[Dịch] Tiên Nghịch - Chương 1599: Tô Đạo
Con người sống giữa đất trời, ắt phải có cái tâm nghịch dòng... Kẻ thấu tỏ trắng đen, dẫu trải trăm năm cũng chỉ như khách qua đường... Đời tựa giấc mộng, vui thì sao... mà buồn thì sá gì...
Tháng sáu tại Tô thành, vạn vật sau thời kỳ hồi phục bừng nở trăm hoa, khoe sắc muôn màu. Tơ liễu bay lả tả khắp trời, tựa hồ muốn dốc hết chút khí lực cuối cùng để phô bày vẻ đẹp của mình.
Tơ liễu bay đầy trời, nhìn tựa như bông tuyết. Cảnh tượng đẹp đẽ vô cùng này, dường như là tuyết giữa mùa hạ. Gió thổi hơi mạnh một chút, tơ liễu liền tung bay, gợi cảm giác cuộc đời vô định, trong vẻ đẹp lại ẩn chứa chút đau thương khôn tả.
Chúng tựa như không nhà, như những đứa con xa quê, chỉ có thể nương theo làn gió mà bay lượn, cuối cùng không biết vận mệnh sẽ đưa về đâu, bản thân sẽ bị gió thổi tới chốn nào. Có lẽ là trên mặt sông, trở thành cảnh đẹp trong mắt du khách, hoặc cũng có thể rơi xuống mặt đất, quyện vào tro bụi, cuốn thành một đám mặc gió thổi qua.
Vận mệnh của chúng chính là cơn gió, những cơn gió khác nhau mang tới cho chúng cuộc đời khác nhau.
Một đám tơ liễu trắng muốt nhẹ nhàng phất phới trong không trung, rơi xuống mũi một chiếc họa thuyền không lớn. Một thanh niên vận bạch y đứng đó liền giơ tay phải ra đỡ lấy.
Tay trái thanh niên này cầm bầu rượu, uống một ngụm lớn, ngâm nga những vần thơ hào khí vạn trượng. Tiếng ngâm không lớn, nhưng lại toát lên một luồng hào hiệp vươn tới tận cùng trời đất.
Phía sau thanh niên là một nam tử trung niên vận trang phục thư đồng. Gương mặt người này lộ vẻ đau khổ, hầu như thanh niên kia cứ uống một ngụm thì lòng hắn lại nhói thêm một lần.
- Một bình Quế Hoa tửu giá bảy đồng, quý lắm, thật sự quý lắm đó! Uống một ngụm là tương đương với nửa đồng rồi...
Tơ liễu rơi vào lòng bàn tay thanh niên kia, dừng lại, dường như chưa đạt tới giới hạn. Mơ hồ truyền ra tiếng than nhẹ, từ trong lòng bàn tay thanh niên bay lên, thổi qua trước mặt hắn, bay về nơi xa tít tắp, mờ mịt trong trời đất, lộ ra một vẻ điên cuồng, dường như biết cuối cùng vận mệnh của mình cũng không thoát khỏi chốn phải vùi thân.
Bên bờ sông có một mảnh rừng hoa đào, lúc này tơ liễu tung bay, lại có hoa đào điểm xuyết. Gió thổi khiến cánh hoa bay lên rồi rơi xuống mặt sông, nhẹ nhàng điểm trên mặt nước, dập dờn bồng bềnh theo sóng.
- Tơ liễu điên cuồng bay theo gió, khinh bạc đào hoa chảy xuôi dòng.
Vương Lâm uống cạn bầu rượu trong tay, tiếng cười quanh quẩn.
Trên họa thuyền, ngoài hai chủ tớ nhà này còn có ba nữ tử vận y phục lộng lẫy. Trong ba người, một người gảy đàn, hai người ca múa. Họa thuyền theo dòng sông, giữa khung cảnh tơ liễu buông rèm, lướt qua một cây cầu đá bắc ngang sông, từ dưới cầu đi xa dần, xa dần.
- Đại Phúc, mang rượu tới đây!
Vương Lâm cười lớn xoay người nhìn nam tử trung niên phía sau.
Gương mặt Đại Phúc đau khổ, thở dài liên tục, cầm một bầu rượu tới, vô cùng không tình nguyện mà đưa cho Vương Lâm, tiếng nói nghe như tiếng khóc than.
- Công tử, số bạc lần này thật sự không còn nhiều đâu... Chúng ta đã thuê họa thuyền, lại còn mua rượu, thêm cả ba tiểu nương tử này theo hầu. Khoản phí tổn mỗi ngày đã rất cao rồi... Hay là... Hay là chúng ta lên bờ đi. Tìm một nhà trọ tiện nghi lại có thể tiết kiệm một chút.
- Gấp gì chứ. Người ta vẫn chưa đến.
