Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Cửu thiên linh giới - Chương 978: Chu Kỳ Vô Thường: Bản Chất Hưng Vong

Khi những tia nắng đầu tiên của bình minh ló dạng, xua tan màn sương đêm mỏng manh đang giăng mắc trên những rặng núi, nhuộm đỏ cả một góc trời, Lục Trường Sinh cảm thấy một sự thông suốt hoàn toàn, một sự giác ngộ đột ngột nhưng cũng rất tự nhiên. Hắn đứng thẳng người, hít thở sâu, cảm nhận linh khí dồi dào của bình minh tràn vào cơ thể, mang theo sự ấm áp và sức sống. Không khí trong lành, tinh khiết, như vừa được gột rửa sau một đêm dài.

Hắn hiểu rằng Đạo không phân biệt thiện ác, chính tà, mà chỉ là dòng chảy vạn vật. Sự dung hòa không phải là ép buộc các mặt đối lập thành một, mà là thấu hiểu và chấp nhận sự tồn tại tất yếu của chúng, nhìn thấy chúng như những mảnh ghép tạo nên bức tranh toàn cảnh của vũ trụ. Cái thiện và cái ác, cái chính và cái tà, đều là những biểu hiện cần thiết để duy trì sự cân bằng, sự biến động không ngừng của Đạo. Nếu không có bóng tối, ánh sáng sẽ vô nghĩa. Nếu không có sự hủy diệt, sự sống sẽ không thể tái tạo.

"Mọi triết lý, dù tà hay chính, đều xuất phát từ một khía cạnh của Đạo, và sự cực đoan chỉ là do chấp mê vào một phần mà bỏ qua tổng thể," Lục Trường Sinh khẽ mỉm cười, nụ cười bình yên và thấu triệt. "Đạo Vô Cực, là bao dung vạn tượng, không phân biệt, không phán xét, chỉ là thấu hiểu và chứa đựng." Hắn cảm nhận được một sự kết nối sâu sắc hơn bao giờ hết với vạn vật, không phải là sự đồng hóa hay hòa tan, mà là sự thấu hiểu bản chất của mọi thứ, sự chấp nhận vị trí của chúng trong dòng chảy vĩnh cửu.

Đạo tâm của hắn trở nên bao la, rộng lớn, như bầu trời không giới hạn, có thể chứa đựng mọi thứ mà không bị nhiễm bẩn, không bị lung lay. Sự hoài nghi cuối cùng về khả năng bao trùm của Đạo đã được giải tỏa. Hắn không còn cố gắng tìm kiếm "cái tốt" để dung hòa "cái xấu" nữa, mà là nhìn thấy "cái xấu" như một phần tất yếu của "cái tốt" trong một hệ thống lớn hơn.

Một luồng sáng nhàn nhạt bao quanh hắn, không chói lóa, chỉ là sự thanh tịnh và hòa hợp, như thể hắn đã trở thành một phần của ánh bình minh ấy. Đó là ánh sáng của sự giác ngộ, của đạo tâm đã đạt đến một cảnh giới mới. Hắn nhắm mắt lại lần nữa, rồi mở ra. Đôi mắt đen láy của hắn, giờ đây, không còn là hồ nước tĩnh lặng phản chiếu, mà là hai viên ngọc chứa đựng cả một vũ trụ, vừa tĩnh lặng vừa bao la, sâu thẳm đến vô cùng. Chúng phản ánh sự minh triết đã vượt qua mọi giới hạn, mọi định kiến.

