Gyaru Miko - Chương 7: Chapter 7: Người phàm đâu hiểu được sự kiên định của thần?
Trong vô số nền tôn giáo, thần tồn tại ở nhiều khái niệm khác nhau. Thần có thể là ý niệm hóa thân thành nhân dạng, cũng có thể là sự tồn tại như một câu trả lời cho ý nghĩa của sự tồn tại. Nhưng gần gũi hơn chút, có lẽ là khi con người ta gán cho các khái niệm không thể hiểu được là thần.
Trong đạo Shinto, thần không tạo ra thế giới mà sống trong đó như một phần của nó. Nói theo cách dễ hiểu, các vị thần trong đạo Shinto rất thân cận với con người. Có vị là nam thần khởi sinh, có vị là nữ thần sáng tạo nhưng cũng có vị là thần của biển cả, chiến tranh hay thịnh vượng. Trong số vô vàn các vị thần đó, Shukaku nổi lên lại là một vị thần của...
"Thu hoạch? Nghe lạ thật." Atsushi lên tiếng.
"Lạ là lạ thế nào, như tên của ngài thôi mà?" Minami buông lời. "Cơ mà, ấy, cũng có vài người nhầm ngài Shukaku là vị thần của mùa màng đó."
Minami đặt mấy chiếc thùng carton xuống, đưa tay lên mà lau mồ hôi đang lăn dài trên trán. Dù đang là chủ nhật cuối thu, trời đã bắt đầu trở lạnh thì Minami vẫn sắn tay áo hakui của mình lên. Từ cái vươn vai đầy mệt nhọc của cô, có thể thấy rõ công việc dọn dẹp nhà kho này không đơn giản chút nào.
"Hừm, nếu mấy vu nữ ở mấy đền thờ ngài Inari* mà biết chắc cũng khó chịu ra mặt đấy nhỉ?"
Và dù hiểu rõ như vậy, Atsushi vẫn chỉ đứng ngoài cửa nhà kho tám chuyện với Minami. Không phải vì anh không muốn giúp, mà vì kể cả có vào giúp thì anh cũng không thể bê những cái thùng carton nặng gần chục cân như vậy được.
"Chắc là họ không khắt khe như vậy chứ? Vu nữ của đền lớn cũng có quy củ riêng đấy." Nói đến đó, cô chợt nhận ra gì đấy mà quay ngược lại hỏi Atsushi. "Mà tính ra sao anh biết ngài Inari vậy?"
Nghe thấy thế, Atsushi lại nhìn xuống bộ trang phục đang mặc trên người. Đó không phải vest, mà là một cái áo dạ khoác bên ngoài áo len. Bên dưới cũng chẳng phải cái quần âu lịch lãm, mà là một cái quần nỉ ấm áp. Nhưng dù vậy, cái khí chất của một doanh nhân cấp tiến toát ra từ anh ta dường như vẫn không phai mờ.
"Dân kinh doanh các thứ ai mà chả biết ngài Inari?" Atsushi đưa tay đỡ lấy mảnh gỗ vụn đang rơi xuống ở cửa kho. "Khi trước anh đây cũng phải ghé thăm nhiều nên riết rồi quen luôn."
"Hể, đi nhiều luôn ha. Em chỉ đến khi người ta nhờ trợ giúp lúc Hitaki-sai* thôi."
Trong lời cô, đúng thực tỏ ra chút ghen tị nhưng không rõ ràng cho lắm, gần như chỉ là để thể hiện.
"Hửm?" Atsushi hơi nghiêng đầu. "Hitaki-sai thì đầu tháng này vừa tổ chức mà? Sao không thấy em đi?"
"Có mời đó." Minami trả lời, tiện tay đưa cuốn trục trên tay vào giá sách. "Mà em từ chối rồi."
"Sao lại từ chối?"
"Thì lại chẳng..." Đang nói cô bỗng chững lại.
Trong lúc Minami không để ý, Atsushi đứng ngoài cửa từ bao giờ đã đi vào trong mà đưa cho cô một cuốn sách khác nằm dưới sàn. Cô quay sang, thoáng chút bất ngờ vì người đàn ông đang bày ra vẻ giúp đỡ cô. Thế rồi, Minami khẽ cười khẩy một cái mà nhận lấy cuốn sách.
"Còn không phải tại ai đó sao?"
Trông cái mặt mỉa mai đó của Minami, Atsushi cũng ngờ ngợ hiểu rằng cô đang ám chỉ ai. Anh ta cười một cách vô tri mà lén lén lùi ra chỗ khác, dường như muốn né tránh cái chủ đề vừa rồi. Minami cũng không thèm quản mấy cái đó, tập trung sắp xếp lại ngăn tủ sách.
Atsushi bắt đầu đi loanh quanh nhà kho, ngắm nghía các vật dụng trong này. Phải nói, tuy anh đã từng sống ở đây được ba bốn ngày nhưng vì đồ đạc chồng chất nên thành ra không nhìn kỹ lắm. Giờ xem ra, cái nhà kho này rộng hơn anh tưởng nhiều.
Từng món đồ bụi bặm trong đây như tượng trưng cho từng ấy năm ngôi đền nằm sừng sững bên sườn núi này. Và nếu đi một đoạn nữa, lách qua mấy khe hở nhỏ do thùng carton trồng lên, tiến lên một chút, tránh lũ mối đang chạy tán loạn, có thể đến được bức tường ở phía bên kia của nhà kho. Ngự trên đó là một thứ to lớn hình chữ nhật, được phủ lên mình một lớp vải trắng đã ngả sang màu nâu sẫm. Thứ này, Atsushi đã từng thấy khi lần đầu đến đây.
"Tranh to thật." Anh thầm nghĩ.
Atsushi nhìn lại từ cái góc mình đã biết rồi nhìn ra bao quát cả bức tranh. Nó khá to, đủ lớn để khiến anh phải lùi một bước nếu muốn thấy rõ cả cái khung. Và giống như bao văn kiện khác ở đây, lũ mối và côn trùng khác đều chẳng dám bén mảng đến gần bức tranh. Bản thân nó, như một thứ quá đỗi uy nghi để được đặt vào trong nhà kho xập xệ này. Và rồi, một bàn tay vỗ nhẹ vào vai anh.
"Anh đứng đây làm gì thế?"
Dứt lời, Minami quay ra theo hướng Atsushi chỉ. Cô thấy vậy đành "à" lên một tiếng.
