(Đã dịch) Dị Thế Tà Quân - Chương 25: Phiền não mới
Độc Cô Vô Địch mặt tối sầm lại, hằm hè rút ngân phiếu ra, trong lòng bực bội khôn tả. Thật khó tin nổi, một danh tướng như Quân Vô Hối năm xưa từng tung hoành giữa vạn quân, giờ lại có một đứa con du thủ du thực đến vậy.
Quân Mạc Tà đứng dậy đi ra ngoài, một lát sau đã quay lại, theo sau là vài đại hán, mỗi người mang theo mấy vò rượu:
- Bảy vò rượu này, cứ từng chén một mà bón cho bọn họ, càng nhiều càng tốt! Nuốt trọn chỗ rượu này vào, đảm bảo sẽ tỉnh ngay. Say vì rượu "đầu" của ta, thì phải dùng rượu pha loãng riêng của ta mới có tác dụng.
- Ngươi trêu ngươi ta đấy à?
Độc Cô Vô Địch giận tím mặt:
- Ngươi nghĩ ta không biết phương pháp này sao? Ta đã thử từ lâu rồi nhưng vô dụng! Uống vào bao nhiêu, nôn ra bấy nhiêu.
- Ngươi biết gì mà nói? Sở dĩ bọn họ say bét nhè đến vậy là bởi vì đã uống phải thứ cực phẩm rượu ngon độc môn bí truyền của ta, một chén thôi cũng sánh bằng cả vò rượu thường. Với tửu lực khủng khiếp như vậy, họ uống vào nhiều thế, làm sao mà không say cơ chứ? May mà tu vi huyền khí của họ cũng cao, chứ người thường mà uống nhiều cực phẩm rượu này của ta thì say đến chết là chuyện thường. Bởi vậy, những phương pháp giải rượu khác ngoài cách của ta đều vô dụng. Cho dù ngươi có biết cách dùng rượu nhẹ để trung hòa tửu lực trong dạ dày bọn họ, nhưng rượu của ta dù đã pha loãng vẫn vượt xa các loại rượu khác trên đời, nên rượu thường đương nhiên không thể giải được! Chỉ có rượu do chính tay ta ủ, sau đó pha loãng ra, làm cho rượu "đầu" và rượu pha loãng hòa vào nhau trong dạ dày bọn chúng mới có hiệu quả! Nói sâu xa đến vậy, ngươi có hiểu nổi không? Không có kiến thức thì làm sao biết thưởng thức, không chịu thử nghiệm thì sao có thêm kiến thức? Vậy mà cũng xưng là đại tướng quân của đế quốc!
Quân Mạc Tà nói không chút lưu tình.
- Ngươi nói cứ cho là có lý đi. Nhưng cần gì tới bảy vò? Bọn họ có bảy người, cùng lắm một hai vò là đủ chứ! Ngươi nhân cơ hội làm tiền đấy à?
Độc Cô Vô Địch thực sự không hiểu rượu "đầu" gây say và rượu bình thường say khác nhau ra sao, nên đành phải đổi đề tài. Đây chính là một vạn lượng bạc một vò! Giá cắt cổ!
- Rượu này của ta còn chưa khai trương. Ngày hôm nay coi như ta cho ngươi mở hàng khai trương vậy.
Quân Mạc Tà cười tủm tỉm, tay thì đếm ngân phiếu xoèn xoẹt nói:
- Cái này là cho ngươi hưởng chút tiện nghi ngày khai trương đó! Sau này chưa chắc đã mua được rượu của ta với giá này đâu!
Mặt Độc Cô Vô Địch xám ngoét, hắn thực sự sợ rằng không kiềm được cơn nóng giận, trước mặt Quân lão gia tử mà tát thằng nhóc này bay răng, nên liền bỏ về ngay. Đúng là một tên vô lại đỉnh cao!
- Dạo này có người nói con hay trêu chọc tiểu nha đầu nhà Độc Cô gia phải không?
Quân lão gia tử hiền từ mỉm cười, nheo mắt nhìn đứa cháu với vẻ ấm áp.