Đạo Vô Cực của Lục Trường Sinh đã được củng cố vững chắc, không chỉ bằng sự cân bằng mà bằng sự bao trùm, sự thấu hiểu tuyệt đối. Sự dung hòa vạn tượng và nhận thức sâu sắc về bản chất của 'tà' và 'chính' sẽ là nền tảng vững chắc cho 'bước đột phá lớn trong nhận thức về Đạo' và 'giải đáp một nghi vấn nội tâm sâu sắc' ở Chương 980. Việc Lục Trường Sinh thấu hiểu rằng sự cực đoan chỉ là chấp mê vào một phần của Đạo sẽ giúp hắn đối mặt với những 'hiểm họa mới' trong tương lai, không chỉ từ sức mạnh vật chất mà còn từ những tư tưởng lệch lạc, bởi vì hắn đã có thể nhìn xuyên qua lớp vỏ của sự tà ác để hiểu bản chất của nó. Đạo Vô Cực của Lục Trường Sinh ngày càng trở nên toàn diện và bao la, khẳng định con đường tu hành không có hồi kết của hắn.

Hắn nhẹ nhàng xoay người, hướng về phía chân trời đang bừng sáng rực rỡ, cảm nhận từng làn gió sớm mai mơn man trên da thịt. Con đường tu hành của Lục Trường Sinh vẫn còn tiếp diễn, không có hồi kết, bởi Đạo là vô tận, và vũ trụ này còn vô vàn điều để chiêm nghiệm.

***

Lục Trường Sinh vẫn ngồi thiền trên một tảng đá phẳng ở đỉnh Thiên Nguyệt Phong, dáng người thanh tú ẩn chứa sự dẻo dai. Ánh nắng ban mai đã lên cao hơn, trải một lớp vàng óng lên những vách đá dựng đứng, xua tan hoàn toàn lớp sương đêm còn vương vấn. Không khí nơi đây vẫn còn vương mùi đá lạnh và sương sớm, nhưng giờ đã hòa quyện thêm hương cỏ cây thanh khiết, ngào ngạt của núi rừng sau một đêm dài hấp thụ linh khí. Tiếng gió thổi nhẹ qua đỉnh núi tạo nên những âm thanh vi vút như bản nhạc cổ xưa, đôi khi xen lẫn tiếng chim hót líu lo từ những vạt rừng xanh thẳm phía xa.

Hắn hít thở sâu, luồng linh khí trong lành của Thiên Nguyệt Phong tràn vào phổi, mang theo một cảm giác sảng khoái đến tận tâm can. Đôi mắt đen láy của hắn vẫn nhắm nghiền, không phải vì muốn nghỉ ngơi, mà là để tập trung toàn bộ giác quan vào nội thị. Trong tâm hải hắn, những giác ngộ về "hủy diệt để tái sinh" và "dung hòa vạn tượng" từ những ngày qua đang cuộn trào, va chạm và hòa quyện vào nhau. Hắn cảm nhận rõ ràng sự dao động của linh khí xung quanh, không còn chỉ là sự tĩnh lặng hay hài hòa đơn thuần, mà là một dòng chảy tuần hoàn không ngừng nghỉ, một nhịp đập của vũ trụ.

Tâm trí hắn, vốn đã thoát khỏi những ràng buộc cố hữu của sự đối lập, giờ đây không còn phân biệt rạch ròi giữa "tốt" và "xấu", "đúng" và "sai" trong bản chất của vạn vật. Thay vào đó, hắn tìm kiếm một quy luật lớn hơn, một đạo lý bao trùm tất cả những vòng xoay, những biến chuyển tưởng chừng như vô tận của càn khôn.

"Sự hủy diệt không phải là kết thúc, mà là khởi đầu mới. Sự dung hòa không phải là xóa bỏ, mà là chấp nhận..." Lục Trường Sinh thầm nhủ, giọng nói nội tâm vang vọng trong không gian tĩnh mịch của tâm hải. "Nhưng liệu có một quy luật nào bao trùm tất cả, ngay cả những chu kỳ hưng vong của linh giới? Liệu sự thịnh suy, sự sinh diệt của một thế giới, một đạo thống, có phải cũng là một phần của Đạo Vô Cực mà ta đang chiêm nghiệm?"