"Lâu lắm rồi em mới thấy lại nó đấy." Cô nghía sang khung tranh bụi bặm lấp ló lộ ra. "Vài năm chứ ít gì."
Minami quay ra nhìn sang Atsushi. Anh ta vẫn đứng đó, gật gật đầu cho có lệ mà vẫn nghiền ngẫm về bức tranh. Không phải anh đang cảm thán trước lịch sử chưa biết của bức họa này hay trầm trồ trước di sản nơi đây. Ngay từ khoảnh khắc trông thấy nó, Atsushi đã ước tính giá trị của cổ vật này trên chợ đen là bao nhiêu rồi.
"Hửm..." Nhận thấy Atsushi có vẻ hứng thú với bức tranh, Minami đưa tay nhúm lấy tấm vải mà nói nhỏ. "Anh muốn xem không?"
"Ồ? Được vậy thì tốt quá." Lúc này, Atsushi mới thực sự để tâm lời nói của Minami.
Cùng với chút lực dồn đến cổ tay, Minami nhẹ nhàng kéo lấy tấm vải đang che phủ bức tranh, theo đó, là cả một lớp bụi gỗ dày đặc. Cả hai người đưa tay lên che mũi, Minami còn ho khụ khụ thêm vài cái. Khi đống bụi đó tan dần, cũng là lúc cả hai người thấy được nguyên hình của thứ đang ngự trên tường kia.
"Hình dáng này... Tử đằng?" Atsushi thốt lên.
Ánh nắng len qua khẽ hở trong nhà kho, chiếu vào bên trái của bức tranh. Sắc vàng dịu nhẹ làm tôn lên màu tím mê muội chiếm gần nửa bức họa. Bản thân chúng, những cánh hoa tử đằng đó như thể vẫn đang sống, tỏa ra một sức quyến rũ khó lòng cưỡng lại. Thay vì rũ xuống, chúng lại hướng sang bên, tựa hồ như muốn xâm chiếm vùng đất lấp ló dưới tán lá.
Và khi Atsushi nhìn sang phía bên kia, anh lại thấy một cảnh tượng lạ lùng. Đứng trên đỉnh núi là một thiếu nữ trong một bộ lễ phục của vu nữ. Mái tóc ngài không cần ánh sáng chiếu đến cũng tỏa ra màu vàng nhạt, cầm chắc lấy chiếc liềm gặt lúa kiên định hướng về phía tử đằng trước mặt. Bên dưới ngài là hình ảnh của người dân đang chạy tán loạn, trên tay vẫn còn ôm chặt lấy những bó lúa vàng ươm. Trong khi Atsushi còn ngờ nghệch cố gắng phân tích bức tranh, Minami đã lên tiếng trước để giải thích:
"Đó là ngài Shukaku." Cô chỉ vào người thiếu nữ cầm liềm kia. "Vị thần của 'thu hoạch' đó."
Atsushi nghiền ngẫm một hồi rồi đáp lại:
"Vậy trong tranh là ngài ấy đang làm gì thế? Thu hoạch tử đằng à?"
"Không." Minami mỉm cười, lắc nhẹ đầu rồi nói tiếp. "Ngài ấy đang đấu tranh với 'làn sóng Tử Đằng'."
Minami nhìn lên cái vẻ mặt khó hiểu của Atsushi. Dường như, cô thậm chí còn có thể thấy dấu hỏi to đùng treo lơ lửng trên đầu anh. Nghĩ vậy, hai khóe miệng của cô lại nhoẻn lên cao hơn chút. Minami quay người lại, vừa chỉ tay vào thành phần của bức tranh vừa chậm rãi giải thích:
"Phía bên trái này là làn sóng Tử Đằng, một làn sóng mang theo những xui rủi và vận hạn, nuốt chửng mọi cánh đồng chúng lướt qua." Rồi, cô đưa tay chỉ về bên còn lại. "Đây là ngài Shukaku đang cầm chiếc liềm gặt lúa lên để đấu tranh chống lại làn sóng đó. Bên dưới ngài là người dân đang tháo chạy, cố gắng ôm lấy những bó lúa tươi tốt nhất từ thửa ruộng." Đến đó, cô lại chỉ lên một chi tiết nằm ở góc khuất của bức tranh. "Còn đây là mặt trời đang tiếp sức cho ngài Shukaku. Chính là ngài Amaterasu* đó."
Đưa mắt theo hướng tay Minami chỉ, Atsushi nhận thấy ở chính giữa trên cùng bức tranh là một mặt trời nhỏ. Luồng sáng phát ra từ nó được vẽ như đang quyện vào nhau, tạo thành hình hai bàn tay giang rộng bao phủ cả bầu trời.
"Nhờ sự giúp đỡ của ngài Amaterasu, ngài Shukaku đã đẩy lui được làn sóng Tử Đằng và được người dân tôn thờ lên làm thần của những vụ lúa." Nói đến đó, Minami hơi chững lại một chút nhưng khá nhanh cũng tiếp tục kể. "Nhưng vì đã có ngài Inari rồi nên ngài Shukaku đã được tôn lên làm vị thần của thu hoạch."
Nói xong, Minami chạm vào những vựa lúa trên bức tranh, trầm lặng như đang cảm nhận hương thơm ngát từ chúng. Thế rồi, cô bất giác cất tiếng:
"Và đó là tóm gọn truyền thuyết hình thành của ngôi đền. Hết rồi đó."
Nghe xong những tóm tắt của Minami, trên đầu Atsushi đâu chỉ vơi đi một dấu hỏi, trái lại, là thêm một vài cái nữa. Và trong số đó, anh cũng lựa được một cái để đóng góp vào cuộc trò chuyện này.
"Anh thắc mắc cái này cũng được một lúc rồi." Anh ta nói, rồi chỉ tay vào ngài Shukaku trong tranh. "Trông em giống với ngài ấy phết nhỉ? Kiểu tóc tai quần áo các kiểu ấy."
Minami biết vậy, bất giác cũng hướng mắt lên người thiếu nữ đang cầm liềm kia. Dù đã có tuổi đời lâu dài, nhưng sự kiên định và ý chí bất khuất đó vẫn hiện rõ trong đôi mắt của ngài Shukaku. Ngài và cây liềm trong tay vẫn như vậy suốt bao ngàn năm trôi qua, một lòng hướng đến kẻ thù lẩn trong làn sóng Tử Đằng. Minami mím chặt môi, trong lòng cô cũng dâng lên một nỗi chua xót khó tả.
