Isekai Tensei Soudouki - Chương 293: Chapter 293: Sân khấu của kẻ báo thù, phần 1-2
Phần 2
Ninliver là thành phố cảng lớn thứ hai của Vương quốc Nedras.
Lúc năm giờ sáng, khi màn sương sớm còn bao phủ mặt biển, những ngư dân dậy sớm đang vá lưới, đánh bóng lao và chuẩn bị ra khơi.
Thuỷ triều dâng, nước biển tràn lên đến mặt cầu cảng. Có chỗ nước còn vượt qua bờ và quét sạch lối đi.
Hôm nay, một thứ gì đó vô cùng xa lạ đang tiến lại gần khung cảnh yên bình ấy mà không ai hay biết.
"Cái gì thế?"
Họ là những ngư dân thuộc một đất nước nhỏ bé, chưa từng biết đến chiến tranh.
Hải quân của đất nước họ rất yếu, cùng lắm chỉ là tuần tra ven bờ, vì vậy, họ chưa bao giờ nhìn thấy một con thuyền buồm lớn như La Mancha.
Họ bối rối trước sự xuất hiện của một hạm đội khổng lồ. Cũng chẳng trách họ được khi họ vì không hiểu nổi chuyện gì đang xảy ra.
Tuy nhiên, khi trông thấy con tàu khổng lồ phía sau hạm đội, một con thuyền trông như một con quái vật khổng lồ trên biển, họ cuối cùng cũng nhận ra một tình hình rắc rối đã xuất hiện.
"M-mau đi báo cho lãnh chúa…"
"D-dẫn phụ nữ và trẻ em chạy lên núi! Không nhanh là không kịp đâu!"
Tình huống đột ngột khiến những ngư dân hoảng loạn và chạy tán loạn trong hỗn độn.
Lúc ấy, binh lính của bá tước, những người giữ trật tự ở Ninliver nhận ra sự náo động tại bến cảng.
Không giống như thành cảng Lagoon, nơi có căn cứ hải quân, Ninliver chỉ là lãnh địa của một bá tước, và trong lúc này chỉ có họ là lực lượng có thể phản ứng ngay lập tức.
"Đó là hạm đội liên hợp của Vương quốc Majorca và Vương quốc Sanjuan! Không, chiến hạm đi đầu mang hoàng kỳ của Trystovy!"
"Gì cơ? Đừng bảo là vua Baldr đích thân đến đây?"
"V-vậy chúng ta phải làm gì?"
"Đồ ngu! Chuyện này chúng ta xử lý không nổi đâu! Mau đi báo cho bá tước ngay!"
Sức ép phải đối đầu với một đạo quân do chính Baldr dẫn đầu quá lớn đối với những binh lính phục vụ cho bá tước như họ.
Ngay cả nếu không phải như vậy, thì đối với những người dân bình thường như họ, Baldr vẫn không khác như một con quỷ, một tồn tại bước ra từ thần thoại.
Tác động của việc một thú nhân trở thành quốc vương lớn đến mức ấy, nhất là đối với các tín đồ của Tín Ngưỡng Europa.
"Thưa bá tước! BÁ TƯỚC!!"
"Gì thế, ồn ào quá."
Bá tước, người vẫn còn đang mơ ngủ bị đánh thức bởi tiếng hét hoảng loạn của một tên lính. Ông bật dậy khỏi giường trong tâm trạng vô cùng khó chịu.
"Không phải lúc để thong thả thay đồ đâu! Xin hãy mau lên ạ!"
"Rốt cuộc là có chuyện gì vậy?"
"Quân Trystovy cùng liên quân của họ sắp đổ bộ vào đây!"
"C-cái gì, SAO KHÔNG NÓI SỚM HƠNNNNNNNNNNN!"
Bá tước hoàn toàn không có ý định chống trả hay quyết tử để đẩy lùi kẻ địch.
Cho dù quân đội có đổ bộ, họ cũng chỉ cướp bóc thành phố rồi đốt sạch mọi thứ trước khi rời đi. Nếu không thể ngăn điều đó, việc ưu tiên mạng sống của bản thân là điều hiển nhiên.
"Đánh chuông cảnh báo sóng thần! Bảo dân chúng chạy lên chỗ cao và ở yên đó cho đến khi quân địch rút đi!"
"Vâng, thưa ngài!"
