Hành Tẩu Âm Dương (Dịch) - Chương 970: Quỷ hô bắt quỷ
úc tôi vọt vào trong phòng thì nữ quỷ đã biến mất. Tôi vội nhìn về phía cửa, cửa sổ không bị phá, rõ ràng nữ quỷ không chạy trốn qua đường cửa sổ! Hơn nữa trước đó tôi đã dán bùa vàng ngoài cửa rồi, dựa vào đạo hạnh của nữ quỷ này thì không thể chạy bằng đường cửa sổ được.
Nhưng nữ quỷ kia không còn ở trong phòng, tôi tuyệt đối không tin cô ta có thể bốc hơi khỏi nhân gian này dưới mí mắt của tôi!
Trong lúc ngờ vực, tôi đột nhiên nghe thấy một loạt tiếng vang cọt kẹt ở cầu thang. Tôi quay đầu lại nhìn, chỉ thấy thím ấy đang cúi thấp đầu chạy xuống tầng dưới như phát điên. Tôi nhìn thấy phản ứng của thím ấy thì chợt hiểu ra, vỗ gáy một cái rồi vội vàng hô lên với Vô Tâm: “Vô Tâm, mau ngăn thím ấy lại, nữ quỷ đã chiếm cơ thể của thím ấy rồi!”
Nhưng vẫn muộn, Vô Tâm hoàn toàn không ngờ lại có quỷ hô bắt quỷ, tưởng tôi xảy ra chuyện gì. Nghe thấy tôi hô lớn, cậu ấy không nói hai lời lập tức chạy tới hỗ trợ! Chờ tới lúc cậu ấy nhận ra ý của tôi, phản ứng kịp rồi dừng chân nhìn lại thì thím ấy đã chạy tới cửa!
Tôi chôn bảy đồng xu ngũ đế ở ngưỡng cửa, đây là cách bày bố của Thất Tinh Kiếm, mũi kiếm hướng vào trong nhà, lúc nữ quỷ bước vào nhà sẽ không bị bất cứ tổn thương nào, nhưng một khi muốn bước ra khỏi cửa thì pháp lực của Thất Tinh Kiếm sẽ khiến nữ quỷ bị thương nặng.
Thím ấy vừa đạp phải Thất Tinh Kiếm trên đất thì cảm thấy chân nóng như đạp lên miếng sắt bị nung đỏ, chợt rút chân lại. Tôi thấy vậy thì nhảy từ tầng trên xuống, nhưng vừa chạm đất thì thím ấy đã thét lên, lấy tư thế xô cửa đột nhiên xông ra ngoài.
Mặc dù cửa phòng đang mở, nhưng khi thím ấy đâm người vào lại giống như đâm vào cánh cửa thủy tinh vô hình vậy, lập tức bắn ngược lại té lăn xuống đất.
“Chết tiệt! Nữ quỷ này vậy mà lại muốn dùng dương khí của mẹ mình để phá cửa! Nữ quỷ làm vậy chỉ đang hại mẹ mình mà thôi!” Tôi nhìn là hiểu ý đồ của nữ quỷ, chau mày nhanh chóng xông tới.
Thím ấy nhanh chóng bò dậy, quay đầu hung ác trừng tôi, trán đầy hoa văn máu, sau khi nhe răng gầm với tôi một tiếng xong, vậy mà lại dùng tư thế xô xửa xông ra ngoài một lần nữa.
Chỉ nghe thấy “vút” một tiếng, bảy đồng xu ngũ đế chui từ dưới đất lên, lúc này nó đã mất đi pháp lực, mà thím ấy lại đâm người vào quá mạnh nên cả cơ thể trực tiếp té nhào ra ngoài cửa.
Tôi vội chạy tới đỡ thím ấy dậy, người đã hôn mê, mà nữ quỷ cũng đã rời khỏi cơ thể của thím ấy. Nữ quỷ này rất thông minh, vừa rồi cố tình nhập vào người mẹ mình, dùng thủ đoạn nham hiểm là quỷ hô bắt quỷ để lừa dối chạy ra ngoài.
Nếu lần này để cô ta thoát được, cô ta nhất định sẽ trốn đi. Sau này muốn tìm cô ta chẳng khác nào mò kim đáy bể.
Tôi vội đánh thức thím ấy, hỏi tên tuổi và sinh thần bát tự của cô ta.
