ vững chãi giữa dòng thác lũ. Hắn vận chuyển Tàn Pháp Cổ Đạo. Một ánh sáng mờ ảo, không phải chói chang mà là dịu nhẹ, ẩn chứa sự cổ kính và sâu sắc, bắt đầu bao quanh thân thể hắn. Ánh sáng đó không có màu sắc cụ thể, mà như được dệt nên từ vô số sợi tơ của thời gian và không gian, lấp lánh như sương khói, tỏa ra một khí tức cổ xưa, tĩnh mịch.

Trong tâm hải của Lục Trường Sinh, một cuộc đối thoại thầm lặng nhưng đầy kịch tính đang diễn ra. Triết lý "hủy diệt để tái sinh" của tà đạo cuồn cuộn như một cơn bão dữ dội, cố gắng nuốt chửng, biến đổi dòng chảy "sinh tử vô tận, dung hòa vạn vật" mà hắn đã thấu hiểu. Hình ảnh những tòa thành đổ nát, những linh hồn gào thét, những thế giới bị tàn phá để nhường chỗ cho một "sự hoàn mỹ" ảo tưởng hiện lên rõ mồn một. Tiếng thì thầm tàn bạo và mê hoặc vẫn không ngừng vang vọng: "Phá... phá... chỉ có phá vỡ hoàn toàn, mới có thể kiến tạo!"

Nhưng Lục Trường Sinh không để tâm trí mình bị cuốn đi. Tàn Pháp Cổ Đạo vận chuyển, không phải để chống lại, mà để "tiêu hóa". Hắn nhận ra rằng, dù cực đoan đến đâu, triết lý này vẫn là một phần của quy luật vũ trụ. Sự hủy diệt là có thật, và nó thường dẫn đến sự tái sinh. Mùa đông tàn khốc để mùa xuân trỗi dậy. Cái chết của một sinh linh để nuôi dưỡng sự sống khác. Đó là một vòng tuần hoàn tự nhiên. Tuy nhiên, vấn đề của tà đạo này là nó đã biến một phần nhỏ của Đạo thành toàn bộ Đạo. Nó cố chấp vào hành động phá hủy một cách có ý thức, cưỡng ép, thay vì để sự hủy diệt diễn ra một cách tự nhiên, hòa mình vào dòng chảy lớn của vũ trụ.

Trong tâm trí hắn, hình ảnh mặt trăng phản chiếu trên Nguyệt Nha Hồ lại hiện về. Mặt trăng có lúc tròn, lúc khuyết, có lúc bị mây che, nhưng bản thể của nó vẫn bất biến. Hình ảnh phản chiếu trên mặt nước thì biến đổi không ngừng. Phá hủy hình ảnh phản chiếu trên mặt nước có mang lại một mặt trăng thật hơn không? Không, nó chỉ là một sự can thiệp thô bạo vào một biểu hiện tự nhiên.

"Phá... không phải là đoạn tuyệt, mà là một phần của chuyển hóa," Lục Trường Sinh thầm nhủ trong tâm hải, lời nói không thành tiếng, chỉ là những ý niệm sâu sắc. "Tái sinh... không nhất thiết phải đến từ tro tàn, mà có thể từ dòng chảy liên tục, từ sự luân chuyển tự nhiên. Bất biến trong biến đổi, biến đổi trong bất biến. Sự hủy diệt mà tà đạo này tôn thờ là một sự cưỡng ép, một sự can thiệp vào quy luật tự nhiên, chứ không phải là sự hòa mình vào Đạo. Nó tự cho mình quyền quyết định cái gì nên tồn tại, cái gì nên bị xóa sổ, một sự kiêu ngạo đến cùng cực."

Tàn Pháp Cổ Đạo nhẹ nhàng xoay chuyển, như một vòng xoáy vô hình, dung nạp những tà niệm, những ý chí cực đoan của triết lý "phá diệt để tái sinh". Nó không xóa bỏ chúng, mà phân tích, bóc tách, đưa chúng về đúng vị trí của một khía cạnh trong vô vàn khía cạnh của Đạo. Lục Trường Sinh thấu hiểu rằng, Đạo Vô Cực của hắn không phải là phủ nhận sự tồn tại của tà ác hay hủy diệt, mà là bao trùm tất cả, nhìn nhận chúng như những mảnh ghép, dù méo mó hay tăm tối, vẫn thuộc về bức tranh toàn cảnh của vũ trụ. Hắn không cần phải chiến đấu chống lại chúng, mà chỉ cần thấu hiểu, dung hòa, và để chúng tự tìm thấy vị trí của mình trong dòng chảy vĩnh cửu.

