(Đã dịch) Đại Thoại Tây Du Chi Siêu Cấp Tiểu Bạch Long - Chương 345 : Tiểu Bạch Bát Giới đi dạo thanh lâu
Long Tiểu Bạch và Trư Bát Giới rời khỏi khách sạn. Trư Bát Giới vẫy đầu một cái, thu lại chiếc mũi dài và đôi tai lớn, cái bụng cũng xẹp đi rất nhiều, biến thành một gã đại hán khỏe mạnh.
Long Tiểu Bạch khẽ phẩy quạt xếp, ung dung thong thả dạo bước.
Trư Bát Giới đầu ngoảnh ngang ngoảnh dọc, chuyên chú nhìn những tấm biển hiệu cửa hàng mọc san sát hai bên đường, xem liệu có tìm được nơi nào giống thanh lâu hay không.
– Ha ha! Tiểu Bạch! Kìa! Kìa! – Trư Bát Giới trợn mắt chỉ vào một tửu lâu mà reo lên.
Long Tiểu Bạch nhìn theo, quả nhiên, đứng trước cửa tửu lâu kia là hai cô gái.
Không nhìn rõ được dung mạo cụ thể của các cô, bởi khăn đã che kín từ phần mắt trở xuống, chỉ để lộ đôi mắt to. Song, nhìn thân hình thướt tha kia, chắc hẳn cũng không hề kém cạnh.
Một vài nam tử mặc trang phục hoa lệ đang ra vào tấp nập, thỉnh thoảng lại có các cô gái tiễn ra hoặc đón vào.
– Chà, không biết khi sư phụ biết hai ta đang dạo thanh lâu thì sẽ có vẻ mặt thế nào đây. – Long Tiểu Bạch khép quạt xếp lại, thong dong bước tới.
– Ha ha! Lão già này đi suốt chặng đường dài đã mệt rã rời rồi, lấy đâu ra tâm trí mà quản hai ta? – Trư Bát Giới vừa chạy theo vừa nói.
– Ôi! Công tử anh tuấn, hoan nghênh ngài quang lâm.
Long Tiểu Bạch vừa mới bước vào, một người phụ nữ phấn son lòe loẹt đã tiến tới đón tiếp. Dù nơi đây là dị vực, nhưng cũng có những bà tú bà chuyên đón khách như thế.
– Cầm lấy, thưởng cho ngươi. – Long Tiểu Bạch tiện tay rút ra một thỏi vàng, rồi tùy ý quan sát xung quanh.
– Ôi! Công tử anh tuấn! Ngài thật hào phóng quá! – Lão tú bà cười hớn hở, những nếp nhăn trên mặt đã đẩy lớp son phấn dày cộp rơi lả tả.
Bên trong được chia làm hai tầng, trang hoàng vô cùng sang trọng, khắp nơi đều dán bích họa hình những nữ tử yêu kiều, thướt tha trong trang phục hở hang.
Sảnh tầng một có một đài cao, nơi mấy cô gái mặc quần áo hở hang, đeo khăn che mặt đang uốn éo phong tình.
Những chiếc eo thon mảnh khảnh, làn da màu lúa mì lộ ra khiến Trư Bát Giới nuốt nước miếng ừng ực.
Dưới đài cao đặt đầy những chiếc bàn, mỗi bàn đều chật kín đàn ông, đương nhiên, trên đùi họ cũng có các cô gái ngồi.
– Kêu hai cô gái đẹp nhất đến đây, một bàn riêng, Long gia thích thanh tĩnh. – Long Tiểu Bạch lại ném ra một thỏi vàng nữa, khiến lão tú bà mừng đến suýt ngất.
– Công tử xin đợi chút! Ta sẽ lập tức gọi những cô gái đẹp nhất của chúng ta đến! – Lão tú bà khom lưng nói xong, liền ngoảnh đầu hét lớn: – Cách Nhĩ Hán! Mau dọn một cái bàn ra đây! Đặt ngay phía trước!
– Được rồi! – Một gã đại hán ngoảnh đầu đáp lời, rồi dẫn hai tiểu nhị kê một cái bàn ngay phía trước đài cao.
Rất nhanh, trên bàn đã bày đầy rượu ngon và mồi nhắm.
Tất cả những điều này đều thu hút sự chú ý của mọi người trong đại sảnh, nhất là khi họ thấy vị công tử tuấn tú này ăn vận khác lạ, mang dáng vẻ người xứ khác, một vài kẻ có ý đồ khó tránh khỏi nảy sinh suy nghĩ khác.
Long Tiểu Bạch và Trư Bát Giới vừa ngồi xuống, lão tú bà đã dẫn hai cô gái dị vực xinh đẹp tới.
Long Tiểu Bạch liếc nhìn một cái, dùng quạt chỉ về phía Trư Bát Giới rồi nói: – Hai cô, cứ qua đó bầu bạn với sư huynh của ta đi.
– Vâng ạ ~ – Hai cô gái dù hơi ngạc nhiên, nhưng khách hàng là thượng đế, vẫn rất ngoan ngoãn ngồi xuống hai bên Trư Bát Giới.
– Ha ha! Trời đất ơi! Hai cô lận à! A ha ha... – Trư Bát Giới mỗi tay ôm một cô, trực tiếp kéo hai nàng vào lòng, dọa cho hai cô gái tái cả mặt.
– Trư ca, nhẹ nhàng chút nào. Con gái là để yêu thương, huynh thô lỗ như vậy thì làm hỏng mất. – Long Tiểu Bạch cạn lời.
– Ha ha! Sợ gì chứ! Lại đây! Đút thức ăn cho lão Trư nhà ngươi nào! – Trư Bát Giới như cá gặp nước, chơi một phen thật thống khoái. Ôm hai cô gái, hắn há hốc miệng rộng.
