Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Hành Tẩu Âm Dương (Dịch) - Chương 942: Gặp lại kẻ thù

Giày uyên ương minh hôn? Đây không phải là giày để cho người chết đi trong minh hôn sao?

Còn về việc minh hôn này, tôi cũng chỉ từng nghe sư phụ nhắc tới, chưa từng tận mắt chứng kiến. Nghe kể là có người đột tử ngoài ý muốn nhưng cả đời lại chưa từng lập gia đình, người nhà sợ họ không can tâm xuống địa phủ đầu thai chuyển thế. Thế là mời thầy có đạo hạnh tới giúp người chết tổ chức minh hôn, quá trình làm lễ minh hôn cực kỳ phức tạp, cần tìm hai người đã khuất có sinh thần bát tự, cầm tinh tương thích với nhau.

Sau khi được gia đình hai bên đồng ý mới tổ chức nghi thức minh hôn, đem xương cốt của hai người chôn cùng nhau, đốt thiên thư, như vậy mới chính xác là minh hôn.

Có rất nhiều ý kiến bên ngoài về tục lệ minh hôn này, cơ bản là mỗi người một ý. Nhưng đều có một điểm chung được nhắc tới là, minh hôn là đám cưới giữa hai người chết, tuyệt đối không được tìm người sống đến làm lễ minh hôn!

Tôi nghe ý của Triệu Thập Nhất, vậy cậu nhóc tặng giày thêu hoa uyên ương cho Triệu Ngọc Nhi chính là vật định tình cho lễ minh hôn, giày uyên ương minh hôn! Nhưng trong lòng tôi không hiểu lắm, người sống sao có thể làm lễ minh hôn?

Triệu Thập Nhất giải thích: “Tiểu Ngư Nhi, trước đó tôi đã nói cho cậu biết, khắp nơi đây toàn là Tẩu Âm Nhân! Tẩu Âm Nhân tự thành một phái, có thủ đoạn riêng. Nhưng đa số là làm ăn của người chết, họ lấy tiền của con người, trừ tai họa cho người, đây là quy tắc của họ. Triệu Ngọc Nhi đã nhận giày thêu hoa uyên ương thì cũng đã tính là đã nhận vật định tình của oán quỷ, cô ta khó mà chạy thoát. Ông đây nhắc nhở tiểu tử nhà cậu rồi đấy, đến lúc oán quỷ đến tận cửa đòi người, cậu đừng có mà thương hoa tiếc ngọc. Đến lúc chọc giận Tẩu Âm Nhân thì không tốt cho cậu đâu.”

“Tiện Thập Nhất, anh không cần nhắc nhở tôi, tôi biết phải làm gì! Triệu Ngọc Nhi này sỉ nhục tôi bằng mọi cách, chỉ mong tôi chết đi, sao tôi có thể rơi vào nguy hiểm vì cô ta được chứ. Vì một người không quan trọng mà rơi vào nguy hiểm, không phải tôi thành kẻ thiếu tự trọng sao?” Tôi cười hi hi nói.

“Vậy thì tốt! Tóm lại là lúc đấy cậu đừng có mà cho con mẹ nó tinh trùng lên não rồi làm điều ngu ngốc!” Triệu Thập Nhất có vẻ không yên tâm về tôi, lại dặn dò tôi một câu.

“Ừm.” Tôi gật đầu, lại nói: “Tiện Thập Nhất, anh không cảm thấy chuyện này có khúc mắc sao? Sao cậu nhóc đó biết Triệu Ngọc Nhi đi giày cỡ nào? Với lại đôi giày thêu hoa uyên ương kia vừa mới làm xong, rõ ràng là cố ý chuẩn bị cho Triệu Ngọc Nhi.”

Tôi vừa hỏi vậy thì Triệu Thập Nhất cũng ngơ ngác, im lặng không nói chuyện, cũng đang nghĩ đến sự bí ẩn giấu trong chuyện này.

Thực ra từ lúc cậu nhóc đó xuất hiện, trong lòng tôi đã có nghi ngờ, chỉ là mãi vẫn chưa tìm ra đầu mối. Tôi vẫn luôn cảm thấy có người muốn hãm hại Triệu Ngọc Nhi. Lần trước tôi đến làng Triệu gia đối phó với bà lão Bạch Xà, có người áo đen đã cố tình thả bà lão Bạch Xà đi.