Ngay cả nơi như Ninliver, vốn chưa từng nghĩ rằng một ngày nào đó mình sẽ trở thành chiến trường cũng từng trải qua thảm họa sóng thần trong quá khứ. Vì vậy, việc sơ tán khẩn cấp đã là quy trình quen thuộc.
Và cuối cùng, quyết định ấy đã đúng.
Bởi cho dù quân của Baldr không có ý định cướp phá, thì một đội quân chỉ cần di chuyển thôi cũng đã tạo ra tổn thất.
Bá tước cuống cuồng bỏ chạy chỉ với bộ đồ ngủ trên người. Gia quyến của ông cũng chạy theo, cảnh tượng hiện tại trông vô cùng hỗn loạn.
Và rồi, Baldr cùng binh sĩ của mình dễ dàng chiếm lấy Ninliver, nơi đã bị bỏ trống hoàn toàn. Từ chiến hạm Gigante, không chỉ binh lính mà cả lương thực, đại bác và nhiều loại quân nhu khác cũng lần lượt được chuyển xuống bờ.
"Đừng nói là… họ định trú quân ở đây?"
Bá tước, người đang quan sát từ nơi cao hiểu ngay mức độ nghiêm trọng của tình hình khi trông thấy quân đội không có hành động cướp phá, mà lại bốc dỡ quân nhu một cách trật tự.
Kẻ địch không đến đây như lũ hải tặc đi ngang qua.
Họ đến để chiếm đóng Ninliver, và rồi… Bá tước nhận ra mục tiêu thật sự của đạo quân khi suy nghĩ đến đó.
"Họ định tấn công thẳng vào thủ đô!"
Hiện tại, vì lực lượng chủ chốt của đất nước đã được điều động đến làng Posada ở biên giới, thủ đô Hazuz chỉ còn quân dự bị để giữ trật tự và đội cận vệ hoàng gia.
Làng Posada lại quá xa, lực lượng chủ lực không thể quay về kịp vào lúc này.
Liệu quân đội Vương quốc Nedras hèn nhát, đó là ấn tượng mà bá tước mang theo từ khi triều đình trở thành con rối của Vương quốc Answerer, có thể chống lại Baldr hay không?
"Chúng ta có nên chạy không?"
Một cận thần đã theo ông từ thuở thiếu thời hỏi vậy. Khuôn mặt bá tước trở nên méo mó.
Nếu chạy, thì phải chạy đi đâu? Nếu chạy đến thủ đô, có gì đảm bảo họ có thể thắng Baldr? Hay họ sẽ chỉ gặp một bi kịch còn khủng khiếp hơn nữa?
"Ngươi nghĩ đất nước chúng ta có thắng nổi không?"
"Nếu Vương quốc Answerer nghiêm túc gửi quân tiếp viện thì… có lẽ."
"Khó lắm. Đối phương có thể đổ bộ vào Ninliver như thế này có nghĩa là họ cũng có thể làm điều tương tự với Vương quốc Answerer."
Từ giờ trở đi, Vương quốc Answerer sẽ phải cảnh giác việc kẻ địch có thể đổ bộ vào lãnh thổ của họ, và họ sẽ không thể lơ là an ninh của chính đất nước mình được nữa.
Bá tước không tin rằng rằng Vương quốc Nedras có thể nhận được bất kỳ sự tiếp viện đáng trông đợi nào trong tình hình như vậy.
"Có tin đồn rằng đức vua Baldr đã gửi viện trợ lương thực vì không nỡ nhìn cảnh khốn cùng của đất nước chúng ta, đúng không?"
"Vâng, theo lời thương nhân thì đó không phải là kết quả của thương lượng như hoàng gia tuyên bố, mà là do thiện ý của đức vua Baldr."
"Không thể tin hoàn toàn được… nhưng ít nhất chúng ta cũng sẽ không bị giết ngay lập tức. Ta phải đảm bảo an toàn cho dân chúng trước đã."
Thực lòng mà nói, bá tước đã mất niềm tin vào giới cầm quyền Nedras.
Ông dự định sẽ hàng Baldr vì ông cho rằng không có cách nào để thắng, và nếu Baldr thực sự là một vị vua tốt hơn, dù vấn đề lớn nhất là liệu cậu ta có thực sự thắng ở trận chiến cuối cùng hay không, bá tước quyết định đặt cược vào điều đó.
"Hãy gửi một sứ giả. Nói với đức vua rằng ta có ý định hợp tác với Vương quốc Trystovy.
