(Đã dịch) Kẻ Cuồng Nộ - Chương 13: Đã Từng
Mặt trời đã nhô lên đến đỉnh đầu, những dải mây mỏng manh như lụa lượn lờ phía dưới, chẳng thể che nổi một tia nắng chói chang. Kei vùi mình trong tấm áo khoác tối màu của Mad, kéo cao trùm kín cả đầu. Dù an toàn trong bóng mát che phủ kín mít, cái nóng vẫn khiến cô bé bức bối không thôi.
“Ngài quái vật, làng mạc có còn xa nữa không?” Đoạn đường phía trước vẫn còn dài, Kei dù đã nhón chân rướn cổ nhưng vẫn chẳng thấy nổi một mái nhà. Điều này là một dấu hiệu không mấy khả quan cho chuyến hành trình vốn đã kéo dài nửa ngày.
“Ngôi làng gần nhất còn cách vài giờ đi bộ nữa.” Mad nhìn vào la bàn rồi nhét nó vào túi sau khi xem xét mọi thông tin trên đó. Kể từ lúc khởi hành, gã đã lặp đi lặp lại hành động này không biết bao nhiêu lần.
“Đó là la bàn Vô Ngả à?” Kei nhìn theo chiếc la bàn hình tròn trên tay Mad cho đến khi nó biến mất vào túi áo gã. Cái la bàn đó có hình dạng rất đặc trưng nên đã thu hút ánh mắt của con bé ngay từ lúc nó mới xuất hiện.
“Ừ.” Mad trả lời. Thẳng thắn và ngắn gọn.
Thấy ánh mắt của cô bé vẫn không rời khỏi mặt mình, gã biết con bé không hài lòng với câu trả lời quá cộc lốc của mình. Cũng không có gì khó hiểu. La bàn Vô Ngả là một vật phẩm hiếm, nó được tạo ra bởi những Chimera Ưng điểu, những kẻ có tầm nhìn của bầu trời. Chiếc la bàn đặc biệt này không chỉ chỉ đường mà còn cung cấp thông tin chi tiết về nơi đang ở và đích đến… thực sự là vật bất ly thân của những kẻ lữ hành.
“Ta được tặng.” Mad bổ sung, với âm sắc lạnh nhạt, hàm ý xua đi ánh mắt tò mò của cô bé.
“Chắc hẳn người đó rất quan tâm ngài. Tặng la bàn cho người khác như một lời chúc, mong người được tặng luôn tự do đến mọi nơi mình muốn.” Kei hiểu ý, không hỏi thêm mà chỉ nói vu vơ vài câu.
Dù chỉ mới đồng hành cùng nhau chưa tới hai ngày nhưng Mad cảm tưởng như mình đã bị Kei đi guốc trong bụng, và vô tình gã cũng đã nhìn thấu con bé. Đúng là một mối quan hệ kỳ lạ.
Mad và Kei đi thêm một đoạn nữa thì đến một ngôi làng – nhưng thực chất chỉ là một khu tự phát với vài ba ngôi nhà san sát nhau. Thế nhưng, vẻ hoang tàn của nơi đây khiến nó đìu hiu và sặc mùi chết chóc.
“Đã có thú dữ tấn công ngôi làng à?” Kei nhìn vào những ngôi nhà đổ nát cùng đống tàn tích trông như hậu quả của một trận ẩu đả, những vệt máu và vài phần thi thể đứt lìa của những chủ nhà quá cố nằm trơ trọi trên sàn nhà bừa bộn. Cảnh tượng này không mấy đẹp đẽ nhưng nó không còn làm cô bé kinh hoàng như lúc đầu nữa.
Xung quanh đây toàn cây là cây, rừng rú vốn là nơi sinh sống của thú dữ và vô số sinh vật kỳ dị, việc chúng xông ra tấn công, ăn thịt người cũng chẳng phải chuyện hiếm. Tuy vậy, mức độ tàn phá thế này dường như hơi quá lớn. Đó là còn chưa kể đến số thi thể còn lại quá ít so với dân số của làng, cho thấy con thú dữ kia hẳn đã chén sạch sẽ.
Mad lướt tay trên những vách tường gỗ đổ nát, dằm gỗ châm chích đầu ngón tay gã khi lướt qua một vũng chất lỏng đỏ dinh dính. Vết máu còn mới. Xem ra thảm họa này chỉ mới ập tới đây không lâu, có thể là hôm qua, cũng có thể là mới sáng nay. Hơn nữa, các vết tích này…
“Không phải thú đâu.” Mad nói lí nhí trong miệng nhưng nhiêu đó là đủ để Kei nghe và hiểu được.
Sự chú ý của Mad tập trung vào ngôi nhà cuối dãy, nơi đó có tiếng động, hình như có ‘ai đó’ còn ở bên trong.
