Isekai Tensei Soudouki - Chương 175: Chapter 175: Sức mạnh để thay đổi thế giới, phần 3
Gia tộc Randolph nằm ở biên giới giữa Vương quốc Mauricia và Vương quốc Trystovy, trong quá khứ thì gia tộc này từng là một công quốc nhỏ.
Vì lý do đó ngay cả sau khi đã gia nhập hàng ngũ mười đại quý tộc, họ vẫn duy trì tinh thần tự lập và sự tự tôn của mình như là một quốc gia độc lập.
Việc họ tiếp nhận các quý tộc phe hoàng gia chạy trốn từ Trystovy và bảo đảm cuộc sống cho họ có lẽ cũng không phải là không liên quan đến tính cách đó.
Đó là ấn tượng mà Baldr cảm nhận được sau khi nhìn thấy con đường lớn được bảo trì cẩn thận và người dân Randolph thân thiện, nhưng đâu đó trong họ vẫn có cảm giác như thể họ đang vạch ra một ranh giới với phần còn lại của Vương quốc Mauricia.
Những vườn nho trải dài đến tận xa títchân trời trên mảnh đất phì nhiêu với khí hậu ấm áp. Randolph nổi tiếng là nơi sản xuất rượu vang.
Lãnh thổ Randolph không chỉ giáp với Công quốc Trystovy, mà nó còn giáp với Vương quốc Sanjuan và lãnh địa của giáo hoàng thuộc tín ngưỡng Europa. Với vị trí như một trung tâm trung chuyển như thế, lãnh địa này đã phát triển thịnh vượng suốt bao thế hệ qua.
Baldr cũng sẽ không ngạc nhiên chút nào nếu Alford che chở cho những quý tộc chạy trốn để bảo vệ những gì mà quyền lợi mà họ đang có.
Có lẽ tước vị hầu tước biên giới sẽ phù hợp hơn với Alford.
"…Hử?"
Khi tòa dinh thự tráng lệ của gia tộc Randolph hiện ra trước mắt, Baldr nhận ra có một nhóm vài chục người đang chặn đường mình.
Trong số đó có những người mang theo cả kiếm nữa. Nhìn từ trang phục thì họ dường như cũng là quý tộc.
Khí thế mà nhóm người đó tỏa ra có phần quá nguy hiểm để có thể là người đón tiếp được Alford phái tới.
"…Thưa lãnh chúa, chúng ta có nên giải tán họ không?"
"Chúng ta đang ở trong lãnh thổ của gia tộc Randolph đấy. Đừng nói những thứ bạo lực như vậy."
Vì Brooks và những người khác đã được thăng chức nên dạo gần đây những người đảm nhận vai trò cận vệ cho Baldr là các tân binh như Mycroft và Steve.
Đặc biệt là Mycroft, một chiến binh thú nhân, điều hiếm thấy ở Vương quốc Mauricia. Anh ta vô cùng trung thành nhưng tính cách hiếu chiến của anh lại là một điểm trừ nhỏ.
Người bạn thuở ấu thơ đã cùng lớn lên với cậu, Porco không đi cùng cậu trong chuyến hành trình này. Hiện tại, cậu ta được giao nhiệm vụ bảo vệ Seyruun và Agatha với tư cách là một trong những thuộc hạ thân tín của Baldr.
Thành thật mà nói, một người sở hữu Đế Môn như Baldr vốn dĩ không cần đến cận vệ, nhưng việc có cận vệ bên cạnh cũng là điều cần thiết để ngăn người khác có ý định manh động.
"Ngài hẳn là hầu tước biên giới Antrim… đúng không?"
"Các ngài có việc gì mà lại cản đường ta như thế này?"
Baldr vẫn giữ vẻ mặt ôn hòa, nhưng giọng điệu của cậu rõ ràng đang thể hiện sự bất mãn từ một người có địa vị cao hơn.
Những người đàn ông kia khó chịu ra mặt trước thái độ của Baldr, nhưng dường như họ không đủ can đảm để lên tiếng.
Tuy vậy, nếu nhóm người này dám động tay động chân, cả Baldr lẫn Mycroft đều sẽ không ngần ngại dùng vũ lực để đáp trả.