Với tôi mà nói, chuyện bà lão Bạch Xà sống hay chết không liên quan lắm đến tôi, tha cho nó có lẽ tôi còn được tích âm đức. Nhưng lại có người muốn thả nó ra không phải vì muốn tích âm đức mà là muốn hại Triệu Hổ.

Triệu Hổ là người chưởng quản Triệu gia, nếu như ông ấy và Triệu Ngọc Nhi chết rồi, vậy thì ai là người được lợi nhất?

Một lúc lâu sau, Triệu Thập Nhất hiểu ngầm trong lòng, nói: “Từ xưa tới nay nhà giàu đều có nhiều nội loạn, nhà họ Triệu này cũng vậy, sợ rằng chuyến này có người muốn động thủ với Triệu Ngọc Nhi! Tuy nhiên, chẳng liên quan con chim gì đến ông cả. Nhiệm vụ của ông đây là đưa cậu đến núi quan tài, sau đó đưa cậu trở về an toàn! Còn những việc khác thì kệ mẹ nó, ăn no ngủ kĩ rồi tính tiếp.”

Tôi nghe thấy câu sau của Triệu Thập Nhất, lại bị anh ấy làm dấy lên sự tò mò, cười đểu thử thăm dò: “Tiện Thập Nhất, anh đẹp trai như vậy? Sao lại muốn bảo vệ tôi? Có phải là làm chuyện gì xấu xa không? Tôi là thằng nghèo kiết xác, túi còn sạch hơn cả cái mặt đấy.”

Lời này của tôi là cố ý thăm dò Triệu Thập Nhất, người này kín miệng, nhưng khuyết điểm duy nhất là quá mức tự luyến không biết xấu hổ, chỉ có thể nịnh anh ta xem có thể lộ ra manh mối nào không.

Sau khi Triệu Thập Nhất nghe tôi nói thì tán đồng: “Tiểu Ngư Nhi, cậu hơi nghèo thật, nhưng dù sao vẫn còn chút nhan sắc! Tuy nhiên, tiểu tử nhà cậu đừng có hiểu lầm, ông đây khuynh hướng bình thường, người thích tôi xếp hàng dài từ Thiên Kiều đến nhà vệ sinh, chỉ mong có thể chiếm tiện nghi của tôi. Nhưng ông đây thủ thân như ngọc, một lòng chờ đợi người có duyên. Người anh em, hãy yêu quý tính mạng, tránh xa đồng chí ra!”

“Tổ sư! Tên này thật đúng là không phải loại nhanh nhạy bình thường mà, chỉ mới vài câu mà đã chuyển chủ đề rồi!” Tôi âm thầm chửi trong lòng, không nhịn được mà đả kích anh ấy, cười đểu nói: “Tiện Thập Nhất, anh đừng lừa tôi. Cái loại đê tiện như anh, ai mà thích cho được? Có phải là gái quá tuổi ở đối diện tiệm quan tài anh không?”

Triệu Thập Nhất mặt dày không nao núng gì, tỏ vẻ sâu thâm khó lường, thở dài: “Haiz, cậu không hiểu nỗi khổ của trai đẹp đâu, đây là thời đại nhìn mặt, bắt đầu từ khi tôi sinh ra, người đời đều nhớ tới vẻ đẹp thịnh thế của tôi, xem nhẹ nội hàm* của tôi. Tôi thà gái trẻ người ta nhìn trúng nội hàm bên trong của tôi chứ không phải vẻ bề ngoài! Dù sao ông đây chỉ muốn kiếm cơm bằng cái “nội hàm” đó.”

(*) Nội hàm: ý chỉ cái đẹp, cái tốt, những kiến thức, hiểu biết, tính cách…v.v, vô hình của con người, cái nằm trong đầu mình.

“Tiện Thập Nhất, anh thôi mẹ nó đi, anh vẫn nên đi tìm Trình Thiên Sư khoác lác đi, ông ta có thể phối hợp với anh, tôi thì không có cái tâm trạng này!” Tôi thấy anh ta còn muốn tiếp tục tự luyến nữa thì vội cắt đứt, nói xong thì trở về quán ăn trước.