Nghi vấn này đã âm ỉ trong hắn từ lâu, mỗi khi nghe về những đại thế biến động, về sự suy tàn của các linh mạch, sự lụi tàn của những đạo thống cổ xưa, hay sự trỗi dậy của những thế lực mới. Ban đầu, hắn xem đó là tai ương, là sự suy thoái của linh giới, nhưng giờ đây, với nhận thức mới về sự dung hòa và chấp nhận, hắn bắt đầu nhìn nhận chúng dưới một lăng kính khác.

Lục Trường Sinh từ từ mở mắt. Đôi mắt hắn vẫn trầm tĩnh, nhưng sâu thẳm bên trong là một luồng sáng trí tuệ đang lấp lánh. Hắn đứng dậy, dáng người hơi gầy nhưng ẩn chứa sự kiên nghị. Hắn hít một hơi thật sâu luồng linh khí trong lành của Thiên Nguyệt Phong, cảm nhận từng tế bào trong cơ thể rung động cộng hưởng với năng lượng của đất trời.

Hắn vận chuyển Tàn Pháp Cổ Đạo, công pháp cổ xưa không tăng cường tu vi nhanh chóng, mà lại giúp ổn định đạo tâm và chống lại phản phệ. Dòng linh khí trong cơ thể hắn không cuộn trào mãnh liệt, mà chảy một cách êm đềm, tuần hoàn, như dòng nước ngầm lặng lẽ nuôi dưỡng cả một vùng đất rộng lớn. Mỗi lần linh khí lưu chuyển, hắn lại cảm nhận được sự kết nối sâu sắc hơn với Cửu Thiên Linh Giới. Hắn cảm thấy mình như một mạch dẫn, một phần tử của dòng chảy linh khí khổng lồ đang lưu chuyển khắp Tam Giới, Lục Vực, Cửu Châu.

Từ đỉnh Thiên Nguyệt Phong, Lục Trường Sinh phóng tầm mắt ra xa. Phía dưới là những ngọn núi trùng điệp nối tiếp nhau đến tận chân trời, ẩn hiện trong màn sương mỏng còn sót lại. Xa hơn nữa là biển mây cuồn cuộn, trắng xóa như một đại dương vô tận. Hắn nhìn thấy những dòng linh khí dồi dào vờn quanh các đỉnh núi cao, tụ hội thành những đám mây ngũ sắc. Nhưng hắn cũng nhìn thấy những vùng đất cằn cỗi, nơi linh khí đã cạn kiệt, chỉ còn lại sự hoang tàn, khô héo.

Những hình ảnh đó, những mảng đối lập đó, không còn gây ra sự dao động trong tâm trí hắn. Thay vào đó, chúng gợi lên một câu hỏi khác, một sự tò mò sâu sắc hơn về quy luật vận hành của thế giới. Tại sao có nơi thịnh vượng, nơi lại suy tàn? Liệu có phải chỉ là sự ngẫu nhiên, hay là một phần của một chu kỳ vĩ đại hơn?

Hắn nhắm mắt lại lần nữa, để Tàn Pháp Cổ Đạo dẫn dắt tâm thức mình, cố gắng thấu hiểu dòng chảy tuần hoàn của linh khí, không chỉ ở Thiên Nguyệt Phong, mà là của toàn bộ Cửu Thiên Linh Giới. Hắn cảm nhận sự sinh sôi, nảy nở của linh khí ở những vùng đất mới, và sự tiêu tán, suy yếu của nó ở những nơi đã đạt đến cực thịnh. Một bức tranh vĩ đại về sự hưng vong, thịnh suy của vũ trụ dần dần hé mở trước tâm nhãn hắn, không phải là một bức tranh tĩnh lặng, mà là một vũ điệu không ngừng nghỉ của sự chuyển hóa.

***

Dưới ánh nắng chói chang giữa trưa, cả Thiên Nguyệt Phong như bừng lên sức sống mãnh liệt. Gió nhẹ nhàng lướt qua, mang theo hơi ấm của mặt trời. Bầu trời quang đãng, không một gợn mây, xanh thẳm đến vô cùng. Tiếng chim hót ríu rít giờ đây đã trở nên rõ ràng hơn, hòa cùng tiếng côn trùng rả rích trong bụi cây. Mùi hương của đá lạnh, sương đêm đã hoàn toàn nhường chỗ cho hương đất đá khô cằn và mùi cỏ dại nồng nàn dưới cái nắng gay gắt.