- Gia gia, người cũng hùa vào trêu chọc con sao? Tiểu nha đầu dã man kia con trốn còn không hết, vậy mà bọn họ lại đến tìm con nói con bắt nạt khuê nữ nhà họ… Rõ ràng là con gái hắn bắt nạt con thì có, lại còn ăn vạ sao? Thật đúng là không có thiên lý!
- Có gì mà không có thiên lý? Đơn giản là tiểu nha đầu kia đã chấm con rồi chứ gì!
Lão gia tử cười vẻ cáo già nói:
- Nếu tiểu nha đầu kia không coi trọng con, bọn họ đã chẳng tới đây làm ầm ĩ làm gì. Lão hỗn đản Độc Cô Tung Hoành trước sau vẫn là một kẻ tính toán chi li, chẳng qua là bày đặt giả ngu với ta thôi. Hắn nghĩ lão phu không nhìn thấu tâm địa gian xảo của hắn chắc?
- Tâm địa gian xảo gì cơ ạ, gia gia? Thực sự, hắn vẫn chưa hiểu gì cả.
Quân Chiến Thiên vân vê ria mép nói:
- Dù cho Độc Cô Tiểu Nghệ có coi trọng thằng nhóc ngốc con đến mấy đi nữa, Độc Cô thế gia cũng sẽ không dễ dàng gả con gái cho con đâu. Vì sao ư? Đơn giản là bệ hạ sẽ không đời nào cho phép Quân gia và Độc Cô gia kết thông gia, con hiểu không?
- Con đương nhiên hiểu rõ chứ, Thiên Hương đế quốc có hai đại gia tộc quân sự này mà kết thông gia với nhau, đối với hoàng thất thực sự là mối uy hiếp quá lớn.
- Con thật sự vẫn còn chưa rõ đâu!
Lão gia tử cũng có chút bực bội, chuyện này mà tôn tử hắn vẫn còn hồ đồ đến vậy sao?
- Dự định quan trọng nhất trong chuyện này của Độc Cô thế gia đã hoàn thành rồi! Nếu Độc Cô Tiểu Nghệ mà nói rằng không làm vợ con được thì sẽ tìm cái chết thì sao? Trước hết, bọn họ sẽ làm ầm ĩ lên, sau đó kiếm cơ hội hành con sống dở chết dở, dẫn đến hai nhà trở mặt nhau, đương nhiên đó chỉ là hành động che mắt thiên hạ, con hiểu không? Để sau này bệ hạ sẽ nghĩ rằng: Tuy rằng Quân gia lấy nữ nhi được sủng ái nhất của Độc Cô gia làm dâu, nhưng cũng vì thế mà hai nhà trở mặt thành thù rồi. Đến khi đó, không những không có chút rắc rối nào, mà ngược lại, bệ hạ vì lo sợ hai nhà chúng ta nội chiến, chắc chắn còn tự mình làm mai làm mối cho hai đứa nhóc con nữa. Nói vậy con đã hiểu chưa? Lão già Độc Cô Tung Hoành khi phái mấy đứa cháu qua đây làm ầm ĩ, dù có nháo thành chuyện gì đi nữa, thì hắn cũng đã tính toán đến bước này rồi! Hừ, chắc lão hỗn đản ấy giờ đang đắc ý lắm đây! Lão già Độc Cô Tung Hoành nghĩ ta là kẻ ngu, có thể âm mưu sau lưng ta được sao? Thế nhưng hắn không nghĩ cái âm mưu nho nhỏ ấy ta còn nhìn ra, chẳng lẽ bệ hạ nhìn không ra? Lão gia hỏa ngay cả một âm mưu nho nhỏ mà làm cũng không xong, đúng là ngu như heo mà! Nếu chúng ta không chuẩn bị trước cho sau này, đến khi xảy ra chuyện thì chắc chắn sẽ bị con heo này liên lụy!
Quân Mạc Tà há hốc mồm "ách ách", chỉ biết trố mắt ra nghe, thầm nghĩ: "Không thể ngờ được trong đầu lão gia tử lại thâm sâu đến vậy, ngay cả một người xuyên việt như mình mà vẫn không sao theo kịp suy nghĩ của họ."
