Hành Tẩu Âm Dương (Dịch) - Chương 972: Quỷ ấn truy hồn
Tôi vẫn đánh giá quá thấp đạo hạnh của Hắc Bạch Vô Thường, càng đánh giá thấp công cụ trong tay bọn họ. Họ bị tôi chọc giận, một chiêu đã chế ngự tôi. Mắt thấy Đả Quỷ Tiên trong tay Bạch Vô Thường hóa thành lợi kiếm đâm về phía ngực mình, đột nhiên Vô Tâm xuất hiện trước mặt tôi, một phát bắt lấy Đả Quỷ Tiên trong tay Bạch Vô Thường.
“A Di Đà Phật! Hai vị thí chủ, tiểu tăng có thể chứng minh Tiểu Ngư Nhi không phải kẻ xấu. Nếu hai vị thí chủ làm anh ấy hình thần câu diệt, không sợ sẽ giết nhầm người tốt sao? Vẫn mong hai vị thí chủ buông bỏ đồ đao, biển khổ vô biên, quay đầu là bờ.”
Vô Tâm bắt đầu độ quỷ, một tay giữ chặt Đả Quỷ Tiên. Gai trên đó đâm vào lòng bàn tay cậu ấy, máu tươi ào ạt chảy xuống, đau đến mức cậu ấy phải liên tục cọ chân vào đất.
Bạch Vô Thường rất tức giận, nói: “Tiểu hòa thượng nhà ngươi không ở Phật đường niệm kinh cho tốt mà lại dám xen vào chuyện âm dương. Mau chóng biến đi, nếu không ta sẽ ném cả ngươi xuống âm tào địa phủ.”
“A Di Đà Phật! Tiểu tăng lập chí siêu độ oan hồn, phổ độ chúng sinh, từ lâu đã không để ý đến sống chết. Tiểu tăng không sợ hy sinh, chỉ mong ngài bỏ qua cho thí chủ Tiểu Ngư Nhi!”
“Tìm chết!” Bạch Vô Thường hoàn toàn bị Vô Tâm chọc giận, đột ngột rút Đả Quỷ Tiên lại, quật mạnh về phía Vô Tâm!
Vô Tâm không hề sợ hãi, nhắm mắt bắt đầu niệm A Di Đà Phật. Tôi không dám nhìn nữa, Đả Quỷ Tiên này mà đánh xuống thì cơ thể non mềm kia của cậu ấy chắc chắn sẽ bị bong da tróc thịt.
Nhưng ngay sau đó tôi lại trợn tròn mắt, Đả Quỷ Tiên của Bạch Vô Thường vừa chạm vào người Vô Tâm thì cơ thể cậu ấy bỗng tỏa ra một luồng Phật quang màu vàng, chấn cho Bạch Vô Thường phải lùi lại vài mét!
“Trong người tiểu hòa thượng này vậy mà lại có Kim Thân Phật Cốt, lão Hắc, rút!” Bạch Vô Thường kinh hãi, không dám ra tay nữa. Hắc Vô Thường liếc Vô Tâm một cái, ánh mắt rất kì lạ, như là kính sợ!
Sau đó họ bèn thả tôi ra, uy hiếp nói: “Lạc Tiểu Ngư, những điều ngươi làm hôm nay sẽ chỉ rước lấy hậu quả xấu về mình! Trở về ta sẽ bẩm báo với Diêm Vương gia, để ngài xóa bỏ tên của ngươi trong sổ sinh tử! Lần sau gặp lại sẽ là ngày ta câu hồn phách ngươi!”
Tiếng nói của Hắc Vô Thường còn chưa biến mất thì người đã cùng Bạch Vô Thường biến mất trước mắt chúng tôi. Tôi đợi vài phút, sau khi xác định họ đã đi, chân tôi lập tức mềm nhũn, ngồi bệt xuống đất.
Tôi thở hổn hển, trán nhễ nhại mồ hôi, lòng nghĩ lại mà sợ, tim cũng đập thình thịch liên tục.
“Tiểu Ngư Nhi, anh không sao chứ?” Vô Tâm tiến lên hỏi thăm tình hình của tôi.
