Hành Tẩu Âm Dương (Dịch) - Chương 1134: Ông bác thần bí
Lúc này giọng điệu ông bác rất lạnh lùng, mang cả ý uy hiếp.
Tôi không quan tâm, cười hê hê nói: “Ông bác, bác đừng lo cho chúng tôi, chúng tôi to gan. Quỷ cũng sợ chúng tôi. Chờ tôi câu cá lên rồi thì chúng tôi sẽ lập tức xuống núi.”
Ông bác vừa nghe thấy tôi nói thế thì mặt nghiêm lại, mày nhíu chặt, dường như mắt đã có sát ý: “Xem ra hai vị người trẻ tuổi quyết định ức hiếp ông già tôi rồi. Nhưng hai người đã không nghe lời khuyên, sao tôi phải lo cho hai người nữa?”
Tôi không ngờ ông bác này còn biết kiềm chế hơn trong tưởng tượng của tôi, đã đến nước này rồi mà vẫn nén lửa giận lại, vừa nói xong thì chắp tay sau lưng, như thể muốn rời khỏi nhà gỗ.
Chiêu này của ông ta làm khó tôi, lúc đầu tôi muốn khó dễ ông ta là để xem có thể thăm dò được gì không.. Nhưng ông ta đi nước này khiến tôi lập tức hết chiêu, hết đường, tôi chỉ có thể đắc tội.
Tôi thấy ông ta muốn đi, bèn hô to một tiếng bên trong có cá, sau đó chợt dùng sức kéo cần câu lên, mượn cơ hội dùng dây câu công kích ông bác. Tiếng “vụt vụt” dây câu phát ra rất vang, ông bác không thèm quay đầu lại, vậy mà khoát tay bắt chính xác lấy dây câu.
Lần này ông bác không thả tay ra mà thầm dùng sức kéo dây câu. Tôi thấy ông ta ra tay, nhất thời vui mừng trong lòng, ông bác này như suy đoán lúc trước của tôi, không phải là người bình thường.
Trong quá trình ông ta phát lực, tôi cũng đang dùng sức, theo tôi dần tăng lực thêm, tôi phát hiện hình như trong người ông bác này không có tu luyện chân khí. Nhưng lực tay của ông ta vô cùng kinh khủng, vậy mà có thể chống đỡ một hai phút của tôi.
Sau đó chỉ nghe thấy tiếng “phụt”, dây câu khá thô kia cứ thế đứt ra. Dây câu bị đứt, tôi và ông bác tự lui về sau hai bước..
Lúc này ông bác mới bắt đầu nhìn thẳng tôi, ông ta đánh giá tôi từ đầu đến chân một phen, rồi chợt híp mắt hỏi: “Thứ cho mắt tôi kém cỏi, xin hỏi cậu là mệnh cách sao Thiên Cương à?”
“Vâng.” Tôi không giấu giếm mà gật đầu.
“Ha ha.” Ai ngờ, ông bác nghe vậy thì đột nghiên thất thanh cười to, tiếng cười rất kì lạ, biểu cảm trên mặt cũng rất lạ, như có phần giải thoát, cũng có phần đấu tranh. Khi ngừng cười, ông bác mới nhìn tôi rồi thần bí nói: “Thiên lý tuần hoàn, báo ứng xác đáng. Thiên cơ đã tới, là họa hay phúc, lại xem Thiên Cương!”
Phản ứng của ông bác khiến tôi hồ đồ, tôi chen ngang: “Bác này, bác nói thế là có ý gì? Bác thần bí như thế, tôi biết bác không phải người thường, vẫn xin chỉ rõ! Tôi cũng không sợ nói cho bác biết, lần này tôi đến đây là vì lời nguyền tử vong của làng Hoa Mai!”
