Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Dị Thế Tà Quân - Chương 26: Không có chí lớn

- Thật sự là như vậy sao? Cha của ngươi cũng quá tài giỏi rồi!

Quân Mạc Tà giật mình, không ngờ thủ đoạn của cha gã béo lại cao minh đến vậy. Muốn trở thành Đại nội thị vệ thống lĩnh, thực lực phải được mọi người công nhận, mà Đường Nguyên thì quả thực không thể. Nhưng nếu có người ra tay giúp Đường béo vượt qua mọi cửa ải, việc gã mập cuối cùng ngồi vào vị trí này cũng không phải là không thể.

- Giỏi giang cái quái gì chứ? Thật là khổ cho ta mà, Tam thiếu. Ý cha ta và gia gia là muốn ta từ từ phát triển, rèn luyện bản thân trong hoàng cung một thời gian. Sau đó, cha ta sẽ lựa thời điểm thích hợp mà điều chuyển ta, luân chuyển qua lại, cuối cùng một ngày nào đó ta có thể ngồi lên vị trí của ông ấy bây giờ, ngươi hiểu chưa?

Đường Nguyên lộ vẻ khổ sở trên mặt.

- Nói vậy là đã chọn trúng ngươi cho vị trí gia chủ của Đường gia sau này ư?

Mạc Tà trợn tròn mắt nhìn, không thể tưởng nổi với đức hạnh của tên mập mạp này mà sau này có thể trở thành nhất đại chi chủ của Đường gia, một đại gia tộc vang danh Thiên Hương đế quốc?

- Haizzz, đúng vậy. Mấy ngày trước, có một lão già không biết từ đâu chạy đến, nói là bạn tốt mấy chục năm của gia gia ta. Bốn mươi mấy năm không hề có tin tức gì, giờ thấy Đường gia ta phất lên, mới tới nhận làm bạn tốt. Có kiểu bạn bè như vậy sao? Thế mà gia gia ta vẫn tin hắn mới chết chứ.

- Dừng lại! Chuyện này thì liên quan gì tới ngươi chứ?

Quân Mạc Tà đầu óc quay mòng mòng, khả năng kể chuyện của tên mập mạp này thật sự quá kinh người, nói toàn những chuyện chẳng liên quan gì đến nhau cả!

- Liên quan quá đi chứ! Sau khi lão già này tới Đường gia, liền lôi Đường Côn, Đường Bảo, Đường Quốc ba người ra làm cái gọi là trắc nghiệm huyền khí. Xong xuôi, hắn ta vui mừng nói với gia gia ta rằng ba tên đó là thiên tài tu luyện huyền khí, muốn nhận bọn chúng làm đệ tử, rồi lại cam đoan chỉ trong vòng mười năm sẽ giúp cả ba đề thăng tới cảnh giới Địa Huyền. Gia gia ta nghe vậy thì vui mừng khôn xiết, gật đầu lia lịa. Mà cả nhà ta, gia gia chỉ có đúng bốn đứa cháu… Giờ thì ngươi đã hiểu chưa?

Đường Nguyên than thở.

- Ta vẫn chưa hiểu rõ! Ta nghe ngươi nói Đường gia có khả năng trong mười năm tới sẽ xuất hiện ba gã Địa Huyền cao thủ, đối với Đường gia chính là chuyện tốt. Nhưng mà, chuyện này cũng không liên quan gì tới ngươi cả, rốt cuộc ngươi muốn nói điều gì?

Quân Mạc Tà mờ mịt nhìn hắn.

- Tam thiếu à, bình thường ngươi rất thông minh, sao hôm nay lại ngu thế? Ba người ca ca đệ đệ của ta theo sư phụ đi hết, thế sự nghiệp Đường gia sẽ ra sao? Chẳng lẽ không có ai kế thừa ư? Chỉ còn ta là đứa duy nhất còn lại, cha ta và gia gia không chọn ta thì chọn ai bây giờ? Bởi vậy ta mới nói là bất đắc dĩ!!!

