Mỗi ngày chúng ta có 60 giây - Chương 172: Lời Thì Thầm Ngoài Khuôn Khổ
Ánh hoàng hôn rải những vệt vàng cam lên sảnh lớn của tòa nhà Thiên Phát, nơi mà chỉ vài phút trước, An Nhiên vẫn còn đứng nhìn bóng lưng Lâm Dịch khuất dạng. Nỗi thất vọng nhanh chóng bị nuốt chửng bởi một quyết tâm mạnh mẽ đến lạ thường. Cô không thể cứ mãi là người quan sát thụ động trong thế giới 60 giây của riêng họ, khi mà bên ngoài kia, "bóng đêm" của Lâm Dịch ngày càng trở nên rõ rệt và nặng nề. Cuốn sổ nhỏ trong tay cô không còn là nơi ghi lại những câu hỏi vu vơ, mà trở thành biểu tượng cho một lời thề im lặng: cô sẽ tìm hiểu. Cô sẽ bước vào thế giới của anh, dù có phải đối mặt với những gì.
Giờ đây, An Nhiên đứng ở một góc khuất trong sảnh tòa nhà Thiên Phát, nơi những tia nắng cuối cùng còn cố bám trụ trên mặt kính trong suốt. Đây là một thế giới hoàn toàn khác biệt so với không gian thân thuộc trong chiếc thang máy cũ kỹ. Cao vút và hiện đại, sảnh được ốp đá cẩm thạch bóng loáng phản chiếu ánh sáng, những cột trụ lớn vươn tới trần nhà cao vời vợi, tạo nên một cảm giác vừa hùng vĩ vừa lạnh lẽo. Mùi hương điều hòa lạnh lẽo quyện lẫn với mùi cà phê thoang thoảng từ quán nhỏ ở tầng trệt và chút hương nước hoa đắt tiền của những người qua lại. Âm thanh ở đây không phải là sự tĩnh lặng kỳ diệu của 60 giây, mà là một bản giao hưởng không ngừng nghỉ của sự hối hả: tiếng giày cao gót lộc cộc trên sàn đá, tiếng nói chuyện thì thầm nhưng vội vã, tiếng chuông điện thoại di động vang lên liên tục, và tiếng lướt bàn phím lạch cạch từ khu vực làm việc mở phía sau quầy lễ tân. Tất cả tạo nên một nhịp điệu chuyên nghiệp, lạnh lùng, và xa cách.
An Nhiên cảm thấy mình lạc lõng giữa dòng người vội vã. Cô mặc một chiếc váy linen màu xanh nhạt, mái tóc nâu hạt dẻ buông xõa tự nhiên, trông cô như một bông hoa dại nhỏ bé giữa một rừng cây công nghiệp được cắt tỉa gọn gàng. Những người xung quanh cô đều toát lên vẻ bận rộn, ánh mắt họ dán chặt vào màn hình điện thoại hoặc những tập tài liệu dày cộm, bước chân dứt khoát, dường như mỗi giây phút đều quý giá hơn vàng. Họ không giống những người cô gặp ở tòa soạn, nơi có chút lãng mạn của những trang giấy và mực in. Đây là thế giới của logic, của những con số, của những dự án tỷ đô – thế giới của Lâm Dịch.
Cô siết chặt cuốn sổ nhỏ trong tay, cảm nhận sự mềm mại của bìa giấy và sự sắc lạnh của cây bút chì kim loại gài bên trong. Nó là vật bất ly thân của cô trong 60 giây, là nơi cô ghi lại những câu hỏi, những cảm xúc, những mảnh ghép nhỏ về Lâm Dịch mà cô thu lượm được. Nhưng ở đây, trong thế giới thực này, nó dường như trở nên yếu ớt, lạc điệu. Cô tự hỏi, liệu đây có phải là nơi anh thuộc về? Nơi mà 60 giây của họ, những khoảnh khắc quý giá như phép màu, chỉ là một khoảng trống nhỏ bé, không đáng kể giữa guồng quay hối hả của cuộc đời anh? Những câu hỏi cứ quẩn quanh trong tâm trí cô, tạo thành một mớ bòng bong của lo lắng và tò mò.
