(Đã dịch) Đỉnh Cấp Lưu Manh (Hậu Truyện) - Chương 1024: Bị chặt chém
- Jack, anh làm thế nào vậy? Sau khi quan sát, Alice tò mò hỏi.
Những người như Selena đứng cạnh đó cũng chú ý lắng nghe câu trả lời.
- Đây là bí mật quốc gia.
Hướng Nhật cười bí hiểm, nhưng thấy Alice có vẻ thất vọng, hắn bồi thêm một câu với vẻ mặt dâm đãng: - Đêm nay về anh sẽ nói cho em, hắc hắc.
Rõ ràng ý hắn là có người ngoài ở đây, nên không tiện tiết lộ.
Mấy người Selena thì cau mày khó chịu, ngược lại Alice lại thấy lòng mình ngọt ngào, vì Jack rõ ràng chỉ muốn nói riêng với cô.
Chứng kiến cảnh tình tứ của hai người, cộng thêm cái ma thuật mà hắn tự cho là thần kỳ giờ đã trở nên "phổ thông", người đàn ông gầy nhom đứng dậy cáo từ: - Xin lỗi, tôi có chuyện phải rời đi một lát.
Dứt lời, hắn lập tức rời đi, không quay đầu lại.
- Jack, anh vừa nói sân thượng bên kia có người chờ tôi đúng không? Bonnie tò mò nhìn Hướng Nhật, chợt nhớ lại chuyện hắn nói lúc nãy.
- Ừm. Hướng Nhật gật đầu.
- Vậy tôi cũng xin cáo từ, tôi phải đi rồi. Bonnie đứng dậy, đi về phía sân thượng bên đó. Selena lần này cũng không ngăn cản nữa, có lẽ vì "người nào đó" vừa biểu diễn ma thuật đã khiến cô ta bị ảnh hưởng tâm lý rất lớn, chưa hoàn toàn lấy lại bình tĩnh.
- Alice, chúng mình cũng đi thôi. Hướng Nhật đề nghị.
- Xin lỗi, Selena... Alice, vì tình bạn, áy náy nói một tiếng, rồi sau đó mới cùng Hướng Nhật rời khỏi.
- Anh có phải đã quấy rầy hai người hàn huyên đúng không? Đi được một đoạn, Hướng Nhật cũng buông tay Alice ra.
Alice ngược lại không hề cảm thấy bị phiền, chẳng qua chỉ lắc đầu: - Không, thật ra em cũng muốn đi rồi, nhưng Jack à, Selena chỉ là hơi... Em hy vọng anh sẽ không ác cảm với cô ấy.
Có lẽ không biết diễn tả thế nào, Alice dứt khoát bỏ qua.
- Yên tâm đi, anh còn chưa đến mức phải so đo với một người phụ nữ đâu. Hướng Nhật tỏ ra rất rộng lượng, chỉ cần không ai chọc tới hắn, hắn cũng lười chọc ghẹo người khác.
- À đúng rồi, lát nữa anh phải về à? Alice đột nhiên hỏi. Hai người vừa từ trên lầu đi xuống, cùng nhau đi ra khỏi biệt thự và hiện đang đứng ở sân trước.
Không gian ở đây khá rộng rãi thoáng đãng, ánh đèn trong nhà mơ hồ rọi qua, có thể thấy được khung cảnh bên trong.
Trong sân trồng rất nhiều cây ăn quả như bưởi, quýt, táo, và còn có một gốc cây lựu khổng lồ, từ xa nhìn trông như một cây dù, vô cùng đặc biệt.
- Ừ. Hướng Nhật gật đầu, vừa tiếp tục cùng Alice bước đi về phía trước.
- Hiện giờ anh ở khách sạn à? Alice lại hỏi tiếp, trong lòng mơ hồ mong chờ điều gì đó.
- Không, anh ở nhà một người bạn. Hướng Nhật thừa biết ý đồ của Alice, tuy nhiên hắn vẫn chưa chuẩn bị tinh thần xong, hơn nữa đang ở nhà Monica, nếu dẫn cô ấy về đó thì chỉ có nước rước họa vào thân.
Alice lộ vẻ tiếc nuối, Hướng Nhật thấy cô có chút không nỡ, bèn an ủi: - Đừng vội, chờ em qua Trung Quốc rồi, chúng mình còn rất nhiều thời gian mà.
Đây rõ ràng chỉ là lời an ủi, vì sau khi về nước còn có rất nhiều việc chờ hắn giải quyết, ví dụ như cha hắn chuẩn bị từ quê lên Bắc Hải, còn có hẹn cùng mẹ đi thăm gia đình thông gia Thiết Uyển, vốn đã trì hoãn đến bây giờ.
Lần này trở về, chắc chắn hắn cũng không tìm được lý do để cự tuyệt nữa.
