(Đã dịch) Đô Thị Trừu Tưởng Cao Thủ - Chương 56: Mua điện thoại di độngspan
Sau cuộc thi, theo lệ thường sẽ có hai ngày nghỉ. Thế nhưng, trước khi chính thức nghỉ ngơi, tất cả học sinh đều phải về lớp nghe chủ nhiệm nói chuyện.
Thầy Lưu, chủ nhiệm lớp, cũng chỉ đến dặn dò mọi người thứ Hai phải đi học đúng giờ, chứ không hề đả động đến những chuyện khác. Dù sao thì học sinh lớp 12 bản thân áp lực đã lớn, lại có ít ngày nghỉ, vì vậy, trừ những kỳ nghỉ dài như nghỉ đông, các thầy cô giáo về cơ bản sẽ không giao thêm bài tập, cũng là để học sinh có thể nghỉ ngơi thật sự.
Thầy Lưu dặn dò xong thì để học sinh ra về. Với kinh nghiệm mười mấy, hai mươi năm làm chủ nhiệm lớp, thầy Lưu biết rõ trong tình huống này sẽ chẳng có học sinh nào nghe thầy cô nói, lúc này nhiệm vụ của thầy cô chỉ là đến thông báo một tiếng cho xong.
Chu Dương cũng không ngoại lệ, lời của thầy Lưu về cơ bản chẳng lọt tai chút nào. Chuyện thứ Hai đi học đúng giờ thì học sinh nào mà chẳng biết, càng không cần phải nghe làm gì.
Sáng hôm sau, Chu Dương bắt đầu cân nhắc xem liệu mình có nên mua một chiếc điện thoại di động và một chiếc máy tính xách tay. Chiếc điện thoại cũ của cậu đã quá lỗi thời, cầm ra dùng cũng thấy ngại. Nay có tiền rồi thì nên đổi một chiếc. Còn máy tính, giờ không có thì quả thật bất tiện quá. Ngày trước không có tiền nên không dám nghĩ tới những thứ này, giờ có tiền rồi, nên sắm sửa những thứ mình muốn mua.
"Đúng là nên mua một chiếc điện thoại và một chiếc máy tính, không thì cứ rảnh rỗi cả ngày cũng chán quá."
Chu Dương thầm nghĩ, đã quyết định rồi thì hôm nay sẽ đi mua luôn điện thoại và máy tính. Còn về việc giải thích với bố mẹ thế nào, chắc là họ cũng sẽ không can thiệp quá nhiều vào chuyện của cậu đâu nhỉ...
Nghĩ là làm, sau khi tập thể dục buổi sáng xong, Chu Dương tắm rửa qua loa một phen rồi ra ngoài ngay.
Chờ một hồi lâu Chu Dương mới đợi được một chuyến xe buýt tuyến 1. Ngồi lên xe rồi, cậu đi thẳng đến khu phố điện thoại.
Nói là khu phố điện thoại, kỳ thực cũng không bán nhiều điện thoại chính hãng. Đa phần chỉ bán phụ kiện điện thoại, ốp lưng, miếng dán màn hình... Đa số cửa hàng điện thoại chính hãng lớn đều nằm ở trung tâm thành phố, nơi ấy mới thu hút được nhiều khách hàng. Còn cái nơi gọi là "phố điện thoại" này, dù sao cũng buôn bán những thứ liên quan đến điện thoại, nên gọi là phố điện thoại cũng không có gì sai.
Chuyến xe buýt tuyến 1 chạy mất khoảng nửa tiếng, cuối cùng cũng đến được khu phố điện thoại. Vì còn sớm nên khu phố điện thoại vẫn chưa có nhiều người. Chu Dương cũng không v��i vàng, cứ thế thong thả dạo quanh.
Đi dạo một hồi, Chu Dương dừng chân trước một cửa hàng điện thoại tên là Giấc Mơ. Cửa hàng rất lớn, Chu Dương dạo một vòng, thấy đây là cửa hàng lớn nhất, nhưng giá điện thoại ở đây cũng đắt nhất. Hồi còn ở trong lớp, một vài bạn học thường mang điện thoại mới mua đến khoe, kể lể điện thoại gì, giá bao nhiêu tiền. Chu Dương trước đây cũng từng rất ngưỡng mộ, bởi vì lúc đó cậu đang dùng chính chiếc điện thoại "cùi bắp" đó. Thế nhưng Chu Dương cũng biết tình hình gia đình mình, cũng không mè nheo đòi mua điện thoại mới, có điện thoại dùng là may mắn lắm rồi.
Vừa đẩy cửa bước vào, Chu Dương liền cảm thấy dễ chịu lạ thường. Có lẽ vì sáng sớm trời se lạnh, nên nhiệt độ trong tiệm phải cao hơn bên ngoài đến mấy độ. Chỉ riêng điều này cũng đủ khiến Chu Dương cảm thấy cửa hàng này thân thiện hơn những nơi khác nhiều rồi.