Cô tìm một chiếc ghế chờ đặt sát tường, gần một chậu cây xanh lớn, nơi cô có thể che khuất phần nào sự hiện diện của mình. An Nhiên ngồi xuống, cố gắng giả vờ như đang say mê lướt điện thoại, nhưng thực chất, mọi giác quan của cô đều căng ra để quan sát. Cô ngước nhìn lên cao, nơi những tấm biển hiệu sáng rực chỉ dẫn đến các tầng khác nhau, nơi có những công ty, những phòng ban mà cô chỉ mới nghe tên qua loa. Cô hình dung ra Lâm Dịch ở đâu đó trên những tầng cao đó, vùi đầu vào những con số, những dòng code mà cô chẳng thể nào hiểu được. Một cảm giác bất an len lỏi, một nỗi sợ hãi mơ hồ rằng thế giới của anh quá lớn, quá phức tạp, và cô sẽ không thể nào chạm tới.
"Mình đang làm gì ở đây thế này?" cô tự hỏi, giọng nói trong đầu nhỏ đến mức gần như không nghe thấy. "Liệu mình có đang xâm phạm vào không gian riêng tư của anh ấy không? Liệu anh ấy có ghét mình không nếu biết mình đang cố tìm hiểu về anh như thế này?" Trái tim cô đập thình thịch, một nhịp điệu không đều, vừa phấn khích vừa lo sợ. Cô nhớ lại ánh mắt mệt mỏi của Lâm Dịch trong thang máy chiều nay, sự dằn vặt hiện rõ trên khuôn mặt anh. Cô cảm thấy một nỗi đau nhói lên trong lòng. Cô không muốn anh phải gánh vác mọi thứ một mình, và cô càng không muốn anh phải đánh đổi điều gì đó quý giá vì "thế giới 60 giây" của họ.
Dòng người vẫn cứ hối hả lướt qua cô, mỗi người là một câu chuyện riêng, một mục đích riêng. An Nhiên cảm thấy mình giống như một bóng ma, hiện hữu nhưng không thuộc về nơi này. Cô cố gắng tìm kiếm một gương mặt quen thuộc, dù chỉ là qua ảnh. Cô nhớ lại Quốc Trung, cái tên đã cắt ngang khoảnh khắc tĩnh lặng của họ. Cô nhớ lại những dòng chữ trên màn hình điện thoại của Lâm Dịch. Cô đã tìm kiếm thông tin về anh ta, về "Dự án X", nhưng mọi thứ đều quá mơ hồ. Cô cần một mảnh ghép rõ ràng hơn, một manh mối cụ thể để có thể hiểu được thế giới đầy áp lực mà Lâm Dịch đang đối mặt.
An Nhiên nhắm mắt lại trong giây lát, hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi điều hòa lạnh buốt tràn vào phổi. Cô tự nhủ, cô không thể bỏ cuộc. Quyết tâm của cô không chỉ đơn thuần là sự tò mò. Đó là một nỗi lo lắng chân thành, một mong muốn được sẻ chia gánh nặng với người đàn ông đã cùng cô tạo nên một thế giới kỳ diệu, dù chỉ vỏn vẹn 60 giây mỗi ngày. Cô mở mắt, ánh mắt giờ đây không còn lạc lõng nữa, mà đã trở nên kiên định hơn bao giờ hết. Cô sẽ chờ. Cô sẽ quan sát. Cô sẽ tìm ra câu trả lời.
***
Thời gian trôi qua chậm chạp trong sự chờ đợi của An Nhiên. Sảnh tòa nhà vẫn đông đúc, nhưng dần dà, dòng người tan ca cũng bắt đầu thưa thớt hơn. Ánh đèn điện đã thay thế hoàn toàn ánh sáng tự nhiên của buổi chiều tà, làm nổi bật lên vẻ sang trọng nhưng cũng lạnh lẽo của không gian. Một lát sau, khi An Nhiên đã gần như chìm vào suy nghĩ riêng của mình, một giọng nói quen thuộc vang lên, cắt ngang dòng suy tư của cô.
"…Anh ta không thể cứ chần chừ như vậy, Thảo Vy. Cơ hội này là cả sự nghiệp của anh ta!"
Giọng nói ấy, dù đã cố hạ thấp, vẫn mang theo một sự hối thúc và bực bội không thể che giấu. An Nhiên giật mình, mắt cô mở to. Đó là Quốc Trung. Anh ta đang đi cùng một người phụ nữ khác. Dù chỉ mới nghe giọng nói qua điện thoại, An Nhiên vẫn có thể nhận ra sự kiên quyết trong từng lời nói của Quốc Trung. Cô vội vã cúi xuống, giả vờ xem điện thoại một cách chăm chú hơn, nhưng tai cô thì dỏng lên, từng lời nói như khắc sâu vào tâm trí.
