(Đã dịch) Kháp Chỉ Nhất Toán, Nhĩ Thị Đào Phạm - Chương 133 : Kia súc sinh đâu? Còn dám tới?
"Ba ba!"
Vừa về đến Ngưu Vĩ thôn, Tô Trần đã được mấy đứa nhỏ như đạn pháo lao tới đón.
"Hồng Hồng, A Tài, Nguyệt Nguyệt, sao các con lại ở ngoài này hết thế? Có lạnh không hả?"
Tô Trần ôm mấy đứa trẻ, lo lắng hỏi.
Lưu Xuân Hoa nhanh chóng bước tới, liếc xéo anh một cái đầy vẻ không hài lòng.
"Con còn biết đường về nhà hả? Bố con bảo về sớm ăn bánh mật, thế mà con lại biệt tăm biệt tích hai ngày trời."
Tô Trần cười gượng: "Mẹ ơi, con cũng đâu có còn cách nào khác. À phải rồi, bánh mật đã đưa cho chị con, anh con chưa ạ?"
"Đưa rồi. Chị ba con hôm qua về, mẹ bảo nó mang thêm một ít đưa cho mấy chị gái khác của con."
Tô Trần gật đầu: "Thế thì được ạ."
Anh ra hiệu cho A Lượng về nghỉ trước, rồi mới xách đồ vào nhà.
A Bằng sốt ruột chia sẻ đồ chơi vừa mua với các anh chị em, còn Tô Trần thì một bên kiểm tra đống hàng mã cao cấp mà A Hổ và A Đường đã làm, một bên bàn chuyện biệt thự.
Nghe nói trong biệt thự kia nguyên bản nhốt hơn tám mươi cô gái, hai ông bà cùng nhau hít vào một ngụm khí lạnh.
"Trời ơi là trời, đúng là tạo nghiệp mà. Nếu A Trần con không phát hiện, thì chẳng biết các cô bé sẽ bị bán đi đâu nữa."
A Hổ gật đầu: "Nghe nói rất nhiều cô gái đi làm công phía Nam bị bắt cóc, cháu cứ tưởng ở đây mình sẽ không có đâu, ai dè lại có nhiều người đến thế."
Lưu Xuân Hoa thở dài thổn thức: "A Trần à, trong thành vẫn nguy hiểm lắm con à, hay là..."
Tô Trần hài lòng đặt đống hàng mã xuống, mỉm cười: "Mẹ ơi, có con ở đây thì mẹ với bố sợ gì nguy hiểm chứ?
Anh lại nhắc nhở: "Biệt thự xảy ra án lớn nên giờ đang bị phong tỏa, nhưng chắc sẽ sớm được giải phong thôi. Sau này chỉ cần sửa sang sơ qua một chút là có thể dọn vào ở được rồi."
"Con xem ngày rồi, tháng Giêng ngày mười tám được đấy, thế thì chọn ngày đó mà dọn."
Nghe Tô Trần nói vậy, Lưu Xuân Hoa và ông Tô nhìn nhau một cái, không nói gì.
Hai ông bà cả đời gần như chỉ quanh quẩn ở Ngưu Vĩ thôn, chốn thâm sơn cùng cốc này, đến Thúy thành cũng chẳng đi quá mấy bận.
Nhớ hồi còn trẻ ấy mà, gan to bằng trời, đừng nói là vào thành, vượt biển còn chẳng sợ nữa là.
Giờ người đã già, lại không biết nói tiếng phổ thông, vạn nhất vào thành không giao tiếp được với người ta thì sao? Vạn nhất đi trên phố bị lạc thì sao? Vạn nhất...
Hai người trong lòng đều rất là thấp thỏm.
Họ muốn khuyên Tô Trần đổi ý, nhưng thằng con út nhà mình hiếm hoi lắm mới có tiền đồ, lại còn mua được nhà trong thành, chẳng nhẽ lại ngăn cản sao?
Hơn nữa, con trai đưa họ vào thành hưởng phúc, nói ra thì nở mày nở mặt biết bao.
Thấy hai người mãi không đáp lời, Tô Trần liếc nhìn họ một cái.
"Bố mẹ, sau này con sẽ đưa bố mẹ đi xem một chuyến. Nhà mới cần mua sắm những gì thì bố mẹ có kinh nghiệm hơn con nhiều, phải chuẩn bị sớm ạ."
"Nếu hai người cảm thấy có món đồ nào trong căn nhà này muốn mang đi, thì cứ lập một danh sách trước, sau này con sẽ gọi xe đến chở."
Nói rồi Tô Trần nhìn về phía A Hổ và A Đường: "Hai đứa cũng thế, nghề làm hàng mã học cũng kha khá rồi, sau này thì cùng đi (lên thành) với mọi người."