“Không sao! Một quất Đả Quỷ Tiên không lấy mạng tôi được!” Tôi lắc đầu: “Đúng rồi, tay của cậu sao rồi?”
Lúc này Vô Tâm mới nhớ đến tay mình, xòe tay ra nhìn, chỉ thấy trên đó có một vết thương rất sâu, miệng vết thương còn đang chảy máu nhưng cũng không quá đáng lo.
Thấy cậu ấy không sao, tôi mới hỏi: “Vô Tâm, sao trong người cậu lại có Kim Thân Phật Cốt?”
“Tiểu tăng cũng không biết!” Vô Tâm mờ mịt lắc đầu nói: “Có lẽ là Phật tổ phù hộ!”
Trong lòng tôi cũng khó hiểu, theo lí thuyết, lấy tu vi của Vô Tâm thì đáng lý ra không thể có Kim Thân Phật Cốt. Đừng nói cậu ấy, phóng mắt nhìn toàn bộ miếu Phật của Hoa Hạ cũng chưa chắc đã có tăng nhân có thể có Kim Thân Phật Cốt!
Theo tôi được biết, Kim Thân Phật Cốt chính là thần vật mà khi cao tăng đắc đạo hóa thành Phật để lại. Nhưng tại sao trong cơ thể tiểu hòa thượng này lại có Kim Thân Phật Cốt? Giờ xem ra, bách quỷ vây thôn kia rất có thể cũng kiêng kỵ Kim Thân Phật Cốt trong người cậu ấy.
“Đúng rồi, Hà Tình!” Đang suy ngẫm, tôi bỗng nhớ ra chuyện nữ quỷ, nhưng nhìn xung quanh thì làm gì còn bóng quỷ của Hà Tình nữa? Đã chớp thời cơ chạy trốn từ lâu rồi!
Vô Tâm thấy tôi đang tìm Hà Tình, cười hỏi tôi: “Tiểu Ngư Nhi, anh hận Hà Tình sao?”
Tôi cười khổ một tiếng, nói: “Tôi nói không hận cô ta thì là giả. Dù sao khi nãy cô ta hãm hại tôi, sợ rằng trước sau tôi cũng bị quỷ sai câu hồn! Nhưng tôi cũng hiểu cho cô ta, dù sao cô ta cũng là người bình thường, không bỏ được mẹ mình, trong lúc sợ hãi chỉ có thể nhân cơ hội chạy trốn!”
“A Di Đà Phật, thiện tai, thiện tai! Tiểu Ngư Nhi, tiểu tăng rất tán thưởng anh!” Vô Tâm thẹn thùng cười với tôi.
Tôi bất đắc dĩ lắc đầu, ôm vai cậu ấy, nói: “Vô Tâm đại gia, sau này cậu không được rời khỏi tôi. Nếu cậu rời khỏi tôi thì chắc chắn Hắc Bạch Vô Thường kia sẽ đến câu hồn tôi. Giờ cậu chính là bùa hộ mệnh của tôi, đừng nói tán thưởng, cậu muốn tôi làm gì cũng được!”
“Tiểu Ngư Nhi, anh yên tâm, trước khi chưa làm rõ hiểu lầm thì tiểu tăng sẽ không rời khỏi anh!” Vô Tâm đang định nói tiếp thì đột nhiên lại phát hiện ra gì đó, kinh ngạc nói: “Tiểu Ngư Nhi, trên vai anh có thứ gì kìa!”
Tôi bị biểu cảm của cậu ấy dọa sợ, vội vàng cởi áo ra nghiêng đầu nhìn, sắc mặt lập tức trắng bệch, chỉ thấy trên vai tôi xuất hiện một chữ “tử” đỏ như máu.
Tôi biết thứ này, đó chính là quỷ ấn truy hồn của âm tào địa phủ! Nó giống như lệnh truy sát mà giang hồ lưu truyền, chỉ cần bị quỷ sai đánh dấu thì tính mạng của tôi sẽ bị âm tào địa phủ nhìn chằm chằm. Dù tôi có trốn tới chân trời góc bể, quỷ sai của địa phủ cũng sẽ tới câu hồn phách của tôi!
