Mỗi ngày chúng ta có 60 giây - Chương 101: Bóng Đêm Thôi Thúc: Nỗi Sợ Hãi Không Tên
Gió đêm lùa qua, mang theo cái lạnh se sắt của cuối thu, nhưng không thể lạnh bằng cái lạnh trong lòng anh. Anh ngước nhìn lên bầu trời đêm, nơi những ngôi sao lấp lánh như đang chế giễu sự nhỏ bé và bất lực của anh. Thông báo thay mới thang máy, thứ mà anh đã nhìn thấy dán trên tường vài tuần trước, giờ đây lại hiện về rõ nét trong tâm trí anh, như một lời tiên tri nghiệt ngã. Điều đó có nghĩa là 60 giây này, dù An Nhiên có trở lại hay không, cũng sẽ sớm kết thúc.
Nỗi sợ hãi lớn nhất của anh không còn là mất đi 60 giây nữa, mà là mất đi An Nhiên. Mất đi nụ cười, mất đi ánh mắt, mất đi sự dịu dàng của cô. Anh đã im lặng quá lâu, đã sợ hãi quá nhiều. Anh đã để lý trí kiểm soát mọi thứ. Nhưng tình yêu, và cả cái phép màu 60 giây này, lại là những điều hoàn toàn nằm ngoài tầm kiểm soát của anh. Anh đã quá quen với việc mọi thứ được gói gọn, được an toàn trong một không gian và thời gian nhất định. Giờ đây, không gian ấy đã bị phá vỡ, thời gian ấy đã bị cướp đi.
Sự vắng mặt của An Nhiên có thể là một thử thách, hoặc một dấu hiệu cho thấy cô cũng đang đối mặt với một vấn đề nào đó. Nhưng dù là gì đi nữa, Lâm Dịch biết rằng anh không thể ngồi yên chờ đợi. Anh không thể để cuộc sống của mình bị cuốn trôi bởi sự hối tiếc. Anh phải tìm cô. Phải nói ra tất cả. Anh phải chiến đấu cho "điều không cần lý do" ấy, cho tình yêu mà anh đã không dám thừa nhận.
Anh bước nhanh hơn, hòa mình vào dòng người thưa thớt trên phố. Dù không biết phải đi đâu, phải tìm kiếm An Nhiên ở đâu, nhưng trong lòng anh đã nhen nhóm một sự quyết tâm mãnh liệt. Anh sẽ không để mất cô. Dù phải bước ra khỏi "thế giới 60 giây" an toàn, dù phải đối mặt với thực tại đầy bất định, anh cũng sẽ làm. Bởi vì anh đã nhận ra, có những thứ, dù mong manh đến đâu, dù chỉ kéo dài 60 giây, cũng đủ để khiến một con người lý trí như anh phải rung động, phải yêu thương, và phải chiến đấu để giữ lấy. Anh đã mất An Nhiên trong 60 giây cô độc nhất cuộc đời mình. Anh sẽ không để mất cô trong thế giới thực này nữa.
***
Đêm đó, và cả những giờ khắc rạng sáng sau đó, căn hộ của Lâm Dịch chìm trong sự tĩnh lặng đến đáng sợ, chỉ thi thoảng bị phá vỡ bởi tiếng tích tắc đều đặn, lạnh lùng của chiếc đồng hồ treo tường và tiếng gió rít qua khe cửa sổ. Anh nằm vật vã trên chiếc giường rộng lớn, tấm chăn dường như quá nặng nề để giữ ấm, hay có lẽ, cái lạnh trong lòng anh quá lớn đến nỗi không thứ gì có thể sưởi ấm được. Mắt anh mở thao láo nhìn lên trần nhà, nơi bóng tối dường như nuốt chửng mọi ánh sáng le lói từ đèn đường hắt vào. Mỗi khi anh nhắm mắt, hình ảnh chiếc thang máy cũ kỹ trống rỗng lại hiện lên, ám ảnh anh như một thước phim quay chậm của nỗi tuyệt vọng. Anh thấy mình đứng đó, cô độc, trong 60 giây mà lẽ ra phải là của hai người. Sự vắng mặt của An Nhiên không chỉ là một khoảng trống vật lý, mà còn là một lỗ hổng khổng lồ trong tâm hồn anh, một vết cắt sâu hoắm khiến mọi lý lẽ và trật tự trong anh đều sụp đổ.