"Giống là giống thế nào chứ? Anh cứ đùa thôi." Nhưng rồi, khi quay ra đáp lại Atsushi thì là một nụ cười.
"..."
Atsushi không phải không hiểu, anh sống đủ lâu để biết được sự gượng gạo trong nụ cười đó. Nhưng anh không vạch trần cô vu nữ kia. Đúng là nó vẫn theo nguyên tắc của anh, nhưng đồng thời, chen vào đấy cũng là một mặc cảm đã chặn ý nghĩ tùy tiện đó đi ra khỏi vòm họng. Và một giọng nói lớn đã cắt ngang bầu không khí có chút bụi bặm của hai người:
"Chị hai! Đồ chị đặt đến rồi nè!"
Atsushi và Minami đều nghe thấy giọng Hiyori vọng ra từ ngồi cổng Torii. Khi hai người vật lộn một lúc để thoát ra khỏi mấy chồng carton, cô bé Hiyori đã bê những gói hàng nặng trịch kia bên bể nước temizuya được một lúc. Thấy hai người phủi bụi đi ra khỏi nhà kho, Hiyori gọi lớn:
"Đây nè!" Khi cả hai lại gần, cô bé bộc bạch. "Đặt cái gì mà nặng khiếp thế hả chị hai?"
"Đặt cái gì?" Minami hơi nghiêng đầu. "Chị có đặt cái gì đâu?"
"Anh đặt đó, dưới tên em." Atsushi lên tiếng.
Nghe vậy, Minami sực nhớ ra thân phận bất tiện bây giờ của người đàn ông kia. Thế rồi cô lại nghĩ đến, việc bản thân cô đứng tên thanh toán các khoản của Atsushi, dần đã trở thành một hành động quen thuộc. Giờ đây, trong lòng cô dấy lên một lỗi lo ngại về vấn đề chi tiêu của mình mà ôm trán xem xét nhịp sống hàng ngày của bản thân.
Trong lúc đó, Hiyori phủi đi tấm lá phong không biết từ đâu đậu lên cái áo hoddie màu xám của mình. Cô bé hơi rướn người, ngó vào trong những hộp hàng kia khi Atsushi mở ra. Khi trông thấy đồ vật bên trong, bắp chân căng cứng của cô bé bỗng giật giật một chút qua lớp quần tất tối màu.
"Nãy giờ em bê đống này thật luôn ý hả...?" Cô bé hơi nhăn mày mà lên tiếng.
Thứ mà cô bé thấy là những vật liệu quen thuộc trong mấy cái đền hay trong các công trình xây dựng công cộng. Là gỗ, rất nhiều là đằng khác, đâu đó còn thấy cả mấy miếng ngói đỏ. Minami cũng nhìn ra, đang định hỏi thì Atsushi đã quay đầu ra nói:
"Anh vẫn giữ lời đấy nhé."
Không mất quá nhiều thời gian để Minami nhớ về giao ước đã lập của hai người. Nhớ đến đó, cô cất lời:
"Em cứ tưởng anh quên rồi... Chứ?"
Dù, chính cô mới là người quên béng đi giao ước này. Và khi nhớ lại điều đó, cô lại đánh mắt sang hướng khác mà lảng tránh.
Cảm nhận xong được chất liệu chắc chắn của đống vật liệu kia, Atsushi đứng dậy, vươn vai ưỡn lưng một cái. Anh ta đang chuẩn bị cho cơ thể mấy khi vận động này, dường như cũng muốn ra dáng một người đàn ông đích thực.
"Anh có thể không uy tín điểm này điểm kia, nhưng nội việc phá hợp đồng thì anh chưa bao giờ làm... Nhỉ?"
Anh ta nói vậy, nhưng rồi lại nhớ về những điều khoản thêm vào mà Minami đã đặt ra lúc mới đưa anh ta vào ở trong gian nhà cạnh đền. Mấy cái điều khoản đó, hình như anh đã phạm hết chẳng còn một cái gì rồi. Nghĩ vậy, cái sự tự tin ban đầu lại bỗng chốc trở nên gượng gạo đến lạ thường.
Hiyori nhìn hai người kia. Người thì gãi đầu, người thì nhìn chim hót, lại còn có lúc thì đột nhiên huýt sáo. Cô bé phải vận dụng hết trí óc của bản thân kể từ bài kiểm tra đột xuất lần trước trên lớp để nghĩ về chuyện này. Hiyori xâu chuỗi lại, đột nhiên có vẻ như đã nhận ra được gì đó. Cô bé "A" lên một tiếng, kéo hai con người kia lại hướng về phía mình.
"Hai người định tổ chức lại lễ hội đúng không?"
"Lễ hội?" Minami khó hiểu nhìn cô em gái trông như vừa ngộ ra điều gì đó quan trọng. "Lễ hội gì?"
"Thì còn lễ hội gì nữa, Shukaku Matsuri đó." Cái mũi của Hiyori có hơi hếch lên. "Thảm nào tự nhiên lại đặt nhiều vật liệu thế. Sửa đền cũng đâu cần nhiều như này."
Cái lễ hội trong miệng Hiyori, chính là lễ hội thường niên của ngôi đền này. Còn về lý do vì sao lại có nhiều ván gỗ và ngói đỏ như vậy, Atsushi đã phải thở phào vì Hiyori không nhận ra ý định thầm kín của anh ta. Anh không thể nào phô ra rằng đống ván gỗ thừa này, mục đích chính là để nâng cao giá trị của bất động sản nơi đây được. Nhưng vì cái bất thường đã lộ ra, Atsushi đành bám theo lời của Hiyori, tiện thể cũng vạch sẵn một con đường mới tận dụng đống vật liệu thừa mình đã đặt.
"Không ngờ là cái đền này cũng có lễ hội đấy." Anh ta bộc bạch, rồi trông thấy cái lườm của Hiyori đã nhanh chóng xua tay mà nói thêm. "Theo ý tốt, theo ý tốt mà!"
"Nhưng mà giờ làm thì có ma nào đến chứ?" Minami đột nhiên cất lời. "Thời bố còn chủ trì thì may ra, chị thì..."