Tôi nhìn dấu ấn này, trong lòng lập tức trở nên lạnh lẽo. Xem ra Hắc Bạch Vô Thường không định bỏ qua cho tôi.
Vô Tâm không biết ý nghĩa của quỷ ấn truy hồn, an ủi nói: “Tiểu Ngư Nhi, anh đừng lo lắng, khi nào về tiểu tăng sẽ khắc một Phật ấn cho anh, Phật ấn đẹp hơn chữ “tử” này nhiều.”
“Ừm!” Tôi cười không nói gì, sau đó quay lại tìm mẹ của Hà Tình.
Tất nhiên thím ấy không nhìn thấy chuyện xảy ra lúc nãy, thấy chúng tôi trở lại bèn vội vàng hỏi tôi: “Tiểu sư phụ, tìm thấy con gái tôi rồi sao?”
“Phải.” Tôi gật đầu, nói: “Thím, chúng ta vào nhà rồi nói!”
Sau khi vào nhà ngồi, tôi chủ động mở miệng: “Thím, thím chuẩn bị sẵn tâm lý! Giờ cháu có thể nói với thím một cách chắc chắn, con gái của thím thực sự đã chết! Nhưng cô ta chết oan, là bị người khác hại chết! Nếu đã đồng ý giúp thím thì cháu sẽ làm đến cùng! Thím yên tâm, nhất định cháu sẽ đòi lại công đạo cho con gái thím. Còn về cuộc sống sau này, cháu cũng sẽ tìm một chỗ yên thân cho thím!”
Có lẽ thím ấy đã nghĩ đến khả năng này từ trước, nghe tôi nói vậy chỉ lau nước mắt, cố gắng nở nụ cười nói: “Tiểu sư phụ, rất cảm ơn sự giúp đỡ của cậu. Cậu không cần lo cho tôi, tôi không sao đâu. Số tôi khổ, chồng qua đời rồi, giờ đến con gái cũng mất! Có lẽ số tôi đã định sẵn phải bơ vơ không nơi nương tựa!”
Nghe những lời bà ấy nói, trong lòng tôi rất khó chịu, không kiềm được mà liên tưởng đến thân thế của mình. Người nhà tôi bị hại chết, bản thân trở thành cô nhi, nhưng cũng may số tôi tốt, gặp được sư phụ Lý Trường Sinh.
Nhưng thím ấy không thân không thích, ai có thể giúp bà đây? Điều tôi có thể làm là trả lại công đạo cho con gái thím ấy, dù có phải đánh đổi bằng tính mạng của mình.
Tôi sợ thím ấy sẽ tự vẫn nên lại bảo Vô Tâm tới khuyên. Cũng may tính cách thím ấy mạnh mẽ, nói mình sẽ không tự sát, còn phải giữ mạng để chờ tôi đòi lại công đạo cho con gái mình.
Thấy không còn sớm nữa, lại nghĩ có lẽ Hà Tình sẽ không quay lại trong thời gian ngắn nên sau khi nghe thấy nơi cô ta làm việc, tôi mới rời khỏi trấn nhỏ. Trước khi đi, tôi đặt toàn bộ số tiền mở cửa hàng lúc sáng xuống khay trà.
Lúc chúng tôi đi đã là rạng sáng, không thể gọi xe nên chúng tôi đành đi bộ về. Suốt đường tôi không nói câu nào, trong lòng thầm nghĩ làm cách nào để đòi lại công bằng cho Hà Tình.
Nghĩ tới nghĩ lui, manh mối duy nhất chỉ có chiếc xe buýt kiểu cũ kia! Xem ra khi trở về chỉ có thể xuống tay từ nó. Giờ tôi đang bị Hắc Bạch Vô Thường theo dõi, chỉ hi vọng có thể nhanh chóng tìm ra chân tướng, trả lại trong sạch cho Hà Tình và bản thân.
Vô Tâm thấy cả đoạn đường tôi không nói gì, chủ động mở miệng hỏi: “Tiểu Ngư Nhi, anh còn nhớ ước nguyện ban đầu khi tu đạo không?”