Vương Lâm lắc đầu cười, tiếp nhận bầu rượu uống thêm một ngụm nữa, ngồi xuống nghe tiếng đàn của nữ tử có chút tư sắc kia. Tiếng đàn êm ái vang lên, trong tiếng đàn lộ vẻ vui sướng, nhưng khi lọt vào tai Vương Lâm lại khiến hắn không thể nào dung nhập vào tâm thần.
- Công tử, bây giờ ta đã lôi hết số tiền ta cất giấu ra rồi đó, ngươi, người... mẹ nó chứ, lão tử đã tính rồi, nếu cứ tiếp tục thế này thì chỉ bảy ngày nữa là chúng ta phải đi ăn mày!!
Đã hơn một tháng rồi đó, hơn một tháng rồi đó. Người rốt cuộc đang đợi ai hả, sao mà vẫn chưa tới?
Đại Phúc đau lòng đến cực điểm, không ngừng lảm nhảm nói với Vương Lâm.
Bộ dạng của hắn rất thú vị, khiến cho một nữ tử múa mệt vừa ngồi xuống tạm nghỉ phải che miệng cười duyên.
Đại Phúc trợn tròn hai mắt lườm nữ tử kia một cái, lẩm bẩm vài câu nữa rồi cũng cầm lấy bầu rượu, hung hăng uống mấy ngụm.
- Ta cũng uống nhiều một chút. Đây là thứ rượu ngon, giá nửa đồng....
- Tiếng đàn này không đúng.
Vương Lâm vừa tựa vào mạn thuyền, vừa nhẹ nhàng lắc đầu. Hồi lâu sau, hắn đã uống khá nhiều, có chút hơi men, đứng dậy đi tới bên cạnh nữ tử đang đánh đàn kia, tay phải đặt lên trên cổ cầm. Gương mặt nữ tử kia đỏ bừng, vội vàng rụt tay lại.
- Ta nhớ rõ có một khúc nhạc, không biết tên, nhưng trong mộng đã từng nghe qua. Nàng dường như đang đánh khúc này...
Vương Lâm nhẹ nhàng nói, nhắm hai mắt, tay phải đặt lên cổ cầm chậm rãi gảy lên.
Một tiếng đàn bi ai khôn tả, sâu lắng vang lên, từ mạn thuyền truyền ra, lan tỏa khắp bốn phía.
Hai nữ tử đang nghỉ tạm trên thuyền lúc này, ánh mắt mê ly nhìn Vương Lâm. Nỗi bi ai trong tiếng đàn rất nhạt, nhưng lại thấm tận vào linh hồn, khiến người ta nghe được không khỏi chấn động tâm thần.
Không biết tự lúc nào, bên cạnh Vương Lâm, đôi mắt nữ tử vừa rồi gảy đàn lộ ra thần thái khôn tả, tựa như chìm đắm trong vẻ bi ai sâu lắng của tiếng đàn.
Thậm chí ngay cả Đại Phúc cũng sửng sốt ngồi ngây ra đó, vừa uống rượu vừa quên mất tiếc tiền, ngơ ngác nhìn cổ tay phải mình, tâm trí lạc nơi nào.
Tiếng đàn này là tiếng đàn năm xưa Lý Mộ Uyển gảy, nhưng lại giống hệt như âm thanh do nữ tử ở vùng đất Yêu Linh tấu lên.
Giờ phút này, đôi mắt nhắm nghiền của Vương Lâm chậm rãi có nước mắt chảy ra. Nước mắt đó rơi lên dây đàn, dường như hòa tan vào tiếng đàn, rồi lan tỏa ra.
Giấc mộng của hắn cứ mỗi đêm lại tìm tới. Hắn đã thấy rất nhiều, chỉ là không phải mọi thứ đều rõ ràng. Có vài người khi xuất hiện trong giấc mộng của hắn đều mãi vẫn mờ mịt, không rõ ràng. Nhưng loại cảm giác bi ai này lại in sâu, rất sâu trong lòng hắn.
Trong tiếng đàn này, họa thuyền lướt đi trên sông, đi qua một cây cầu đá, cho tới khi hoàng hôn buông xuống, mặt trời lặn, màn đêm buông rèm.
Vương Lâm đợi một tháng, nhưng người nên xuất hiện trong mộng vẫn không xuất hiện.
Họa thuyền trôi qua một cây cầu đá, bên trên cầu không biết từ lúc nào đã có hai người đứng, yên lặng nhìn họa thuyền, tiếng đàn bi thương văng vẳng bên tai.
Hai người kia đều là lão giả tóc bạc phơ, trong đó một người vận thanh sam. Hắn dù chỉ bình thản đứng đó, nhưng lại sừng sững như một cây tùng xanh.
Thần sắc hắn mang theo vẻ tang thương, hai mắt lộ nét cơ trí, đứng ở đó lại tỏa ra một luồng khí tức của bậc đại văn hào, đại nho đương đại.
Hắn chính là Tô Đạo.