Tuy rằng Chu Dương nhờ luyện võ mà coi như không sợ nóng lạnh, nhưng nhiệt độ dễ chịu hay không thì Chu Dương vẫn cảm nhận rất rõ ràng.
Vừa bước vào, Chu Dương liền nghe thấy nhân viên tiếp tân mỉm cười chào: "Hoan nghênh quý khách."
Mặc dù chỉ là một câu nói hết sức bình thường, thế nhưng nụ cười trên gương mặt cô nhân viên vẫn khiến Chu Dương cảm thấy rất thoải mái, ít nhất cũng khiến cậu có tâm trạng tốt hơn.
Gia đình Chu Dương vẫn luôn khó khăn, Chu Dương cũng chưa từng tự mua điện thoại bao giờ. Đây là lần đầu tiên cậu đến một cửa hàng điện thoại chính hãng như vậy. Ngày trước, nếu có đi dạo thì cũng chỉ là loanh quanh ở mấy cửa hàng điện thoại không chính hãng, dù là không mua gì.
Cậu thong thả dạo quanh các quầy hàng. Vốn dĩ Chu Dương là học sinh, bản tính không giỏi giao tiếp, nên cậu không thích những nhân viên bán hàng quá nhiệt tình. Sự nhiệt tình thái quá đôi khi dễ khiến người ta có cảm giác bị ép mua ép bán, và tuy chuyện đó vẫn thường xảy ra, nhưng Chu Dương không hề muốn nó xảy đến với mình.
Thế nhưng, ở một cửa hàng điện thoại lớn như vậy, chắc hẳn cũng sẽ không có chuyện tự phá hoại thương hiệu như thế này.
Chu Dương tùy ý ngắm nhìn qua các quầy hàng. Trong cửa hàng điện thoại Giấc Mơ, phần lớn điện thoại đều là hàng Âu, hàng Nhật, hàng Mỹ; sản phẩm nội địa thì rất ít.
Chu Dương rất ghét kiểu suy nghĩ cho rằng mua hàng nội địa là yêu nước hay không. Đã mua đồ thì đương nhiên phải mua loại tốt, chẳng lẽ lại dùng tiền để mua đồ dởm? Hàng trong nước không được thì sao? Mấy công ty đó không thể nào sản xuất ra vài chiếc điện thoại chất lượng hơn một chút sao?
Hơn nữa, yêu nước cũng không thể hiện ở việc này. Nếu thật sự muốn yêu nước, sao không tìm hai cô gái ngoại quốc mà thể hiện bản lĩnh đàn ông Việt, chẳng phải tốt hơn sao?
À này, nói đùa chút thôi. Nhưng nếu thật sự muốn yêu nước, thì phải học tập thật giỏi, cố gắng nỗ lực, góp một viên gạch vào công cuộc xây dựng đất nước thì chẳng phải tốt hơn sao?
Được rồi, nói mấy lời này có vẻ hơi "đạo lý" quá, nhưng nỗ lực kiếm tiền từ người nước ngoài cũng không tệ.
Tuy nhiên, hàng Nhật Bản thì Chu Dương có chết cũng không mua. Bản thân Chu Dương đã không có thiện cảm với lũ tiểu quỷ tử đó, lại cộng thêm chuyện xảy ra tháng trước, thì cậu càng thêm ghét. Thậm chí lũ tiểu quỷ tử đ�� chết hết thì Chu Dương mới cảm thấy vui.
Đi dạo qua rất nhiều quầy hàng, Chu Dương đều không chọn trúng. Điều này khiến những nhân viên bán hàng ban đầu còn nhiệt tình với Chu Dương cũng dần dần nguội lạnh đi.
Mua sắm mà sợ nhất là cái gì? Chính là cứ phải đắn đo so sánh hết món này đến món khác.
Trong cửa hàng điện thoại này có quá nhiều loại điện thoại đến hoa cả mắt, chính Chu Dương cũng không biết nên mua cái nào. Cuối cùng, cậu lại ưng ý một mẫu điện thoại của Motorola.
"Lấy mẫu Motorola này ra cho tôi xem." Chu Dương chỉ vào chiếc điện thoại đó nói.
Kỳ thực Chu Dương cảm giác tất cả điện thoại đều không khác nhau là mấy, chỉ là vấn đề thương hiệu. Vì vậy cậu không định xem thêm nữa, nếu cứ xem mãi thì chắc hôm nay cũng không mua nổi cái nào mất.
Cô bán hàng vui vẻ hẳn lên, ban đầu còn nghĩ cậu thanh niên này sẽ không mua, không ngờ cậu vừa cầm lên đã chốt đơn. Cô liền vội vàng đến viết hóa đơn, rồi đưa cho Chu Dương đi quầy thanh toán, còn mình thì chạy vào kho lấy máy mới.
Trời ạ, một chiếc điện thoại "cùi bắp" như thế mà lại tốn 1800 tệ, thật đúng là đắt đỏ.
Truyen.free hân hạnh mang đến cho quý vị những câu chuyện hấp dẫn, và nội dung này cũng không ngoại lệ.