“Chàng trai, lời nguyền tử vong không đáng sợ, thứ đáng sợ thật sự là cái khác! Cậu có duyên với làng Hoa Mai, nhưng không ai biết rằng cậu sẽ mang đến sự giải thoát hay là tai nạn cho làng Hoa Mai đây?!” Lời này của ông bác rất nghiêm trọng, tôi nghe mà tim đập thình thịch, đang định tìm ông ta hỏi cho ra lẽ thì ông bác chợt mở cửa nhà gỗ ra. Còn chưa thấy rõ thì cửa nhà gỗ đã đóng lại, chỉ để lại một câu: “Nhanh xuống núi đi, ban đêm không dễ đi!”
Mặt Lâm Trung Nghĩa hoang mang, chỉ vào cánh cửa đóng kín của nhà gỗ hỏi tôi: “Tiểu Ngư Nhi, vừa rồi anh có thấy rõ không?”
Tôi lắc đầu nói: “Không thấy rõ lắm, cảm thấy bên trong tối như mực, hình như thấy được một bàn thờ, không biết bên trong cung phụng thứ gì.”
Tốc độ ông bác quá nhanh, hơn nữa còn thừa dịp chúng tôi phân tâm, thế nên không thấy rõ cho lắm. Nhưng ông ta đã cố ý không cho chúng tôi thấy rõ thứ bên trong thì càng cho thấy bên trong có thứ gì đó không thể cho ai biết được.
Đây không phải sự hoài nghi của chúng tôi, mà là kinh nghiệm tích lũy được từ trong nguy hiểm.
Sau đó, dù chúng tôi có gõ cửa hô hào thế nào, ông bác vẫn không mở cửa. Lúc này đã xế chiều, hơn nữa trên trời xuất hiện không ít mây đen, gió núi cũng thổi liên tục, nhìn đã biết trời sắp mưa.
Chúng tôi không dám tiếp tục ở lại hồ Hoa Mai nữa, định về làng tìm những người khác trước, sau đó ngày mai lại đến tìm ông bác này. Nhưng ngay khi chúng tôi rời khỏi nhà gỗ, trong rừng bỗng có mấy con mèo đen chui ra.
Không có bất cứ dấu hiệu gì, chúng cứ thế vọt ra từ rừng, làm tôi không kịp chuẩn bị mà giật mình. Tôi vô thức đuổi chúng đi, nhưng mấy con mèo đen này hoàn toàn không sợ con người, cũng không chịu đi xa mà nhảy hai bước lên cây mai, cứ thế nhìn chúng tôi.
Trước giờ tôi chưa từng gặp con mèo đen nào lạ như thế, lông trên người không bị trộn màu khác, một màu lông đen thuần, ngay cả con ngươi cũng là màu đen đặc, chỉ có đồng tử là màu nâu.
Chính vì con ngươi của mèo đen là màu đen đặc nên trông rất thâm thúy. Nếu đối diện với đôi mắt của chúng nhiều hơn mấy giây là sẽ cảm thấy trong lòng chột dạ sợ hãi khó hiểu.
Tôi nhìn mà toàn thân không được tự nhiên, cũng không đuổi mèo đen trên cây nữa mà tăng tốc tiến về phía trước. Nhưng số lượng mèo đen này quá nhiều nên cứ đi được vài mét là sẽ gặp được mấy con mèo đen.
Chúng hoàn toàn không sợ con người, nhưng sẽ không công kích con người, chúng tôi lên tiếng xua đuổi thì chúng sẽ nhảy lên trên cây mai. Chợt nhìn qua khiến tôi chửi thầm, trên mỗi một cây mai đều có mấy con mèo đen đang núp!
Chúng tôi chỉ đi được một nửa hồ Hoa Mai là đã phát hiện mấy chục con mèo đen kì lạ. Điều khiến tôi không thể ngờ tới là trong đám mèo hoang này, tất cả chúng đều là mèo hoang màu đen, không có con nào khác loài cả.
Trong nhận thức người xưa, mèo đen thông linh, là vật trừ tà, rất nhiều người thích nuôi một con mèo đen trong nhà. Nhưng đến nay thì mọi người đã có một sự nhận biết khác với mèo đen.
Chính vì mắt của mèo đen có thể thấy được thứ dơ bẩn, thế nên vu sư có đạo hạnh có thể thông qua mắt của mèo đen để thông linh với người chết, lại thêm các loại cách nói khuếch đại về vu sư, cho nên mèo đen vô hình chung được trao cho một tính thần bí.
