(Đã dịch) Đạo Quân - Chương 334:
Thiệu Liễu Nhi mở to hai mắt nhìn, hỏi: “Có phải nguyên nhân do nhà của thiếp không?”
Đàm Diệu Hiển cúi đầu không nói gì.
Theo lời Lục Thánh Trung dặn, chuyện này vốn không nên nói ra vào lúc này. Theo ý gã, đợi gạo nấu thành cơm rồi mới đưa hoàn cảnh khó khăn này ra, như vậy càng chắc chắn có thể đưa Thiệu Liễu Nhi rời đi.
Đối với Lục Thánh Trung mà nói, nếu Thiệu Liễu Nhi không phối hợp, việc đưa một người sống sờ sờ rời khỏi Bắc Châu là vô cùng khó khăn. Một khi Thiệu gia phát hiện nàng mất tích, chắc chắn sẽ lùng sục khắp nơi. Chẳng lẽ gã định ôm hay vác Thiệu Liễu Nhi đi sao? Cưỡng ép một người sống rời khỏi Bắc Châu sẽ quá dễ gây chú ý, khả năng thoát thân rất thấp, nhất là khi Bắc Châu lại là địa bàn của Thiệu gia.
Có điều gã đã chuẩn bị xong đường lui, lỡ như Thiệu Liễu Nhi không phối hợp hoặc giấu nàng ở một nơi bí mật, chờ Ngưu Hữu Đạo phái người tới tiếp ứng.
Thế nhưng, chuyện đã đến nước này, Đàm Diệu Hiển, người đã được dặn dò kỹ lưỡng, lại không thể làm được những chuyện thất đức như vậy.
“Vì sao chàng không nói sớm cho thiếp biết?” Hốc mắt Thiệu Liễu Nhi đỏ lên, đưa tay nâng mặt chàng lên, lệ nóng doanh tròng nói: “Đàm lang, thật xin lỗi, là thiếp hại chàng.”
Đàm Diệu Hiển lắc đầu, không cho rằng mình bị nàng liên lụy. Có thể nhìn thấy nàng, y cảm thấy dù phải chịu bao nhiêu ủy khuất cũng đáng, thật sự không muốn lại phải chia cắt với nàng nữa.
Động tình, y cầm lấy bàn tay mềm mại của nàng lên, bật thốt ra: “Liễu Nhi, đi theo ta đi!”
“Đi?” Thiệu Liễu Nhi sửng sốt giây lát, dường như hiểu ra ý của y, hỏi: “Chúng ta có thể đi đâu được chứ?”
Đàm Diệu Hiển vội vàng nói: “Rời khỏi Bắc Châu, đi đến một nơi người nhà nàng không thể tìm thấy. Ta sẽ đối tốt với nàng cả đời, nàng có bằng lòng đi theo ta không?”
Còn cái mà Lục Thánh Trung gọi là “gạo nấu thành cơm” kia sớm đã bị y quên bẵng mất rồi.
Thứ nhất, y thật sự không thể dùng phương thức lừa gạt hèn hạ vô sỉ ấy để đối xử với Thiệu Liễu Nhi. Giờ đây y cũng chẳng còn tâm trí nào để nghĩ đến chuyện “dơ bẩn” kia. Y chỉ muốn đưa nàng đi, chỉ cần không để nàng phải xa mình nữa là được.
Thiệu Liễu Nhi kinh ngạc nhìn y, không biết nên trả lời như thế nào.
Mặc dù nàng cũng xúc động vì tình, cũng là nàng chủ động trước nhưng nàng vẫn lý trí hơn y.
Thiệu gia trải qua biết bao sóng gió, phản bội Yến quốc đến Hàn quốc, nay đã xây dựng được quân đội riêng. Quá trình này nàng tận mắt nhìn thấy, cũng đã nhìn thấy cảnh đại quân tàn khốc chém giết, nhìn thấy mạng người ngã xuống như rạ, nhìn thấy máu chảy thành sông, biết thế nào là hung hiểm. Tầm nhìn của nàng hoàn toàn không phải một Đàm Diệu Hiển thư sinh chưa trải sự đời có thể sánh kịp. Nàng biết rõ Bắc Châu nằm trong sự khống chế của Thiệu gia, đại ca kia của nàng càng không đơn giản. Không phải dễ trốn, nhất là hai người yếu ớt chẳng có năng lực gì như bọn họ, làm sao trốn thoát đây?