Anh liên tục trở mình, cố gắng tìm một tư thế thoải mái, nhưng dường như cơ thể anh cũng không chịu hợp tác. Mọi giác quan của anh đều trở nên nhạy bén đến lạ thường. Anh nghe rõ tiếng còi xe xa xăm vọng lại từ con phố bên dưới, tiếng động cơ lầm bầm của một chiếc xe chạy qua, và cả tiếng côn trùng rỉ rả không ngừng nghỉ đâu đó ngoài ban công. Tất cả những âm thanh ấy, vốn dĩ bình thường, giờ đây lại cộng hưởng thành một bản giao hưởng của sự cô độc và bất an, gặm nhấm từng chút một sự bình yên cuối cùng còn sót lại trong anh.
"An Nhiên đã đi đâu?" Anh thì thầm, giọng nói khản đặc trong bóng đêm, như thể đang nói với một bóng ma vô hình. "Cô ấy có ổn không? Hay... cô ấy đã quên nghi thức này?" Ngay lập tức, ý nghĩ đó bị anh gạt bỏ. Không, không thể nào. An Nhiên không phải là người như vậy. Cô ấy trân trọng từng giây phút, xem đó là một món quà định mệnh. Cô ấy sẽ không bao giờ quên. Nhưng nếu không phải, thì lý do là gì? Hàng ngàn câu hỏi không lời đáp cứ xoay vần trong tâm trí anh, mỗi câu hỏi là một mũi kim châm vào nỗi sợ hãi đang lớn dần. Anh cố gắng tìm kiếm một lời giải thích logic, một nguyên nhân hợp lý cho sự vắng mặt của cô, như cách anh vẫn thường làm với mọi vấn đề trong cuộc sống. Nhưng lần này, lý trí của anh hoàn toàn bất lực. Không có dữ liệu, không có quy luật, không có công thức nào có thể giải thích được sự trống rỗng mà anh đang cảm thấy.
Anh bật dậy, ngồi tựa vào thành giường. Căn phòng dường như lạnh hơn, hay có lẽ chỉ là cảm giác của anh. Anh đưa tay lên day thái dương, những đường nét thanh tú trên khuôn mặt anh giờ đây hằn lên vẻ mệt mỏi và dằn vặt. Ánh mắt sắc bén thường ngày giờ đây lại vô định, dán chặt vào chiếc đồng hồ đeo tay trên cổ tay mình. Thời gian vẫn trôi, kim giây vẫn nhích từng nhịp đều đặn, nhưng thế giới của anh dường như đã ngừng lại từ khoảnh khắc 60 giây cô đơn đó. Mỗi giây trôi qua, nỗi sợ hãi mất mát lại càng lớn, đe dọa nhấn chìm anh trong vực sâu của tuyệt vọng. Anh đã từng nghĩ, chỉ cần 60 giây ấy là đủ. 60 giây ấy là một thế giới riêng, một ốc đảo an toàn tách biệt khỏi sự hối hả của cuộc sống. Anh đã tin rằng vẻ đẹp của nó nằm ở sự giới hạn, ở sự mong manh. Nhưng giờ đây, khi giới hạn ấy bị đe dọa, khi sự mong manh ấy trở thành hiện thực, anh mới nhận ra mình đã sai lầm đến nhường nào.
Anh với lấy chiếc điện thoại đặt trên tủ đầu giường. Màn hình điện thoại sáng lên, hiển thị một vài thông báo công việc, nhưng anh hoàn toàn thờ ơ. Anh lướt qua danh bạ, tìm kiếm một cái tên mà anh chưa từng có, một số điện thoại mà anh chưa từng dám hỏi. An Nhiên. Anh đã từng sợ hãi rằng tình cảm này sẽ mất đi vẻ đẹp khi không còn giới hạn. Nhưng giờ đây, anh lại sợ hãi hơn cả việc mất đi nó hoàn toàn. Anh tự hỏi, liệu những khoảnh khắc đó, những 60 giây kỳ diệu đó, có ý nghĩa gì nếu chúng không thể tồn tại, không thể được vun đắp ngoài chiếc thang máy cũ kỹ? Liệu tình yêu, thứ mà anh đã gói gọn trong một không gian và thời gian hữu hạn, có đủ sức mạnh để vượt qua ranh giới của thực tại?