Nhưng có một điểm mà mèo đen giống với quạ đen, chỉ cần là chỗ mà chúng xuất hiện quy mô lớn thì gần đó ắt sẽ có người đời. Nhưng mèo đen thuần rất khó tìm, cho nên gần như rất ít khi nhìn thấy hình ảnh như vậy.
Lâm Trung Nghĩa nhìn thấy mấy con mèo đen này thì cứ thấy toàn thân không thoải mái, nhỏ giọng nói: “Lạ thật, hồ Hoa Mai này vậy mà lại xuất hiện nhiều mèo đen thuần sắc như vậy. Mà trong làng lại chẳng thấy bất cứ con chó con mèo nào, điều này thật sự rất lạ thường. Chẳng lẽ đám mèo hoang này tới hồ Hoa Mai bắt cá sao?”
Dù Lâm Trung Nghĩa đang đùa, nhưng có thể nói rằng người nói vô ý, người nghe có ý. Tôi không tiếp lời Lâm Trung Nghĩa mà tăng nhanh tốc độ xuống hồ Hoa Mai.
Vừa xuống hồ Hoa Mai, tôi vội lách mình kéo Lâm Trung Nghĩa trốn đi.
“Suỵt! Đừng nói chuyện!” Tôi thấy Lâm Trung Nghĩa muốn mở lời thì vội nhắc anh ấy, sau đó chỉ về phía nhà gỗ. Lâm Trung Nghĩa nhanh chóng hiểu ra, hạ thấp giọng nói: “Tiểu Ngư Nhi, ý của cậu là mấy con mèo đen này liên quan tới ông bác thần bí kia sao?”
“Tôi cũng không rõ!” Tôi lắc đầu nói: “Nhiều mèo đen như vậy, không thể nào tự xuất hiện ở hồ Hoa Mai được. Vừa rồi cậu cũng đã nói đó, trong làng ngay cả một con mèo, một con chó cũng chẳng thấy, chuyện này vốn là khác thường. Chúng ta không vội, xem xem rốt cuộc là chuyện thế nào.”
“Ừ!” Lâm Trung Nghĩa ừ một tiếng, sau đó hai người chúng tôi kề sát vào tường đất, lặng lẽ trèo lên. Tính cảnh giác của mèo đen rất cao, chúng tôi chỉ có thể di chuyển cẩn thận từng li từng tí.
Lúc này trời dần tối đi, bầu trời mưa rơi lả tả. Nhưng chúng tôi vẫn không dám nhúc nhích tùy tiện, mèo đen ở ngay trên cây. Chỉ cần chúng tôi hơi di chuyển là chắc chắn mèo đen sẽ nhận thấy.
Tôi thấy Lâm Trung Nghĩa hơi không kiên nhẫn, bèn dùng sức nắm lấy cổ tay anh ấy, ra hiệu anh ấy nhịn thêm một chút. Chừng một – hai phút sau, hồ Hoa Mai bỗng truyền đến vài tiếng huýt sáo tương tự như tiếng khẩu kỹ*.
(*) Khẩu kỹ: một loại tạp kỹ, dùng kỹ xảo của miệng để bắt chước các loại âm thanh khác.
Những con mèo đen trên cây kia nghe thấy được tiếng còi, sau đó tranh nhau chen lấn rời đi dọc theo đường mòn.. Tôi thấy chúng rời khỏi cây mai rồi, bấy giờ mới ló đầu ra tìm hiểu tình hình.
Tôi tìm theo hướng tiếng huýt sáo, vậy mà phát hiện tiếng huýt sáo được truyền tới từ nhà gỗ bờ bên kia. Tập trung nhìn vào, tôi càng thấy được một cảnh tượng khó tin.
Chỉ thấy ông bác thần bí kia đứng trước nhà gỗ, đặt ngón tay bên trong miệng, đang phát ra tiếng huýt sáo mà khi nãy chúng tôi nghe thấy. Điều kì lạ hơn là, mấy con mèo đen kia nghe thấy tiếng huýt sáo xong thì thoáng cái đã vây quanh nhà gỗ.