Thím ấy mới tỉnh lại rất suy nhược, phản ứng cũng rất chậm chạp, hoàn toàn không biết chuyện gì vừa xảy ra. Nhưng cũng may ý thức của thím ấy vẫn còn tỉnh táo, sau khi ngập ngừng một hai phút mới nhớ ra sinh thần bát tự của con gái mình.
Sau khi tôi có được tên và sinh thần bát tự của nữ quỷ, tôi nhanh chóng gọi Vô Tâm tới giúp đỡ: “Vô Tâm, lát nữa tôi muốn chiêu hồn nữ quỷ. Nhưng cần có cậu làm môi giới, nói cách khác là lát nữa nữ quỷ sẽ nhập vào cơ thể cậu. Cậu đừng sợ, lúc ấy tôi sẽ bảo vệ cậu, cậu chỉ cần nghe theo lời tôi là được!”
“Được.” Vô Tâm không hề do dự, gật mạnh một cái.
Sau đó tôi lấy bút lông ra, cắn chóp lưỡi rồi dùng đầu bút lông chấm máu khoảng chừng một đầu ngón tay, viết tên và sinh thần bát tự của nữ quỷ lên bộ đồ trắng của Vô Tâm.
Viết xong, tôi dùng hai lòng bàn tay chà xát bút lông, phần lông đầu ngọn bút lông thuận thế tách ra, tôi bứt một sợi lông có dính máu từ trong số đó rồi đặt vào dưới lỗ mũi Vô Tâm, đồng thời vỗ vào sau gáy của cậu ấy, Vô Tâm hít mạnh một cái, hít luôn cả sợi lông vào lỗ mũi.
Sợi lông tiến vào lỗ mũi khiến Vô Tâm ngứa mũi, hắt hơi liên tục mấy cái.
“T!”
Tôi nhân lúc cậu ấy chưa phản ứng kịp, vội vỗ tay một cái bên tai cậu ấy. Bốp một tiếng, cơ thể Vô Tâm hơi run lên rồi nhanh chóng mất đi ý thức.
“Vô Tâm! Cậu cứ đi về phía trước, đi chậm một chút, vừa phất Cờ Chiêu Hồn vừa gọi tên của Hà Tình! Tôi không bảo dừng thì cậu cứ gọi tiếp cho tôi!” Nói xong, tôi đặt Cờ Chiêu Hồn đã chuẩn bị từ trước vào tay Vô Tâm.
Bây giờ Vô Tâm không còn ý thức, chỉ làm việc theo lệnh của tôi. Cậu ấy đờ đẫn gật đầu rồi cất bước đi từ từ ra ngoài, vừa phất Cờ Chiêu Hồn trong tay vừa nhỏ giọng gọi tên: “Nữ thí chủ, nữ thí chủ…”
Tôi vừa nghe thấy Vô Tâm gọi nữ thí chủ thì vừa bực vừa buồn cười, không nhịn nổi vỗ một cái vào gáy cậu ta: “Thưa anh, tôi không bảo anh phổ độ chúng sinh, tôi bảo anh cứu người có được không hả! Đừng có gọi là nữ thí chủ nữa, gọi là Hà Tình!”
Bây giờ Vô Tâm chỉ nghe theo lời tôi, vỗ nhẹ cái gáy đau buốt, lại bắt đầu gọi tên: “Hà Tình…”
Tôi thấy Vô Tâm đã đổi lời thì cũng không dám rảnh rỗi, một tay cầm bùa vàng, một tay kết đạo chỉ, cùng lúc đọc chú chiêu hồn: “Linh hồn lang thang, đang ở nơi nao; ba hồn sớm hàng, bảy phách lại đến; ven sông hoang dã chùa chiền làng mạc, cung đình tù giam, mồ mả núi rừng, chuyện kỳ dị không đâu, thất lạc chân hồn; nay mời sơn thần, ngũ đạo* du lộ tướng quân, thổ địa bách phương, táo quân gia trạch, lên cho ta lao dịch; dụng tâm truy tìm, thu hồn phụ thể, mở độ thiên môn, mở cửa địa ngục, thiên lý đồng tử đưa hồn tới, người mất hồn Hà Tình, người Câu trấn tại Kiềm Thành, sinh năm 1991, Tân Vị Dương**! Kính mời Thái Thượng Lão Quân lập tức tuân lệnh, sắc lệnh đưa hồn về ngay lập tức!”
