Isekai Tensei Soudouki - Chapter 166: Sự thật và dối trá, phần 18
Baldr giờ đang nằm một mình trên giường.
Những vết thương chưa kịp lành sau trận đấu sinh tử với Maggot vẫn còn nhói đau trên da thịt, nhưng nỗi trăn trở trong lòng cậu nặng nề đến mức chẳng còn chỗ cho cơn đau ấy len vào.
Càng suy nghĩ, tâm trí cậu càng như chìm sâu trong vũng lầy vô tận ấy.
"Khốn thật!"
Dù nghĩ thế nào đi nữa, con đường phía trước chỉ toàn là chông gai nếu cậu tự xưng mình là con trai của công chúa Marguerite, người thuộc hoàng tộc Trystovy.
Đó còn là vấn đề có thể làm rạn nứt mối quan hệ giữa cậu và Alford, người đang đứng đầu phe trung thành với hoàng thất Trystovy.
Gia tộc Randolph bấy lâu nay đã luôn âm thầm hỗ trợ những quý tộc tị nạn.
Nếu giờ bỗng nhiên xuất hiện một người thừa kế chính thống đoạt lấy vị thế đó từ họ, dĩ nhiên họ sẽ chẳng vui vẻ gì.
Nhưng vấn đề lớn hơn cả là việc trong huyết quản Baldr đang chảy dòng máu của thú nhân.
Dẫu rằng cậu có thể là người thừa kế hợp pháp, liệu dân chúng có chấp nhận một vị vua mang huyết thống thú nhân hay không lại là một câu hỏi khác.
Có lẽ họ sẽ thà chọn Silk làm nữ vương còn hơn là quỳ gối trước một kẻ nửa người nửa thú như cậu.
Đó là phản ứng thông thường của thế giới này.
Ngoài ra, điều khiến cậu quan tâm hơn cả là phản ứng của quốc vương Welkin.
Không nghi ngờ gì nữa, chính Welkin là người đã từng phái sát thủ đi giết Maggot.
Xét theo lập trường chính trị của Mauricia khi ấy thì đó là một quyết định hoàn toàn đúng đắn.
Nhưng có lẽ định kiến với tộc thú nhân cũng đã ảnh hưởng đến lựa chọn đó của ông.
Nếu ngay cả một người như Beatrice cũng từng có thành kiến nặng nề như thế thì khả năng Catalina và Welkin cũng chẳng khác là bao.
Nếu quả thật như thế, thì trong kịch bản tồi tệ nhất, Welkin có thể sẽ trở thành kẻ thù của cậu.
Trên lục địa này tồn tại một quy tắc bất thành văn, thú nhân không thể trở thành vua. Và suốt bao đời nay, luật lệ ấy vẫn được tuân thủ tuyệt đối. Baldr hoàn toàn không tin rằng Welkin là người có thể thoát khỏi sự ràng buộc ấy.
(Mình cũng đâu thể nào âm mưu lật đổ vương quốc này được chứ.)
Dù hiện giờ cậu mang danh hầu tước biên giới, chức vị ấy suy cho cùng vẫn là thứ được ban bởi nhà vua.
Nếu đối đầu với quốc vương, nhiều lắm chỉ còn ba phần mười thuộc hạ sẽ trung thành với cậu.
Phản quốc mà không có lòng người thì chẳng khác nào tự đi tìm cái chết.
Welkin còn là một vị quân vương ôn hòa và có năng lực, được dân chúng quý mến.
(Nhưng rồi sao nữa? Mình không thể hình dung nổi cảnh Welkin vui vẻ ủng hộ mình...)
Nếu Welkin ra mặt giúp đỡ một kẻ mang dòng máu thú nhân đoạt lại ngôi vua Trystovy, ông sẽ tự mở đường cho Answerer cùng các nước khác công kích mình.
Hơn nữa, chưa lâu kể từ khi Bernardi công bố tin công chúa Marguerite vẫn còn sống, vậy mà đùng một cái con trai của cô lại đột nhiên xuất hiện.
Người đó lại còn là vị anh hùng đã cứu lấy Antrim nữa. Một câu chuyện nghe quá mức thuận tai, chẳng khác nào một vở kịch được viết sẵn.
Dù là phe công tước Trystovy, Vương quốc Answerer hay những chư hầu của họ cũng sẽ chẳng dễ dàng bị thuyết phục.
Và cuối cùng, vẫn còn vấn đề thuộc về cảm xúc, thứ để lại trong cậu một vết gợn khó thể xóa nhòa.
(Liệu Welkin có thể tin tưởng mình, đứa con của công chúa Marguerite, người mà ông ta từng ra lệnh ám sát hay không?)
Dẫu có lý lẽ nào đi chăng nữa, cảm xúc con người đâu thể dễ dàng được lý trí thuyết phục.
Nhưng nếu không có sự hợp tác của Welkin, thì việc can thiệp vào Trystovy chỉ là giấc mộng xa vời.
(Mình phải làm sao đây? Mình nên làm gì đây chứ…?)
Giá mà trong huyết quản cậu không chảy dòng máu thú nhân này.
Cậu tự trách, tự oán, và cuối cùng là than khóc cho chính huyết thống của mình.
Và rồi…
“Đừng yếu đuối như thế. Chẳng phải ngươi là đàn ông à?”
Đó là giọng nói cậu đã khát khao được nghe lại kể từ khi họ chia tay giữa cuộc chiến ở Antrim.
