(Đã dịch) Kẻ Cuồng Nộ - Chương 6: Chiến
Đây có lẽ là khoảnh khắc kỳ lạ nhất trong đời Mad, khi gã và tên người khổng lồ cứ thế bốn mắt nhìn nhau. Đôi mắt của tên khổng lồ kia lớn hơn cả đầu gã, khiến gã có cảm giác như đang soi mình trước một chiếc gương cầu lồi khổng lồ.
Không như Kei, Mad không hề đơ người vì nỗi sợ hãi chi phối; gã bất động vì muốn thăm dò hành vi của tên khổng lồ. Hắn ta trông khá điên khùng, Mad nhận ra điều đó qua vẻ bề ngoài không mấy tươi sáng của hắn. Những kẻ điên hành động rất tùy hứng, chính sự bất thường đó khiến chúng trở nên nguy hiểm.
Một cây gậy khổng lồ giáng xuống. Mad lập tức nhảy ra xa tránh đòn, muốn xem rốt cuộc tên này điên khùng đến mức nào.
Đáng lẽ ra Mad đã để yên cho tên khổng lồ thỏa sức càn quấy nhằm vắt kiệt sức lực của hắn, nhưng gã chợt nhớ ra mình không đơn độc ở đây. Khốn thật, gã đã một mình quá lâu rồi.
"Kei! Tránh xa ra!" Mad quát lớn, chẳng kịp nhìn xem con bé có làm theo lời mình dặn không.
Tên khổng lồ đã để ý tới Kei, hắn nhằm thẳng vào chỗ con bé mà sấn tới. Nhưng Mad nào đâu để yên, gã chặn đường hắn lại bằng những nhát chém vội vàng.
Những đường chém dứt khoát của Mad để lại trên đôi chân to lớn của tên khổng lồ nhiều vết cắt ngang dọc, nông sâu. Máu túa ra từ miệng vết thương, nhiều và ào ạt như lũ quét.
"Đau quá! Bob đau quá!" Tên khổng lồ nhảy lò cò, ôm lấy bên chân bị thương nặng hơn và bắt đầu khóc lóc.
Xem chừng, tên Bob này cao khoảng nửa thước (xấp xỉ 15 mét) thuộc cỡ vừa. Giá như bộ não của hắn được bằng một phần trăm kích thước cơ thể thì tốt biết mấy.
Trong lúc tránh né điệu nhảy chấn động của Bob và những giọt nước mắt có thể đong đầy cả một gáo nước của hắn, Mad tranh thủ nhìn ngó xung quanh. Không thấy Kei đâu cả. Con bé chạy nhanh thật, thế là tốt.
"Mi, chính mi đã đánh Bob!" Tên Bob gào rú như một con lợn sắp bị dắt vào lò mổ. Hắn nghiến răng ken két, đôi mắt to ngoại cỡ như muốn lăn ra khỏi hốc để phóng ánh nhìn thù hận về phía Mad.
"Thôi nhõng nhẽo đi đồ đần!" Mad càm ràm, gã chưa bao giờ thích những kẻ lắm lời.
Không biết tên Bob có nghe thấy không nhưng hắn dường như đang điên tiết hơn bao giờ hết. Những cú vung gậy của hắn trở nên dồn dập, mạnh bạo và chuẩn xác hơn thấy rõ.
Mad không dễ bị trúng đòn nhưng gã đang bị cuốn vào cơn lốc bụi mờ và đất đá. Đám bụi này che khuất tầm nhìn của gã, làm mắt gã cay xè, và tệ hơn là làm bẩn gã từ đầu đến chân. Mad khá chắc lúc này mình chẳng khác một kẻ lữ hành trên sa mạc vừa hứng chịu một trận bão cát là bao.
"Bob sẽ giết mi!" Tên Bob vẫn cuồng si trong cơn điên của mình, gầm rú, vung gậy lung tung.
Bụi và đất đá bay đầy trong không khí, sẵn sàng phủ kín bất kỳ kẻ nào không may vướng vào vòng xoáy cuồng quay. Mad chẳng hơi đâu mà ở lại đây giữa bụi bẩn và những đường vung gậy lung tung, gã nhảy ra xa khỏi tên khổng lồ, khó chịu dõi theo đường di chuyển nặng nề của hắn.
"Rắc rối quá đấy!" Mad không hài lòng với cách hành xử bẩn thỉu đó, không một chút nào.
Để kết thúc mớ phiền phức không thể tránh khỏi này, Mad cần đánh nhanh thắng nhanh nhất có thể. Gã cầm kiếm bằng một tay, vác nó trên vai để tiện đà di chuyển. Rồi khi vừa chớp thấy thời cơ, gã lao đến tên khổng lồ. Nhiều người nói gã ngông cuồng khi luôn không chút chần chừ mà xông tới kẻ địch, nhưng đó là do họ quá thiển cận để nhìn ra khả năng thực sự của gã.
Khi chỉ còn cách tên Bob vài bước chân, Mad khuỵu gối xuống, để mình trượt dài trên đất.