"Xin thứ lỗi cho hành động bất kính của chúng tôi. Chúng tôi là quý tộc của Vương quốc Trystovy, hiện đang được hầu tước Randolph che chở. Hôm nay chúng tôi đến đây vì có điều muốn hỏi ngài."
Lúc này Baldr mới nhận ra lý do vì sao những người này lại trông xa lạ với mình đến thế, thì ra họ là các quý tộc đã chạy trốn từ Trystovy.
Đồng thời, Baldr cũng đoán được lý đo vì sao mà họ lại chặn đường mình như thế, một cơn ác cảm không khỏi dâng lên trong lòng cậu.
"Vậy thì các ngài muốn hỏi ta điều gì?"
Baldr cố giữ bình tĩnh lại. Người đàn ông khoảng ba mươi tuổi, dường như là thủ lĩnh của nhóm liền nghiêng người về phía Baldr.
Mycroft lập tức bước lên chắn trước Baldr, nhưng Baldr đưa tay ra ngăn cậu lại và ra hiệu cho người kia tiếp tục nói.
"Tôi không muốn tin điều này là sự thật, nhưng chẳng lẽ ngài hầu tước đến đây là để cầu hôn tiểu thư của gia tộc Randolph sao?"
Quả nhiên, đây chính là ý định thật sự của họ.
Do những sự kiện xảy ra trong Chiến Tranh Antrim Lần Thứ Hai trước đây, việc Silk có tình cảm với Baldr đã sớm lan truyền rộng rãi trong giới quý tộc, những kẻ luôn có tai mắt ở khắp nơi.
Sau đó thì đến lời cầu hôn cô từ Bernardi.
Đối với họ, Silk là một biểu tượng, là một ngọn cờ để giúp họ khôi phục lại Vương quốc Trystovy.
Họ không phản đối việc Silk kết hôn với một quý tộc nào đó nếu người ấy chịu ra tay giúp họ giành lại Trystovy.
Trong số họ cũng có những thanh niên mong muốn được cưới Silk rồi khải hoàn trở về Trystovy, nhưng nếu một kẻ yếu đuối, chẳng mang lại lợi ích gì cho họ mà lại cưới được Silk thì đó là một vấn đề.
Và giờ đây, giữa những quý tộc đang sống lưu vong này đang nảy sinh ra một niềm hy vọng, họ hy vọng rằng nếu Silk kết hôn với Bernardi, họ có thể trở về quê hương và giành lại lãnh địa cũ của họ.
Tất nhiên, mọi chuyện sẽ khác nếu công chúa Marguerite vẫn còn sống, nhưng đối với những người đã phải sống tha hương nơi đất khách hơn mười năm thì việc mất đi con bài át chủ bài là Silk ở giai đoạn này là điều họ tuyệt đối không chấp nhận.
"Nếu đúng là vậy thì các ngài có vấn đề gì với ta?"
"Tiểu thư Silk là hậu duệ duy nhất còn sống sót của hoàng tộc Trystovy! Dù ngài là một đại quý tộc của Vương quốc Mauricia đi nữa thì chúng ta cũng không thể để ngài muốn làm gì thì làm!"
"Các ngài đang cáo buộc ta rằng ta sẽ không đối xử đúng mực với Silk sao? Ta có thể xem đó là một lời cáo buộc hướng về ta, hầu tước biên giới Baldr Antrim Cornelius của Vương quốc Mauricia không?"
Người đàn ông kia muốn nói đúng vậy, nhưng cổ họng anh ta như bị vật gì chặn lại và chỉ có thể phát ra tiếng rên khàn khàn.
Địa vị của Baldr sánh ngang với các thành viên trong hàng ngũ mười đại quý tộc cả về danh tiếng lẫn thực lực.
Thậm chí không chỉ sánh ngang, ảnh hưởng của cậu có thể được xem là ngang bằng, hoặc vượt qua cả ba người đứng đầu trong số đó.
Lỡ xúc phạm một người như vậy thì cái giá mà họ phải trả có thể là mạng sống của chính mình.
Người đàn ông ấy vốn xem thường Baldr vì tuổi đời và xuất thân là một quý tộc vùng xa của cậu, nhưng giờ ông mới nhận ra rằng mình đang chuẩn bị dẫm lên đuôi cọp.