Hai người kinh ngạc một trận.
Rất nhanh A Hổ liền lo lắng: "Nhưng mà chú A Trần, chúng cháu..."
"Đừng có chúng cháu với các cậu nữa, cứ thế mà quyết định."
Tô Trần nói xong, quét một vòng: "Mẹ, bánh mật đâu ạ? Cắt nhanh mấy miếng cho con nếm thử xem nào."
Thấy Lưu Xuân Hoa đang lúi húi sắp xếp ở bếp lò, ông Tô kéo Tô Trần đi ra sân sau.
"A Trần à, con tính khi nào thì đi nhà vợ con?"
"A Hoa nó rốt cuộc cũng đã sinh cho con năm đứa trẻ, lại còn vì khó sinh mà mất. Giờ con có tiền đồ rồi, chớ quên A Hoa và gia đình bên ngoại của nó."
Nói rồi ông thở dài: "Sau này bố sẽ cùng con đi một chuyến. Nể mặt già này của bố, chắc họ sẽ không đánh con đâu."
Tô Trần nghe vậy thì cười khan một tiếng.
Trong ký ức của nguyên chủ, hồi đám tang A Hoa, anh ta từng bị anh trai và em gái cô ấy ấn xuống đất mà đánh cho một trận tơi bời.
Khi đó dù Lưu Xuân Hoa đau lòng, cũng không dám ngăn cản.
Nhưng dù người anh vợ và em vợ này hung hăng, ra vẻ thế nào thì cuối cùng cũng không dám ra tay nặng, chắc là vì còn nghĩ đến năm đứa cháu ngoại.
Tô Trần nghĩ lại mà thổn thức.
Nguyên chủ đúng là tạo nghiệp mà!
Do dự một chút, anh mở miệng: "Bố, chọn ngày không bằng gặp ngày, chiều nay mình đi đi, mấy đứa lớn cũng mang đến thăm ông bà ngoại."
Ông Tô gật đầu: "Được, để bố đi nói với mẹ con một tiếng."
Đề cập đến người con dâu mới qua đời, Lưu Xuân Hoa đang ở bên bếp lò liền đỏ mắt, sụt sịt mãi.
Đợi Tô Trần và bọn trẻ ăn xong cơm trưa rồi ra cửa, bà Lưu Xuân Hoa đã chuẩn bị, gom góp một hồi lâu, cho đầy ắp cả mấy cái túi xách, bảo Tô Trần và bọn trẻ mang đi.
"A Trần à, họ có mắng thì con đừng cãi lại nhé, cứ chịu trận thôi."
Tô Trần bật cười: "Mẹ ơi, họ cũng đâu phải người như vậy."
Nhà họ Từ cũng là người trong trấn Lương Sơn, nhưng ở thôn dưới chân núi.
Bố mẹ Từ Giai Hoa chỉ sinh ba đứa con, một trai hai gái.
Mặc dù họ cũng trọng nam khinh nữ, nhưng cũng thương con gái. Nghe nói lúc đi xem mặt, bố mẹ Từ thấy nguyên chủ da trắng bóc, nhìn qua là đứa không biết làm việc nặng, không ưng thuận gả Từ Giai Hoa đi, nhưng không cưỡng được Từ Giai Hoa ưng thuận, nên cuối cùng vẫn đồng ý.
Gần hai ba năm nay, họ vẫn thường xuyên chu cấp.
Thế là khi đến trấn, Tô Trần ghé nhà chị ba xách hai cái chân giò lớn, một nửa sườn heo, rồi lại mua thêm hai bình rượu đế, sau đó mới gọi hai chiếc xe ba bánh đi về thôn dưới chân núi.
Vừa xuống xe, đã có người hỏi.
"Anh là chồng A Hoa đấy à?"
Tô Trần gật đầu.
"A Hoa mất rồi, anh còn đến làm gì nữa?"
Tô Trần mỉm cười: "Bọn trẻ nhớ ông bà ngoại, nên tôi đưa chúng đến thăm, tiện thể chúc Tết luôn."
"Nha, chân giò to thế này à? Sao trước giờ không thấy anh mang tới bao giờ?"
Tô Trần: "..."
Những người này đúng là nói lời đâm vào lòng người.
May mà, anh không phải nguyên chủ.
Anh có thể đường hoàng tự trách bản thân.
"Đâu có, trước đây bị tiền tài làm mờ mắt, quá vô liêm sỉ mà."
Nói xong câu đó, Tô Trần xách chân giò và sườn, ông Tô vác mấy cái túi to, còn Hồng Hồng và A Bằng thì mỗi đứa xách một bình rượu đế, rồi tất cả cùng đi về phía nhà họ Từ.
