Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Kẻ Cuồng Nộ - Chương 12: Phù Thuỷ

Chỉ khi chắc chắn Kei đã say giấc nồng, Mad mới kéo ống quần lên xem xét cẳng chân tím tái của mình. Gã không để con bé biết không phải vì sợ nó lo lắng, mà vì sợ nó sẽ hỏi đủ thứ. Thật khó tin khi một kẻ không sợ trời không sợ đất như gã lại phải e dè trước một loạt câu hỏi từ cô bé mười bốn tuổi.

Mad đã tự mình dùng lực cố định tạm thời cẳng chân. Xương chân đang liền lại khá nhanh, vết thương cũng đã khép miệng. Tình hình rất khả quan, nhưng cảm giác đau nhức vẫn khiến gã nhăn nhó mặt mày. Nối xương chưa bao giờ là dễ chịu, dù với một kẻ có sức chịu đựng tốt như Mad.

"Tệ thật," Mad làu bàu, hàng lông mày nhíu chặt vì đau đớn. Trán gã rịn đầy mồ hôi, vài giọt còn nhỏ vào mắt. Có lẽ đêm nay sẽ là một đêm dài.

Mad lờ đi cơn đau nơi cẳng chân, nhấn lưng xuống lớp lá khô lót chỗ nằm. Cái lạnh thấm vào da thịt, len lỏi vào từng thớ cơ, mang đến cảm giác tê tái mơ hồ. Trong cơn mê man không hồi kết, giấc mộng của gã chập chờn, lúc ẩn lúc hiện. Mad không thường ngủ mơ, gần như đã quên mất sự tồn tại của những cơn mộng mị.

Thế giới trong mộng luôn có nguyên lý hoạt động riêng, và Mad chỉ là một lữ khách trên hành trình quái dị ấy. Gã giống như một con quay, hết bị cuốn theo chiều này lại xoay chuyển theo chiều khác. Cảm giác này thật khó chịu, gã chưa bao giờ thích bị kiểm soát. Để thoát khỏi cảm giác đó, gã bật tỉnh dậy.

Mad không nhớ mình đã mơ thấy gì nhưng lớp mồ hôi lạnh trên trán cho gã biết đó không phải một giấc mơ đẹp. Gã ngồi dậy, mệt mỏi đỡ trán. Chẳng biết ma xui quỷ khiến thế nào mà gã lại liếc nhìn sang bên cạnh, chỗ đó trống trơn. Kei đã biến mất, trong buổi đêm giá lạnh này.

Ánh trăng không quá sáng tỏ nhưng cũng đủ để một người tinh mắt như Mad nhìn rõ mọi thứ xung quanh. Và gã thấy rất rõ, Kei không còn ở chỗ đáng lẽ con bé phải có mặt. Con bé có thể đi đâu được chứ? Mới nãy gã còn thấy nó mà.

Mad lấy làm lạ, gã quắc mắt nhìn quanh và phát hiện một cái bóng lấp ló đằng xa. Cái bóng đen lướt nhẹ như ru, chầm chậm tiến sâu vào màn đêm. Cảnh tượng kỳ quái như một vở kịch kinh dị, nhưng Mad trước nay không sợ quỷ thần. Gã đứng dậy và đi theo cái bóng. Tuy không chắc chắn, nhưng gã nghĩ đó là Kei.

Mad áp sát cái bóng, chậm chạp và thận trọng, luôn giữ tâm thế đề cao cảnh giác. Chân gã vẫn còn đau, sẽ rất rắc rối nếu bất thình lình có thứ gì lao ra.

Khi khoảng cách giữa Mad và cái bóng vừa đủ để gã thấy mái tóc xoăn lọn sóng màu đỏ của nó, gã khẽ thở phào vì đã biết chắc đó là Kei. Nhưng gã không gọi con bé ngay, vì dường như con bé không hề biết mình đang làm gì, nó còn không nhận ra gã đang ở ngay sau lưng.

Trong đêm tối, mắt những con cú vọ sáng quắc màu vàng ngà, trơ trơ dõi theo từng chuyển động của hai người lạ mặt. Mùi ngai ngái của mặt đất ẩm ướt xộc lên trong không khí, để lại dư vị khó tả trong cuống họng.

Sau khi theo Kei một đoạn ngắn, Mad cũng dừng lại khi con bé dừng. Kei không đi nữa nhưng cũng không quay về, con bé đứng tần ngần như trời trồng, đờ đẫn như một pho tượng. Mad đi vòng lên trước, gã bắt gặp đôi mắt khép hờ của Kei. Ra là mộng du.

Mad chưa từng mộng du hay gặp người mộng du bao giờ, thành ra gã chẳng biết phải xử lý thế nào. Bối rối một hồi, gã thận trọng chạm vào vai Kei để đánh thức con bé dậy.