- Ta nói cho Tam thiếu ngươi rõ, mấy đại gia tộc như nhà chúng ta, dù tốt xấu ra sao, thì luôn có một điểm chung: Luôn cần có một người làm gia chủ, duy trì sản nghiệp không đổ. Sau đó, tìm người có tư chất tốt, có khả năng trở thành huyền khí cao thủ, cố gắng bồi dưỡng, trở thành thủ hộ thần của gia tộc. Sau này, khi những người đó huyền khí tu vi đã cao, lại tiếp tục bồi dưỡng cho gia tộc nào là tử sĩ, nào là lực lượng bí mật, cứ như vậy mà đời đời truyền xuống. Từ đó sẽ trở nên thâm căn cố đế (ăn sâu bén rễ), ngay cả hoàng gia cũng không dám đối mặt trực tiếp, đảm bảo nhang khói cho tổ tiên muôn đời sau cũng không tắt.

- Tất cả các gia tộc đều có chung một mục tiêu như vậy.

- Mà ta, tình thế đưa đẩy trở thành đúng cái thứ không may này. Từ nay ta phải cách biệt với phong hoa tuyết nguyệt, nỗi khổ như vậy ngươi có hiểu cho ta không?

Đường Nguyên lại than thở.

- Ta hiểu rồi. Ta hiểu rõ quả thật ngươi là một tên ngu ngốc.

Quân Mạc Tà không chút khách khí, khinh bỉ nói:

- Đường gia cho ngươi chức quan to lộc hậu, bồi dưỡng ngươi thành đương gia, cho ngươi vinh quang một đời, ngươi còn không thỏa mãn ư? Nếu ba người bọn họ không có thiên phú tu luyện huyền khí, chuyện tốt thế này liệu có đến phiên ngươi không? Hay ngươi định đến đây khoe khoang? Ngươi có biết trong thế gian này, những việc như quyền kế thừa gia tộc, hay chỉ là một chút gia sản thôi cũng có thể khiến anh em tương tàn, cửa nát nhà tan. Ngươi còn đứng đây khoe mẽ cái gì?

- Ta không muốn làm quan! Ta lại càng không muốn làm gia chủ! Mấy thứ đó toàn là rác rưởi hết! Ngươi còn muốn ta nói mấy lần nữa đây?

Đường Nguyên đỏ mặt tía tai nói:

- Không cần nói tới chuyện trách nhiệm hay tất cả công việc của Đường gia làm gì. Ta chỉ cần nói tới chuyện trong quan trường người lừa ta gạt, ngươi nghĩ ta muốn làm loại người như vậy sao? Lão tử một tí bản lĩnh cũng không có, chỉ muốn cả đời tự do tự tại, làm một tên công tử quần áo lụa là mà rong chơi! Ta chưa bao giờ muốn gánh bất cứ trách nhiệm nào, vai ta không có con mẹ nó to như thế, mà lòng ta cũng chưa bao giờ ham muốn, ngươi rõ chưa?

Đường Nguyên rống to, nước bọt văng tung tóe.

Quân Mạc Tà cau mày:

- Làm quan ngươi không muốn, làm đương gia gia tộc ngươi cũng không làm, không muốn gánh bất cứ trách nhiệm gì, vậy rốt cuộc ngươi muốn làm gì?

Trong mắt Đường Nguyên lộ ra vẻ mơ mộng:

- Tam thiếu à, người khác không hiểu ta thì ta không nói, ngay cả ngươi cũng không hiểu ta sao? Chúng ta là huynh đệ tri kỷ, ngươi có dự định phong lưu tiêu sái cả đời, ta cũng thế, tuy nhiên, không phải phong lưu với nữ nhân. Cả đời này, ta đam mê nhất là vàng bạc. Chỉ cần nhìn thấy vàng bạc từ trong túi người khác chảy ào ào vào túi mình là ta thỏa mãn lắm rồi….

Quân Mạc Tà ngửa mặt lên trời không biết nói gì: “Tên mập nhà ngươi nói cái gì vậy chứ? Ai là tri kỷ của ngươi? Tri kỷ của ngươi là tên Quân Mạc Tà, chứ không phải là ta. Tuy rằng ta là Quân Mạc Tà… à không, ta chính xác cũng không phải…”

- Ngươi cũng biết ta thích nhất là việc buôn bán. Với sản nghiệp của cả Đường gia, ta chỉ có hứng thú chưởng quản việc kinh doanh của gia tộc, sau đó làm cho cả cái đại lục này đâu đâu cũng có cửa hiệu của Đường gia ta.