Nhà họ Từ là dãy nhà hai tầng kết cấu gỗ kiên cố, xây song song cùng bảy tám hộ gia đình khác, phía trước nhà có một cái sân rộng.
Tô Trần vừa bước vào, đã có người chào hỏi.
"A Trần đến rồi à?"
Tô Trần gật đầu, dặn bọn trẻ chào hỏi mọi người.
Lại có người oang oang gọi to: "A Cúc à, nhà cô có khách kìa."
Mẹ của Từ Giai Hoa, bà Trương Cúc, hoài nghi bế một đứa trẻ nhỏ ra, liền nghe thấy tiếng nói trong trẻo.
"Bà ngoại!"
Hồng Hồng lanh lợi kêu lên, rồi chạy vội tới.
A Bằng cũng theo gọi người.
Bà Trương Cúc đầu tiên là đơ người ra, rồi chợt mỉm cười: "Hồng Hồng à, A Bằng, sao các cháu lại đến đây?"
"Ba ba mang chúng cháu tới ạ, bà ngoại, đây là rượu ba ba mua đấy ạ."
Bà Trương Cúc lúc này cũng thấy Tô Trần đi theo phía sau, mặt đơ ra.
Nhưng nhìn qua bốn đứa cháu, cùng với ông Tô đi phía sau, cuối cùng bà cũng không nỡ lạnh mặt, đành cười gượng: "Đến rồi à? Ăn gì chưa? Để tôi nấu cho các con bát mì."
"Mẹ, không cần đâu ạ, chúng con ăn xong rồi mới đến."
Cho dù đã làm đủ tâm lý chuẩn bị, nhưng khi thấy mẹ vợ, Tô Trần vẫn không dám nhìn thẳng, lẳng lặng cúi đầu xách chân giò và sườn vào nhà.
Vừa đặt đồ xuống bếp lò, tiếng bước chân trên lầu liền vang lên.
"Mẹ, ai đấy ạ?"
"Hồng Hồng với A Bằng bọn nó đến. Quần áo con dọn dẹp xong chưa? Con nhớ thu dọn cho kĩ rồi xuống đây giúp mẹ trông giúp đứa trẻ."
Tô Trần nghe thấy tiếng liền hỏi: "Mẹ ơi, con bé A Đình nó thu dọn quần áo làm gì vậy ạ?"
Bà Trương Cúc vốn không muốn để ý tới thằng con rể này, nhưng vì anh ta đã hỏi, nên đành nhàn nhạt đáp: "A Đình sắp sinh rồi, mẹ nó muốn gom mấy bộ quần áo cũ của trẻ con trong nhà gửi sang."
A Đình mà bà Trương Cúc nhắc đến chính là em vợ của anh.
Mấy năm trước cô ấy đã lấy chồng, nhưng bụng lại vẫn luôn chưa có tin vui, năm nay mãi mới có thai. Hồi Từ Giai Hoa mất, cô ấy bụng bầu tám tháng vẫn trèo hai quả núi đi đánh nguyên chủ, có thể thấy được là thật sự rất hận anh ta.
Ông Tô cười cười: "Trước đã bảo A Đình sắp sinh, tính ngày xem, sinh vào tháng Giêng không?"
Bà Trương Cúc gật đầu, đợi con dâu xuống nhà bế đứa cháu nội hơn một tuổi đi, rồi mới xốc nắp nồi múc mấy gáo nước xuống.
Cuối cùng bà vẫn không nhịn được, càu nhàu: "Đến thì đến, mua lắm đồ thế làm gì? Muốn thật có tiền thì mua thêm quần áo đẹp, đồ ăn ngon cho Hồng Hồng với các cháu ấy."
Tiếp đó bà lẩm bẩm: "Hồi A Hoa còn sống thì không thấy ân cần thế. Giờ người ta mất rồi anh mới đến, thì có ích gì chứ..."
Tô Trần bất đắc dĩ cùng ông Tô nhìn nhau một cái, làm bộ không nghe thấy.
Bên ngoài lại vang lên tiếng bước chân, rất nhanh một giọng nói giận dữ truyền tới.
"Thằng súc sinh kia đâu rồi? Còn dám vác mặt đến đây nữa à? Lần trước tôi đánh nó chưa đủ tàn nhẫn phải không? Để xem tôi đánh cho nó sấp mặt xuống đất mà tìm mẹ nó!"
"C���u ơi ~"
"Ai, Hồng Hồng à, hôm nay sao lại đến đây?"
"Cháu nhớ cậu ạ."
"A Tài cũng nhớ cậu."
"Con cũng thế, con cũng thế."
Mọi câu chuyện trong tác phẩm này thuộc bản quyền của truyen.free, xin đừng sao chép trái phép.