Hành Tẩu Âm Dương (Dịch) - Chương 971: Hắc Bạch Vô Thường
Nữ quỷ nhạy cảm với khí tức của quỷ sai dưới địa phủ hơn người sống bọn tôi. Tôi nghe thấy nữ quỷ nói quỷ sai tới bắt cô ta thì thấy vừa căng thẳng vừa sợ, căng thẳng là do tôi chưa từng gặp quỷ sai.
Ngay cả sư phụ tôi cũng chỉ thấy được vài lần, mà lần nào gặp cũng đều trốn đi. Đạo hạnh của quỷ sai bình thường không cao, nhưng người đứng sau lưng họ là diêm vương. Diêm vương bảo người nào canh ba chết thì người đó chắc chắn không sống đến canh năm, thế nên dù là người thường hay là người tu đạo thì cũng đều sợ quỷ sai.
Chân khí và pháp thuật mà người tu đạo tu luyện lại có thể khắc chế quỷ sai. Nhỡ không chú ý đắc tội phải họ, tới lúc đó họ xuống địa phủ tố cáo với diêm vương gia, sau này chúng tôi xuống dưới âm tào địa phủ ắt không thiếu sự tra tấn.
Đây cũng là điều mà tôi sợ, nhưng lý trí tôi vẫn tỉnh táo, tôi bấm đốt ngón tay tính toán thầm kêu không tốt, hôm nay chính là đầu thất của nữ quỷ!
Tài xế xe buýt cố tình thả nữ quỷ bỏ chạy, còn giết chết cả quỷ sai, chỉ sợ quỷ sai lần này tới không không có ý tốt. Nhận ra được điều này, tôi chuẩn bị dẫn Vô Tâm đi trốn trước.
Nữ quỷ phát hiện ý đồ của tôi thì quỳ sụp xuống, khóc lóc cầu xin tôi: “Đạo gia, cầu xin hãy giúp tôi, tôi không muốn rời xa mẹ đâu. Nếu tôi đi rồi, sau này mẹ tôi ở một mình sẽ thế nào đây? Hơn nữa tôi chết không nhắm mắt, tôi muốn biết là ai đã hại chết tôi! Đạo gia, xin cậu hãy xót tôi đáng thương mà giúp tôi một lần!”
Lại nói bản tính của nữ quỷ này thật ra cũng không xấu, chẳng qua là bị người ta hãm hại mà thôi. Cô ta trốn khỏi quỷ sai câu hồn, còn có người giúp giết chết quỷ sai, tới lúc đó bị tóm tới âm tào địa phủ, không cần nghĩ cũng biết cô ta nhất định sẽ bị đánh thẳng xuống mười tám tầng địa ngục, bị tước quyền đầu thai chuyển thế vĩnh viễn.
Nhưng nếu giúp cô ta, tôi chắc chắn sẽ không tiếp xúc ít với quỷ sai được. Tôi thà gặp ác quỷ cũng không muốn gặp quỷ sai. Trong lúc tôi đang khó xử thì Vô Tâm đột nhiên nói: “Tiểu Ngư Nhi, hoàn cảnh người phụ nữ gặp phải thực sự rất thê thảm, tiểu tăng cũng muốn giúp cô ấy một tay.”
Vô Tâm có thể tỉnh lại khiến tôi giật mình không nhỏ, theo lý, tôi đã dùng thuật chiêu hồn áp chế ba hồn bảy vía của cậu ấy, mà nữ quỷ cũng vẫn còn trên cơ thể cậu ấy. Nếu không giải trừ pháp thuật thì cậu ấy không thể nào tỉnh lại được.
Tôi chưa thấy cậu ấy sử dụng bất kỳ loại pháp thuật nào, nhưng tôi vẫn thầm thấy hoang mang, rốt cuộc cái tên này có thể chất gì vậy? Vậy mà có thể tự giải trừ pháp thuật trên người. Lần trước khi cậu ấy dẫn chúng tôi rời khỏi bách quỷ vây thôn, tôi đã cảm thấy thể chất chất của cậu ấy khác với người thường rồi.
Lúc đó cậu ấy cũng không sử dụng bất kỳ thuật pháp nào, chỉ niệm kinh bình thường mà thôi. Với lại qua vài ngày tiếp xúc, tôi phát hiện cậu ấy cũng chẳng biết Phật pháp gì cao thâm, nhưng vì sao bách quỷ lại kiêng dè cậu ấy? Còn chủ động nhường đường nữa?