Quốc Trung và người phụ nữ kia dừng lại ở một góc khuất gần đó, cách chỗ An Nhiên ngồi không xa. Họ dường như đang cố gắng tìm một nơi tương đối riêng tư để tiếp tục cuộc trò chuyện. An Nhiên liếc nhìn lên. Người phụ nữ đi cùng Quốc Trung có mái tóc đen óng mượt được búi cao gọn gàng, khuôn mặt thanh tú với đường nét sắc sảo, và chiếc váy công sở màu xanh than ôm sát cơ thể làm nổi bật vóc dáng mảnh mai, thanh lịch của cô ta. Cô ta chính là Thảo Vy, đối thủ của An Nhiên trong những suy nghĩ thầm kín về Lâm Dịch. An Nhiên đã từng thoáng thấy Thảo Vy vài lần ở công ty, một người phụ nữ luôn toát lên vẻ tự tin và chuyên nghiệp, nhưng chưa bao giờ cô có cơ hội tiếp cận. Giờ đây, khi nghe thấy tên Lâm Dịch được nhắc đến, một cảm giác bất an dâng lên trong lòng An Nhiên.
"Em biết chứ, nhưng anh ấy đang rất khó xử. Em nghĩ là vì... mối quan hệ cá nhân đó." Giọng Thảo Vy nhỏ hơn, nhưng đủ rõ để An Nhiên nghe thấy. Giọng cô ta không còn vẻ tự tin thường thấy, mà pha lẫn chút lo lắng và cả sự thấu hiểu dành cho Lâm Dịch.
"Mối quan hệ cá nhân nào lại quan trọng hơn 'dự án A' chứ? Cô ta phải hiểu điều đó!" Quốc Trung đáp lại, giọng điệu anh ta càng lúc càng bực bội hơn, gần như gắt gỏng. Từ "cô ta" vang lên như một tiếng sét đánh ngang tai An Nhiên. Cô ta? Là ai? Lẽ nào… lẽ nào là cô? Hay là một người phụ nữ khác trong cuộc đời Lâm Dịch? Một cơn lạnh chạy dọc sống lưng An Nhiên, không phải vì điều hòa, mà vì nỗi sợ hãi đang dần bóp nghẹt trái tim cô. Tay cô siết chặt cuốn sổ nhỏ, những ngón tay run rẩy bấu víu vào bìa giấy, tạo thành những nếp nhăn nhỏ.
An Nhiên cố gắng giữ vẻ mặt bình tĩnh nhất có thể, ánh mắt dán chặt vào màn hình điện thoại, giả vờ như đang đọc một bài báo vô vị nào đó. Nhưng từng chữ, từng câu nói của Thảo Vy và Quốc Trung đều như những mũi kim đâm thẳng vào tâm trí cô. "Dự án A" – vậy ra đây là tên của dự án quan trọng mà Quốc Trung đã nhắc đến trong điện thoại. Nó có liên quan đến sự nghiệp của Lâm Dịch, một cơ hội lớn, nhưng lại bị đe dọa bởi một "mối quan hệ cá nhân".
"Em sẽ cố gắng nói chuyện với anh ấy," Thảo Vy nói, giọng cô ta trở nên kiên quyết hơn, pha chút xót xa. "Em không muốn anh ấy bỏ lỡ tương lai của mình vì một điều không thực tế."
"Một điều không thực tế." Câu nói này như một nhát dao đâm thẳng vào tim An Nhiên. "Điều không thực tế" mà Thảo Vy nhắc đến, có phải là "thế giới 60 giây" của cô và Lâm Dịch? Có phải là mối quan hệ kỳ diệu nhưng không có cơ sở trong thực tại của họ? Cảm giác lạnh lẽo ban nãy giờ đây lan rộng khắp cơ thể, khiến cô như bị đóng băng. Nhịp tim cô đập dồn dập trong lồng ngực, tiếng đập mạnh đến nỗi cô tưởng như Quốc Trung và Thảo Vy có thể nghe thấy. Môi cô mím chặt, cố gắng ngăn không cho bất kỳ tiếng thở dốc nào thoát ra.