Minami ôm lấy tay áo hakui đã bỏ xuống từ bao giờ, cúi gằm mặt xuống nhìn vào nền đá trơn trượt đã mọc rêu trên con đường sando. Trong đầu cô, đang trôi vào là những hình ảnh đã dần phai mờ trong ký ức về Shukaku Matsuri nhiều năm trước. Những hồi ức đó càng mờ nhạt bao nhiêu, cái tay đang siết lấy ống tay áo lại chặt thêm bấy nhiêu.
Atsushi và Hiyori quay ra nhìn nhau, dường như có một sự tâm đầu ý hợp bất chợt mà gật gật với người còn lại. Tựa như lần hợp tác trước đây, họ rất nhanh cũng vạch ra hướng đi trong ý niệm tương thông ngắn hạn này.
"Cứ tổ chức đi Jinja!" Atsushi hùng hổ lên tiếng. "Gần đây thị trường ổn lắm nên có bỏ thêm chút anh cũng không lo đâu."
"Phải đấy chị hai!" Hiyori cũng vậy, chỉ tay vào Atsushi mà nói tiếp. "Để anh ta mua mấy cây vàng dát vào cái liềm là đẹp ngay."
"Ừ ừ, đúng rồi... Hả, cái gì?" Atsushi bỗng quay ngoặt lại. "Người ta mua lá vàng chứ?" Nhưng rồi, anh ta lại thấy sai sai đâu đó. "Mà tiền đâu mà mua hả má trẻ? Nổ vừa thôi."
Nghe Atsushi nói vậy, Hiyori đã ngay lập tức phản bác lại:
"Em chỉ định nói quá một chút thôi mà."
"Nói quá cũng cần logic đó..." Atsushi dùng ánh mắt cạn lời nhìn cô bé.
Dường như bản thân Hiyori cũng hiểu, những lời của anh ta có phần hợp lý. Không biết đáp lại thế nào, cô bé chỉ đang khoanh tay lại mà quay mặt đi, lẩm bẩm những điều gì đó trong miệng. Với cái liếc qua nhanh như cắt của Hiyori, Atsushi đột ngột cảm thấy lạnh sống lưng.
"Tiêu rồi, lưng tôi..." Anh ta thầm thương tiếc cho cột sống của mình.
Dù rằng động lực cả hai người tạo ra không được to lớn cho lắm, nhưng cũng đủ để làm một cú hích cho Minami. Cô lấy tay áo che đi nụ cười nhạt của mình, hướng tới Atsushi và Hiyori mà nói:
"Trước hết thì cũng phải sửa đền đã chứ? Lễ hội có tổ chức thì cũng là cuối tháng mà." Nói rồi, cô quay sang hướng Atsushi. "Em định tự làm cho tiết kiệm, ý anh sao?"
Atsushi nhìn qua đống ván gỗ dưới chân, rồi lại nhìn lên cái mái ngói của ngôi đền và nhà kho xập xệ kia. Đôi vai của anh hơi nhức lên. Nhưng khi nghĩ đến việc có những kẻ lạ mặt vào đây, và mình thì không thể ra mặt vì thân phận này, Atsushi đã nhanh chóng ra quyết định:
"Cứ vậy đi."
Tuy là chủ nhật, nhưng lượng khách ghé qua đền không nhiều, thực chất, thì là chẳng có mống nào. Cũng vì vậy mà sau một bữa sáng tạm bợ, cả ba người mới có thể thảnh thơi dọn dẹp và tân trang cho ngôi đền. Họ chia nhau ra, mỗi người làm một việc. Minami thì tiếp tục dọn dẹp và sửa sang nhà kho, Hiyori đảm nhận khu vực haiden, còn Atsushi, anh ta đảm nhận việc dọn rêu ở đường sando và bể nước temizuya.
"Hừm..."
Dọn xong cái đường sando, Atsushi nhìn chằm chằm cái bể nước temizuya một lúc. Dù gì, đây cũng là cái thứ anh đã dựa vào khi lần đầu đến đây, nói đúng hơn, là lết đến. Anh ta ngó ra đằng sau bể nước, chỉ để trông thấy những dây leo đang bao phủ ở chỗ anh từng dựa vào. Dựt nó ra xong, anh quay lại để có một góc nhìn tổng quan hơn. Atsushi để ý thấy dòng nước trong vắt vẫn đang miệt mài chảy ra từ một cái vòi tre. Vì tò mò, anh đã thử rửa tay theo nghi lễ đã từng làm ở đền Fushimi*.
"Lạnh quá!"
Anh thốt lên, rồi rửa cán gáo gỗ đem đặt lại chỗ cũ. Không biết vì do rêu hay vì đặc điểm của ngôi đền, mà dòng nước ở đây có lẫn chút vị ngọt thoang thoảng khi xúc miệng. Nó cho anh một cảm giác sảng khoái hơn những ngôi đền mình từng ghé qua.
"Ngọt đúng không?" Đột nhiên, một giọng nói tinh nghịch vang lên từ đằng sau anh. "Nước từ suối đó."
Atsushi quay lại, thấy Hiyori đã ở sau lưng mình. Trông cô bé không có vẻ gì là mệt mỏi, thậm chí gương mặt còn đỏ lên đôi chút vì cái lạnh. Cô bé cũng tiến đến bên bể nước temizuya, làm lại nghi thức tẩy rửa kia nhưng thành thục và tận hưởng Atsushi nhiều.
"Em đã làm xong rồi hả?"
"Ừm hưm, haiden cũng là chỗ người ra người vào nên cũng chẳng phải sửa sang gì nhiều." Nói rồi, cô bé chỉ ra phía ngôi đền. "Cái khó là ở trong honden* với trên mái đền ấy. Kinh khủng lắm."
Nhìn từ cái vẻ mặt ê chề của Hiyori, Atsushi cũng ngờ ngợ hiểu được nhưng lại chẳng thể hình dung ra. Vì suy cho cùng, honden là khu vực chỉ dành cho vu nữ và chủ trì của đền vào. Nghĩ đến đó, anh ta có lại có chút tò mò mà hỏi Hiyori:
"Thế tí nữa có làm luôn trong đấy không? Bể nước trông vẫn tốt lắm."