"T-tôi không hề có ý xúc phạm chút nào. Tuy nhiên, tiểu thư Silk là báu vật không thể thay thế của Vương quốc Trystovy. Tôi chỉ mong ngài hầu tước hãy cân nhắc điều đó, vì lợi ích của cả hai quốc gia."
Hai thanh niên đứng phía sau anh ta liền bước lên phía trước.
Sau khi chứng kiến thái độ yếu đuối của người đàn ông kia thì họ không thể kiềm chế được nữa.
"Hãy cẩn thận lời nói của ngài! Đây là bá tước Quatuor, nếu Vương quốc Trystovy còn tồn tại, ngài ấy bây giờ đã là người thừa kế của hầu tước Fadini! Dù cho có là hầu tước biên giới đi chăng nữa thì ngài có nghĩ rằng ngài đang quá đáng quá không!?"
"N-này, Batista, Calimero, lui lại mau!"
"N-nhưng, ngài Quatuor!"
(Ta mặc kệ!)
Baldr muốn hét thẳng vào mặt hai kẻ đang trừng mắt nhìn mình như thể cậu vừa giết cha mẹ chúng vậy.
Một địa vị không tồn tại thì có giá trị gì chứ?
Bọn họ đã từng nỗ lực được bằng một nửa sự cố gắng của Silk chưa?
Chẳng phải Vương quốc Trystovy sụp đổ chính là vì có những kẻ như bọn họ, những con sâu mọt ẩn trong nội bộ quốc gia sao?
Baldr biết Silk đã ép mình khổ luyện đến mức nào tại học viện kị sĩ và trách nhiệm mà cô gái nhỏ bé ấy đang oằn mình mang lấy lớn lao ra sao.
Nên với Baldr, người đã chứng kiến phần nào những điều đó, những ham muốn ích kỷ của đám người này chẳng khác gì là sự xúc phạm đối với những nỗ lực của Silk.
Dù đúng là cậu đang có kế hoạch giành lấy ngai vàng Trystovy, Baldr cũng không hề có ý định giúp đỡ những kẻ cặn bã như vậy.
"Vậy các ngài có thể làm được gì?"
Họ nhìn nhau, không hiểu Baldr đang muốn nói gì.
"Từ nãy đến giờ các ngài vẫn luôn miệng ca ngợi Silk, nhưng rồi sao? Các ngài có thể làm được gì cho cô ấy? Các ngài có cung cấp tài chính cho cô ấy không? Hay là binh lính? Hay các ngài định tự mình cầm kiếm ra tiền tuyến chiến đấu?"
"C-chuyện đó thì…"
Không có gì cả. Họ chẳng làm gì.
Bởi họ chỉ biết chờ đợi, chờ một ai đó giúp họ giành lại Trystovy trong khi bản thân họ vẫn núp ở nơi an toàn.
Tất nhiên nói thẳng ra như thế thì quá nhục nhã cho họ.
Lòng kiêu hãnh của họ chỉ đến mức ấy mà thôi. Không, đúng hơn là vì bất lực nên họ chỉ còn biết cố bấu víu vào chút kiêu hãnh nhỏ nhoi ấy, lời đáp trả của Baldr khiến họ chẳng thể nói tiếp được gì.
Nếu họ thật sự là những quý tộc có năng lực thì họ đã chẳng làm cái trò chặn đường Baldr chỉ để than phiền như thế này.
Suy cho cùng, họ chỉ là những con cờ vô dụng mà Alford giữ lại dù chúng đã hết hạn sử dụng.
Baldr lạnh lùng nhìn đám quý tộc đang cắn môi vì uất ức trước mặt mình.
Những gương mặt đó thật đáng ghét, đó là những gương mặt của những kẻ tự luyến, những kẻ sẵn sàng phản bội cả đồng loại của mình không chút do dự, miễn sao có thể mang lại lợi ích cho bản thân.
Baldr hạ quyết tâm rằng nhất định sẽ không để loại người như thế đến gần Silk.
"Ta thật sự kinh ngạc. Thật sự là không có gì sao? Vậy mà các ngài còn dám tự xưng là quý tộc của Trystovy ư?"