(*) Ngũ đạo: là năm đường tái sinh, bao gồm địa ngục, ngạ quỷ, súc sinh, nhân gian, thiên thượng.
(**) Tân Vị Dương: Tân Mùi
Tôi đọc lèo một hơi chú chiêu hồn, đồng thời cầm bùa vàng rải khắp không trung.
Tức khắp chỉ cảm thấy gió mát ùa tới thổi bùa vàng bay rợp trời. Những lá bùa vàng tựa như có linh tính, không chịu rơi xuống đất mà càng bay càng xa.
Chưa tới năm phút sau, một màn kỳ diệu đã xảy ra. Chỉ thấy những lá bùa vàng đang trôi lơ lửng giữa không trung đột nhiên đáp xuống tán cây hòe. Cây hòe kia cách cửa nhà thím ấy chưa tới năm mét, cực kì thô to, bên dưới còn có đá tảng, hẳn là là nơi hóng mát lúc bình thường của người trên trấn.
Cây hòe thuần âm, viết tách ra là một chữ mộc và một chữ quỷ, người thế hệ trước cũng gọi cây hòe là cây quỷ. Oan hồn chưa đủ năng lực thường sẽ kiêng kỵ dương khí của người sống, không còn nơi ẩn thân, thế nên cây hòe chính là lựa chọn ẩn náu tốt nhất của oan hồn.
Biết nơi ẩn náu của nữ quỷ rồi, tôi lập tức bảo Vô Tâm ngừng lại, đồng thời hô to với cây hòe: “Hà Tình, tôi biết cô không nỡ bỏ mẹ mình, nếu không cô sẽ trốn xa hơn! Mẹ cô tìm tôi là vì muốn biết tung tích của cô! Dù thế nào đi nữa, cô cũng phải cho thím ấy một đáp án. Nếu cô cứ tiếp tục quấn lấy thím ấy, hai người âm dương cách biệt, hành động của cô sẽ hại chết mẹ cô! Nếu cô tin lời tôi nói thì xin hãy hiện thân! Nhưng nếu cô cứ chấp mê bất ngộ, đừng trách bổn đạo gia khiến cô hồn phi phách tán!”
Câu nói sau cùng của tôi vô cùng nặng nề, khoảng nửa phút sau, phía cây hòe đột nhiên xuất hiện một luồng âm phong ập về phía chúng tôi. Sau đó, cơ thể Vô Tâm mất khống chế run rẩy như bị động kinh, cả người run lẩy bẩy, mắt trợn trắng trông rất khó chịu!
Kéo dài khoảng mười mấy giây sau, Vô Tâm mới bình tĩnh trở lại, nhưng gương mặt của cậu ấy hiện tại vô cùng mơ hồ, giống như có hai gương mặt chồng lên nhau, một cái là mặt quỷ của Hà Tình, một cái là khuôn mặt đẹp trai trắng trẻo của Vô Tâm.
“Hà Tình, cô nói đi, chuyện này rốt cuộc là thế nào?” Tôi mở miệng hỏi trước.
Vô Tâm há miệng, nhưng lại phát ra giọng của một người phụ nữ: “Đạo trưởng, tôi không muốn hại mẹ tôi, nhưng tôi không nỡ bỏ bà ấy. Sau khi bố tôi chết, chỉ có mẹ tôi ngậm đắng nuốt cay nuôi tôi khôn lớn. Tiếc rằng tôi bị người hãm hại, cả đời không thể báo hiếu được cho mẹ, tôi sợ bà ấy bơ vơ một mình, mà lòng lại nhớ tới bà nên vô thức về tới đây!”
Tôi nhìn ra được Hà Tình là người hiền lành. Dù sao trẻ con nhà nghèo sớm đã biết lo liệu việc nhà và cũng trưởng thành hơn. Cô ta bám lấy mẹ âu cũng do lòng nhớ nhung thím ấy.
Nhưng đây không phải nguyên nhân chính, cô ta có thể biến thành nữ quỷ thì nhất định là do trong lòng vẫn còn oán khí chưa tiêu trừ, khả năng chuyện này có liên quan tới cái chết của cô ta.
Tôi hơi ngừng một chút, lại hỏi: “Sau khi con người chết đi thì sẽ không muốn rời khỏi người nhà. Nhưng đây không phải nguyên nhân quan trọng nhất, rốt cuộc là ai đã hại cô?”