Anh đứng dậy, đi lại quanh phòng. Từng bước chân của anh đều nặng nề, tiếng đế giày cọ vào sàn gỗ nghe khô khốc trong đêm. Anh dừng lại trước cửa sổ, kéo tấm rèm mỏng sang một bên, nhìn ra thành phố đang chìm trong ánh đèn đêm. Xa xa, những tòa nhà cao tầng vẫn sừng sững, ánh sáng hắt ra từ những ô cửa sổ như những đốm lửa nhỏ giữa màn đêm bao la. Anh cảm thấy mình thật nhỏ bé và lạc lõng giữa cái thế giới rộng lớn ấy. Cảm giác trống rỗng trong lồng ngực vẫn còn đó, quặn thắt, khiến anh khó thở. Anh đã từng nghĩ rằng mình là một người mạnh mẽ, có thể kiểm soát mọi thứ. Nhưng giờ đây, anh nhận ra mình yếu đuối đến nhường nào khi đối mặt với sự mất mát.
Nỗi dằn vặt về An Nhiên, về sự vắng mặt của cô, không chỉ là một suy nghĩ thoáng qua mà là một nỗi ám ảnh dai dẳng, xuyên suốt tâm trí anh. Anh day dứt không ngừng, tự hỏi liệu có phải cô đã gặp chuyện gì đó, hay cô đã cố tình tránh mặt anh. Lý trí của anh mách bảo rằng có thể có một lời giải thích đơn giản nào đó, nhưng trái tim anh lại gào thét lên nỗi sợ hãi mất đi điều quý giá nhất. Anh hít sâu, cố gắng trấn tĩnh bản thân. Anh đã không chấp nhận việc bông hoa Nguyệt Ký sẽ tàn lụi, anh đã muốn chiến đấu để giữ lấy nó. Và giờ, anh biết mình phải làm gì. Anh không thể tiếp tục sống mà thiếu đi sự kết nối này. Anh không thể để mọi thứ kết thúc như thế này. Anh phải tìm cô. Anh sẽ không để mất cô trong thế giới thực này nữa.
***
Sáng hôm sau, ánh nắng dịu nhẹ của một ngày mới len lỏi qua ô cửa sổ lớn trong văn phòng, vẽ nên những vệt sáng lấp lánh trên mặt bàn làm việc. Tuy nhiên, đối với Lâm Dịch, ánh sáng ấy dường như chẳng thể xua tan được màn sương mù u ám đang bao phủ tâm trí anh. Anh ngồi trước máy tính, màn hình hiển thị những dòng code phức tạp, nhưng đôi mắt anh vô định, nhìn xuyên qua chúng như nhìn vào một khoảng không vô tận. Những ngón tay anh gõ bàn phím một cách vô hồn, không theo một nhịp điệu hay mục đích rõ ràng nào. Anh liên tục thở dài, tiếng thở dài nặng trĩu mang theo sự mệt mỏi và nỗi lo lắng không thể gọi tên. Khuôn mặt góc cạnh của anh, vốn dĩ đã nghiêm nghị, giờ đây lại càng hằn lên vẻ tiều tụy, đôi mắt ẩn sau cặp kính gọng kim loại mỏng thâm quầng vì thiếu ngủ. Bộ vest công sở chỉnh tề thường ngày của anh cũng có vẻ hơi xộc xệch, chiếc cà vạt nới lỏng một cách bất thường, như thể anh đã không còn tâm trí để chăm chút cho vẻ ngoài của mình.
Trần Tuấn, người bạn thân và đồng nghiệp ngồi ở bàn đối diện, đã không thể không nhận ra sự bất thường này. Anh vốn là một người tinh ý, luôn quan sát và thấu hiểu những người xung quanh. Từ sáng đến giờ, Lâm Dịch đã không nói một lời nào, chỉ cắm cúi vào màn hình với vẻ mặt đăm chiêu, khác hẳn với sự tập trung cao độ và đôi khi còn pha chút khó tính thường ngày. Trần Tuấn chậm rãi đặt cốc cà phê còn nóng hổi xuống bàn làm việc của Lâm Dịch, mùi cà phê rang xay thơm lừng lan tỏa trong không khí, cố gắng xua đi sự căng thẳng đang bao trùm.
"Lâm Dịch, cậu ổn chứ?" Trần Tuấn lên tiếng, giọng nói nhẹ nhàng, từ tốn, nhưng ánh mắt anh lại tràn đầy vẻ lo lắng. "Trông cậu có vẻ... không được khỏe."