Lục Trường Sinh đứng dậy, dáng người ẩn hiện trong ánh sáng chói lòa. Hắn không ngồi yên một chỗ nữa, mà chậm rãi bước đi trên đỉnh núi, đôi chân trần chạm nhẹ vào những phiến đá sần sùi, cảm nhận sự thô ráp và hơi ấm của chúng. Hắn đi về phía một khe đá nhỏ, nơi một hạt giống nhỏ bé, không biết từ đâu bay tới, đang kiên cường nảy mầm. Mầm cây non xanh biếc, mảnh mai nhưng đầy sức sống, vươn mình đón nắng, như thể muốn chạm tới bầu trời.

Hắn dừng lại, khẽ đưa tay chạm nhẹ vào phiến đá rêu phong bao quanh mầm cây. Sự lạnh lẽo của đá tương phản rõ rệt với sức sống căng tràn của mầm non. Hắn trầm ngâm nhìn thật lâu, rồi lại dời ánh mắt sang một phía khác. Ở đó, một cây cổ thụ đã mục ruỗng, chỉ còn trơ lại phần thân và gốc cây xù xì, vỏ cây bong tróc, mục nát. Từng thớ gỗ khô đét, không còn chút nhựa sống nào, phủ đầy rêu phong và nấm mốc.

Sự tương phản rõ rệt giữa mầm sống mới và cái chết đã hiển hiện rõ ràng trước mắt hắn. Một bên là khởi đầu, một bên là kết thúc. Một bên là sự sinh sôi, một bên là sự lụi tàn. Những hình ảnh này, cùng với những suy nghĩ từ các chương trước về sự "hủy diệt để tái sinh" và "dung hòa vạn tượng", đột nhiên kết nối trong tâm trí hắn, tạo thành một luồng ánh sáng chói lọi của tri thức.

"Sinh, lão, bệnh, tử... Hưng, vong, thịnh, suy..." Lục Trường Sinh khẽ thì thầm, giọng nói nội tâm vang vọng. "Tất cả đều là một. Không có gì vĩnh cửu, nhưng sự chuyển hóa là vĩnh cửu. Cái mầm này sẽ lớn lên, rồi cũng sẽ già cỗi và mục ruỗng. Cái cây cổ thụ này đã mục ruỗng, nhưng lại là nơi trú ngụ, là chất dinh dưỡng cho biết bao loài sinh vật khác, và có thể, từ chính thân cây mục nát này, một mầm sống khác sẽ lại vươn lên."

Một cảm giác "thấu triệt" mạnh mẽ ập đến, như một dòng nước lũ cuốn trôi mọi nghi vấn cuối cùng. Mọi mảnh ghép tri thức mà hắn thu thập được trong suốt hành trình tu hành, từ những bài học về sự nhẫn nại, sự kiên định, đến những giác ngộ về Đạo Vô Cực, về sự dung hòa vạn tượng, giờ đây đều khớp vào nhau một cách hoàn hảo. Hắn nhận ra rằng, chu kỳ hưng vong của linh giới, sự thịnh suy của các đạo thống, sự lên xuống của các thế lực, không phải là sự tàn khốc vô nghĩa, mà là một phần tất yếu của quy luật vận hành của vũ trụ.

Hắn đưa tay chạm nhẹ vào một bông hoa dại nhỏ bé đang hé nở rực rỡ bên vách đá, những cánh hoa mỏng manh rung rinh trong gió. Trong khoảnh khắc đó, luồng linh khí trong cơ thể hắn bỗng dưng cuộn trào mạnh mẽ. Tàn Pháp Cổ Đạo tự động vận chuyển, không cần hắn điều khiển. Dòng chảy linh khí không còn êm đềm như trước, mà trở nên mạnh mẽ, dũng mãnh, như một con sông lớn đang vỡ đập, mang theo một lượng tri thức khổng lồ.

