[Dịch] Tiên Nghịch - Chương 1605: Liễu Mi, Mi nghĩa là lông mày
Sau khi phụ thân rời khỏi cõi đời, mẫu thân Vương Lâm cũng an nhiên ra đi trong một giấc ngủ vĩnh hằng. Gương mặt bà khi ngủ vẫn vương nụ cười hạnh phúc, tựa như trong mộng đã gặp lại phụ thân chàng, đôi uyên ương ấy tựa hồ đã tái ngộ và chẳng còn quay về chốn trần gian nữa.
Có một người, khi con thơ bé, dẫu mệt mỏi đến nhường nào cũng cất tiếng hát ru con vào giấc, dỗ dành con nín khóc.
Có một người, trong lúc con thơ dại mơ màng tè dầm, sợ con nhiễm lạnh mà chẳng màng tới bản thân, mỗi đêm thức giấc vài bận kiểm tra tã của con, xem đã ướt hay chưa.
Có một người, khi con đã khôn lớn, trong những ngày con đèn sách, người ấy vẫn tần tảo dậy sớm chỉ để chuẩn bị bữa điểm tâm, chẳng để con phải chịu đói lòng.
Có một người, sau khi biết con thích ăn cá, mỗi bữa đều gắp lấy đầu và đuôi. Con cười hỏi bà vì sao không ăn phần mình cá, bà chỉ cười đáp rằng bà thích ăn đầu và đuôi, mà con thơ dại lại tin là thật.
Có một người, khi con đã trưởng thành, thêu may áo cho con, có lỡ bị kim châm trúng, máu rỉ nhưng con lại chẳng hề hay biết.
Có một người, dù con đã thực sự khôn lớn, ánh mắt bà nhìn con vẫn như thuở nào, lặng lẽ dõi theo, lặng lẽ vui mừng, cho đến khi lặng lẽ nhắm lại đôi mắt đã mỏi mệt.
Người ấy, chính là mẹ hiền.
Lại có một người, khi con còn thơ ấu, đôi tay nâng bổng thân con, giơ lên cao, thay thế cả ánh mặt trời trong mắt con, trở thành tất thảy thế gian của con.
Lại có một người, khi con chưa biết đi, lúc ngã chới với, đôi tay vững chãi dìu dắt, trong tiếng cười hoan hỉ đỡ con đi bước đầu tiên của đời người.
Lại có một người, trong tiếng cười vui vẻ của con, nắm tay con đi ngắm nhìn núi non sông nước, ngắm nhìn đất trời. Khi con ngẩng đầu nhìn bóng lưng người ấy, con cảm thấy người ấy như núi cao, như trời rộng lớn.
Cũng có một người, khi con nói rằng hóa ra mẹ thích ăn đầu và đuôi cá, lại còn cẩn thận gắp để phần mẹ, người ấy đứng cạnh nhìn thê tử, ánh mắt lộ vẻ nhu hòa và tự đáy lòng như có lời xin lỗi.
Lại có một người, sau khi con lớn khôn, vẫn luôn nghiêm khắc dõi theo, khiến con đôi lúc cảm thấy phiền lòng. Chỉ là khi con dần dần trưởng thành, con mới nhận ra ánh mắt nghiêm khắc ấy ẩn chứa một phần yêu thương mà con chưa từng thấy.
Cũng có một người, khi tuổi già sức yếu nằm trên giường, chậm rãi nhắm mắt, lộ vẻ sợ hãi và bất lực. Nhưng lồng ngực con, sự dịu dàng của con lại khi��n người ấy thấy con như thuở nhỏ, khi người ấy nâng bổng thân con lên, tiếng cười vui vẻ ấy, khiến người ấy không còn sợ hãi hay bất lực nữa, mà chìm vào lòng con trong sự ấm áp.
Người ấy, chính là cha.