Càng chiêm nghiệm sâu sắc, luồng tà niệm dữ dội ban đầu dần trở nên yếu ớt hơn, không phải vì Lục Trường Sinh đã tiêu diệt nó, mà vì hắn đã tước đi sức mạnh của sự cực đoan, của sự độc đoán trong nó. Hắn đã nhìn xuyên qua lớp vỏ bọc mê hoặc và tàn bạo, thấy được cái hạt nhân chân lý nhỏ bé bị bóp méo. Đạo của hắn, Đạo Vô Cực, là sự cân bằng, là sự vô vi, là sự buông bỏ mọi chấp trước để hòa mình vào dòng chảy vĩnh cửu. Nó không phải là một con đường của sự thống trị, mà là một con đường của sự thấu hiểu.

Trong khoảnh khắc đó, Lục Trường Sinh cảm thấy một sự mở rộng trong tâm hải, một sự vững chãi chưa từng có. Đạo tâm của hắn không chỉ vững như bàn thạch, mà còn bao la như hư không, có thể dung nạp mọi hình thái, mọi triết lý, dù chính hay tà, dù thiện hay ác, và đặt chúng vào vị trí hợp lý trong tổng thể vĩ đại của Đạo. Khả năng dung hòa và thấu hiểu mọi loại triết lý, kể cả những điều cực đoan nhất, sẽ là nền tảng cho bước đột phá lớn trong nhận thức về Đạo của hắn. Đạo Vô Cực của Lục Trường Sinh không chỉ là sự cân bằng mà còn là sự bao trùm, có thể chứa đựng và lý giải cả những khía cạnh tăm tối, khẳng định sự vô tận và phức tạp của Đạo.

Sương đêm đã dần tan, nhường chỗ cho ánh sáng ban mai dịu nhẹ bắt đầu len lỏi qua những khe nứt của di tích cổ. Từng tia nắng đầu tiên xuyên qua kẽ đá, chiếu rọi lên thân ảnh Lục Trường Sinh, xóa tan đi vẻ u ám của màn đêm. Luồng tà niệm cuối cùng cũng dần lắng xuống, không biến mất hoàn toàn, nhưng đã mất đi sự hung hăng, sự mê hoặc. Nó giờ đây chỉ như một dòng chảy nhỏ, hòa vào vô vàn dòng chảy khác trong Đạo của hắn. Lục Trường Sinh từ từ mở mắt. Đôi mắt đen láy của hắn giờ đây không chỉ trầm tư mà còn sáng lên vẻ thông suốt, minh triết. Trên môi hắn nở một nụ cười nhẹ, bình an.

Hắn đứng dậy, phủi đi lớp bụi bặm trên đạo bào đơn giản. Từng bước chân của hắn giờ đây nhẹ nhõm hơn, không còn chút áp lực hay gánh nặng nào. Hắn đã đối mặt với một triết lý tưởng chừng như đối lập, một tàn dư của tà đạo, nhưng không bằng sức mạnh hay sự bài trừ, mà bằng sự chiêm nghiệm, bằng sự bao dung của đạo tâm. Hắn đã "vượt qua" nó, không phải bằng cách đánh bại, mà bằng cách thấu hiểu. Điều này gợi ý rằng những "hiểm họa" mà Lục Trường Sinh đối mặt trong tương lai không chỉ đến từ sức mạnh vật chất mà còn từ những thách thức về tư tưởng và triết lý, mà chỉ có đạo tâm vững chắc mới có thể vượt qua. Con đường của hắn vẫn còn tiếp diễn, không có hồi kết, bởi Đạo là vô tận, và vũ trụ này còn vô vàn điều để chiêm nghiệm. Lục Trường Sinh quay lưng lại với Cổ Thần Di Tích, bước đi về phía chân trời đang bừng sáng, như một lữ khách vĩnh cửu trên con đường vô tận của Đạo, mang theo sự bình an và minh triết mới, chuẩn bị cho những hành trình chiêm nghiệm sâu sắc hơn.

Truyện do Long thiếu trực tiếp sáng tác, phát hành độc quyền trên truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free