"
"Tuân lệnh."
Quyết định của bá tước là hoàn toàn đúng đắn.
Bởi lẽ con đường nối Ninliver với thủ đô đã bị một nhóm thú nhân canh giữ nghiêm ngặt để cắt đứt mọi dòng chảy thông tin.
Và rồi báo cáo đầu tiên chỉ được gửi đến Hazuz sau khi hai ngày đã trôi qua kể từ lúc quân Trystovy đổ bộ.
Phần 2
"Ngươi nói Vua Thú đã xuất hiện ở Ninliver?"
Ban đầu, công tước Vassily còn nghi ngờ tai mình khi nghe báo cáo vô lý đến mức ấy.
Baldr lẽ ra phải xuất hiện như quân tiếp viện cho tướng Ramillies đang ở làng Posada. Ngay từ đầu, ông ta chưa từng nghe chuyện viễn vông như một vị vua lại vượt biển để đổ bộ vào lãnh thổ kẻ địch.
"Báo cáo này không nhầm chứ?"
"Chuyện đó… Ninliver đã bị chiếm rồi. Vua Baldr đang đợi lực lượng và quân nhu còn lại được chuyển hết lên bờ trước khi bắt đầu hành quân đến thủ đô. Đây là thông tin do một sứ giả từ lãnh địa bá tước truyền lại cho một thương nhân thường lui tới vùng đó."
"Tên sứ giả đó thì sao?"
"Theo báo cáo thì hắn bị thương nặng và hiện đang nguy kịch."
"Rồi? Quân địch có bao nhiêu? Khi nào chúng sẽ tới thủ đô?"
Mồ hôi lạnh chảy xuống trán Vassily.
Đúng như bá tước Ninliver dự đoán, hiện tại hoàn toàn không còn lực lượng quân sự đủ mạnh nào ở lại thủ đô.
Hơn nữa, đối thủ lần này chính là con quỷ đã một mình đẩy lui quân Haurelia và leo lên ngôi vị quốc vương.
"Hiện tại, nơi đó có khoảng một nghìn quân. Còn có một hạm đội khác chở theo ba nghìn quân sẽ cập bờ sau."
"Đổ bộ ở Ninliver khi thủy triều xuống là bất khả thi… nếu là lúc này thì…"
Vassily đã phạm phải một sai lầm chí mạng.
Một đất nước có thể sụp đổ chỉ vì một sai lầm chí tử trong thời khắc quyết định. Và ngay lúc này, Vassily đang đưa ra lựa chọn có thể hủy diệt cả vương quốc mà còn không buồn kiểm chứng tính xác thực của tin tức.
"Đây chính là ý của thần linh, khi mà quân địch vẫn chưa đổ bộ thêm! Hãy điều toàn bộ quân dự bị xuất kích và tiêu diệt tên Vua Thú dơ bẩn đó!"
Hiện tại, số quân dự bị đóng tại thủ đô là hai nghìn, ngoài ra còn có năm trăm cận vệ hoàng gia. Nếu huy động thêm binh lính từ các quý tộc lân cận, họ có thể tập hợp được một đội quân ba nghìn đến bốn nghìn người.
Trong khi quân địch chỉ có một nghìn quân vào lúc này, đây là một cơ hội hoàn hảo để tấn công!
Không rõ bản thân Vassily có nhận thức được hay không, nhưng lý do ông ta đi đến kết luận ngu xuẩn ấy chính là vì sự hèn nhát của mình.
Nếu muốn an toàn, ông ta nên tập hợp toàn bộ binh lính trong thủ đô và cố thủ. Đó mới là chiến lược an toàn nhất.
Nhưng Vassily không thể làm vậy, vì ông ta không chịu nổi việc bản thân phải trực tiếp đối mặt với chiến trường.
Ông ta không thể tưởng tượng nổi cảnh mình phải đặt mạng sống vào chỗ hiểm nguy, giữa tiếng gươm giáo va chạm nhau.
Chiến trường càng xa thủ đô bao nhiêu, thì đối với ông ta càng tốt bấy nhiêu.
Loại người vô thức muốn đặt mình vào vùng an toàn thế này không hề hiếm.
Một kẻ như Vassily, người từng kéo cả lực lượng quân sự của Vương quốc Answerer về chỉ để bảo vệ bản thân sẽ có cách suy nghĩ thế nào?
Khó mà đoán được, nhưng không phải là không thể.