- Một khúc đàn bi hùng tuyệt vời. Khúc nhạc như vậy, người thường cả đời không thể tấu nổi... mà trong sự bi ai lại lộ nét tang thương vạn cổ, tựa như đã trải qua vô số năm tháng, ngoảnh đầu nhìn lại những hình ảnh bi ai trong ký ức, vẫn mãi tràn ngập trong lòng. Tô Tam, chuyến đi này lão phu không uổng rồi.
Ánh mắt Tô Đạo lộ vẻ cảm khái, nhìn họa thuyền đi xa dần dưới chân cầu, nhìn Vương Lâm đang gảy đàn, mở miệng nói.
Lão già phía sau Tô Đạo cũng khẽ than. Nếu Vương Lâm lúc này nhìn thấy, chắc chắn sẽ nhận ra người này. Người này chính là lão già ở trường thi vẫn luôn xem bài thi của hắn, cho tới cuối cùng.
- Đệ tử cũng không ngờ là hắn còn có thể gảy đàn. Chỉ là lúc đầu khi đọc được bài thi của hắn, cảm thấy người này bất phàm, thế nên mới tới bái kiến tiên sinh, lại thấy hắn lên họa thuyền liền đưa tiên sinh tới nhìn một lần.
Thần sắc lão già này lộ vẻ cung kính, khom người nhẹ giọng nói.
Họa thuyền càng ngày càng đi xa, tiếng đàn chậm rãi tiêu tán. Đúng lúc này, lão già Tô Đạo vận thanh sam lại mỉm cười, tiến tới lan can hướng về phía họa thuyền hô một tiếng.
- Chàng thiếu niên, nói cho lão phu biết ngươi cảm thấy nhân quả là gì.
Hai tay Vương Lâm sững lại, tiếng đàn dừng hẳn. Hắn mở mắt, mang theo vẻ mê mang quay đầu nhìn lại, thấy lão già vận thanh sam đứng trên cầu. Ở vị trí của hắn lúc này, liếc mắt một cái chỉ có thể nhìn thấy lão già này, không thấy được người đứng sau lưng hắn.
Lúc này màn đêm đã phủ xuống, trăng sáng như gương treo trên bầu trời đêm. Trong bóng đêm, thân ảnh lão già kia hơi mơ hồ, tựa như cả bốn phía cây cầu cũng ẩn mình dưới ánh trăng, trở nên mông lung huyền ảo.
- Nhân quả...
Ánh mắt của Vương Lâm lúc này cũng trở nên mơ hồ. Hắn kinh ngạc nhìn lão già, nhìn cây cầu kia, nhìn bốn phía mông lung, thì thào nói.
- Không phải thế này... nếu tất cả thời gian đều trôi đi, nếu tất cả là một vòng luân hồi, nếu tất cả chỉ là giấc mộng thì ta hẳn phải gặp người trong mộng kia... Nhưng sao hôm nay ta lại gặp một lão nhân... tại sao lại thế này...
Vương Lâm đã đợi hơn một tháng. Hắn chờ chính là cảnh tượng trong mộng, chứng kiến cảnh hắn đang uống rượu cả ngày, cuối cùng trong hình ảnh đó, hắn thấy được một con người khác của mình, ở trên mặt nước Tô thành này, xuất hiện trên một cây cầu đá.
Nhưng hôm nay hắn không gặp người trong giấc mộng mà lại gặp một lão già.
- Chuyện này không thể giải thích được... ta biết chuyện của Luyện Hồn tông, thậm chí người mấy trăm năm sau xuất hiện ở Luyện Hồn tông ta cũng m�� hồ đoán được. Đó là người trong giấc mộng của ta... nhưng tại sao mọi thứ ta vốn đã hiểu ra thì lúc này, ở đây, ta lại không thấy hắn...
Ánh mắt Vương Lâm lộ vẻ mê mang thật sâu. Thậm chí lúc này, ngay cả bản thân hắn cũng cảm thấy ngày càng mơ hồ.
Họa thuyền mang theo Vương Lâm với vẻ mê mang trôi dần về phía xa.
Lão nhân đứng trên cầu đá thấy Vương Lâm không trả lời, liền mỉm cười hô thêm một tiếng nữa.
- Chàng thiếu niên, nói cho lão phu, ngươi nghĩ thế nào mới là nhân quả.
- Nhân quả... ta là nhân, ta chính là quả...
Tiếng nói của Vương Lâm từ trên thuyền chậm rãi truyền ra, theo họa thuyền đi xa mà tiêu tán.
Gương mặt lão già Tô Đạo vận thanh sam mang theo nụ cười, nhìn họa thuyền biến mất, quay đầu nhìn thoáng qua đệ tử phía sau.
- Hắn tên là gì?
Toàn bộ nội dung dịch thuật này được bảo hộ bản quyền bởi truyen.free, mong quý độc giả ủng hộ bản gốc.