Đường Nguyên hăng hái vung cánh tay to hơn cả bắp đùi của Quân Mạc Tà tới lui. Cả người từng khối thịt cứ rung lên bần bật.

Quân Mạc Tà rất kỳ quái hỏi:

- Cái này có gì khó khăn đâu, ngươi chỉ việc nói với Đường lão gia tử thôi mà.

Đừng nhìn Đường Nguyên như vậy mà phán đoán bừa, trong lòng Quân Mạc Tà, khả năng buôn bán của gã mập chính là cao thủ trong đám cao thủ! Đây cũng là ưu điểm duy nhất của tên mập mạp. Tuy nhiên, Đường lão gia tử lại không nhận ra.

- Nói rõ ràng nè…

Đường Nguyên khóc không ra nước mắt, xoay người một cái, cởi bỏ trường bào của mình, lộ ra nguyên cả tấm lưng nung núc thịt như con heo nái. Khả Nhi vội vàng kêu lên sợ hãi một tiếng, vẻ mặt đỏ bừng.

- Tam thiếu nhìn thấy không? Đây là hậu quả của việc nói rõ ràng với lão gia tử nè!

Đường Nguyên đưa lưng mình cho Quân Mạc Tà xem.

- Trời, dùng lực… quá mạnh tay.

Quân Mạc Tà trợn mắt nhìn lưng gã mập Đường Nguyên, hơn mười vết roi rướm máu, xung quanh còn hiện lên vẻ tím đen ứ máu bầm.

- Còn ở đây nữa…

Đường béo xoay người lại, trên bụng hắn còn in năm sáu dấu chân to. “Khoe” xong, hắn mới bỏ trường bào xuống nói tiếp:

- Còn vài chỗ không tiện cho ngươi xem, chỗ đó so với hai chỗ ta vừa cho ngươi xem còn ác độc hơn nhiều. Xém chút nữa là ta bị đánh tới phọt “ấy” luôn rồi.

- Thật sự là bá đạo mà.

Quân Mạc Tà dở khóc dở cười nói:

- Xem ra việc này không thể cứu vãn được rồi. Giờ có nói gì cũng vô dụng thôi. Con đường làm quan của ngươi đã được vẽ sẵn rồi, ta nghĩ chỉ cần ngươi không quá hồ đồ, thì chuyện gì rồi cũng sẽ qua. Ta nói thật, hiện giờ ngươi còn chưa biết xoay sở ra sao, cho dù ngươi có nghĩ ra biện pháp gì thì cũng không thực hiện được. Thôi, cố gắng mà làm quan đi, sau đó yên phận mà kế nhiệm chức gia chủ.

Quan đại thiếu gia quả thật không biết phải nói gì. Không biết bao nhiêu người vì chức quan này mà luồn cúi, thậm chí bỏ con bỏ vợ, dùng bất cứ thủ đoạn tán tận lương tâm nào để ngồi lên. Vậy mà Đường béo có thể ngồi mát ăn bát vàng lại một mực cự tuyệt. Cái này gọi là chuyện gì đây?

“Lẽ nào hắn so với chính mình lại còn tà hơn sao? Đây chẳng phải là cướp đoạt chén cơm của mình à?”

- Lão tử thà làm ngọc vỡ, chứ không làm ngói lành, thà chết không theo!

Đường Nguyên hùng dũng đứng lên, hai tay đặt ở trước ngực, thần sắc kiên định nhìn ra cửa, rồi ngâm thơ:

Lão tử bất đương gia, Lão tử bất tố quan; Lão tử bình sinh nguyện, Tựu thị tránh đại tiễn. (Không làm chủ nhà, không làm quan; ước nguyện cả đời của lão tử, chính là kiếm thật nhiều tiền.)

“Phốc”… Quân Mạc Tà đang ngồi trên ghế nghe tới đó thì ngã cái đụi xuống đất; “Lão tử hai kiếp làm người, chưa bao giờ gặp thằng nào dở hơi như thằng này”

- Cũng không phải là không còn biện pháp nào, bởi vì vẫn còn một cửa ải chưa thông, cái cửa này dù gia gia ta có dùng tất cả tài sản của Đường gia cũng không mua chuộc được. Cửa này do Chu lão thái giám canh giữ.