Một dòng chảy tri thức cổ xưa bùng nổ trong tâm hải hắn, chiếu sáng mọi ngóc ngách của nghi vấn bấy lâu. Đó không phải là một công pháp mới, không phải là một thần thông mạnh mẽ, mà là một sự giác ngộ về bản chất của vũ trụ, về quy luật tự nhiên khắc nghiệt nhưng công bằng. Hắn nhìn thấy những tinh cầu hình thành rồi lụi tàn, những nền văn minh hưng thịnh rồi sụp đổ, những chủng tộc sinh ra rồi diệt vong, tất cả đều nằm trong một vòng tuần hoàn vĩnh cửu.

Linh khí không mất đi, nó chỉ chuyển hóa. Đạo không ngừng nghỉ, nó chỉ luân chuyển. Tai ương chỉ là một mặt của phúc lành, sự hủy diệt chỉ là tiền đề của sự tái sinh. Nghi vấn nội tâm của Lục Trường Sinh về chu kỳ hưng vong của linh giới, về bản chất vô thường của vạn vật, đã được giải đáp một cách triệt để. Hắn không còn nhìn những biến động của đại thế như những thảm họa cần phải ngăn chặn bằng mọi giá, mà là những giai đoạn tất yếu của một chu kỳ lớn hơn, nơi mà sự can thiệp một cách cưỡng ép có thể phá vỡ sự cân bằng tự nhiên.

Hắn không còn cố gắng níu giữ cái đã qua, hay đẩy nhanh cái sẽ đến. Hắn chấp nhận. Chấp nhận sự vô thường, chấp nhận sự chuyển hóa, chấp nhận sự hưng vong như một phần không thể tách rời của Đạo. Đạo tâm hắn, vốn đã vững vàng, giờ đây lại càng thêm kiên cố, như một khối đá ngàn năm đã trải qua bao phong ba bão táp, không hề lay chuyển.

***

Khi những tia nắng cuối cùng của ngày bắt đầu phai nhạt, nhường chỗ cho sắc vàng cam rực rỡ của hoàng hôn, Thiên Nguyệt Phong khoác lên mình một vẻ đẹp trầm mặc, hùng vĩ. Gió dịu hơn, nhẹ nhàng lướt qua những vách đá, mang theo chút se lạnh của buổi chiều tà. Không gian trở nên tĩnh lặng, chỉ còn tiếng gió rì rào như lời thì thầm của đất trời.

Lục Trường Sinh đứng lặng như một pho tượng cổ xưa, thân ảnh hắn in đậm trên nền trời hoàng hôn rực rỡ, tựa như một bức tranh thủy mặc được vẽ bằng ánh sáng và bóng tối. Nét mặt hắn giờ đây không còn sự trầm tư hay dao động, mà thay vào đó là sự bình an tuyệt đối, một vẻ thấu suốt mà không từ ngữ nào có thể diễn tả trọn vẹn. Đôi mắt đen láy của hắn, sâu thẳm như vũ trụ bao la, phản chiếu ánh hoàng hôn, lấp lánh một thứ ánh sáng của trí tuệ và sự an nhiên.

Đạo tâm hắn như một hồ nước tĩnh lặng, không một gợn sóng, đã hoàn toàn dung hòa với quy luật hưng vong, vô thường của vũ trụ. Hắn đã thực sự thoát khỏi những ràng buộc cố hữu của sự "mong cầu" hay "phản kháng" trước quy luật tự nhiên. Hắn không còn mong cầu sự vĩnh cửu cho bất cứ điều gì, cũng không còn phản kháng trước sự suy tàn, bởi vì hắn đã thấu hiểu rằng tất cả đều là một phần của dòng chảy bất tận.