Một giọng trầm, vững chãi như cây đại thụ.
Người đàn ông mà Baldr từng dựa vào, người mà cậu đã vô thức xem như chỗ dựa tinh thần của mình, Oka Sanai.
Baldr muốn nói lời xin lỗi với Sanai vì đã cướp đi cơ hội được chết vẻ vang nơi chiến trường mà ông hằng mong mỏi.
Thế nhưng, những lời ấy nghẹn lại nơi cổ họng.
Đôi môi cậu run rẩy, còn đôi mắt chỉ biết tràn ra những giọt lệ nóng bỏng, tuôn dài không dứt.
“ Đừng có khóc nữa, cái thằng nhóc này.”
Giọng của Sanai vang lên mang theo một chút ngượng ngùng trong khi hạnh phúc trào dâng khắp lồng ngực của Baldr.
"Cháu thật vui… vì lại được nghe ngài nói chuyện với cháu lần nữa."
“Lão già như ta chẳng còn chỗ nào để chen vào cuộc đời ngươi nữa đâu.”
Sanai vốn đã định không can dự thêm cho đến khi Baldr lìa đời.
Nhưng ông không đủ tàn nhẫn để làm ngơ khi đứa trẻ ấy đang đứng trước một ngã rẽ khó khăn.
“Đàn ông mà đến lúc phải đánh lại không dám đánh, thế là nhục. Không xứng làm đấng nam nhi.”
Giờ chính là lúc phải chiến đấu. Nếu không phải bây giờ, thì là khi nào?
Dù trước mắt là bức tường cao chót vót, dù mọi cánh cửa dường như đã khép kín. Đôi khi chính giữa hiểm cảnh lại nảy sinh cơ hội.
Ví như khi Hữu Đại Thần Oda Nobunaga chiến thắng ở Okehazama.
Người được trời thương sẽ gặp được vận may như thế.
Ai biết nắm lấy nó, người ấy là người viết nên lịch sử. Ai không thể làm được thì sẽ bị vùi lấp dưới lớp bụi của thời gian, chẳng ai còn nhớ đến tên.
Có biết bao vịị tướng tài trong suốt chiều dài lịch sử, thế nhưng ông trời chưa từng ưu ái kẻ không biết nắm lấy cơ hội.
Đó là điều đã xảy ra với Ishida Mitsunari. Ngay cả chủ nhân của Sanai Uesugi Kagekatsu cũng chẳng thể nắm bắt được cơ hội ấy.
Cũng có những thời khắc, dù nắm chắc phần thắng trong tay, vẫn phải biết lùi. Chỉ chiến đấu khi cần chiến đấu, chỉ rút lui khi nên rút lui. Đại Thần Toyotomi Hideyoshi và Tướng Quân Hồi Hưu Tokugawa Ieyasu chính là những kẻ biết rõ triết lý ấy.
Sanai từng tận mắt nhìn thấy những người đã được kể ở trên, những kẻ từng nắm trong tay vận mệnh của cả quốc gia. Bởi thế ông hiểu rõ hơn ai hết.
Ông không phải là một người như thế.
“Thật đáng ghen tị, người chính là người được ông trời ưu ái.”
Được ông trời ưu ái đồng nghĩa với bị thử thách.
Nếu Baldr vì mặc cảm với dòng máu thú nhân trong mình mà bỏ lỡ cơ hội này thì không nghi ngờ gì, ông trời sẽ trừng phạt cậu.
Trời xanh sẽ giáng xuống hình phạt cho kẻ dám khước từ ân huệ mà ông ta ban cho.
Đó chính là báo ứng, là luật nhân quả của trời đất.
“Chiến đi. Có những thứ chỉ khi thắng, ngươi mới có thể đạt được. Chẳng phải người cũng khao khát có được chúng sao?”
"Nếu chỉ khi thắng mới có thể có được, vậy thì cháu sẽ thắng!"
Vì Maggot, vì những người em đáng yêu của cậu, Baldr sẽ ngăn cho họ không bị cuốn vào vòng xoáy đẫm máu của Trystovy.
Baldr đã hạ quyết tâm rằng sẽ chiến đấu, chiến đấu để chống lại định kiến đối với thú nhân.
Giờ đây, khi quyết tâm đã vững như sắt, chỉ còn lại một con đường duy nhất, chiến đấu.
Chiến đấu để có được sức mạnh khiến người khác không thể khinh miệt, để bảo vệ gia đình khỏi vòng xoáy định mệnh mang tên Trystovy. Nếu con đường ấy yêu cầu cậu ngồi lên ngai vàng, cậu cũng sẽ bước lên mà không hề do dự.
“Cứ tận hưởng đi. Chiến tranh chính là vinh quang của đời người mà.”
Nếu đời là một cuộc chiến, thì khát vọng lớn nhất của người đàn ông chính là nở rộ giữa cuộc chiến ấy.
Khi trời cao đã rộng lượng rọi ánh sáng xuống, thì hãy nở rộ kiêu hãnh dưới ánh mặt trời ấy.
"Cảm ơn ngài, ngài Sanai."
“Thôi đi, mấy lời ta vừa mới nói thật sến súa, chẳng hợp với ta chút nào.”
Baldr cảm ơn người tướng quân già đang xấu hổ và chấp nhận số phận của mình.
Nếu thế giới này không thể dung nạp dòng máu thú nhân… thì cậu sẽ thay đổi cả thế giới.
Và ý nghĩ ấy khiến trái tim cậu sôi trào!