Đường Nguyên gạt nước mắt nói.

- Chu lão thái giám?

Quân Mạc Tà trong miệng lẩm bẩm, nhưng trong lòng đột nhiên nảy ra một ý kiến: “Khả năng buôn bán của Đường béo khá là cao, nếu ta giúp hắn thoát khỏi nạn này, mang đến cho hắn một ân tình lớn. Thì sau này hai người hợp tác buôn bán chẳng phải sẽ giàu to sao?”

Khi nghĩ tới việc này, Quân Mạc Tà không nhịn được, lấy một ánh mắt “ta sẽ lợi dụng ngươi” nhìn chằm chằm Đường Nguyên, làm cho Đường Nguyên sợ hãi nổi hết gai ốc.

Đường Nguyên ôm ngực, có chút sợ hãi nói:

- Ngươi… tại sao ngươi lại dùng ánh mắt như thế nhìn ta? Ta, ta sợ quá… ta còn là xử nam đó!

- Ọc ọc….

Quân Mạc Tà vừa rồi thật vất vả mới có chút đắc ý, vậy mà bị một câu nói kia của gã mập khiến ngũ tạng đều muốn trào ra ngoài theo miệng.

Quân Mạc Tà đảo cặp mắt trắng dã:

- Được rồi, không nói lời vô nghĩa nữa. Ngươi nói Chu lão thái giám phụ trách cửa ải nào? Để xem ta có thể nghĩ ra biện pháp gì hay không!

Chu lão thái giám chính là thái giám thân cận của Bệ hạ bấy lâu nay, từ trước đến nay thâm tàng bất lộ. Nhưng Quân Mạc Tà phỏng đoán người này có thể là một vị cao thủ.

- Chu lão thái giám có cái tên thật khôi hài là Chu Trục Châu, nhưng cho dù là Quân Chiến Thiên hay Độc Cô Vô Địch đối với lão thái giám này cũng phải vô cùng khách khí. Vì thế có thể thấy, người này tuyệt đối là cao nhân.

- Lão thái giám này chính là người phụ trách nghiệm thân. Tức là phải trần truồng cho lão già kia xem xét xem có bệnh hoạn gì không.

Đường Nguyên vẻ mặt đau khổ nói tiếp:

- Ta tuy là chỉ hơi mập một chút xíu, nhưng thân thể vô cùng khỏe mạnh, bệnh gì cũng không có, nhất định sẽ qua cửa ải này. Đây chính là việc ta đau đầu.

Đường béo vỗ vỗ cái bụng thùng phuy của mình, tuy nói là phiền não, nhưng cũng có chút đắc ý, cười hề hề nói:

- Ta nghe nói hồi xưa khi tên Mộ Dung Thiên Quân tới nghiệm thân, không biết bị làm sao mà khiến cho tên tiểu bạch kiểm đó đi đứng lê lết khó khăn cả tháng trời.

Ngữ khí của Đường béo nghe có vẻ vô cùng hả hê.

- Ngươi đắc ý cái chó gì chứ? Ngươi cũng sắp bị lê lết y chang thằng đó rồi.

Quân Mạc Tà vừa tức giận vừa buồn cười trừng mắt nhìn gã mập nói. Hắn thực sự khó hình dung trong đầu tên mập này có cái quái gì trong đó.

- Chết! Đúng vậy, đúng vậy, Tam thiếu, ngươi phải cứu ta, ta không muốn cũng bị lê lết như thế đâu…

Đường Nguyên nhất thời nhớ đến tình cảnh của bản thân, khóc không ra nước mắt nói.

- Nghiệm thân có phải là cởi sạch, trên dưới trái phải gì cũng kiểm tra hết phải không?

Quân Mạc Tà đột nhiên nảy ra ý hay. Hắn vươn ngón tay giữa, làm ra một cái tư thế rồi hỏi tiếp:

- Cái này cũng kiểm tra ư?

Mọi nỗ lực biên tập và sáng tạo đều thuộc về truyen.free, xin đừng mang đi nơi khác.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free