Cô ngước nhìn lén Thảo Vy. Ánh mắt cô ta nhìn về phía xa xăm, dường như đang hình dung ra một tương lai nào đó cho Lâm Dịch. Khuôn mặt xinh đẹp của cô ta giờ đây không chỉ có sự lo lắng, mà còn ẩn chứa một sự quyết đoán, một ý chí muốn bảo vệ, muốn định hướng cho Lâm Dịch. An Nhiên cảm thấy một cơn sóng ghen tuông nhỏ nhoi trào lên, nhưng nhanh chóng bị thay thế bởi sự tự ti và lo sợ. Thảo Vy là một người phụ nữ thành công, chuyên nghiệp, một người thuộc về thế giới này, thế giới của Lâm Dịch. Cô ta có thể hiểu được những áp lực, những tham vọng của anh. Còn An Nhiên, cô chỉ là một biên tập viên tự do, một người tin vào "những điều không cần lý do", một người chỉ tồn tại trong 60 giây kỳ ảo mỗi ngày.
"Cơ hội không chờ đợi ai, đúng không?" Quốc Trung nói thêm, giọng anh ta hạ thấp hơn một chút, nhưng vẫn đầy vẻ thúc giục. "Lâm Dịch là người tài năng, nhưng đôi khi anh ta quá phức tạp. Anh chỉ mong anh ta đừng tự mình phá hủy tương lai."
Cuộc đối thoại của họ dần chìm đi khi họ bước ra khỏi góc khuất, hướng về phía thang máy riêng dành cho quản lý. An Nhiên vẫn ngồi bất động, đôi mắt trống rỗng nhìn vào màn hình điện thoại đã tắt. Thế giới xung quanh cô dường như quay cuồng, những âm thanh hối hả của sảnh tòa nhà trở nên méo mó, xa xăm. Những lời thì thầm của Thảo Vy và Quốc Trung vẫn vang vọng trong đầu cô, mỗi chữ như một nhát dao cứa vào trái tim, để lại một vết thương sâu hoắm và buốt giá.
Cô đã tìm kiếm câu trả lời, và đây là những gì cô nhận được. Một sự thật phũ phàng và đau đớn đến tận cùng. Cô đã bước chân ra khỏi "thế giới 60 giây" an toàn của mình, và thế giới thực đã chào đón cô bằng một gáo nước lạnh buốt.
***
Thảo Vy và Quốc Trung đã hoàn toàn khuất dạng. An Nhiên vẫn ngồi đó thêm vài phút nữa, cảm giác mọi giác quan như bị tê liệt. Cảm giác lạnh lẽo không phải từ không khí điều hòa, mà từ sâu thẳm bên trong, từ nỗi sợ hãi đang cắm rễ trong tâm hồn cô. Cô chậm rãi đứng dậy, cơ thể nặng trĩu như đeo chì. Chiếc điện thoại vẫn nằm trong tay cô, nhưng nó chẳng còn ý nghĩa gì nữa. Cô bước từng bước vô định ra khỏi sảnh tòa nhà, không còn bận tâm đến ánh mắt hay sự vội vã của những người xung quanh.
Khi cánh cửa kính xoay tự động mở ra, một luồng gió se lạnh của buổi tối ập vào mặt cô, khiến cô rùng mình. Đây là thế giới bên ngoài, thế giới thực đang chuyển động không ngừng. Ánh đèn neon của thành phố đã bắt đầu bật sáng, rực rỡ và choáng ngợp. Tiếng còi xe inh ỏi, tiếng động cơ gầm rú, tiếng người nói chuyện ồn ào – tất cả tạo thành một bản giao hưởng hỗn loạn, khác xa với sự tĩnh lặng kỳ diệu của 60 giây hay sự chuyên nghiệp của sảnh tòa nhà. Mùi khói xe, bụi đường và chút ẩm ướt của đêm bắt đầu lan tỏa trong không khí, xộc thẳng vào khứu giác cô.
An Nhiên bước đi trên vỉa hè, đôi chân cô dường như không thuộc về mình. Tâm trí cô liên tục tua lại đoạn hội thoại cô vừa nghe. "Mối quan hệ cá nhân đó... có phải là mình không?" Cô tự hỏi, giọng nói trong đầu run rẩy. "Mình có đang cản trở anh ấy không? Liệu 60 giây của chúng ta có đáng để anh ấy đánh đổi tương lai, đánh đổi cả sự nghiệp của mình?"