Quân lão gia tử nháy mắt tinh quái với thằng cháu, rồi nhiệt tình cổ vũ:
- Cưới hay không cưới ta cũng chẳng cần quan tâm, chuyện quan trọng nhất của lão phu bây giờ là con làm sao cho ta được bế một đứa chắt trai là ta sẽ sung sướng phát điên rồi!
Quân Mạc Tà mồ hôi đầm đìa. Gia gia thế này, bảo sao tôn tử không học hư nhanh đến vậy chứ!
- Cái đó trước hết phải bàn bạc...
- Bàn gì mà bàn. Dù có xảy ra chuyện gì thì lão già Tung Hoành mới là người phải đau đầu, liên quan quái gì tới Quân gia của ta, ai bảo tôn nữ của hắn yêu thương con làm gì!
Lão gia tử thản nhiên phủi bỏ trách nhiệm, rồi lại nói:
- Giờ thì phải nói chuyện quan trọng trước đã, thằng nhóc con giờ ghê gớm ha, cả ba vị hoàng tử đều tranh nhau muốn bợ đít con, quả là ghê gớm thật đấy!
Quân Mạc Tà sờ sờ cằm, mơ màng nói như lên đồng:
- Cũng không còn cách nào khác, ai bảo cháu của gia gia đẹp trai anh tuấn, khí chất phi phàm làm gì, đến ngay cả đàn ông cũng phải ngắm nhìn vẻ đẹp trai của con mà!
- Đúng là quá đẹp trai anh tuấn thật, nam nhân của Quân gia ta, có ai mà không tuấn tú phong độ cơ chứ.
Khi nghe Quân Mạc Tà tự sướng đến thế, lão gia tử cũng không hề khinh bỉ, ngược lại còn say sưa nói theo.
- Tuy nhiên, có tuấn tú đẹp trai đến mấy cũng chẳng liên quan chuyện này, con cũng nên suy nghĩ làm sao đối phó cho tốt ba vị hoàng tử đi, cả ba người đều là loại khó chơi, dính vào là rước họa vào thân, gỡ ba đời không ra đó. Đừng nghĩ con có chút thông minh mà tự cao, bọn họ ai cũng có thể mang con ra bán đó, biết chưa?
- Dạ, con hiểu. Thực ra con đã dự tính là…
Quân Mạc Tà thực ra cũng không muốn nói ra, nhưng sợ gia gia lo lắng nên mới chuẩn bị nói để gia gia yên tâm.
- Không cần phải nói cho gia gia kế hoạch của con đâu! Đây chỉ là chuyện riêng của con, không hề dính dáng gì đến Quân gia. Mà chuyện của con thì con tự mình quyết định là được, không cần báo cáo với gia gia, hiểu không?
Không ngờ lão gia tử chưa nghe hắn nói hết đã cắt ngang, rồi chắp tay sau lưng bỏ đi.
Quân Mạc Tà hơi nản lòng, thầm nghĩ: "Người không muốn biết thì hỏi làm gì cơ chứ, con cũng đâu có định nói với người đâu. Trong lòng ta đã suy nghĩ nửa ngày không biết có nên nói cho người không, vậy mà người lại làm như không quan tâm, haizz…"
Quân thiếu gia quay lại tiểu viện của mình thì đã thấy Đường bàn tử đang đứng ngồi không yên.
Thật sự đã lâu không gặp rồi. Từ lần gặp trước tới giờ, Quân đại sát thủ bận rộn đủ thứ việc, cũng đã hơn một tháng không gặp vị bằng hữu này, trong lòng hắn cũng có chút nhớ nhung.
Tuy nhiên, nhớ thì có nhớ thật, nhưng vừa trở về nhìn thấy cảnh này thì bao nhiêu nhớ mong đều tan tành ngay lập tức…
Một "viên thịt" tròn quay đi tới đi lui, miệng lẩm bẩm hỏi tiểu Khả Nhi:
- Chừng nào hắn mới quay về…
- Sao hắn vẫn chưa về nữa…
- Không phải hắn chết lăn quay bên ngoài rồi chứ?...
Khả Nhi có chút sợ hãi khi tiếp xúc với tên mập mạp có khuôn mặt dữ tợn Đường Nguyên, thầm nghĩ: "Hắn cứ đi tới đi lui, lỡ hắn vấp chân một cái, vô tình đè lên người mình thì chẳng phải mình sẽ chết không toàn thây sao?"