Lúc chúng tôi trở về quán ăn, bác Triệu và những người khác đã ăn xong và chuẩn bị ngủ tại khách điếm tử thi rồi. Tôi thấy bọn họ ai nấy cũng ăn rất ngon, vừa nhớ lại cái thứ mà mình vừa nhìn thấy ở phòng bếp, không nhịn được buồn nôn.

Bác Triệu hỏi chúng tôi có muốn ăn gì không, tôi bèn vội vã xua tay: “Bác Triệu, bọn tôi ăn no rồi, chúng ta đi nghỉ ngơi thôi.”

Bác Triệu gật đầu, sau đó đưa mọi người đến khách điếm tử thi. Trình thiên sư và chưởng quầy khách điếm đã trả giá xong, sau khi chúng tôi đi vào bên trong, phát hiện ở trong khách điếm không có một vị khách nào, lạnh lẽo đến mức lạ thường.

Thiết kế của khách điếm tử thi này rất đặc biệt, độ sâu hun hút, thiết kế hình hộp chữ nhật. Kì lạ hơn là trong trọ không có cửa sổ, thông thoáng nhà hoàn toàn bằng cửa thông gió trên nóc nhà.

Trong phòng đốt vài ngọn đèn dầu, tổng cộng chỉ khoảng bảy, tám cái bàn, đều là loại bàn vuông kiểu cũ. Chưởng quầy là một ông lão khoảng 60 tuổi, có thể là do tiếp xúc quanh năm với người chết nên trên người tỏa ra mùi xác sống nhàn nhạt. Sức khỏe của ông có vẻ rất yếu, vừa vào đến quán trọ đã nghe thấy tiếng ho của ông.

Mọi người đều biết quy tắc của khách điếm tử thi, ban ngày đóng cửa, ban đêm đón khách. Cho dù là mưa bão cũng chưa từng có ngoại lệ!

Sau khi ông lão chưởng quầy bảo chúng tôi ngồi xuống, đưa cho chúng tôi bát trà gừng để xua lạnh, nói: “Nơi này khí hậu ẩm ướt, buổi tối rất lạnh, khách quan, uống chút trà gừng có thể giữ ấm! Phòng trọ đã thu xếp cho các vị xong rồi, mọi người có thể nghỉ ngơi lúc nào cũng được! Trời tối rồi, nơi này không yên bình lắm, không có chuyện gì đừng đi lung tung bên ngoài. Khụ khụ, nếu ban đêm các vị đói, ở sân sau có phòng bếp, các vị có thể tự nấu ăn, khụ khụ, lão già này không làm phiền các vị nghỉ ngơi nữa!”

Lão chưởng quầy nói xong lại tiếp tục trở về quầy, cầm lấy quyển sách cổ để đọc. Mắt của ông ấy không tốt, phải để cuốn sách cổ lại gần cây đèn dầu mới có thể nhìn rõ. Mà ánh đèn dầu chiếu lên mặt ông, khắp mặt đều là nếp nhăn, da mặt xanh xao như vỏ cây cổ thụ, giống hệt gương mặt người chết.

Mọi người đều là lần đầu nhìn thấy khách điếm tử thi, ai ai cũng tò mò, có vẻ chẳng muốn ngủ.

Nhân lúc này, tôi đi đến trước quầy, nói chuyện với lão chưởng quầy: “Lão chưởng quầy, vãn bối muốn hỏi thăm ông một chuyện!”

Lão chưởng quầy bỏ quyển sách trên tay xuống, ho khù khụ đáp: “Khụ khụ, không biết khách quan muốn nghe ngóng chuyện gì?”

“Núi quan tài!” Tôi nói thẳng ba chữ ấy.

Lão chưởng quầy vừa nghe thấy vậy, lúc đầu thì sững sờ, sau đó nhìn tôi ngây người. Mấy giây sau ông mới lắc đầu nói: “Khách quan, lão già tôi chưa từng nghe nói tới núi quan tài. Ở gần làng chúng tôi có mười mấy vạn ngọn núi, xung quanh toàn là rừng nguyên sinh không có bóng người nào. Khụ khụ, lão già tôi không dám nói rằng mình không gì không biết, nhưng trong phạm vi mấy trăm dặm, tôi có thể nói rõ từng chút một, nhưng chưa từng nghe tới núi quan tài. Khụ khụ.”