“Có!” Tôi gật đầu nói: “Năm đó vào đạo môn, trong lòng tôi chỉ muốn báo thù cho người nhà! Nhưng sau khi tôi hiểu ý nghĩa của việc tu đạo thì ước nguyện ban đầu của tôi cũng thay đổi! Người tu đạo, cả đời hành đạo chính nghĩa, chém giết tà ma, phong ấn lệ quỷ, duy trì sự cân bằng của âm dương, không thể để yêu tà hại người!”
“Nói ra thì ước nguyện ban đầu của tiểu tăng cũng không khác Tiểu Ngư Nhi lắm. Từ nhỏ tôi đã đi theo sư phụ tu hành, không biết bố mẹ là ai. Trong lòng không có gì vướng bận, chỉ có một mong ước là phổ độ chúng sinh, siêu độ oan hồn. Nếu tiểu tăng có cơ duyên thì sẽ đi tìm mệnh luân* mà sư phụ nói, thay đổi vận mệnh không công bằng này, để chúng sinh thoát khỏi sự đau khổ của thế gian. Thêm nữa, tiểu tăng cũng muốn thay đổi mệnh luân của những người tu đạo, mãi mãi thoát khỏi nguyền rủa báo ứng của ngũ tệ tam khuyết!”
(*) Mệnh luân: Vòng xoay vận mệnh.
Nghe Vô Tâm nói vậy, tôi dừng bước vỗ vai cậu ấy rồi nói: “Cố lên, tiểu hòa thượng, nhất định cậu có thể làm được!”
Sau khi đi gần hai tiếng, cuối cùng chúng tôi cũng về đến cửa hàng. Lúc này trời đã gần sáng, Trình Thiên Sư đã mở cửa từ lâu, thấy chúng tôi về thì vội kéo chúng tôi hỏi thăm tình hình.
Vô Tâm tóm tắt lại câu chuyện một lần, Trình Thiên Sư nghe xong chỉ thở dài: “Sư phụ, lão phu bảo cậu đừng lo chuyện bao đồng. Người nghèo trên đời nhiều vô kể, nếu cậu liều mạng giúp đỡ mà không có đền đáp thì về sau chúng ta còn sống kiểu gì? Điều quan trọng nhất là, sư phụ, nếu cậu xảy ra chuyện thì lão phu phải làm sao?”
Lời của Trình Thiên Sư cũng là muốn tốt cho tôi. Lần này tôi không quát ông ta, bình tĩnh cười nói: “Trình Thiên Sư, đây chính là sứ mệnh của người tu đạo! Ông nói không sai, thảm kịch trên thế gian này quá nhiều, chúng ta không thể thay đổi được. Nhưng nếu những người tu đạo như chúng ta cũng bỏ mặc thì họ còn hi vọng gì nữa? Có lẽ khi ông hiểu được suy nghĩ của đạo gia thì cũng là thời cơ mà ông nhập môn!”
Trình Thiên Sư bất lực lắc đầu, không khuyên tôi nữa. Sau khi ra ngoài mua bữa sáng, chúng tôi tùy tiện ăn chút đồ. Trình Thiên Sư vẫn muốn để Vô Tâm ngồi quầy, nhưng tôi từ chối, nói: “Trình Thiên Sư, hôm nay đóng tiệm đi. Tôi và Vô Tâm còn có chuyện khác phải làm, ông tới nhà họ Triệu tìm Triệu Hổ, bảo anh ta tìm giúp thím kia một công việc!”
Vừa nghe thấy tôi bảo mình đi tới nhà họ Triệu, Trình Thiên Sư lập tức hào hứng: “Sư phụ, cậu yên tâm, việc này cứ giao cho lão phu, bảo đảm hoàn thành nhiệm vụ!”
Tôi biết ý đồ của ông ta, lần này tới nhà họ Triệu chắc chắn sẽ đi vớt đồ tốt. Đợi ông ta đi, tôi và Vô Tâm cùng tới nơi Hà Tình làm việc, muốn xem thử có thể tìm ra manh mối từ chiếc xe buýt kiểu cũ không.