Dứt lời, anh ta chỉ tiện tay dựt phăng đi cái dây leo cuối cùng vẫn còn bám trên thành bể, thế là tự nhiên, cái bể nước trông ổn áp hơn hẳn. Hiyori cũng đưa tay lên chống cằm mà ngắm nhìn cái bể Temizuya. Nhìn kỹ, thì vẫn có chút rêu đá, nhưng khi gộp chung vào, lại tạo ra một vẻ đẹp riêng. Nghĩ vậy, cô bé gật gù đầu vài cái mà hưởng ứng với Atsushi.
"Chắc là để khi khác thôi." Hiyori đáp. "Đồ đạc trong đấy khó nhằn lắm.
Lợp lại mái ngói trước thì chắc là được."
Cả hai người nhìn sang phía nhà kho, thấy Minami vẫn đang cặm cụi đóng từng ván gỗ vào, dần dần thay mới những bức tường mục nát bằng ván gỗ công nghiệp mới tinh.
"Chắc chị hai phải lúc nữa mới xong được..." Hiyori bỗng quay sang Atsushi nói tiếp. "Hay là đi chơi chút không?"
"Đi chơi? Đi đâu chứ?" Atsushi hỏi lại. "Nói trước là anh không muốn xuống chân núi đâu nhé."
Atsushi vẫn còn nhớ khi bản thân bị rút cạn thể lực bởi cái chặng đường xuống núi này. Cho đến giờ, khi đứng ở trên đây nhìn xuống chân núi, anh ta vẫn còn một nỗi sợ vô hình bên cạnh việc cảm thán vẻ đẹp đó.
"Ai bảo xuống đâu mà." Hiyori nghếch đầu về phía những cây phong đã dần trơ trụi. "Vào trong rừng cơ."
Với rừng, Atsushi lại có một nỗi sợ khác. Nhưng qua thời gian và cảnh tượng đã đổi thay, anh ta không còn nhiều định kiến với nơi đó như trước. Atsushi liếc sang qua Minami một chút rồi quay về vẻ mặt hồ hởi của Hiyori. Anh ta phân vân giữa lựa chọn chờ đợi cô vu nữ kia hoặc bỏ đi chơi với cô em gái. Nhưng trong lòng, anh đã quyết định sẵn mà đưa ra câu trả lời:
"Thôi, anh thấy để lại chị hai em mà đi vậy không hay lắm."
Trái với cái dự đoán của anh, nụ cười tinh ranh kia vẫn ngự trên khuôn mặt của Hiyori, thậm chí còn nhoẻn lên thêm một chút. Cô bé vỗ vai anh, giơ ngón cái ra trước mặt mà nói:
"Anh qua rồi, tốt lắm."
"Qua? Qua cái gì?" Atsushi bối rối hỏi lại.
"Kiểm tra nhân cách. Nếu anh chọn bỏ lại chị hai thì em thất vọng lắm đấy." Hiyori giải thích, rồi đưa tay chỉ vào chỗ haiden. "Giờ thì vào honden thôi."
"Hửm? Đợi đợi." Atsushi đặt tay lên vai Hiyori, ngăn cô bé đang toan bước đi này lại. "Sao lại vào honden?"
"Thì anh là người chỉ chúng em sửa lại như thế nào mà?" Hiyori ngoái đầu lại. "Khảo sát trước khu vực cần thi công cũng là việc nên làm đó."
Nói xong, cô bé ung dung bước từng bước về phía haiden. Atsushi định hỏi về việc người ngoài như anh thì vào đó có ổn không, nhưng khi ngẫm lại một chút, anh ta thấy điều Hiyori nói cũng có lý nên đành đi theo cô bé.
Hai người bỏ qua Minami vẫn đang miệt mài đóng ván ở nhà kho, lướt ngang qua hòm từ thiện, đi lên cầu thang và dừng lại ở cánh cửa được làm bằng gỗ sồi sơn mài. Ở chính giữa trên khung cửa còn buộc kèm shimenawa* đã sờn đi trông thấy. Nó tạo ra một cảm giác như chưa từng được ai đụng đến trong nhiều năm. Đến cả bản thân Hiyori trông thấy độ xỉn màu của tay nắm bằng đồng kia cũng phải ngỡ ngàng đôi chút.
Hiyori dùng sức một chút để đẩy cửa, nó chỉ nhích vào trong được một chút. Cô bé đẩy thêm lần nữa, dùng nhiều sức hơn. Như sợi dây căng cứng vừa đứt, cánh cửa trượt vào một cách mượt mà sau đoạn đầu cứng ngắc, khiến Hiyori suýt thì ngã thẳng vào bên trong. Rung động đã lâu không có ngay cửa honden cũng khiến mấy tấm ema* treo bên hiên lắc nhẹ. Hiyori đứng thẳng dậy, phủi đi chỗ bụi vừa ám vào áo mà cảm thán:
"Không ngờ khó mở vậy luôn." Cô bé vô tay cho những hạt bụi còn bám lại bay đi rồi quay sang phía Atsushi nói tiếp. "Vào thôi."
Hiyori đập tay vào nhau hai lần, hơi cúi đầu chắp tay lậy trước cánh cửa honden đang hé mở. Atsushi thấy vậy cũng làm theo cô bé rồi mới tiến vào trong. Dù một người vốn đã thân thuộc với nơi này, Hiyori vẫn cảm nhận được hơi lạnh lẽo kèm theo một hương ngọt thanh như mật ong phảng phất trong gió. Người bên trong đã vậy, người ngoài như Atsushi còn cảm nhận rõ được điều đó hơn.
"Lạnh thế này!" Anh ta nói lớn.
"Suỵt!" Và ngay lập tức bị chăn họng lại bởi Hiyori.
Chỉ ồn ào được một chốc đó, honden lại quay về với dáng vẻ tĩnh lặng như trước, chỉ độc có mỗi những kẽ hở to nhỏ để ánh sáng hắt vào là vẫn rít lên tiếng gió đều đặn. Hai người bước đi từ tốn trong honden, im lặng mà xem xét những phần đã mục nát và đóng cặn bụi. Họ đi một hồi xung quanh, để rồi dừng lại trước một shinza* đã cũ kỹ.
Đặt trước đó là những lễ vật đóng mạng nhện, nhưng tuyệt nhiên chén rượu gạo đã khô đó không hề bị xâm phạm bởi côn trùng hay sinh vật lạ, vẫn tỏa ra mùi hương nhàn nhạt của lúa thóc khi đứng gần. Ở bậc trên của shinza là một cái tủ hình chữ nhật đang hé mở. Tia sáng mờ nhạt hắt vào hiện lên một thanh katana* dài với bao kiếm màu xanh tuyền, chuôi kiếm cuốn bằng dải băng trắng đã hoen ố mà nằm yên trên giá đỡ.