Vương Lâm ngồi trước mộ song thân, khi thì khóc than, khi lại bật cười rồi lại bật khóc, hồi tưởng những cảnh tượng khiến chàng đau đớn, khó lòng quên được. Chàng chẳng hề uống rượu, nhưng lúc này lại ngỡ như đã say.
Trong cuộc đời nơi mộng cảnh, chàng chưa kịp đưa song thân đoạn đường cuối cùng, chưa kịp ôm phụ thân, chưa kịp thấy mẫu thân mỉm cười lìa trần, nhìn vầng trán đầy nếp nhăn của người.
Thế nhưng, trong kiếp này, chàng đã làm được.
Nếu một người có thê tử, có hài tử, thì sau khi song thân tạ thế, người ấy dẫu bi thương khắc cốt, vẫn còn có chỗ dựa tinh thần. Nhưng nếu một người cả đời không có thê tử, không có hài tử, thì nỗi bi thương ấy đủ sức bao trùm cả thiên địa.
Từ nay về sau, chẳng còn ai có thể dùng một cái ôm mà sưởi ấm tâm linh chàng khi mệt mỏi nữa.
Từ nay về sau, cũng chẳng còn nụ cười nào có thể xua tan hết u buồn trong cuộc đời cô độc của chàng nữa.
Từ nay về sau, chân trời góc biển, chỉ còn một thân ảnh chàng đơn độc, lặng lẽ ngắm mặt trời mọc, mặt trời lặn.
Trông nom mộ phần ba năm, mái tóc Vương Lâm đã hoàn toàn bạc trắng. Thân thể chàng không còn thẳng tắp mà đã hơi còng xuống. Trên người chàng phảng phất dấu vết của năm tháng tang thương.
-Ba mươi tám năm rồi...
Khuôn mặt Vương Lâm đã đầy nếp nhăn. Giờ đây chàng đã là một lão nhân gần sáu mươi tuổi.
Đại Phúc ngày càng già yếu, chống gậy đứng phía sau Vương Lâm, lặng lẽ nhìn chàng, rồi lại cúi đầu nhìn cổ tay mình, hồi lâu nhẹ nhàng lắc đầu.
-Đời người có được mấy lần ba mươi tám năm... Ta chẳng hay người khác ra sao, nhưng ta thì hẳn là không thể có thêm nữa rồi.
Vương Lâm thấp giọng, quỳ xuống, vái lạy mộ song thân.
-Người còn nhớ căn miếu kia không...?
Vương Lâm đứng dậy, quay đầu nhìn Đại Phúc già nua, giờ đây đã đi không vững nữa.
-Trong miếu đó ta từng nói mình thiếu một thư đồng, người liền theo ta đến tận bây giờ.
Vương Lâm tươi cười, ánh mắt lộ vẻ hồi ức, nhìn Đại Phúc. Hơn ba mươi năm qua, Đại Phúc vẫn luôn bầu bạn cùng chàng.
-Đại Phúc vẫn còn có thể làm thư đồng chứ.
Đại Phúc chớp mắt, khóe miệng khẽ cong thành nụ cười.
-Người đã già rồi, ta cũng đã già rồi, chỉ là tâm nguyện của ta vẫn còn dang dở... Đại Phúc, giúp ta trông nom nhà cửa, chờ ta, chờ ta trở về.
Vương Lâm ngẩng đầu nhìn bầu trời. Nơi đó, chàng nhìn thấy một cánh chim trắng muốt.
-Cảm ngộ đối với thiên địa của ta vẫn còn thiếu một tia sáng. Ta cần dùng thời gian còn lại chu du khắp các quốc gia của Chu Tước Tinh. Đến khi ta trở về, có lẽ ta chẳng thu được gì, nhưng cũng có thể ta đã minh ngộ.
Vào mùa xuân năm thứ ba mươi tám, Vương Lâm một mình rời khỏi sơn thôn. Đại Phúc ở lại trong thôn, lặng lẽ chờ Vương Lâm trở về. Có lẽ là mười năm, có lẽ là hai mươi năm... cũng có thể là cả đời.