"Đạo là vô thường, là chuyển hóa. Hưng vong là lẽ tất yếu, không phải là tai ương." Lục Trường Sinh thầm nhủ, giọng nói nội tâm giờ đây không còn là sự tìm kiếm, mà là sự khẳng định, sự chấp nhận. "Chấp nhận nó là chấp nhận toàn bộ Đạo. Không có gì là cố định, cũng không có gì là mãi mãi. Mọi sự vật, hiện tượng đều xoay vần trong chu kỳ sinh diệt, thịnh suy. Và chính trong sự xoay vần ấy, sự sống mới được tái tạo, sự cân bằng mới được thiết lập."

Một cảm giác giải thoát mạnh mẽ lan tỏa khắp cơ thể hắn, nhẹ nhõm như vừa trút bỏ được gánh nặng ngàn cân đã đè nén bấy lâu. Không phải là sự yếu đuối hay buông xuôi, mà là một sức mạnh nội tại mới mẻ, một sự kiên định không gì lay chuyển nổi. Hắn cảm thấy mình đã trở thành một phần của quy luật vĩ đại ấy, không phải là kẻ đứng ngoài quan sát, mà là một dòng chảy nhỏ hòa vào dòng sông lớn của vũ trụ.

Lục Trường Sinh khẽ thở dài, hơi thở mang theo một luồng linh khí thanh khiết, như thể hắn vừa gột rửa được bụi trần của những chấp niệm. Hắn giơ tay, cảm nhận những tia nắng cuối ngày lướt qua lòng bàn tay, mang theo hơi ấm còn sót lại của mặt trời. Một nụ cười nhẹ nhàng nở trên môi, nụ cười của một người đã tìm thấy câu trả lời cho nghi vấn sâu thẳm nhất của mình, một nụ cười bình yên và mãn nguyện.

Đạo tâm hắn không ngừng vận chuyển, nhưng không phải để tăng cường sức mạnh hay tìm kiếm một cảnh giới cao hơn trong tu vi. Nó vận chuyển để củng cố sự vững vàng và an nhiên, để hòa mình vào nhịp đập của Đạo. Sự vững vàng tuyệt đối của đạo tâm Lục Trường Sinh sẽ là nền tảng vững chắc cho những thử thách lớn hơn và những tầng chiêm nghiệm sâu sắc hơn trên con đường Đạo Vô Cực.

Việc hắn chấp nhận chu kỳ hưng vong, vô thường của vũ trụ sẽ giúp hắn đối mặt với những biến động lớn của linh giới trong tương lai mà không bị lay động. Hắn sẽ không còn nhìn những tai ương sắp tới như là sự kết thúc, mà là một phần tất yếu của sự chuyển hóa, của sự tái sinh. Sự giác ngộ này là một bước đệm quan trọng, chuẩn bị cho "một bước đột phá lớn hơn trong nhận thức về Đạo" sẽ diễn ra ở Chương 980, nơi hắn sẽ đạt đến một cảnh giới tinh thần cao hơn nữa.

Hoàng hôn dần tắt, những vì sao đầu tiên bắt đầu lấp lánh trên nền trời xanh thẫm. Lục Trường Sinh vẫn đứng đó, thân ảnh hòa vào bóng đêm đang dần buông xuống. Con đường tu hành của hắn vẫn còn tiếp diễn, không có hồi kết, bởi Đạo là vô tận, và vũ trụ này còn vô vàn điều để chiêm nghiệm. Sự vô tận của Đạo và vũ trụ, khả năng có những hiểm họa mới trong tương lai xa khi chu kỳ hưng vong của linh khí tiếp diễn, tất cả đều là những thử thách mà hắn sẽ sẵn sàng đối mặt, với một đạo tâm đã vững như bàn thạch, và một sự minh triết đã vượt qua mọi giới hạn. Con đường của Lục Trường Sinh vẫn còn tiếp diễn, không có hồi kết, và mỗi bước đi của hắn đều là một sự chiêm nghiệm mới, một sự trưởng thành mới.

Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, dành riêng cho độc giả truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free