Và ngay cả khi dự đoán sai, kế hoạch thứ hai và thứ ba đã được ông chuẩn bị sẵn.
"Dù vậy, sống lưng ta vẫn lạnh buốt khi dự đoán của điện hạ chính xác đến mức này."
Một người đàn ông tóc bạc đang dõi theo đoàn kỵ binh rời khỏi thủ đô, để lại nơi ấy một tòa thành trơ trụi không được bảo vệ, từ trên một ngọn đồi với ánh mắt sắc lạnh.
Đó chính là Bóng Ma Lagunitas.
Khi tiếp nhận sứ giả từ Baldr, anh ta cho rằng những gì được báo lại chỉ toàn là chuyện hoang đường, nhưng giờ đây, khi thấy tất cả trở thành sự thật, anh chỉ còn biết bàng hoàng.
Anh tự hỏi đối với vị Vua Thú ấy, liệu có điều gì là bất khả thi hay không.
"Đây chỉ là một dự đoán có xác suất xảy ra cao nhất thôi mà?"
"Ta đang nói là độ chính xác của dự đoán ấy thật bất thường."
"À thì, chuyện ấy chẳng phải là chuyện mới mẻ gì."
Nelson, người được phái đến Vương quốc Nedras làm sứ giả và hiện đang ẩn nấp trong nước này cùng lực lượng kháng chiến nhún vai với vẻ mặt đắc ý.
"Giống như chuyện về lúa mì trước đây, ta thật không ngờ điện hạ lại thực sự đổ bộ tại Ninliver. Một quốc gia lại có thể bị dắt mũi dễ dàng đến thế sao?"
Đội quân chinh phạt xuất phát từ thủ đô vốn chỉ là binh lính dự bị bị gom lại với nhau tuyệt đối không thể là đối thủ của Baldr. Họ chắc chắn sẽ bị tiêu diệt dễ dàng. Ba nghìn quân chỉ là con số nhỏ bé trước các tinh binh dưới quyền Baldr, ngay từ đầu đã không có hy vọng chiến thắng.
Ngay cả lực lượng chủ lực năm mươi nghìn quân đang đối đầu với tướng Ramillies ở biên giới cũng chẳng thể phát huy được sức mạnh nếu thủ đô và tuyến đường tiếp tế bị chiếm giữ.
Số phận của Vương quốc Nedras đã được định đoạt.
Thứ duy nhất còn lại chỉ là quá trình dẫn đến điểm kết thúc ấy.
"Đây chính là sân khấu mà ta đã chờ đợi từ lâu. Ta đoán mình nên dùng hết sức để diễn tròn vai trên sân khấu này rồi."
Kẻ sẽ tấn công thủ đô không phải Baldr, mà là Lagunitas, một công dân của Nedras. Việc sắp đặt như thế có ý nghĩa riêng của nó.
Rất có thể Baldr cũng đã tính đến việc Lagunitas muốn tự tay xử lý Vassily bằng mọi giá.
Ngay cả vị trí mà Lagunitas sẽ nắm giữ trong chính quyền Vương quốc Nedras sau khi bị liên minh Trystovy chiếm đóng cũng đã được cân nhắc từ trước.
Vị Vua Thú của chúng ta quả thật đã bày ra một chiến lược đáng sợ.
"Ngài Nelson, điện hạ đã như thế này từ thời còn đi học sao?"
"Ừm, lúc ấy thì… hiền hơn bây giờ một chút. Nhưng cái kiểu giống như một chiếc hộp bình thường mà khi mở lại văng ra những điều phi lý ngoài sức tưởng tượng thì chẳng thay đổi chút nào cả."
"Thật đáng tiếc. Ta cũng muốn được trải qua khoảng thời gian ấy cùng điện hạ. Giờ trong lòng ta chỉ toàn sự kính ngưỡng dành cho ngài ấy mà thôi."
Anh không biết sau này mình sẽ được giao cho vị trí gì, nhưng Lagunitas đã quyết định rằng mình sẽ thề trung thành với Baldr, bất kể chuyện gì xảy ra.
Khi quân chinh phạt đã khuất hẳn sau đường chân trời, mặt trời cũng đang dần ngả về phía tây.
"Vassily, giờ thì ta sẽ trả món nợ của cha ta. Lagunitas này sẽ làm điều đó, cho dù có phải trả giá bằng linh hồn của mình."
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!