Alice ngẫm nghĩ một lát, tâm trạng cũng tốt hơn, vẻ mặt trở nên hưng phấn, có lẽ đang tự vẽ ra viễn cảnh sau khi hai người cùng nhau sống ở Trung Quốc.
Hai người vẫn tiếp tục đi mà không có mục đích cụ thể, càng ngày càng xa dần ánh đèn từ biệt thự, xung quanh dần trở nên tối tăm.
Đi vòng qua gốc lựu khổng lồ kia, phía trước chợt phát hiện hai bóng người. Có lẽ vì nghe thấy tiếng bước chân, cả hai đều có vẻ hơi bối rối.
Mặc dù xung quanh không có nhiều ánh sáng, nhưng những động tác đột ngột đầy hốt hoảng của hai người vẫn có thể thấy rõ.
Hai người này đều là đàn ông, một người thân hình cao lớn, người kia thì vóc người thấp bé. Có lẽ vì hai người lạ mới xuất hiện, người đàn ông cao lớn nhanh chóng đưa vật trong tay cho người thấp bé. Người thấp bé sau khi nhận được liền vội vàng bỏ vào túi, sau đó đưa lại một bọc gì đó cho người đàn ông cao lớn.
Hoàn thành giao dịch, người đàn ông thấp bé vội vã bỏ đi, lúc đi ngang Hướng Nhật và Alice, hắn cũng cúi gằm mặt xuống, dường như không muốn để người khác thấy diện mạo của mình.
Người đàn ông cao lớn lại không hề cố kỵ, hắn ta vẫn ngẩng cao đầu. Cộng thêm thân hình mập mạp, Hướng Nhật và Alice đã thấy rõ tướng mạo của hắn: mặt râu quai nón, trông không giống người đến tham dự tiệc tùng của đám trẻ tuổi, bụng cũng phình ra, ước chừng hơn ba mươi tuổi.
Mới vừa rồi hai người này hiển nhiên đã thực hiện một giao dịch không "trong sáng", hơn nữa rất dễ khiến người ta liên tưởng đến chuyện gì đó, bởi vì tuy động tác của người đàn ông râu quai nón rất nhanh, nhưng Hướng Nhật và Alice vẫn kịp nhìn thấy hắn đưa cho người thấp bé kia một túi bột màu trắng.
- Này, đừng xen vào chuyện của người khác! Người đàn ông râu quai nón tiến lại gần hai người đe dọa một câu, nhưng vừa thấy hình dáng của Alice, hắn không khỏi nhìn thêm một cái nữa, rồi rất nhanh biến mất.
- Jack, bọn họ ban nãy là bán... ma túy phải không? Alice khẽ nắm chặt tay người yêu, có chút sợ hãi hỏi.
- Tốt nhất coi như không thấy gì. Hướng Nhật nhàn nhạt gật đầu, loại chuyện này hắn cũng không muốn quản chuyện bao đồng, dù thái độ của tên râu quai nón làm hắn có chút không vui.
Không ngờ, tưởng đã tránh được rồi, phiền phức lại tự tìm tới tận cửa.
Lúc hai người dạo một vòng vườn sau chuẩn bị trở về phòng, bỗng bị ba người dường như đã đứng đợi sẵn từ lâu, bao vây lại, ngăn cản đường đi.
Trong đó cầm đầu chính là người đàn ông râu quai nón ban nãy, phía sau hắn là hai tên tay chân, một tên da đen, một tên da trắng, vóc người đều rất lực lưỡng. Nhìn tuổi tác, có lẽ là một trong số những người trẻ tuổi tham dự buổi tiệc tối nay.
- Là bọn chúng? Người đàn ông da trắng mở miệng hỏi, đồng thời cẩn thận quan sát Hướng Nhật và Alice. M���t vẻ khinh miệt chợt lóe lên trong mắt hắn.
Một cô gái xinh đẹp, cùng với một thằng nhóc, có lẽ là một cặp chị em. Tổ hợp này quả thật không có gì đáng lo.
- Ừ không sai. Người đàn ông râu quai nón gật đầu xác nhận, đột nhiên tiến lên một bước đến trước mặt Hướng Nhật và Alice, vẻ mặt đầy vẻ dò xét:
- Chuyện mới vừa rồi hai người đều đã thấy, cho nên để tránh phiền toái, đây có một túi đồ, hai người mua nó đi, 500 đô la.
Vừa nói, người đàn ông râu quai nón vừa móc ra một bọc túi ni lông trong suốt, khoảng một tấc, bên trong chỉ có vài viên thuốc màu trắng. Nhưng lại ra giá 500 đô, rõ ràng không chỉ ép buộc mua, mà còn định cướp trắng trợn.
Hướng Nhật đương nhiên đã từng gặp qua những phi vụ "tương tự", thừa biết đống nhỏ xíu này không hề đáng 500 đô la. Chỉ có những kẻ không biết hàng mới bị chặt chém.
Chương truyện này được Tàng Thư Viện biên soạn riêng cho truyen.free, mong quý độc giả đón đọc.