Lâm Dịch giật mình, ngẩng đầu lên. Ánh mắt anh thoáng chút bối rối, rồi nhanh chóng tránh né cái nhìn dò xét của Trần Tuấn. Anh đưa tay lên day day thái dương, một thói quen mỗi khi anh cảm thấy căng thẳng hoặc suy nghĩ quá nhiều. "À... tôi ổn," anh nói, giọng nói hơi lắp bắp, không còn sự chắc chắn thường thấy. "Chỉ là... có chút chuyện cá nhân." Anh không muốn chia sẻ quá nhiều, bởi vì ngay cả bản thân anh cũng không biết phải bắt đầu từ đâu, và liệu Trần Tuấn có thể hiểu được câu chuyện kỳ lạ về 60 giây ấy hay không.
Trần Tuấn khẽ mỉm cười, một nụ cười ấm áp và thấu hiểu. Anh không ép buộc Lâm Dịch phải nói ra tất cả, bởi anh biết, bạn mình là một người kín đáo. Nhưng anh cũng không muốn để Lâm Dịch một mình gặm nhấm nỗi buồn. "Chuyện đó... có liên quan đến 'những khoảnh khắc đặc biệt' mà cậu từng nhắc đến không?" Trần Tuấn hỏi, giọng anh vẫn nhỏ nhẹ nhưng lại chứa đựng một sự tinh tế đáng kinh ngạc. Anh từng nghe Lâm Dịch nhắc bóng gió về "một điều kỳ diệu" giúp anh tìm thấy sự cân bằng, dù Lâm Dịch chưa bao giờ đi sâu vào chi tiết.
Câu hỏi của Trần Tuấn như một cú đánh trực diện vào tâm can Lâm Dịch. Anh sững người, đôi mắt mở to nhìn người bạn. Anh không ngờ Trần Tuấn lại có thể đoán được gần đến vậy. Sự do dự hiện rõ trên khuôn mặt anh. Anh hít một hơi thật sâu, rồi thở ra một tiếng thở dài nặng nề, như trút bỏ một phần gánh nặng trong lòng. "Cô ấy... đã không đến hôm qua," anh cuối cùng cũng thốt lên, giọng nói nhỏ dần, chất chứa nỗi thất vọng và sự trống rỗng. Anh không cần phải giải thích thêm về "cô ấy" hay "không đến", bởi Trần Tuấn đã hiểu. Sự vắng mặt của An Nhiên trong "khoảnh khắc đặc biệt" đó chính là điều đang giày vò Lâm Dịch.
Trần Tuấn im lặng một lát, để Lâm Dịch có thời gian gặm nhấm nỗi buồn của mình. Anh đưa mắt nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi những tia nắng vàng óng đang nhảy múa trên tán lá cây xanh mướt. "Đôi khi," anh bắt đầu nói, giọng trầm ấm và đầy suy tư, "những điều ta trân trọng nhất lại là những điều mong manh nhất. Chúng ta cứ nghĩ chúng sẽ ở đó mãi mãi, cho đến khi một ngày nào đó, chúng đột ngột biến mất, và ta mới nhận ra mình đã đánh mất điều gì." Anh quay lại nhìn Lâm Dịch, ánh mắt anh đầy vẻ cảm thông. "Nhưng cũng chính vì thế mà ta biết chúng quý giá đến nhường nào, phải không? Cái sự mong manh ấy, nó nhắc nhở ta về giá trị của từng khoảnh khắc, về sự cần thiết phải giữ gìn và chiến đấu cho những điều mình yêu thương."
Lời nói của Trần Tuấn vang vọng trong tâm trí Lâm Dịch, như một tia sáng le lói xuyên qua màn sương mù dày đặc. "Cậu định làm gì?" Trần Tuấn hỏi tiếp, một câu hỏi đơn giản nhưng lại chứa đựng một sức nặng lớn, một sự thúc giục nhẹ nhàng nhưng đầy hiệu quả. Nó không phải là một câu hỏi trách móc, mà là một lời động viên, một lời nhắc nhở Lâm Dịch rằng anh không thể tiếp tục chìm đắm trong nỗi buồn và sự thụ động.