Cho dù trốn, làm sao có thể sinh tồn trong loạn thế này?
Trong mắt Đàm Diệu Hiển lộ ra tia thất vọng: “Nàng không bằng lòng sao?”
“Không, thiếp bằng lòng!” Thiệu Liễu Nhi vội vàng lắc đầu. “Có điều chúng ta có thể đi đâu được chứ?”
Đàm Diệu Hiển: “Rời khỏi Bắc Châu. Đi tới nơi người nhà nàng không thể tìm thấy.”
“Được!” Thiệu Liễu Nhi cười gượng ép, chợt vòng hai tay kéo lấy cổ y, hai khuôn mặt kề sát nhau.
Thấy nàng đồng ý, Đàm Diệu Hiển dĩ nhiên vô cùng vui mừng, ôm chặt lấy nàng giống như đã có được cả thế giới, chết cũng không tiếc.
Y không hề biết rằng Thiệu Liễu Nhi đang kề mặt vào vai chàng, trong lòng khó xử biết bao. Nàng thật sự không tin hai người có thể trốn thoát.
Nàng cũng hiểu sự đơn giản của Đàm Diệu Hiển, đây cũng là một trong những nguyên nhân nàng thích y. Sở dĩ biết rõ khó thoát mà vẫn đồng ý, đó là vì không muốn y tổn thương.
“Chàng bằng lòng cưới thiếp sao?” Thiệu Liễu Nhi chợt ghé vào lỗ tai y nỉ non.
Đàm Diệu Hiển gật mạnh đầu: “Bằng lòng!”
“Chàng có muốn thiếp không!” Thiệu Liễu Nhi cắn môi trầm thấp một tiếng.
“Ừm?” Đàm Diệu Hiển mờ mịt không hiểu, trong mắt có tia nghi hoặc.
“Hãy để thiếp làm nữ nhân của chàng!” Thiệu Liễu Nhi ghé vào lỗ tai y nỉ non, ngẩng mặt khỏi vai y, hai mắt đối nhau, chợt nhón chân lên hôn lên đôi môi y.
Đàm Diệu Hiển trừng lớn hai mắt, giật mình, chấn kinh.
Cảm nhận được đôi môi mềm mại của nàng, cảm nhận được hơi thở của nàng, nhìn nàng xấu hổ nhắm nghiền hai mắt ở khoảng cách gần, một người trẻ tuổi huyết khí phương cương sao có thể kìm lòng được, huống hồ y còn thích nàng nhiều như vậy. Có thể nói trong nháy mắt máu nóng đã xông tới đầu, y liền ôm hôn nàng một cách kịch liệt.
Hai tay y chạy loạn trên người Thiệu Liễu Nhi, vội vàng nhưng lại không biết nên ra tay như thế nào.
Là Thiệu Liễu Nhi chủ động cởi bỏ xiêm y, giúp y tìm được lối, giống như việc tháo lỏng dây áo này nàng sẽ chẳng bao giờ hối tiếc.
Hai người nhanh chóng trần trụi ngã xuống, lăn lộn trên giường, cả hai đều thở hổn hển.
Sau giây phút đầu tiên vừa đau đớn vừa ngọt ngào qua đi, ôm lấy người đàn ông vẫn đang thở dốc chưa buông mình ra, Thiệu Liễu Nhi ngẩng đầu, đôi mắt ngạc nhiên nhìn lên nóc nhà.
Nàng không muốn chia cắt với Đàm Diệu Hiển, nhưng nàng hiểu rất rõ, dùng cách này chạy ra khỏi Thiệu gia không phải kế lâu dài, không lâu sau Thiệu gia sẽ phát hiện.
Một khi để Thiệu gia tìm được nàng, đời này chỉ sợ sẽ không bao giờ gặp lại Đàm lang nữa, nếu không cẩn thận còn sẽ nguy hiểm đến tính mạng Đàm lang.