Vương Lâm độc hành trên xe ngựa, uống rượu rời đi, càng lúc càng xa Hằng Nhạc sơn. Vài tháng sau, xe ngựa đã tới biên giới Triệu quốc, tại nơi này Vương Lâm xuống xe. Dặn xa phu đánh xe trở về, chàng hít sâu một hơi, quay đầu nhìn lại Triệu quốc, rồi xoay người bước nửa bước, chính thức rời khỏi biên giới Triệu quốc.
Đây là lần đầu tiên trong cuộc đời chàng rời khỏi Triệu quốc. Con đường sắp tới, Vương Lâm không hề suy tư quá nhiều, chàng chỉ biết rằng đường ở ngay dưới chân mình.
Ngay khoảnh khắc chàng bước đi, đột nhiên trên bầu trời có một đạo cầu vồng gào thét mơ hồ bay qua chỗ Vương Lâm. Chàng không ngẩng đầu mà bình thản bước tiếp.
Một tiếng 'hả' khẽ vang lên từ trong đạo cầu vồng trên không trung. Chỉ thấy trong số vài tu sĩ, có một nữ tử dung mạo vô cùng xinh đẹp. Nữ tử này ngoài vẻ đẹp trời phú còn sở hữu một nét quyến rũ bẩm sinh, chứ chẳng phải cố tình ngụy tạo.
Nàng lơ lửng giữa không trung, cúi đầu nhìn xuống Vương Lâm đang cất bước, đôi mi thanh tú khẽ nhíu lại, thần sắc lộ vẻ khó hiểu và mê mang.
-Sao vậy, Liễu sư muội?
Một tu sĩ cạnh nàng ngạc nhiên cất tiếng hỏi.
-Không có gì. Các vị cứ về tông phái trước đi, ta có chút chuyện riêng tư cần giải quyết.
Nữ tử ấy nhẹ giọng nói, đoạn không để ý tới mọi người nữa mà xoay người bay xuống phía dưới.
Tu sĩ vừa hỏi ngẩn người, toan đuổi theo.
-Sư huynh, ta muốn đi một mình.
Tiếng nói của nữ tử kia dịu dàng nhưng lại ẩn chứa vẻ phi thường kiên định, vang vọng khiến vị tu sĩ kia phải ngừng bước, trầm ngâm một lát rồi cùng các đồng môn đang kinh ngạc rời đi.
Vương Lâm dừng bước, xoay người nhìn về phía đạo cầu vồng đang hạ xuống sau lưng chàng. Trong chớp mắt, một nữ tử vận y phục màu tím đã đáp xuống cách chàng mười trượng.
Nữ tử này đẹp vô ngần. Nét đẹp ấy, cả đời Vương Lâm chưa từng gặp qua ai có thể sánh bằng. So với nàng, Chu Nhị chẳng thể nào so bì.
Thế nhưng, Vương Lâm cũng không hề hoảng hốt. Chàng đã nhìn thấu vạn vật, truy tìm đạo lý của thiên địa, có được tư tưởng của riêng mình. Trong mắt chàng, nữ tử này đẹp thì có đẹp, nhưng sau khi nhắm mắt xuôi tay rồi cũng chỉ chôn xuống đất như bao nữ tử khác mà thôi, chẳng có gì đặc biệt.
Nữ tử ấy nhìn Vương Lâm già nua đứng cách nàng mười trượng, nhìn mái tóc bạc trắng, khuôn mặt đầy nếp nhăn, và đôi mắt sáng ngời đầy cơ trí của chàng. Rất lâu sau đó, nàng cúi đầu hạ thấp thân vái chàng một cái.
-Cụ ơi, mấy chục năm trước con đã từng gặp cụ một lần. Hôm nay là lần thứ hai con gặp cụ, người còn nhớ con không?
Vương Lâm nhìn nữ tử trước mắt, ánh mắt lộ vẻ suy tư. Hồi lâu sau, chàng mỉm cười, lắc đầu rồi khàn khàn mở miệng.