Thế là, hai cô gái cứ người đút miếng ăn, kẻ đút ngụm rượu. Trư Bát Giới chỉ việc há miệng, hai bàn tay to thì tha hồ sờ soạng trên đôi đào mật của người ta, sung sướng biết bao.
– Công tử anh tuấn, ngài không cần các cô gái xinh đẹp của chúng tôi sao? – Lão tú bà tò mò hỏi. Đây là một vị khách sộp, chớ để y không hài lòng thì không hay.
Long Tiểu Bạch ném một quả nho vào miệng, nhìn cô gái đang uốn éo chuẩn bị múa trên đài, khẽ phẩy quạt xếp nói: – Long gia không thiếu tiền, muốn loại tốt nhất, đừng hòng lừa ta. – Nói đoạn, chẳng thấy hắn có động tác gì đặc biệt, một thỏi vàng đã bay vào lòng lão tú bà.
Lão tú bà vui sướng đến run rẩy cả người, đôi gò bồng đào chảy xệ theo đó cũng rung lên, suýt chút nữa đập vào chân.
– Có chứ! Có chứ! Mới hôm qua có một nhóm cô nương mới tới! Ta đi chọn một người cho công tử ngay đây! – Lão tú bà quay người vội vã chạy đi.
Long Tiểu Bạch nhìn cảnh Trư Bát Giới đang chơi đùa không biết chán, khẽ mỉm cười. Thật hiếm khi thấy đối phương vui vẻ như vậy.
Chợt, hắn cảm thấy có một ánh mắt sắc bén đang dõi theo mình. Nghiêng đầu nhìn lại, chỉ thấy một bóng trắng chợt lóe qua, rồi chỉ còn lại một chiếc bàn trống cùng những chén rượu trên đó.
– Cao thủ! – Trong lòng hắn giật mình, không ngờ lại gặp cao thủ ở tửu lâu này. Tìm ai ư? Đường Tăng ư? Không thể nào! Cửa này đâu có yêu quái nào!
Trong lúc hắn đang suy nghĩ, lão tú bà đã dẫn tới một cô gái chừng mười bảy, mười tám tuổi, dung nhan cực kỳ xinh đẹp.
Cô gái này có làn da màu lúa mì, ánh lên vẻ sáng bóng nhàn nhạt. Mũi nhỏ, miệng xinh, hốc mắt sâu, đôi mắt màu lam nhạt. Trông như người địa phương, nhưng lại có nét gì đó khác lạ.
Cô gái vừa đến đã có chút khẩn trương, nhưng khi thấy Long Tiểu Bạch thì sửng sốt một chút, thầm nghĩ: Người này đẹp thật.
– Công tử, nàng tên là An Nhã, mới tới hôm qua, là con lai đó. À đúng rồi! Nàng còn là một chim non đó nha ~ – Lão tú bà kéo An Nhã lại rồi đẩy vào lòng Long Tiểu Bạch, cười một cách xun xoe, vội vàng.
An Nhã không nói gì, chỉ v��ng vẫy tượng trưng vài cái, rồi sợ sệt ngồi trong lòng Long Tiểu Bạch.
Long Tiểu Bạch chỉ cần ngửi qua đã biết đó là một chim non, nhất thời lộ ra nụ cười thỏa mãn.
Mà nói đến, đây cũng là một cô gái Tây. Dù xuyên không tới đây đã làm đủ mọi thứ, nhưng đây đúng là lần đầu tiên hắn gặp một cô gái Tây! Mà lại còn là cô gái Tây ở thế giới Tây Du nữa chứ!
– An Nhã cô nương, ngày đầu đi làm thế nào? – Long Tiểu Bạch một tay kéo nhẹ, ôm lấy vòng eo thon của An Nhã, đặt nàng ngồi lên đùi mình. Vì quần áo nàng khá hở hang, chạm vào liền thấy một làn da trơn nhẵn.
An Nhã giật mình, thân thể lập tức căng cứng, có lẽ đây là lần đầu tiên nàng bị đàn ông chạm vào như vậy.
– Ưm? À? Công tử anh tuấn, ngài đang nói gì vậy? – Giọng nàng rất hay, trong trẻo mà đầy từ tính.
Long Tiểu Bạch nhìn đôi mắt lam nhạt, cái miệng nhỏ đỏ tươi của nàng, ngửi thấy mùi hương trinh nữ cùng với phong vị dịu nhẹ của xứ lạ, nhất thời dục vọng dâng trào.
– Ha ha! Tiểu Bạch, chim non non tơ thế kia, cho lão Trư ta đùa một chút được không? – Trư Bát Giới nhìn An Nhã trong trẻo tinh khôi, yêu tính đại phát.
– Sao vậy Trư ca? Hai cô không đủ sao? Không đủ thì còn nhiều, ở đây huynh cứ tùy ý chọn, mọi chi phí ta lo hết. – Long Tiểu Bạch liếc nhìn hắn một cái.
– Ha ha! Không phải đâu Tiểu Bạch! Ta nói là nàng kia kìa! – Trư Bát Giới nhìn chằm chằm An Nhã, dọa cho nàng run rẩy cả người.
– Trư ca! Quá đáng thật đấy! Nếu huynh thích kiểu đó thì để ta bảo lão tú bà chọn cho huynh vài người. – Long Tiểu Bạch lườm hắn một cái, sau đó nhìn An Nhã đang đỏ bừng mặt, cười nói: – Cô gái, lại đây đút đại gia uống rượu nào. Bản văn này được biên soạn bởi truyen.free, xin vui lòng trích dẫn nguồn khi đăng tải.