Trong lúc tôi đang nghi ngờ, xung quanh đột nhiên xuất hiện từng trận âm phong, chỉ cảm thấy một luồng khí tức chết chóc kiềm nén ập tới. Tôi chưa kịp phản ứng lại thì đã thấy hai quỷ sai một đen một trắng xuất hiện trước mặt tôi, tôi vừa nhìn đã nhận ra đây là Hắc Bạch Vô Thường ở địa phủ.
Bạch Vô Thường mặc đồ trắng, vẻ mặt tươi cười, dáng người cao gầy, sắc mặt nhợt nhạt, lưỡi dài thè ra, đầu đội mũ quan viết bốn chữ “Nhất kiến sinh tài”. Còn Hắc Vô Thường mặc đồ đen cả người, mặt mũi dữ tợn, người ngợm to béo, mặt nhỏ da đen, trên mũ quan viết bốn chữ “Thiên hạ thái bình”!
Cấp bậc của Hắc Bạch Vô Thường ở địa ngục không thấp, không khác mấy với Đầu Trâu Mặt Ngựa, có thể nói là tướng lĩnh chỉ huy trăm nghìn âm binh quỷ sai. Bọn họ thường sẽ không xuất hiện, trừ khi là đến dương gian để câu hồn đại thiện nhân hoặc đại ác nhân, còn bình thường sẽ là do một vài quỷ sai lâu la tới câu hồn.
Tôi không ngờ lần này lại là họ tới câu quỷ hồn của Hà Tình, bọn họ một tay cầm gông cùm xiềng xích, một tay cầm Đả Quỷ Tiên, hai mắt trừng trừng nhìn chúng tôi.
Tôi vừa nhìn thấy cặp mắt to như chuông đồng của họ thì vô thức nảy cảm thấy sợ, không dám nhìn chính diện vào mắt họ.
“Hà Tình, ngươi to gan lắm, sau khi chết lại dám tránh quỷ sai đi câu hồn, còn khiến quỷ sai phải chết vì ngươi, ngươi đã biết tội hay chưa?” Hắc Vô Thường đột nhiên cất lời. Âm thanh tựa chuông lớn mang theo cảm giác nặng nề khiến người nghe kinh hồn bạt vía.
Hà Tình vừa nghe thấy tiếng của Hắc Vô Thường thì sợ run lẩy bẩy, muốn chạy trốn nhưng do đang bị thuật chiêu hồn của tôi trói buộc nên không thể rời khỏi cơ thể của Vô Tâm được, chỉ có thể dùng hết sức lực dập đầu xin tha.
Tôi tưởng họ không nhìn thấy nên giả bộ cúi thấp đầu không nói gì, lẩm nhẩm trong lòng: “Họ không thấy mình, họ không thấy mình…”
Nhưng cách bịt tai trộm chuông của tôi chỉ có thể tự lừa mình dối người, Hắc Vô Thường đột nhiên nhìn tôi, lạnh lùng nói: “Ngươi chỉ là một người tu đạo nho nhỏ mà lại dám nối giáo cho giặc, giúp đỡ quỷ hồn. Đoán rằng quỷ sai lần trước cũng đã chết vì ngươi. Theo ta một chuyến xuống âm tào địa phủ để diêm vương quyết định sống chết của ngươi!”
Tôi không ngờ Hắc Bạch Vô Thường lại cho rằng tôi giết quỷ sai, bèn vội vàng giải thích: “Sai gia, tôi là người tu đạo giữ bổn phận, sao lại dám chém giết âm binh được ạ? Lần này tôi tới tìm nữ quỷ này là vì cô ta bám lấy mẹ của mình, thế nên mới ra tay giúp đỡ. Sai gia thần uy, thần thuật thông thiên, tôi không dám lừa sai gia đâu ạ!”
Đây là thủ đoạn tôi học từ chỗ Trình Thiên Sư, dù là người hay quỷ thì trước tiên cũng phải nịnh hót trước rồi lại nói tiếp. Quỷ cũng là do con người biến thành, chỉ cần là người thì đều thích nghe lời khen.