"Đây là gì thế?" Atsushi cúi người, thì thầm bên tai Hiyori.
"Là zushi* đó." Hiyori nói nhỏ, lấy tay gạt miệng của người đàn ông dí vào gần tai mình ra. "Bên trong là Jingi* của ngài Shukaku. Tên là Yogama."
Không có mikoshi*, không có gương thần hay gohei*, thậm chí, dải vải shide* hiếm hoi cũng là dùng để bọc lấy chuôi katana kia. Shinza của ngài Shukaku, ngược lại với sử thi bi tráng và ngôi đền rộng lớn, lại nhỏ bé và cần kiệm như vậy. Atsushi dù không biết bình thường một shinza trong honden sẽ như thế nào, nhưng anh ta hiểu, chắc chắn sẽ không mộc mạc kiểu này.
"So với truyền thuyết về ngài Shukaku thì có giản dị quá không? Với lại sao từ liềm lại thành katana rồi?" Atsushi hỏi nhỏ.
Nghe vậy, Hiyori quay sang nhìn anh ta mà miệng hơi chớm mở, rõ ràng có chút bất ngờ khi một người ngoài lại nói đến truyền thuyết của ngài Shukaku. Cô bé nhìn lại về shinza, hắng giọng rồi từ tốn đáp:
"Ngài Shukaku không mong muốn người dân phải tốn công sức vì một đền thờ nhỏ nhoi. Ngài chỉ muốn họ dâng lên cho mình chén rượu gạo thơm lừng làm từ những thửa ruộng ngài đã cứu rỗi mà thôi. Về thanh katana, nó là món quà được đúc lại từ cây liềm ngài từng dùng." Cô bé hơi chững lại một chút, rồi đột nhiên buông ra một câu nhận định mà nhún vai. "Đúng là vị thần tiết kiệm mà."
Không như vẻ hoạt bát và tinh nghịch thường ngày, Hiyori kể từ lúc bước vào honden này luôn mang trong mình một bầu không khí trầm lắng và hoài niệm, những cảm giác không hợp với một đứa trẻ. Atsushi cũng nhận ra điều đó, chúng kích thích cho trí tò mò khó có thể giới hạn trong bản năng của anh.
"Em, biết nhiều về đền nhỉ? Dù không phải vu nữ."
Anh ta buông lời hỏi vu vơ, cũng sẵn sàng chuẩn bị nếu có bị Hiyori đi cho một đường quyền. Nhưng khác những gì đã tưởng tượng, Hiyori không đáp lại anh bằng cú đấm, cú đá hay cú móc mỉa nào. Đôi mắt trầm ngâm của cô bé chỉ hơi lay động một chút, cất lời nhỏ nhẹ đáp lại anh:
"Thần nữ chân chính của đền thờ phải là đứa trẻ tóc vàng từ vụ lúa thứ hai dưới bầu trời không trăng. Khi hương thơm trong làn sắc tím đó lại trỗi dậy, thần nữ sẽ cầm lấy Yogama và lần nữa chém về hướng tử đằng." Nói đến đó, cô bé lại bất chợt cười khẩy. "Thật đáng tiếc cho một lời răn được truyền lại bị cắt đứt tại đây."
"...?"
Atsushi khó hiểu, nhưng vẫn có thể nhìn ra chút ý tứ trong lời nói bâng khuâng đó. Hiyori cũng biết mình vừa lỡ lời. Cô bé nhắm nghiền mắt, nhanh chóng tìm lại chính mình rồi mở ra, quay sang giải khó cho người đàn ông bên cạnh.
"Anh đã có kế hoạch sửa lại honden chưa?"
"Ờ? Cũng đại khái..."
Atsushi trả lời một cách vu vơ, vì bản thân vẫn còn đang lạc trong dòng suy nghĩ lan man không điểm đến. Khi anh nhìn thấy bản thân luống cuống trong đôi mắt của cô bé đối diện, Atsushi mới chấn tĩnh lại bản thân mà gạt phăng đi thứ trong đầu.
"Chỗ shinza có phải làm gì không?"
"Không cần." Hiyori lắc đầu. "Quét dọn một chút rồi dâng lên ly rượu sake* là được rồi."
"Vậy thì..."
Atsushi hất nhẹ cằm về hướng cửa chính điện, nơi nhìn ra ngoài có thể thấy căn nhà kho mới toanh trông vững trãi đang lấp ló hiện ra. Hiyori không nói thêm gì, chỉ lẳng lặng liếc nhìn cái hòm zushi thêm lần cuối mà trở ra cùng Atsushi. Khi cánh cửa khép lại, lần nữa ngăn cách cõi phàm và giới thần, cái bầu không khí trầm mặc bao quanh Hiyori đó cũng tự giác mà biến mất. Minami đang dựa lưng vào nhà kho mới được dựng tạm lại, trông thấy hai người, cô cất điện thoại đi mà hỏi:
"Ồ, hai người vào honden làm gì vậy?"
"Bọn em khảo sát trước đó." Hiyori đã nhanh nhảu sà vào trong lòng người chị gái mà kể lể. "Trong đấy phải dọn nhiều lắm luôn ý chị hai. Ngồi vá lại mấy cái kẽ hở chắc đến khuya mới xong."
"Chị hiểu em rồi nên đừng có nhõng nhẹo nữa. Để mai chị nghĩ cách xử lý cho." Nói rồi, Minami nhìn ra Atsushi đang gãi đầu nhìn về hướng haiden mà cảm thấy ngượng ngùng đôi chút. "Lớn đầu rồi, buông chị ra đi xem nào."
Hiyori bĩu môi, nhưng vẫn thả Minami ra. Cô bé quay đầu nhìn Atsushi với một ánh mắt có thấp thoáng chút mong đợi. Nếu trước khi vào honden, Atsushi vẫn có thể dễ dàng hiểu được ý muốn của cô bé này, thì giờ đây, anh ta cảm thấy thật mông lung với ánh mắt đó.