Vì danh dự của mình, họ buộc phải phản ứng lại khi Baldr nói đến mức đó.
"N-ngài nghĩ chúng tôi sẽ im lặng sau khi bị ngài nhục nhã như thế này à!?"
Cách suy nghĩ của họ vẫn còn dừng lại ở thời gian mà họ từng là những quý tộc lớn của Trystovy.
Chính vì cách nghĩ đó, họ mới tin rằng mình có quyền chặn đường Baldr như thế này.
"Ta hỏi lại một lần nữa. Các ngài có thể làm được gì? Hay các ngài muốn nói rằng tất cả các ngài ở đây còn đáng sợ hơn cả đại quân của Vương quốc Haurelia sao?"
Nếu họ muốn đối đầu với cậu, Baldr sẵn sàng tiếp bọn họ bất cứ lúc nào.
Baldr cố tình giải phóng ra là sát khí đang sôi sục tận đáy lòng cậu và trút thẳng hết tất cả về phía bọn họ.
Ngay tức khắc, đám quý tộc lưu vong liền cảm thấy bản thân như bị ném thẳng vào giữa chiến trường.
Cảm giác như một lưỡi kiếm đang kề sát cổ, như thể bầu trời phủ đầy mưa tên sắp đổ xuống. Bản năng của họ đang gào thét rằng sinh mạng của họ đang bị đe dọa.
Không đời nào họ có thể chống lại một con quái vật như thế này.
Cơ thể họ run rẩy không ngừng rồi ôm chặt lấy nhau theo mệnh lệnh tuyệt vọng của bản năng sinh tồn.
Bàn tay kia là bàn tay đã nhuộm máu hàng trăm binh sĩ của Haurelia.
Chính là bàn tay ấy cũng đã tàn sát hàng chục nghìn quân Haurelia.
Chàng thanh niên trước mắt họ là một tên sát nhân khủng khiếp mà họ không thể tưởng tượng nổi.
Khi nghĩ đến con số nạn nhân dưới tay Baldr, cho dù thêm cả tính mạng của họ vào thì con số ấy cũng chẳng thay đổi là bao.
"X-xin tha cho chúng tôi!"
Họ hoàn toàn bất lực trước Baldr.
Thật nực cười khi bọn họ nghĩ rằng có thể đe dọa cậu. Ngay từ đầu, việc dính líu đến một người như cậu đã là một sai lầm lớn rồi.
Chính cơ thể họ cũng cảm nhận được sự chênh lệch sức mạnh khổng lồ, một sự chênh lệch không thể nào lật ngược, giống như một con thỏ đang run rẩy dưới ánh nhìn của hổ dữ. Rồi họ vội vã xin lỗi, họ hoảng loạn đến mức trông như sắp quỳ mọp xuống trước khi cuống cuồng tháo chạy để thoát khỏi ánh mắt của Baldr.
Một lũ người chỉ biết nghĩ cho bản thân đến tận giây phút cuối cùng.
"Rốt cuộc thì bọn họ đến đây để làm gì vậy chứ?"
Steve lẩm bẩm với vẻ chán chường khi nhìn con đường giờ đây đã trống không.
"Có lẽ họ định dạy dỗ một thằng nhóc ngạo mạn như ta đây chăng?"
"Chẳng khác gì gà con đòi lên giọng dạy đời sói cả."
"Bọn họ đâu hiểu được mình đang làm gì. Thậm chí họ còn chẳng biết rằng mình giữ được mạng sống là nhờ chủ nhân của họ thôi."
Mà ngay cả người chủ đó cũng chẳng bảo vệ họ mãi được.
Nếu Baldr kể lại chuyện này cho Alford thì chỉ là vấn đề thời gian trước khi bọn họ bị đuổi khỏi lãnh địa Randolph.
Dù có lạc quan đến mấy thì khả năng Alford chịu gả Silk cho Bernardi cũng chưa đến một phần triệu.
"Có lẽ bọn họ còn chẳng hiểu rằng mình sẽ chết đói nếu chủ nhân của họ ngừng đúc thức ăn nữa."
Đôi môi Baldr nhếch lên thành một nụ cười lạnh lẽo khi nghĩ đến kết cục diệt vong đang chờ đợi họ trước mắt.