Quả nhiên Hắc Vô Thường cũng vậy, ông ta tự luyến gật đầu đáp: “Lời ngươi nói cũng có chút đạo lý, nếu ngươi đã biết thần uy của sai gia, đoán chừng ngươi cũng không dám đụng chạm tới thần uy của ta!”
Tôi thấy lời nịnh hót của mình có tác dụng, bèn vội cầu xin giúp Hà Tình: “Sai gia, lần này tôi tới tìm Hà Tình là vì sau khi điều tra, tôi phát hiện cô ta bị người hãm hại. Thế nhưng vẫn chưa tìm ra được hung thủ là ai, theo tôi đoán thì người này chắc chắn biết tà thuật. Tôi thấy cô ta đáng thương nên muốn giúp cô ta sửa án giải oan, chỉ là vẫn cần cô ta hỗ trợ. Sai gia có thể châm chước cho mấy ngày không, tới khi tìm được hung thủ rồi, tôi sẽ tự tay đưa Hà Tình về âm tào địa phủ!”
“Không được!” Ai ngờ Hắc Vô Thường nghe xong thì lập tức trở mặt, khuôn mặt đen hung ác nói: “Hà Tình đáng ra phải tới âm tào địa phủ báo cáo từ sớm, nhưng cô ta lại trốn tránh quỷ sai tới câu hồn, còn có quỷ sai phải chết vì cô ta, diêm vương gia tức giận, lần này lệnh cho ta tới là để bắt cô ta xuống mười tám tầng địa ngục. Tốt nhất là ngươi bớt xen vào chuyện của người khác, nếu không chúng ta mang theo cả ngươi luôn!”
“Con bà nó, tên Hắc Vô Thường này trở mặt còn nhanh như lật sách ấy!” Tôi chửi thầm trong lòng một tiếng, cũng không dám mở miệng xin thêm.
Hà Tình bị dọa không nhẹ, không ngừng dập đầu dưới đất, cái sau dập mạnh hơn cái trước, chẳng mấy chốc đã khiến đầu Vô Tâm bị trầy. Bây giờ cô ta đang nhập vào người Vô Tâm, dĩ nhiên không cảm thấy đau. Nhưng nếu cứ tiếp tục dập đầu thì tôi sợ cô ta sẽ hại chết Vô Tâm.
Tôi đang định giải trừ pháp thuật trên người Vô Tâm, ai ngờ Vô Tâm đột nhiên hắt xì tự tỉnh lại, phun vào mặt Hắc Vô Thường một đống nước mũi. Tôi thấy vậy thì thầm kêu không ổn, bởi vì mặt của Hắc Vô Thường còn hung ác hơn cả hồi nãy.
Chỉ thấy ông ta trợn trừng mắt lên, cả giận quát: “Hà Tình, đi theo ta!”
Trong lúc nói chuyện đã giơ Thước Trấn Hồn muốn chụp lên người Hà Tình. Chẳng ngờ Hà Tình đột nhiên chỉ vào tôi, há miệng chắc chắn: “Sai gia, chính mắt tôi nhìn thấy hai người bọn họ giết chết quỷ sai, chính là họ làm!”
“Tiên sư cô! Tôi một lòng muốn giúp cô, cô thế mà lại hại tôi!” Tôi không nhịn nổi lửa giận trong lòng, lập tức mắng.
“Ha ha!” Bạch Vô Thường cười ha ha, nói: “Đạp mòn gót sắt tìm chẳng thấy, đến khi tìm được chẳng tốn công! Tên đạo nhân giảo quyệt ngươi cực kì to gan, ngay cả quỷ sai cũng dám giết! Theo ta tới âm tào địa phủ chịu phạt đi!”
“Đùng!”
Lời của Bạch Vô Thường vừa dứt thì đã nghe thấy tiếng Đả Quỷ Tiên, chiếc roi kia quất thẳng lên người tôi, một roi quật ngã tôi xuống đất. Đả Quỷ Tiên kia quất lên người tôi tựa như quất vào ba hồn bảy vía, đau đớn đến mức khiến linh hồn tôi run lên!
Tôi không thể nào hình dung nổi cơn đau đớn ấy, giống như trên Đả Quỷ Tiên của Bạch Vô Thường mọc ra một lớp gai ngược sắc nhọn vậy. Mỗi một cái gai nhọn đều đâm hết vào cơ thể tôi. Khi ông ta dùng sức rút roi về thì để lại trên người tôi vô số vết đâm.