Lâm Dịch nhìn vào cốc cà phê còn bốc hơi nghi ngút trên bàn, rồi lại nhìn ra ngoài cửa sổ. Những lời của Trần Tuấn đã chạm đến một điều sâu thẳm trong anh. Anh đã quá quen với việc mọi thứ được kiểm soát, được gói gọn trong những khuôn khổ an toàn. Nhưng tình yêu, và cái phép màu 60 giây kia, lại là những điều hoàn toàn nằm ngoài tầm kiểm soát của anh. Chúng mong manh, dễ vỡ, và chính sự mong manh ấy đã khiến anh sợ hãi. Nhưng giờ đây, nỗi sợ hãi lớn nhất của anh không còn là sự bất định nữa, mà là mất đi An Nhiên, mất đi nụ cười, mất đi ánh mắt, mất đi sự dịu dàng của cô. Anh đã im lặng quá lâu, đã sợ hãi quá nhiều. Anh đã để lý trí kiểm soát mọi thứ. Nhưng tình yêu, và cả cái phép màu 60 giây này, lại là những điều hoàn toàn nằm ngoài tầm kiểm soát của anh. Cảm giác trống rỗng của anh báo hiệu rằng anh không thể tiếp tục sống mà thiếu đi sự kết nối này. Anh không thể để mọi thứ kết thúc như thế này.
***
Hoàng hôn buông xuống, nhuộm hồng cả một góc trời phía Tây. Những tia nắng cuối ngày yếu ớt xuyên qua cửa sổ, vẽ nên những vệt màu cam tím lên bức tường trắng trong căn hộ của Lâm Dịch. Thay vì chìm đắm trong sự tuyệt vọng và cô đơn như đêm trước, anh đứng lặng bên cửa sổ, nhìn ngắm thành phố lên đèn. Những ánh đèn đủ màu sắc bắt đầu lấp lánh, biến thành phố từ một khối kiến trúc xám xịt ban ngày thành một bức tranh huyền ảo, sống động. Tiếng còi xe và tiếng ồn ào từ xa vọng lại, tạo nên một bản giao hưởng quen thuộc của cuộc sống đô thị, nhưng trong tai anh, những âm thanh đó giờ đây lại có một ý nghĩa khác. Chúng không còn là sự hối hả vô nghĩa, mà là nhịp đập của một thế giới đang chuyển động, một thế giới mà anh cần phải hòa mình vào để tìm kiếm An Nhiên.
Lời nói của Trần Tuấn vẫn vang vọng trong tâm trí anh, từng chữ một: "Đôi khi, những điều ta trân trọng nhất lại là những điều mong manh nhất. Nhưng cũng chính vì thế mà ta biết chúng quý giá đến nhường nào. Cậu định làm gì?" Câu hỏi cuối cùng ấy đã đập tan lớp vỏ bọc lý trí và sự thụ động của Lâm Dịch. Anh nhận ra mình không thể chỉ chờ đợi 60 giây mỗi ngày để gặp An Nhiên, không thể để mối quan hệ này chỉ tồn tại trong một 'phép màu' mong manh. Nỗi lo mất đi nghi thức đã biến thành một động lực mạnh mẽ, một ngọn lửa bùng cháy trong lồng ngực anh, thôi thúc anh phải hành động.
Anh hít một hơi thật sâu, cảm nhận làn không khí dịu mát của buổi chiều tà tràn vào phổi. Ánh mắt anh, vốn đã mệt mỏi và vô định suốt cả ngày, giờ đây trở nên kiên định hơn bao giờ hết. Anh đã không chấp nhận việc bông hoa Nguyệt Ký sẽ tàn lụi, anh đã muốn chiến đấu để giữ lấy nó. Và giờ, anh biết mình phải làm gì. Anh không thể tiếp tục sống mà thiếu đi sự kết nối này. Anh không thể để mọi thứ kết thúc như thế này.
"Mình không thể mất cô ấy," anh thì thầm, giọng nói trầm ấm và đầy quyết tâm. "Không phải chỉ là 60 giây. Mà là An Nhiên." Đối với một người luôn sống theo lịch trình chính xác và ghét những điều "không kiểm soát được" như Lâm Dịch, sự thay đổi trong cách nhìn nhận này là một bước ngoặt lớn. Anh đã vượt qua được nỗi sợ hãi về sự bất định, thay vào đó là nỗi sợ hãi mất đi An Nhiên, mất đi nụ cười, mất đi ánh mắt, mất đi sự dịu dàng của cô. "Mình phải làm gì đó. Nhưng... làm gì đây? Làm sao để tìm cô ấy ngoài thế giới này?"