Quân Mạc Tà cầm trong tay ba tấm thiếp mời như cầm ba quả lựu đạn, thầm nghĩ: "Ba thằng này không phải đã bàn bạc với nhau chứ? Cả ba cùng mời một lúc, đây là ý gì đây?" Quân Mạc Tà đang bực bội trong lòng, gặp phải "viên thịt di động" lúc này nên sẵng giọng quát:
- Đường bàn tử, ngươi tới đây làm cái quái gì?
- Tam thiếu, ngươi trở về rồi à. Ta, ta... ngươi chỉ bảo ta với, ta khó sống quá rồi, e là sau này không gặp lại ngươi được nữa.
Đường Nguyên nước mắt nước mũi rơi lã chã.
- Lần này ngươi mà không nghĩ cách giúp ta thì ta sẽ, ta sẽ…
- Ngươi sẽ sao? Sẽ đi ăn mấy bữa cơm à? Không sống được nữa? Vậy nhanh chân đi tìm miếng đất có phong thủy tốt xong đập đầu vào tường mà chết đi? Nói nhanh đi, có chuyện gì xảy ra?
Quân Mạc Tà ngồi trên ghế nói:
- Bàn tử, có gì thì nói ra, hay ngươi lại đánh cược thua, gán nợ luôn cả vợ lần nữa?
- Xí, ta là loại người này sao?
Quân Mạc Tà giả vờ đứng lên:
- Không nói thì ta đi ngủ đây!
- Đừng mà đại gia! Ngài là đại gia, là lão đại của ta mà, giúp ta một lần đi, nếu không ta chết chắc rồi.
Đường Nguyên vội vàng ngăn cản hắn lại.
- Nói nhanh đi, thiếu gia ta bận rộn, không rảnh ngồi không với ngươi đâu.
Quân Mạc Tà thong thả nói.
- Ai da, nghĩ lại mà ta còn sợ hãi, lão thái gia nhà ta muốn ta tiến cung huhuhu...
Đường Nguyên vừa khóc vừa nói.
- Cái gì? Gia gia ngươi bắt ngươi đi làm thái giám? Gia gia ngươi cũng ác thật đấy?
Quân Mạc Tà giật mình thon thót, hai mắt trừng lớn.
- Ngươi mới làm thái giám ấy! Lẽ nào ngươi nghĩ trong cung không có chức khác ngoài thái giám?
- Chức vị khác đương nhiên là có, nhưng thật sự ngươi không thích hợp, nếu là thái giám thì ngươi lại thích hợp hơn một chút!
Quân Mạc Tà vuốt cằm, nhún vai cười nói.
- Ngươi nói vậy là ý gì? Ý ngươi là ta chỉ thích hợp làm thái giám thôi sao? Ngươi muốn chọc ta tức chết à!
Đường Nguyên bi phẫn, khóc không ra nước mắt.
- Vậy ngươi nói ta nghe xem ngươi có sở trường gì? Có thể làm chức vụ gì?
Quân Mạc Tà không thèm ngó ngàng tới sự bi phẫn của Đường bàn tử, nhàn nhạt cười nói.
- Ta có rất nhiều sở trường, ví dụ như...
Đường bàn tử ngây ngốc cả nửa ngày cũng không thốt ra được chữ nào.
- Ví dụ như, gia gia ngươi kêu ngươi đi thay thế vị trí của Mộ Dung Thiên Quân phải không?
Quân Mạc Tà thấy hắn suy nghĩ mãi nửa ngày, gấp đến gần ngất xỉu thì mới không đùa nữa, cười hỏi:
- Chính xác!
Đường Nguyên vỗ đùi rồi tiếp lời:
- Cha ta không biết lo lót, vận động quan hệ kiểu gì mà qua được tất cả các cửa ải, chỉ còn cửa ải cuối cùng là có một người xưng là thiết diện Chu lão thái giám sẽ nghiệm thân cho ta, nếu xong là ta phải vào cung. Ngươi nói xem sao ta không gấp được cơ chứ.
Truyện này được chỉnh sửa và thuộc về truyen.free, một phần của hành trình sáng tạo không ngừng.