Tôi đau đớn vô cùng, không ngừng lùi về phía sau. Nhưng Bạch Vô Thường không có ý định bỏ qua cho tôi, một bước xuất hiện trước mặt tôi, Đả Quỷ Tiên trong tay lần nữa quất tới! Tôi đã biết sự lợi hại của Đả Quỷ Tiên, nếu tiếp tục quất xuống nhất định sẽ đánh nát ba hồn bảy vía của tôi.
Hết cách, tôi đành rút Thước Trấn Hồn ra ngăn cản! Lại một tiếng “đùng” nữa vang lên, Đả Quỷ Tiên vừa vặn quất vào Thước Trấn Hồn. Điều khiến tôi phải kinh ngạc là Bạch Vô Thường lại bị pháp lực của Thước Trấn Hồn bắn ngược ra ngoài!
“Là Thước Trấn Hồn! Bảo vật thế này rơi vào tay ngươi, chẳng phải đang làm nhục danh tiếng của chủ nhân nó hay sao.” Hắc Vô Thường trầm giọng nói, nói xong thì nhìn về phía Bạch Vô Thường: “Lão Bạch, đừng làm trễ nải thời gian nữa, thu hắn về âm tào địa phủ ngay đi!”
Bạch Vô Thường gật đầu, một bước xuất hiện sau lưng tôi, hai người một trước một sau đánh giáp công, rõ ràng không cho tôi cơ hội kháng cự.
“Các người không phân biệt được phải trái đúng sai, vừa lên đây đã bắt người. Nếu hai người đã không biết phân biệt như vậy thì bổn đạo gia sẽ không nương tay nữa!” Tôi bị họ chọc giận, dù sao cũng phải chết, chẳng thà chết cho sảng khoái một chút.
Hắc Vô Thường trợn mắt nhìn tôi, bấm đốt ngón tay tính toán, đột nhiên nói: “Ngươi là Lạc Tiểu Ngư, sinh ra ở làng Cửu Long tại Kiềm Thành! Nay ngươi ra tay với quỷ sai, trước kia còn từng giết chết quỷ sai, chúng ta không cần xin phép diêm vương, tự dùng quyền lực của quỷ sai để giải quyết ngươi tại chỗ, hình thần câu diệt*!”
(*) Hình thần câu diệt: bị tiêu diệt cả thể xác lẫn linh hồn
“Mẹ nó! Lạc Tiểu Ngư tôi từ bé không sợ chết, giờ cũng thế. Nhưng bổn đạo gia nói cho các người hay, bổn đạo gia một lòng theo đạo, có trời đất chứng giám! Dù hình thần câu diệt cũng phải bảo vệ tôn nghiêm của người tu đạo! Tới đây, để bổn đạo gia xem thử xem các ngươi tính lấy mạng bổn đạo gia thế nào?” Tôi nổi giận, nói xong thân thể chấn động, chân khí bùng nổ hoàn toàn.
Thước Trấn Hồn trong tay tôi như cảm nhận được chân khí của tôi, lập tức tản ra tầng kim quang nhàn nhạt. Mà những vết gỉ sắt trên thân thước đã xuất hiện từng kẽ hở nhỏ bé như sợi tóc.
“Ha ha!” Hắc Vô Thường cười lạnh một tiếng, nói: “Dựa vào đạo hạnh của ngươi, dù có Thước Trấn Hồn cũng không lật trời được. Ta muốn cho ngươi biết kết quả của việc đắc tội quỷ sai!”
Trong lúc nói, Hắc Vô Thường chợt quất Đả Quỷ Tiên vào không trung. Chỉ nghe thấy một tiếng đùng vang lên, Đả Quỷ Tiên kia vậy mà lại hóa thành hàng ngàn vạn sợi roi cùng lúc quất về phía tôi!
Tôi vung Thước Trấn Hồn để ngăn cản, ai ngờ Thước Trấn Hồn bị Đả Quỷ Tiên trực tiếp đánh bay. Còn chưa kịp sử dụng đạo thuật thì Đả Quỷ Tiên kia đã quấn lấy tay chân tôi, khiến tôi không thể nhúc nhích mảy may.
Ngay sau đó, Bạch Vô Thường cũng ra tay, Đả Quỷ Tiên trong tay co lại, lập tức hóa thành lợi kiếm đâm thẳng vào ngực tôi.