Gã giữ chặt cán kiếm bằng cả hai tay, chĩa mũi kiếm vào gót chân kẻ địch. Mad lướt đi một đường dài, và lưỡi kiếm cũng theo đó xé toạc.
Ngọt và gọn ghẽ. Mad dứt kiếm ra khỏi con đường máu vừa vẽ nên, nhanh gọn và dứt khoát để máu không dây ra tứ tung.
"Gaaaa!" Tên Bob ngã xuống ngay sau tiếng gầm.
Mad không để hắn nằm đó kêu gào quá lâu, gã bỏ lại đôi chân đã đứt dây chằng của Bob để tiến tới cổ hắn. Chỉ với một nhát đâm đơn giản nhưng khéo léo, gã chấm dứt mạng sống của tên khổng lồ. Bob kêu òng ọc rồi ngừng giãy dụa không lâu sau đó.
"Trông chẳng khác gì đống cứt." Mad không nói tên Bob, gã đang nói chính mình.
Máu, bùn đất, quần mòn gối và mặt mũi đen nhẻm. Mad không tự nhìn được toàn cảnh bản thân nhưng gã chắc rằng mình chẳng khác một con giun đất quằn quại là bao. Đúng là quá đỗi bẩn thỉu.
Mad khó chịu đưa tay lau mặt để rồi nhận ra mình chỉ đang làm mọi thứ tệ hơn. Đáng lẽ ra gã nên thủ sẵn một cái khăn tay, hoặc nhiều hơn mới phải.
"Đây." Kei đã đứng bên cạnh Mad từ bao giờ, trên cánh tay giơ cao của con bé là một chiếc khăn tay trắng tinh.
Dường như Mad đã quá quen với kiểu cách xuất hiện đột ngột của Kei nên gã chẳng buồn giật mình hay để tâm nữa. Gã vươn tay, tự nhiên giật lấy chiếc khăn từ tay thiếu nữ.
"Nhóc trốn cũng nhanh đấy nhỉ." Mad không nói mỉa, không hề. Gã còn đang muốn học chiêu 'tẩu vi thượng sách' của con bé nữa là.
"Tôi ở lại chỉ làm cản chân ngài thôi, ngài hoàn toàn có thể tự mình xử lý mọi thứ mà." Kei như đang nói một điều hiển nhiên. Đôi mắt chẳng biết là ngây thơ hay quá từng trải của con bé khiến Mad không biết nên dùng thấu kính nào để nhìn nhận nó.
"Sao cũng được." Mad nhếch một bên lông mày, nhanh chân vẩy lớp máu dưới giày đi trước khi nó khô lại.
Cảnh tượng máu chảy lênh láng bao quanh cái xác khổng lồ đúng là rất đáng xem, nhưng Mad chẳng có thì giờ cho việc đó. Một trong số những tên khổng lồ trong đoàn kia đã phát hiện ra sự thiếu vắng của một thành viên nên đã quay đầu lại. Dựa vào dáng vẻ hớt hải của hắn thì có vẻ như hắn đã nhìn thấy cái xác bất động của tên Bob này từ xa rồi.
"Ngài Quái Vật, có người đến tìm ngài kìa." Kei biết Mad cũng đã nhìn thấy cái bóng lấp ló đằng kia nhưng con bé vẫn thông báo cho gã. Con bé không hề hay biết mình có một chất giọng bình thản đến lạ lùng thì phải.
"Phiền phức thật." Mad tặc lưỡi, tay không buông lỏng cán kiếm.
"Ở yên đây." Gã nói với Kei rồi chạy vụt lên trước.
Mad cúi người, né mũi rìu sắt bén to qu�� cỡ vừa bay xẹt qua đỉnh đầu mình. Chiếc rìu cắm phập vào một gốc cây sau khi đã đốn hạ nhiều thân cây khác, để lại một dãy cây đổ nằm la liệt.
Không có nhiều thời gian để xem xét thiệt hại, Mad tiếp tục lao về phía trước. Chỉ với một cú bật người, có sự trợ giúp của các xúc tu quỷ, gã chém đứt cuống họng của tên khổng lồ trong chớp mắt. Tên khổng lồ ngã xuống mà không kịp phát ra nổi một tiếng la hét hay kêu gào. Lũ này đúng là chỉ được cái to xác.
Mad cưỡi trên đầu tên khổng lồ lúc hắn ngã ngửa, tàn nhẫn nhấn mạnh chân để cú ngã diễn ra nhanh hơn. Cú đáp đất không mấy êm dịu, Mad phải nhún người để giảm bớt lực rơi.
Mải áp sát kẻ địch mà không để ý đến xung quanh, đến lúc nhận ra thì Mad đã vô tình tiến vào địa phận ngôi làng lúc nào không hay. Tệ hơn là gã không thể quay đầu làm ngơ được nữa, những tên khổng lồ khác đều đang lia ánh nhìn thù hận về phía gã. Muốn đánh? Vậy thì chiến thôi.
Bản biên tập này được thực hiện bởi truyen.free, nơi những câu chuyện trở nên sống động hơn.