Nàng không tin hai người có thể trốn thoát. Nàng cũng biết một khi bị Thiệu gia tìm được sẽ không để nàng có cơ hội thoát thân lần thứ hai.
Thế là nàng lựa chọn cách “ván đã đóng thuyền” với Đàm lang để đối mặt với Thiệu gia.
Lục Thánh Trung hi vọng “gạo nấu thành cơm”, Đàm Diệu Hiển không làm, kết quả lại là Thiệu Liễu Nhi quả quyết thực hiện. Điều này e là nằm mơ Lục Thánh Trung cũng không ngờ tới.
Khoảnh khắc mặn nồng đầu tiên khiến cả hai người không muốn tách nhau ra, nhưng giờ Đàm Diệu Hiển đã bình tĩnh lại. Y cho rằng việc đưa Thiệu Liễu Nhi rời đi mới là điều quan trọng nhất, nên mới nhớ tới lời dặn của Lục Thánh Trung.
“Liễu Nhi, chúng ta lập tức rời khỏi nơi này, rời khỏi Bắc Châu đi!” Đàm Diệu Hiển kiên định nói.
“Ừm!” Thiệu Liễu Nhi gật đầu cười nghe theo y.
Mặc dù nàng không tin có thể trốn thoát, nhưng khi mối quan hệ này đã thành, trong lòng nàng cũng thản nhiên hơn. Việc có thể trốn thoát hay không đã không còn quan trọng với nàng nữa, cứ để Đàm lang quyết định đi. Lỡ như rơi vào tay Thiệu gia, nàng sẽ đứng ra nói rõ mọi chuyện. Giờ đây không cần thiết phải nói ra những lời khiến Đàm lang nản lòng.
Hai người thu dọn qua loa một chút, nắm tay nhau cùng đi ra cửa.
Mãi cho đến khi đỡ Thiệu Liễu Nhi lên xe ngựa, bản thân y cũng lên xe ngựa ngồi cùng nàng, Đàm Diệu Hiển vẫn chưa từng buông tay nàng, trên mặt luôn nở nụ cười hạnh phúc.
Thiệu Liễu Nhi ở trong xe ngựa cũng nhìn y không chớp mắt, trong l��ng tràn đầy ngọt ngào.
Mãi cho đến khi xe ngựa bắt đầu xóc nảy, Thiệu Liễu Nhi mới đẩy màn cửa nhìn ra bên ngoài rồi quay đầu lại hỏi: “Đàm lang, chúng ta đang đi đâu vậy?”
Đàm Diệu Hiển nói: “Đi tắt đến Bình Lan giang, đi đường thủy, thuận theo con sông đến Tống quốc. Chỉ cần tiến vào lãnh thổ Tống quốc sẽ không còn đáng lo nữa. Tóm lại, cứ rời khỏi lãnh thổ Bắc Châu đã, đến lúc đó sẽ tính kế sinh nhai. Nàng yên tâm, bờ sông có thuyền tiếp ứng, ta đã an bài xong tất cả!”
Đây cũng là ý của Lục Thánh Trung. Gã lo một khi chuyện bại lộ, Thiệu gia sẽ lập tức hoài nghi bên Ngưu Hữu Đạo, phía Yến quốc sẽ bị chặn đường trước. Truy binh có thể cũng chạy về phía Yến quốc đầu tiên nên quyết định đi vòng qua Tống quốc sẽ nắm chắc thành công hơn một chút, chuyện còn lại giao cho bên Ngưu Hữu Đạo an bài.
“Có thuyền tiếp ứng?” Thiệu Liễu Nhi hơi có vẻ kinh ngạc, như không dám tin nhìn Đàm Diệu Hiển với ánh mắt đầy vẻ dò xét.
Nói thật, thực ra nàng tự nhận mình hiểu rõ chàng, rõ Đàm lang là người như thế nào. Ch��ng lấy đâu ra năng lực bố trí cẩn mật đến thế?
Nàng nghi ngờ nói: “Chàng đã bố trí xong xuôi ư? Bình Lan giang cách đây chừng năm mươi dặm, sao chàng có thể bố trí được ngoài mấy chục dặm thế?”
Toàn bộ nội dung này được truyen.free độc quyền chuyển ngữ và phát hành.