"Kei?" Gã gọi. Không có tiếng trả lời, Kei vẫn say giấc nồng và phớt lờ lời gọi của Mad. Gã lại bối rối, không biết làm gì tiếp theo. Phiền phức thật. Gã làm sao để đánh thức được con bé? Có nên để nó ở đây không?

"Kei." Mad lại gọi lần nữa, lần này kèm theo một tiếng thở dài. Những ngón tay khô ráp của Mad với ra, và trước khi gã kịp lay đôi vai gầy của Kei lần nữa, con bé quay ngoắt lại nhìn gã, mắt mở trừng trừng. Mad hơi rụt tay lại vì giật mình, có gì đó rất lạ đang diễn ra.

Mắt Kei trống rỗng và vô hồn, sắc đen lan ra toàn nhãn cầu, không để lại chút khoảng trống nào cho tròng trắng. Giống như mắt nhện, cũng giống như đó chỉ là cặp hốc mắt trống hoác. Con bé lúc này như không còn là nó nữa. Thú thật, Mad thấy có hơi rợn.

Mad hoang mang không hiểu chuyện gì đang xảy ra, chỉ biết gã phải đưa Kei trở về. Gã hé môi định gọi con bé lần nữa nhưng lại bị con bé cướp mất lượt lời.

"Mang theo uất hận chất chứa trong tim, Kẻ cuồng nộ sa vào hành trình tối. Cái ác, kẻ độc mắt mở lim dim. Vinh quang, héo tàn, nơi đâu ngã gối?"

Từng lời, từng lời của Kei như những mũi kim sắt nhọn đâm xuyên qua màng nhĩ Mad, khiến gã hết hoang mang lại thêm hãi hùng. Gã không hiểu con bé nói gì, cũng không biết đó có thật sự là lời của nó không, bởi vì cái giọng the thé man rợ kia chắc chắn không phải giọng của Kei.

Đột nhiên một suy nghĩ ngớ ngẩn đến điên khùng xoẹt qua đầu Mad: phù thủy. Bị nhiều ý nghĩ chi phối, Mad bất giác gọi lớn: "Kei!" Giọng gã oanh tạc không gian, xuyên thấu màn đêm, đánh động đến người kia. Kei chớp chớp mắt, sắc đen bao lấy nhãn cầu dần thu nhỏ, trả lại đôi mắt mơ màng thường thấy. Con bé đã tỉnh.

"Ngài quái vật?" Kei ngước mặt lên nhìn Mad, trên mặt con bé còn vương vẻ mơ hồ của người vừa tỉnh giấc.

Nó ngó Mad, người vẫn đang dòm nó chằm chằm, rồi lại quắc mắt nhìn quanh, nhận ra nơi đây thật lạ lẫm. "Chúng ta đang ở đâu đây?" Con bé hỏi. Kei đột ngột khựng người lại, như vừa nhớ ra điều gì đó, con bé lè nhè: "Tôi lại bị mộng du nữa sao?" Vậy ra con bé có biết về tình trạng của mình.

"Nhóc hay đi lung tung như vậy lắm hả?" Mad chau mày. Theo biểu cảm thờ ơ của Kei, có lẽ con bé đã mộng du không ít lần như thế.

"Thi thoảng, thường thì tôi sẽ tự tỉnh dậy và tìm đường về. Lần gần đây nhất, tôi bị một người dân trong làng đánh thức giữa chừng. Có lẽ bệnh này của tôi khiến mọi người sợ."

Mad nhìn cái dụi mắt của Kei. Con bé hẳn cũng chẳng thích thú gì việc bất thình lình tỉnh dậy ở một nơi lạ hoắc. Biết là con bé đang mệt nhưng Mad không thể không hỏi nó. "Nhóc có nhớ mình đã nói gì lúc bị mộng du không?" "Tôi có nói gì sao? Tôi không nhớ." Trước câu hỏi của Mad, Kei chỉ có thể tròn mắt cố gắng nhớ lại.

Con bé chỉ biết mình bị mộng du dựa vào vị trí nó thức dậy và những vết thương chằng chịt trên đôi chân trần, chứ không hề có chút ký ức nào về quá trình đi lung tung của mình. Dù gì thì lúc đó con bé cũng đang ngủ.

"Người trong làng cũng bảo tôi có nói gì đó về vận mệnh của ngôi làng, rồi trùng hợp thế nào, điều tôi nói lại thật sự diễn ra. Sau đó… tôi bị đuổi khỏi làng. Tôi cũng không biết đó có phải sự thật không hay bọn họ chỉ lấy đó làm cái cớ để đuổi tôi đi."

Mad nhìn Kei chằm chằm. Gã đã hiểu ra vài chuyện, về sự khác biệt của Kei và cả cái danh phù thủy mọi người gán cho con bé. "Ta hiểu rồi." Mad lầm bầm rồi nói tiếp: "Về thôi."

Bản chuyển ngữ này là tài sản của truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free