Gã đưa tay, ngăn bước Kei lại khi con bé có ý định bước lên trước. Cái cẳng chân đã lành lặn của gã nhói lên một cảm giác râm ran.
“Đợi ở đây.” Gã bảo, đặt tay lên cáng kiếm rồi tiến vào ngôi nhà. Vừa nhìn đã biết gã đang đi săn.
Kei nghe lời đứng ở ngoài đợi, con bé thấy mỏi chân nên ngồi xổm xuống để tiết kiệm chút sức lực, còn tiện tay nhặt một que củi để vẽ vời cho đỡ chán. Từ ‘bãi săn’ phát ra một loạt tiếng động không mấy êm tai, ngôi nhà vốn đã đổ nát lại càng thêm nghiêng ngã sau mỗi tiếng va chạm. Kei không biết chính xác Mad dùng chiêu gì nhưng con bé đoán gã vừa đập con quỷ kia vào tường. Kết quả là chưa đầy mười đường vẽ ngoằn ngoèo của Kei, Mad bước ra, quần áo vẫn tươm tấp không dính chút máu tươi.
“Ngài ăn xong rồi à?” Kei đứng dậy, vứt que củi trên tay xuống. Con bé nhìn xuống hai bàn tay trống trơn của Mad, không khỏi cảm thấy tò mò.
“Ngài không để dành sao? Lỡ đâu lúc sau ngài đói nhưng xung quanh không có một con quỷ nào thì sao?”
“Ta không ăn đồ thừa.” Mad hờ hững đáp lại. Gã hất mặt về một phía: “Đi thôi.”
Mad lén xem la bàn thêm lần nữa. Đích đến hôm nay làm gã có hơi lo lắng. Nhưng trong phạm vi hơn mười dặm quanh đây thì chỉ còn duy nhất nơi đó, trời lại đã xế chiều, nên đây là lựa chọn duy nhất vào lúc này.
Chạng vạng, đó là thời điểm Mad và Kei cập bến Gras, một ngôi làng dành cho lính đánh thuê, gái điếm và các tệ nạn xã hội. Trong ánh vàng chập choạng của thời khắc một ngày dần kết thúc, nơi đây còn đặc biệt u ám và kinh tởm hơn. Những ngôi nhà nghiêng ngả đổ bóng xuống lòng đường, giống như một con quái vật đen ngòm đang chờ đợi được cho ăn.
Mad đã từng đi qua rất nhiều những ‘Gras’ – những khu nhà, làng mạc hay thậm chí cả thành phố ngầm, nơi tệ nạn lên ngôi. Những kẻ nghiện rượu, trộm cắp, thổ phỉ,... ở khắp mọi nơi, luôn lăm le trấn lột tiền bạc, thậm chí cả mạng sống của người khác. Một khu ổ chuột không hơn không kém.
“Đi sát bên ta.” Mad kéo Kei nép sát vào mình, trừng trừng nhìn những tên mọi rợ có ý định cướp lấy con bé. Ở đây, không đâu là an toàn cho con bé cả.
“Bọn họ là người xấu à?” Kei không trốn tránh mà nhìn thẳng vào những khuôn mặt bụi bặm đang nở nụ cười méo mó hướng tới mình, những cái răng lởm chởm vừa trắng bệch vừa ố vàng của bọn chúng làm con bé rợn tóc gáy. Chưa kể đến những con dao phay, kiếm sắt dắt bên hông bọn chúng.
“Người xấu? Nhóc nghĩ tốt về bọn chúng quá rồi đấy. Bọn chúng là những tên súc vật, những kẻ bần cùng ở dưới đáy xã hội. Buôn người, giết chóc, bán dâm,... Chẳng gì là chúng không dám làm.” Mad nói như nghiến, không mảy may che giấu sự chán ghét, đồng thời hạ giọng nói nhỏ lại.
“Ngài quái vật, ngài không thích bọn người đó sao? Trông ngài có vẻ tức giận thật.” Kei ngó một góc mặt của Mad, ở vị trí đứng, con bé chỉ nhìn được có thế.
Cái cau mày của Mad càng chặt thêm khi cả hai đi ngang qua khu nhà thổ, gã phải tránh né các thể loại ve vãn của những người đàn bà ăn bận lòe loẹt, đồng thời bảo vệ Kei khỏi ánh nhìn đánh giá của các chủ nhà chứa. Có Chúa mới biết bọn chúng định bắt cóc con bé và để nó gia nhập vào tầng lớp hạ đẳng như chúng bằng cách nào.
Bận rộn dè chừng không có nghĩa là Mad bỏ qua thắc mắc con trẻ của Kei, gã có nghe nhưng không biết phải đáp lại như thế nào. Cuối cùng gã chỉ có thể để lại một câu: “Ta đã từng là một trong số bọn chúng.”
Đoạn văn này được truyen.free dày công biên dịch, hy vọng đã mang đến cho bạn những cảm xúc chân thực nhất.