Cảm giác tội lỗi và sự tự ti đè nặng lên vai cô. Cô đã từng xem 60 giây là một món quà định mệnh, một phép màu. Cô đã trân trọng từng khoảnh khắc, từng lời nói, từng ánh mắt của Lâm Dịch. Nhưng giờ đây, những lời nói của Thảo Vy và Quốc Trung đã phá vỡ sự kỳ diệu ấy, biến nó thành một gánh nặng, một "điều không thực tế" trong mắt người ngoài. Cái giá phải trả cho "phép màu" này dường như quá lớn, quá sức tưởng tượng của cô.
An Nhiên ôm chặt lấy mình, cảm nhận sự lạnh lẽo của gió đêm luồn qua lớp vải mỏng của chiếc váy. Cô cảm thấy cô đơn đến tột cùng giữa dòng người hối hả. Mọi người đều có nơi để đến, có mục đích để sống, còn cô, cô cảm thấy mình đang lạc lối giữa chính những câu hỏi mà cô vừa tìm thấy. Cô đã muốn bước vào thế giới của Lâm Dịch, nhưng cô không ngờ rằng thế giới ấy lại khắc nghiệt đến vậy, và sự hiện diện của cô lại có thể trở thành một trở ngại lớn đến thế.
Cô ngước nhìn lên những tòa nhà chọc trời, ánh đèn lung linh như những vì sao trên mặt đất. Lâm Dịch ở đâu đó trong số đó, đang đối mặt với những áp lực mà cô không thể hình dung nổi. Và cô, với mối quan hệ 60 giây của họ, lại trở thành một phần của áp lực ấy. Nỗi đau nhói lên trong lòng cô, pha lẫn sự bất lực và hoang mang.
Lâm Dịch sẽ phải đưa ra một quyết định. Một quyết định liên quan đến sự nghiệp, đến tương lai của anh. Và cô biết, hoặc ít nhất là cô sợ hãi rằng, quyết định đó cũng sẽ liên quan đến cô, đến mối quan hệ mong manh của họ. Thảo Vy, với vẻ mặt đầy quyết đoán, sẽ cố gắng "nói chuyện với anh ấy", cố gắng định hướng cho anh theo cái mà cô ta cho là "tốt nhất" cho Lâm Dịch. Điều này làm cho vai trò của Thảo Vy trở nên rõ ràng hơn bao giờ hết, không chỉ là một đồng nghiệp, mà còn là một người có ảnh hưởng trực tiếp đến cuộc sống và lựa chọn của Lâm Dịch.
An Nhiên thở dài, một tiếng thở dài nặng nề mang theo cả nỗi đau và sự tuyệt vọng. Cô không còn cảm thấy mạnh mẽ, quyết tâm như lúc ban đầu. Giờ đây, cô chỉ cảm thấy một sự mệt mỏi cùng cực. Mối quan hệ 60 giây của họ, cái thế giới nhỏ bé mà cô luôn nâng niu, giờ đây đang bị thử thách đến giới hạn cuối cùng.
Cô có nên buông bỏ không? Có nên để anh tự do theo đuổi tương lai của mình, dù điều đó có nghĩa là mất đi 60 giây kỳ diệu mỗi ngày? Hay cô nên chiến đấu? Chiến đấu cho một điều mà người khác gọi là "không thực tế"? Cô không biết. Tâm trí cô giờ đây chỉ là một mớ hỗn độn của những câu hỏi không lời đáp.
An Nhiên dừng lại dưới một cột đèn đường, ánh sáng vàng vọt hắt xuống khuôn mặt xanh xao của cô. Nước mắt bắt đầu lưng tròng, nhưng cô cố gắng kìm nén. Cô biết mình không thể cứ mãi chìm đắm trong sự tuyệt vọng này. Cô phải làm gì đó. Nhưng làm gì? Đối mặt với Lâm Dịch? Nói cho anh biết những gì cô đã nghe? Hay âm thầm lùi lại, để anh có thể đưa ra lựa chọn tốt nhất cho bản thân?
Cô siết chặt nắm tay, cảm nhận móng tay mình cắm sâu vào lòng bàn tay. Đêm đã về khuya, và thành phố vẫn không ngừng chuyển động, mặc cho nỗi đau và sự bối rối của một cô gái nhỏ bé đang đứng cô đơn trên vỉa hè. An Nhiên biết, dù cô lựa chọn thế nào, thì cuộc sống của cô và Lâm Dịch sẽ không bao giờ có thể trở lại như cũ. Và cô, sẽ phải tự mình đưa ra một quyết định, một quyết định có thể thay đổi tất cả.
Truyện do Long thiếu chấp bút, độc quyền đăng tải tại truyen.free.