Trông cái bản mặt vừa định nói gì đó xong ngậm miệng lại trước mặt. Lần đầu Hiyori còn thấy thú vị. Chứ đến lần hai, lần ba rồi thì lông mày cô bé đã bất giác mà trùng xuống. Cảm nhận sự nguy hiểm có khả năng bộc phát ở đốt sống thứ mười, Atsushi nhanh chóng đáp bừa:
"Để anh lợp phần ngói trước cho!"
Cái hướng ngón tay anh ta đang chỉ, ở trên mái hiên của ngôi đền, thấp thoáng có thể thấy vài con chim đậu trên đó. Chúng hình như đang lườm cái người đàn ông hùng hổ chỉ tay về phía mình. Có con, khinh bỉ anh ta mà đạp một miếng rơm khô xuống.
"Ồ, anh đây bị thách thức?" Anh ta nheo mày.
Atsushi cũng không phải là một loại người để cho đám xương rỗng này khinh thị. Đối thủ là con người hay thứ khác có thể miễn, nhưng nếu là chim, anh ta có thể quyết chiến đến cùng. Thậm chí, khí thế hùng hổ sau khi đôi co bằng ánh mắt với lũ chim kia mỗi lúc còn lớn hơn, che đi cả lời nói nhắc nhở của Minami phía sau.
Một người đàn ông chỉ biết quét sân và dọn bể nước, thật không ra dáng. Nhưng một người đàn ông có thể đánh đuổi lũ chim, lợp lại mái nhà và chịu đựng cái lạnh, đích thị là một đấng mày râu.
"Hắt xì!"
Đấy là những gì Atsushi đã nghĩ khi bắc thang lên chiến đấu với bọn chim. Nhưng khi bắt đầu thay và lợp lại cái mái ngói thì mặt trời đã lặn đi từ lúc nào chẳng hay. Để lại anh, một người đàn ông đích thực và đống ngói đỏ dở dang chỗ thiếu chỗ vỡ.
"Em đã bảo anh là để mai rồi mà..." Minami đứng dưới cái thang mà nói nhỏ.
Cơn gió vô tình khẽ thổi qua, khiến người đàn ông đang toan gài móc vào thanh mè kia phải rùng mình một cái. Atsushi nhìn cái tổ chim còn sót lại ở đỉnh ngói mà lầm bầm:
"Má nó chứ..."
Anh ta thở dài, nhưng cũng tiến dần lên phần cao nhất của mái nhà để dọn cái tổ chim đó. Ở phía dưới, dù không trông thấy chuyện gì đang diễn ra ở trên, Minami có thể hiểu cơn gió lạnh lẽo mang theo chút giá buốt này khốn khổ như nào. Cô toan định bước lên thang, rồi khi nhìn vào cái áo phao mình đang cầm thì lại đặt chân xuống.
Minami cũng bồn chồn mà ngó ra nhìn vào trong gian nhà bên cạnh. Qua cửa kính phòng khách, cô có thể nhìn thấy Hiyori vẫn đang thản nhiên ngồi xem tivi trên sô pha. Đôi lúc, còn cười phá lên, không quan tâm đến sự việc xảy ra bên ngoài.
Minami có hơi đắn đo suy nghĩ. Cô đâu đó biết rằng em gái mình có hơi vô tâm, xét cho cùng cũng là vì mỗi mình cô không thể dạy cho con bé biết về sự gắn kết của gia đình. Dù có muốn thế nào đi nữa, việc vật lộn với tài chính của ngôi đền, việc học và đối phó với người khác đã chiếm dụng hết thời gian của cô rồi.
Thế là cô lại nhìn lên, thấp thoáng thấy bóng dáng cao khều của Atsushi đang bực bội đạp bay đi cái tổ chim trên đỉnh mái. Thứ cô thấy, không phải là một tên gã trẻ con đang cay cú vì bị lũ chim trêu đùa, mà là một người đàn ông có thể nhờ cậy được. Điều này, cô đã xác định được từ mấy ngày trước.
Minami siết chặt lại cái áo phao mình đang ôm bên tay, khẽ thở ra làn hơi trắng mỏng nhẹ. Cô đang nghĩ đến một hình bóng đã lâu rồi không nhớ lại, hình bóng của người cha vỗ về bản thân đang khóc nhè của cô. Vô tình, cái bóng đó trở nên gầy hơn và cao hơn, gương mặt thanh tú hơn trước, mái tóc cũng xoăn lại.
"... Cái gì vậy chứ?"
Cô gặt phăng suy nghĩ đó đi, gò má hơi ửng đỏ kia cũng phải nhanh chóng mà bắt kịp với tâm trí. Bỗng có một rung động nhỏ truyền từ trong đai obi*, Minami đưa tay vào và rút ra cái điện thoại của mình. Đó là một tin nhắn trong nhóm chat của hội bạn thân, người gửi tin nhắn đó là Eikou, đáp lại rất nhanh sau đó là Rina và những người khác.
Sơ sơ về chủ để mà Eikou bày ra, cô đang muốn cả lũ cùng nhau học nhóm trước lúc thi cuối kỳ hai để có một kỳ nghỉ đông rực rỡ. Rina, người đáp lại đầu tiên đã nhận ra ngay rằng Eikou chỉ đang muốn rủ ra quán ăn gia đình rồi ngồi chơi như bao lần trước. Cùng với sự tham gia của những người khác, nhóm chat cũng trở nên sôi động hơn.
"Hì hì."
Minami đột nhiên bật cười vì màn đấu khẩu của hai người bạn thân.
[Cơ bắp là chân lý]: Bàn phím cậu bị mẻ hả? Chữ rớt hết xuống câu sau rồi kìa.
[Mấy người biết cái gì về Kitaurawa mà nói]: Đang.
[Mấy người biết cái gì về Kitaurawa mà nói]: Bận.
[Mấy người biết cái gì về Kitaurawa mà nói]: Nên là.
[Mấy người biết cái gì về Kitaurawa mà nói]: Không.
[Mấy người biết cái gì về Kitaurawa mà nói]: Viết liền được.
[Mấy người biết cái gì về Kitaurawa mà nói]: Được chưa?
Họ tiếp tục lời qua tiếng lại với nhau, kèm theo sự châm chọc từ bên ngoài vào của mấy người khác khiến những dòng tin nhắn vừa mới xuất hiện đã trôi đi mất. Minami đứng ngoài cũng đã lâu, nên cô quyết định sẽ góp thêm phần vui vào cuộc trò chuyện này.