Hình như lão chưởng quầy mắc bệnh hen suyễn, nói thêm vài câu thì ho dữ dội. Tôi thấy vậy thì hốt hoảng, chỉ sợ ông không kịp thở mà chết tại chỗ luôn. Nhưng trong lòng tôi không ngừng bứt rứt, Triệu Thập Nhất nói với tôi rằng Địa Tạng Vương Bồ tát đang canh giữ núi quan tài, rõ ràng là nói đến ngôi làng này.

Nhưng trước lão chưởng quầy của khách điếm tử thi và cả bà chủ Mã Tam Nương của quán ăn dường như chưa từng nghe nói tới núi quan tài. Nếu như Triệu Thập Nhất nói thật thì chính là bọn họ đang nói dối!

Tôi lo lắng cho sức khỏe của lão chưởng quầy, không dám nói nhiều với ông ấy, đúng lúc đang định về chỗ ngồi thì từ ngoài cửa đột nhiên vang lên tiếng nói quen thuộc: “Trời tối khó đi đường, người đi bộ này muốn ở lại qua đêm, không biết chưởng quầy có tiện không?”

Cho dù có biến thành tro bụi tôi cũng không quên cái giọng này, chính là tiếng của đầu đà béo! Tôi vừa nghe thấy tiếng của ông ta thì cơ thể liền run rẩy không ngừng, tay nắm chặt lại tạo thành tiếng rắc rắc. Có trời mới biết được, tôi chờ ngày này lâu đến mức nào!

A Man, anh còn có thể gặp lại em không?

Trong lúc tâm trạng tôi đang kích động, lão chưởng quầy trả lời: “Trời nam đất bắc, năm châu bốn bể đều là khách, mời vào trong quán nghỉ chân!”

“Cảm ơn lão chưởng quầy!”

Âm thanh bên ngoài vẫn chưa dừng, đã thấy đầu đà béo gầy đi vào bên trong quán trọ, sau lưng còn dẫn theo mười mấy tên đàn ông mặc đồ màu đen. Ánh mắt của tôi khóa chặt lên người đầu đà béo gầy, năm, sáu năm rồi, bọn họ trông có vẻ già hơn chút so với thời còn ở làng Cửu Long. Vẫn là dáng vẻ đó, nhưng có vẻ sắc mặt của đầu đà béo rất kém, tóc cũng bạc đi không ít, xem ra đã chịu không ít giày vò của độc sát.

Đầu đà béo, gầy hoàn toàn không nhận ra tôi, nhưng lại nhìn thấy người của nhà họ Triệu, cười hì hì nói: “Quả nhiên là do duyên phận sắp đặt, không ngờ ở đây cũng có thể gặp được người của nhà họ Triệu! Lần này có vẻ náo nhiệt rồi đây!”

Hai anh em Triệu Bằng nhìn thấy đầu đà béo, gầy thì lập tức giận dữ, Triệu Bằng chỉ tay thẳng mặt vào đầu đà béo gầy, mắng: “Hai tên khốn nạn các người, dám làm hại bác cả tôi. Tôi cho hai người biết, nhà họ Triệu chúng tôi không phải ngồi không đâu!”

“Thằng nhóc súc sinh này, đến cả bố cậu cũng không dám nói chuyện với tôi như vậy, cậu muốn tìm đường chết đấy à?” Đầu đà béo híp mắt cười đi về phía Triệu Bằng, mặt thì đang cười nhưng trong mắt toàn sát khí.

Người của nhà họ Triệu nhanh chóng đứng chắn trước mặt ông ta, đầu đà béo cười lạnh: “Không muốn chết thì cút ngay cho tôi! Hôm nay ông phải dạy dỗ cho thằng súc sinh này một trận, ai ngăn cản ông đây giết người đó.”

Triệu Bằng nào từng nhìn thấy cảnh này, sợ hãi trốn sau lưng bác Triệu. bác Triệu cau mày nói: “Đầu đà béo, ông biết thực lực của nhà họ Triệu mà, ông dám ra tay với công tử của nhà họ Triệu, tôi đảm bảo ông không lết ra khỏi khách điếm tử thi này được đâu!”

“Ha ha.” Đầu đà béo cười khinh bỉ, nói: “Bác Triệu, đây không phải Kiềm Thành. Hôm nay tôi cũng muốn xem xem, ông có thể bảo vệ thằng súc sinh này không đây?”

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free