Anh bắt đầu hồi tưởng lại những cuộc trò chuyện ngắn ngủi của họ trong 60 giây ấy. An Nhiên, với nụ cười lạc quan và niềm tin vào những điều không cần lý do, đã chia sẻ rất nhiều điều về cuộc sống của cô. Cô là một biên tập viên tự do, thường làm việc tại một tòa soạn tạp chí tên là "Thế Giới Phụ Nữ". Cô từng nhắc đến một quán cà phê nhỏ gần công viên mà cô yêu thích, nơi cô thường ngồi viết bài vào những buổi chiều rảnh rỗi. Cô cũng từng kể về những chuyến đi công tác, về những cuốn sách cô đang đọc, về những ước mơ nhỏ bé của cô. Những mảnh ghép nhỏ bé đó, vốn dĩ chỉ là những chi tiết tô điểm thêm cho 60 giây của họ, giờ đây lại trở thành những manh mối quý giá, những sợi chỉ dẫn anh ra khỏi thế giới an toàn của mình.
Lâm Dịch bước lùi lại một bước, rời khỏi cửa sổ. Anh đi đến bàn làm việc, nơi chiếc máy tính vẫn còn bật. Anh ngồi xuống, và lần đầu tiên, không phải là để gõ những dòng code vô hồn hay kiểm tra email công việc. Anh mở một trình duyệt web, gõ từ khóa "Tòa soạn tạp chí Thế Giới Phụ Nữ". Anh nhớ An Nhiên từng nói cô là biên tập viên cho một chuyên mục về văn hóa, hay du lịch gì đó. Những thông tin này, vốn dĩ chỉ là những câu chuyện phiếm để lấp đầy 60 giây, giờ đây lại là chìa khóa.
Ngón tay anh lướt trên bàn phím một cách cẩn trọng, đôi mắt tập trung cao độ vào màn hình. Anh tìm kiếm thông tin về tòa soạn, về địa chỉ, về những người làm việc ở đó. Anh biết rằng việc tìm kiếm An Nhiên trong một thành phố rộng lớn như thế này, chỉ với vài manh mối nhỏ, sẽ không hề dễ dàng. Nhưng điều đó không còn quan trọng nữa. Quan trọng là anh đã có một mục tiêu, một hướng đi. Anh đã không còn thụ động chờ đợi "phép màu" đến với mình nữa. Anh đã quyết định tự mình tạo ra phép màu đó.
Anh lấy ra chiếc điện thoại từ túi quần, nhưng không gọi cho ai. Anh chỉ nhìn vào màn hình, hình nền là một bức ảnh phong cảnh đơn giản mà anh đã chụp trong một chuyến đi công tác. Anh lướt qua danh bạ, một lần nữa, tìm kiếm một cái tên mà anh chưa từng có. An Nhiên. Anh vẫn chưa có số điện thoại của cô. Anh vẫn chưa biết cô sống ở đâu. Nhưng anh sẽ tìm ra. Anh sẽ không để mất cô. Dù phải bước ra khỏi "thế giới 60 giây" an toàn, dù phải đối mặt với thực tại đầy bất định, anh cũng sẽ làm. Bởi vì anh đã nhận ra, có những thứ, dù mong manh đến đâu, dù chỉ kéo dài 60 giây, cũng đủ để khiến một con người lý trí như anh phải rung động, phải yêu thương, và phải chiến đấu để giữ lấy.
Nỗi sợ hãi tột cùng và sự nhận thức sâu sắc về giá trị của An Nhiên và nghi thức đã thúc đẩy Lâm Dịch hành động, phá vỡ sự thụ động của mình. Sự ám ảnh về sự bền vững của mối quan hệ 60 giây ngụ ý rằng Lâm Dịch sẽ phải đối mặt với một quyết định lớn về tương lai của họ. Anh đã mất An Nhiên trong 60 giây cô độc nhất cuộc đời mình. Anh sẽ không để mất cô trong thế giới thực này nữa. Anh gập laptop lại, đứng dậy. Một tia hy vọng le lói trong lòng anh, xua tan đi phần nào bóng đêm của sự dằn vặt. Anh không biết điều gì đang chờ đợi mình ở phía trước, nhưng anh biết một điều chắc chắn: anh sẽ tìm An Nhiên. Bằng mọi giá.
Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, được phát hành độc quyền tại truyen.free.