[Tín đồ tempura]: Hay là học ở nhà tớ cũng được? Nhà cũng chẳng có gì nên Eikou không viện cớ được đâu.
Minami cười thầm, chờ đợi sự tán thành hoặc phản đối của nhóm bạn. Trong lúc cô còn đang bồn chồn đợi xem cuộc trò chuyện sẽ đi về đâu, một giọng hét lớn đã cắt ngang sự mong chờ của cô.
"Ngon, lợp xong rồi!"
"... A."
Khi nhìn lên trên mái nhà, Minami đã thấy Atsushi đang đứng hãnh diện chống nạnh mà nói lớn. Khi này, cô mới sực nhớ ra, căn nhà không hề chỉ có mình cô và em gái mình như hồi trước. Đờ người ra được một chút, Minami mới nhanh tay lướt lên trên đoạn chat để xóa đi đoạn tin nhắn của mình. Nhưng sự dồn dập của tình tiết đâu chỉ dừng lại ở đó. Trước khi Minami kịp đính chính lại lời mời của mình, trước khi Atsushi quay ra để trèo xuống từ mái nhà, một giọng nói lớn nữa ở ngoài cổng đền đã vọng vào:
"Trông khang trang đấy chứ!"
Cả Atsushi và Minami đều quay ngắt ra, lờ mờ nhìn thấy bóng dáng của một người phụ nữ đang đứng cạnh cổng Torii. Nhờ vào kinh nghiệm đầy mình đã được chui rèn từ sớm, bản năng của Atsushi đã mách bảo anh ta phải trốn ngay lập tức. Minami thì phải mất vài giây mới chợt nhận ra tình hình mà quay lên phía mái nhà vội vã nói:
"Anh Hagi..."
Khi cô quay về nhìn, Atsushi lúc nãy còn đứng như cái cột thu lôi trên mái đã biến mất tăm hơi từ bao giờ. Và lúc hướng lại về phía đường sando, người phụ nữ ngoài cổng kia đã đi qua bể nước temizuya mà tiến gần về phía cô.
Bóng dáng cao ráo của người phụ nữ đó dần hiện lên dưới ánh trăng mờ ảo vừa mới nhú lên ra khỏi dãy núi Arashiyama. Chiếc áo măng tô màu vàng kem cùng mái tóc óng ảnh, toát lên vẻ quý phái của một người lịch thiệp. Lớp trang điểm tuy dày, nhưng lại vừa vặn hợp với khuôn mặt góc cạnh đó như được một chuyên gia đắp lên.
Khi đã nhìn rõ hình hài của người trước mặt, mặc cho chiếc điện thoại vẫn đang rung lên liên hồi, Minami bỡ ngỡ mà cất lời:
"Chị Aya?"
Inari Ōkami (稲荷大神 (Đạo Hà Đại Thần) cũng được viết là Ōinari (大稲荷)) là kami của loài cáo, của sự phì nhiêu, gạo, trà và sake, của nông nghiệp và công nghiệp, của sự thịnh vượng chung và sự thành công của thế gian, và là một trong những kami chính của Thần đạo.
Hitaki-sai (火焚祭) là Lễ Đốt Lửa Tẩy Uế của Thần đạo (Shintō), một nghi lễ cổ truyền được tổ chức vào mùa thu – đầu đông tại nhiều đền, nổi tiếng nhất là ở Fushimi Inari Taisha (Kyoto).
Amaterasu (天照) là nữ thần Mặt Trời trong Thần đạo Nhật Bản và là một trong những vị thần tối quan trọng nhất của hệ thống thần thoại Shintō.
Fushimi Inari-taisha (伏見稲荷大社 (Phục Kiến Đạo Hà Đại Xã)) là ngôi đền chính trong hệ thống gồm 32.000 đền thờ thần Inari trên khắp Nhật Bản, nằm ở Fushimi-ku, Kyoto, Nhật Bản. Đền này tọa lạc dưới chân núi Inari, trên độ cao 233m so với mực nước biển. Nếu thấy lạ, thì đây là cái đền có nghìn cổng Torii đó.
Honden (本殿) là điện thờ chính trong một đền Shinto – nơi đặt thần thể (shintai) và là khu vực thiêng liêng nhất, cấm người ngoài bước vào.
Shimenawa (標縄 / 注連縄) là sợi dây thừng thiêng trong Thần đạo Shintō, làm từ rơm hoặc sợi gai, dùng để đánh dấu nơi linh thiêng và ngăn tà khí.
Ema (絵馬) là những mảnh gỗ nhỏ trong đền Shinto, nơi người viếng viết lời cầu nguyện hoặc ước nguyện rồi treo lên giá đỡ để gửi đến thần linh. Nó là những tấm bảng gỗ hay thấy trong các tác phẩm văn học của Nhật đó.
Shinza (神座) là “tọa vị của thần” trong đền Shinto — tức chỗ ngự của thần linh bên trong honden (điện chính), nơi thiêng liêng nhất của đền.
Katana (刀) là thanh kiếm truyền thống của Nhật Bản, có lưỡi cong, một cạnh sắc, cán dài để cầm bằng hai tay, và nổi tiếng gắn liền với văn hóa samurai. Cái này chắc có khi mị còn chẳng nói các bác cũng biết.
Zushi (厨子 / 仏厨子) là tủ thờ nhỏ trong đền hoặc nhà dùng để đặt tượng thần linh hoặc Phật. Có cửa đóng mở thường được làm bằng gỗ. Ở đây, Zushi dùng để đặt Shintai khi thần không ngự trong honden.
Mikoshi (神輿 / 御輿) là cỗ kiệu thờ di động trong lễ hội Shinto, dùng để khiêng thần linh (kami) ra ngoài đền trong các lễ hội (matsuri).
Shide (紙垂 / 四手) là dải giấy trắng cắt ziczac trong Shinto, thường gắn trên gohei, shimenawa, hoặc cây thánh, dùng để tẩy uế, xua tà khí và biểu thị sự linh thiêng.
Gohei (御幣 / 幣) là cây gậy thờ trong Shinto, thường được trang trí bằng dải giấy trắng zigzag (shide), dùng để tẩy uế, cầu phúc và xua tà khí.
"Jingi" (神器 - Thần khí) nằm trong "Honden" (本殿 - Chính điện), nó mang ý nghĩa là vật thể linh thiêng chứa đựng linh hồn của vị thần (Kami).