“Tôi không biết!” Hà Tình lắc đầu, mơ hồ nói: “Tôi chỉ nhớ bảy ngày trước, sau khi tôi tan ca đêm xong thì chuẩn bị quay về phòng trọ nghỉ ngơ, nhưng lúc đấy muộn quá, xe buýt cũng hết chuyến rồi. Tôi nghĩ bắt xe đắt tiền, tôi lại tiếc tiền, muốn giữ lại cho mẹ tôi dùng, thế nên đã đi bộ đường đêm về nhà một mình. Nhưng đi được mười mấy phút sau thì đột nhiên có một chiếc xe buýt kiểu cũ xuất hiện, xe buýt vừa hay đi qua nơi tôi thuê phòng nên tôi cũng không nghĩ nhiều, cứ thế lên xe!”
Hà Tình nói tới đây thì như nhớ lại chuyện gì kinh khủng lắm, cơ thể hơi run lên, vô thức vươn tay muốn bứt tóc ở trên đầu. Nhưng bây giờ cô ta đang nhập vào người Vô Tâm, thế nên trước mắt tôi là Vô Tâm đang cong tay thành hình hoa lan “bứt” cái đầu trọc của cậu ấy.
Tôi nhìn mà không nhịn nổi cơn buồn cười, nhưng vẫn phải cố nín lại. Trong không khí nghiêm túc như thế này cũng không thể bật cười phá hỏng được.
Hà Tình hơi dừng một chút rồi mới nói tiếp: “Sau khi tôi lên xe buýt thì mới phát hiện bên trong còn có ba, bốn nữ sinh trạc tuổi tôi đang ngồi trên xe. Tài xế mang khẩu trang, tôi không thấy rõ mặt hắn, chỉ có thể nhìn ra được đó là một người đàn ông trẻ tuổi. Hắn cũng không hỏi tôi muốn đi đâu, tôi đi làm cả ngày, vừa mệt vừa buồn ngủ. Vừa tựa vào ghế đã ngủ ngay, chờ tới lúc tôi tỉnh dậy thì phát hiện mình đã ở trong một kho hàng khép kín dưới lòng đất. Tôi còn chưa kịp quan sát rõ tình huống chung quanh, tài xế kia đã đột nhiên xuất hiện dùng dao đâm vào tim tôi. Sau đó tôi không còn biết gì nữa. Tới khi tôi tỉnh lại thì phát hiện mình đã chết rồi, hu hu…”
Kể tới cuối xong Hà Tình lại âm u bật khóc. Tôi cảm thấy chuyện này có gì đó sai sai, thầm nghĩ không lẽ Hà Tình gặp phải tên biến thái cuồng giết người?
Trong lúc tôi đang chìm trong suy nghĩ thì Hà Tình lại nói: “Khi tôi tỉnh lại thì phát hiện không tìm được thi thể của mình, hơn nữa còn chẳng nhớ gì cả. Nhưng không biết vì sao, tôi cứ luôn cảm thấy trái tim rất đau đớn, cũng rất lạnh. Tôi nhớ lúc tôi đang lang thang không mục đích thì gặp hai người kỳ lạ, họ cầm xích sắt trong tay nói muốn dẫn tôi xuống âm tào địa phủ. Nhưng ai ngờ tên tài xế kia lại xuất hiện, cũng không biết hắn dùng cách gì mà có thể giết hai người kỳ lạ kia.”
Tôi nghe thế thì đột nhiên nhận ra tình huống không ổn lắm! Hai người kỳ lạ trong miệng Hà Tình chắc chắn là quỷ sai ở địa phủ. Nhưng ai lại to gan tới mức dám ra tay với cả quỷ sai, thế chẳng phải đang tự tìm đường chết à?
Hơn nữa tên tài xế kia làm vậy chắc chắn là để quỷ hồn của Hà Tình chạy trốn được. Nhưng mục đích của hắn là gì? Tôi càng nghĩ càng cảm thấy chuyện này có liên quan tới tà thuật.
Trong lúc tôi đang nghĩ tới vấn đề này thì không biết Hà Tình cảm ứng được gì, cô ta đột nhiên hô thất thanh: “Bọn họ lại tới rồi, lại là hai người kỳ lạ cầm xích sắt, hình như họ tới bắt tôi xuống âm tào địa phủ!”