-Không, ta đã quên rồi.
-Nếu đã quên rồi thì thôi vậy. Con chẳng rõ vì sao khi nhìn thấy cụ lại luôn cảm thấy chúng ta đã từng gặp nhau ở nơi nào đó. Chẳng phải lần này, cũng chẳng phải lần trước. Con muốn biết tên của người là gì?
Nữ tử tươi cười, nhẹ giọng hỏi.
-Lão phu tên là Vương Lâm.
Vương Lâm thần sắc bình tĩnh, chậm rãi đáp.
-Vương Lâm?
Nữ tử khẽ cau mày, cẩn thận suy nghĩ hồi lâu, rồi chần chừ khẽ nói.
-Chẳng lẽ là đại nho Triệu quốc, Vương Lâm?
-Chính là lão phu đây.
Vương Lâm gật đầu, đôi mắt lộ vẻ tang thương, đầy thâm thúy, tựa hồ chứa đựng cả thiên ��ịa.
-Hẳn là con đã nhớ lầm rồi...
Nữ tử ấy suy nghĩ thật lâu, cũng chẳng hiểu vì sao nàng lại cảm thấy quen thuộc đến thế, khiến lòng nàng vô cùng đau đớn. Nàng nhìn Vương Lâm thật sâu. Nàng không rõ tại sao bản thân khi nhìn thấy đối phương lại có cảm giác đau đớn đến vậy, so với năm xưa còn kịch liệt hơn. Nhất là vẻ già nua của đối phương lại càng khiến nàng quặn lòng, cảm thấy buồn bã khôn xiết.
-Đã quấy rầy rồi, xin cáo từ.
Nàng khẽ than nhẹ, mang theo ánh mắt mê mang và đau đớn xoay người rời đi.
-Chẳng hay cô nương tên tuổi là gì?
Vương Lâm nhẹ giọng nói.
Liễu Mi khẽ nhíu mày. Nàng dừng bước, quay đầu lại, đôi mắt lóe lên một tia vui vẻ khó mà không khiến người khác động lòng, nàng do dự một chút. Sau đó, nàng vỗ lên túi trữ vật, lấy ra một viên đan dược.
-Tuổi của người đã cao rồi, viên đan dược này có thể giúp người bảo trì tinh lực. Người và ta gặp lại lần này cũng coi là có duyên, xin tặng người vật này. Hẹn gặp lại.
Liễu Mi buông viên đan dược, dưới chân nàng xuất hiện mây mù, theo mây mù bay lên, dáng vẻ ấy đẹp đến nao lòng.
Rốt cuộc là kiếp trước hay là luân hồi, cũng có thể là mộng ảo, hoặc là tất thảy đều không phải... Liễu Mi. Liễu Mi... người con gái trong mộng cảnh đã khiến ta đau đớn khôn cùng...
Vương Lâm nhìn viên đan dược. Tâm tư của chàng ẩn giấu vô cùng sâu sắc.
Hồi lâu sau, cho đến khi thân ảnh nữ tử đã đi xa, Vương Lâm ngẩng đầu, dùng tất c��� khí lực hiện có, khàn khàn hô lên một câu.
-Liễu Mi, nàng hãy nhớ kỹ. Cho dù là lúc nào, có lẽ là kiếp tiếp theo, có lẽ là một lần luân hồi nữa, có lẽ là trong một giấc mộng, không nên quen biết một tu sĩ tên là Vương Lâm! Không nên quen biết hắn, không nên tiếp xúc với hắn...
Liễu Mi đã đi xa, Vương Lâm không biết nàng có nghe thấy lời chàng nói hay không. Tiếng hô của chàng mang theo toàn bộ khí lực, cho đến khi giọng nói khàn đặc, cho đến khi đạo cầu vồng ở phía xa đã chẳng còn thấy bóng dáng nữa.
Bản dịch này là tâm huyết của truyen.free, xin trân trọng gửi đến quý độc giả.