“Tiểu Ngư Nhi, ông bác này quả nhiên có gì không đúng! Xem ra anh đoán đúng rồi, mấy con mèo hoang này có liên quan tới ông ta!” Lâm Trung Nghĩa kích động nói.
Tôi không nói gì, tiếp tục nhìn chằm chằm về hướng ông bác. Sau khi mấy con mèo đen kia xuất hiện quanh nhà gỗ, tôi lại thấy ông bác lấy ra một túi vải bố từ trong nhà gỗ ra, vừa thay dây thừng xong là bắt đầu đổ đồ xuống đất, hình như toàn là cá nước lạnh phơi khô.
Mấy con mèo đen kia thấy cá khô thì vây lại như ong vỡ tổ, vây ông bác lại. Bọn chúng không công kích ông bác, hình như rất quen với ông ta, ông bác vuốt lông của một con mèo đen trong đó, lầm bầm: “Mèo con ơi mèo con, ăn no rồi thì không thể hại người nữa. Nếu tụi bây dám hại người, tao không câu cá phơi cá khô cho tụi bây nữa.”
Tôi nghe thấy lời này của ông bác, lập tức thấy da đầu sần lên. Điều kinh khủng hơn là, mấy con mèo đen kia vậy mà phát ra tiếng “meo meo” đáp lại.
Lâm Trung Nghĩa thấy mà mặt nghiêm lại, thầm nói: “Ông bác này ở hồ Hoa Mai, hóa ra là câu cá cho đám mèo hoang này. Nhưng ông ta bảo mèo hoang đừng hại người, chẳng lẽ đám mèo hoang này sẽ công kích con người sao?”
“Đi! Chúng ta xuống núi trước, tìm cơ hội hỏi thăm thân phận của ông bác này.” Tôi thấy mưa càng lúc càng lớn thì định về làng trước rồi bàn sau.
Lúc chúng tôi đến giữa sườn núi thì mưa rào tầm tã ập đến, cùng với tiếng sấm cuồn cuộn, không lâu sau đã xối chúng tôi ướt sũng. Hai người chúng tôi chạy một mạch về làng, lúc này trời đã tối rồi. Cộng thêm trên trời mây đen cuồn cuộn, có thể nói là tối đến độ đưa tay lên không thấy năm ngón.
Làng Hoa Mai không thông điện, toàn là châm đèn, dân làng gần như đều ngồi ở cửa nghỉ ngơi. Sau khi chúng tôi trở lại nhà trưởng làng thì con dâu của trưởng làng đã làm cơm tối xong rồi.
Chúng tôi đổi một bộ quần áo rồi lên bàn ăn cơm, tên ngốc kia sợ sét đánh, sợ hãi núp ở sau cửa, thỉnh thoảng lại la hét kì lạ: “A! Trong làng có quỷ, bọn chúng sẽ nấu thịt người, đừng ăn tôi, đừng ăn tôi!”
Trưởng làng thấy hắn điên điên khùng khùng, bèn để con dâu mang tên ngốc ấy về phòng. Năm nay thu hoạch lớn, trưởng làng đặc biệt vui vẻ, còn chủ động uống rượu chung với chúng tôi. Dông tố không ngừng, nhưng lại không ảnh hưởng đến tâm trạng của mọi người. Nhất là nơi mà có Trình Thiên Sư và Tả Khâu Sơn ở, ắt sẽ không tẻ nhạt, chuyện gì cũng có thể nói được.
Rượu quá ba tuần, tôi thấy mặt trưởng làng đã có hơi men, muốn nhân cơ hội tìm hiểu chuyện về ông bác ở hồ Hoa Mai. Nào ngờ lúc này có một dân làng hấp tấp chạy đến tìm trưởng làng, chắc là thấy chúng tôi ở đây nên không tiện mở miệng, mặt rất khó xử.
Nhưng rất nhanh, sắc mặt của anh ta đã biến thành lo lắng và sợ hãi, xem ra là gặp phải chuyện gấp gì.