Mỗi ngày chúng ta có 60 giây - Chương 195: Lời Hồi Đáp Không Hẹn Hò
Nỗi thất vọng sâu sắc, gặm nhấm từng chút một sự kiên nhẫn của anh. Lâm Dịch đã trằn trọc cả đêm, những câu hỏi không lời đáp cứ xoáy sâu vào tâm trí, biến căn phòng quen thuộc thành một nhà tù của sự bất an. Sáng nay, khi ánh nắng đầu tiên xuyên qua khung cửa sổ, anh đã cố gắng lao vào công việc như một cách để trẩn an chính mình. Nhưng vô ích. Sự im lặng từ chiếc điện thoại, từ cái tên An Nhiên, cứ như một mũi kim châm vào từng tế bào thần kinh của anh.
Giờ đây, buổi chiều đã buông xuống. Tiếng còi xe từ con đường lớn vọng lên từ xa, mang theo một nỗi hối hả không thuộc về anh. Đâu đó dưới sân chung cư, tiếng trẻ con chơi đùa với những tiếng cười trong trẻo, hồn nhiên lại càng làm nổi bật sự tĩnh mịch nặng nề trong căn hộ của Lâm Dịch. Mùi sách cũ quen thuộc vẫn phảng phất, hòa lẫn với mùi cà phê đã nguội ngắt trong chiếc cốc đặt cạnh anh. Bầu không khí ấm áp của căn phòng bỗng trở nên ngột ngạt, nặng trĩu sự chờ đợi và thất vọng. Anh ngồi bất động trên sofa, chiếc điện thoại di động vẫn nằm trong lòng bàn tay, lạnh lẽo và vô tri. Ánh sáng tự nhiên từ ban công đã nhạt dần, báo hiệu một ngày nữa sắp kết thúc mà không có bất kỳ hồi âm nào từ cô.
"Liệu mình đã sai?" Anh thầm thì, giọng nói lạc đi trong không gian tĩnh mịch. Anh úp mặt vào lòng bàn tay, cảm nhận sự lạnh lẽo từ chiếc điện thoại vẫn còn vương vấn trên đầu ngón tay. "Liệu cô ấy không muốn điều này? Hay cô ấy đã thay đổi ý định?" Những câu hỏi cứ luẩn quẩn trong đầu anh, không có lời giải đáp. Anh đã luôn tin rằng mọi vấn đề đều có thể được phân tích, mổ xẻ và giải quyết bằng logic. Nhưng với An Nhiên, với mối quan hệ này, mọi thứ dường như nằm ngoài mọi quy luật mà anh từng biết.
Anh ngước mắt nhìn chằm chằm vào khoảng không vô định trước mặt. Hình ảnh An Nhiên hiện lên rõ nét trong tâm trí anh: nụ cười lạc quan, ánh mắt dịu dàng, cách cô nói những điều không cần lý do. Anh nhớ từng khoảnh khắc trong 60 giây, từng câu chuyện cô kể, từng ánh mắt trao nhau. Chúng là thật. Cảm xúc của anh là thật. Sự kết nối giữa họ là thật. Nhưng liệu những điều đó có đủ sức mạnh để tồn tại ngoài cái kén bảo vệ của "thời gian ngưng lại" không?
"Chỉ cần đủ để ta nhớ rằng mình từng rung động thật sự." Lời nói của An Nhiên, vào ngày cuối cùng của chiếc thang máy cũ kỹ, vang vọng trong tâm trí anh. Anh đã tin rằng họ có thể có nhiều hơn là "chỉ cần đủ". Anh đã muốn một mối quan hệ thực tế, bền vững, một tình yêu không chỉ gói gọn trong 60 giây mà thôi. Anh đã dũng cảm bước ra khỏi vùng an toàn của mình, đến tòa soạn tìm cô, nắm tay cô, gửi tin nhắn cho cô. Anh đã nghĩ rằng những hành động đó sẽ là cầu nối, sẽ là bước đệm để họ xây dựng một "phép màu" mới, một tình yêu mới trong thế giới thực.
Nhưng sự im lặng của An Nhiên lại đẩy anh vào một vực sâu của hoài nghi. Có lẽ cô đã nhận ra rằng "thực tại rối bời" không phải là nơi dành cho "phép màu" của họ. Có lẽ cô đã sợ hãi rằng việc "thực tế hóa" sẽ làm mất đi vẻ đẹp tinh túy, sự độc đáo mà họ từng có. Và có lẽ, cô đã quyết định rút lui, để bảo vệ cái ký ức đẹp đẽ của 60 giây, thay vì mạo hiểm với một tương lai đầy bất trắc. Anh, người ghét những điều không kiểm soát được, giờ lại bị cuốn vào một vòng xoáy cảm xúc mà anh không thể nào tìm ra điểm tựa.
Căn phòng vẫn tối om, chỉ có ánh sáng từ màn hình điện thoại lập lòe. Lâm Dịch đứng dậy, đi đến giá sách, rút ra một cuốn sách về lập trình, cố gắng tìm kiếm sự an ủi trong những con số và thuật toán quen thuộc. Nhưng anh không thể tập trung. Những dòng chữ, những công thức cứ mờ nhạt trước mắt anh, nhường chỗ cho hình ảnh An Nhiên, cho sự im lặng của cô, cho nỗi lo lắng về tương lai của họ. Mùi sách cũ quen thuộc không còn mang lại cảm giác bình yên như mọi khi. Anh cảm thấy một sự trống rỗng lớn lao trong lòng, một khoảng trống mà dường như không gì có thể lấp đầy. Nỗi sợ hãi lớn nhất của anh không chỉ là mất đi An Nhiên, mà là mất đi cái "phép màu" đã từng tồn tại giữa họ. Cái cảm giác đặc biệt, riêng tư, chỉ có hai người họ tồn tại trong một vũ trụ ngưng đọng. Giờ đây, khi thế giới bên ngoài lại ồn ào, vội vã, khi sự im lặng của An Nhiên trở thành một bức tường vô hình, anh bắt đầu nghi ngờ. Nghi ngờ về sự chân thật của những khoảnh khắc trong 60 giây. Nghi ngờ về chính tình cảm của mình. Nghi ngờ về khả năng họ có thể vượt qua rào cản của thời gian, lý trí và nỗi sợ hãi để tìm thấy ý nghĩa đích thực của tình yêu. Anh đặt cuốn sách xuống, bật đèn lên, ánh sáng trắng lạnh lẽo bao trùm căn phòng. Nhưng ánh sáng không thể xua đi bóng tối trong tâm hồn anh. Anh đi đến cửa sổ, nhìn ra ngoài. Thành phố vẫn chìm trong giấc ngủ, nhưng những ánh đèn vẫn lấp lánh, như những vì sao xa xôi. Anh nhớ lại lời của Minh Khang: "Đôi khi, điều không cần lý do lại chính là điều quan trọng nhất." Nhưng khi điều đó không còn được hồi đáp, khi nó chỉ là một chiều, thì liệu nó có còn quan trọng nữa không? Lâm Dịch biết, anh không thể cứ mãi chờ đợi trong sự im lặng này. Anh sẽ phải hành động. Nhưng hành động như thế nào, khi mọi lý trí đều bị cảm xúc lấn át, và trái tim anh đang chìm trong sự thất vọng và hoài nghi? Anh không biết. Và đó là một cảm giác mà anh ghét bỏ nhất. Anh lướt điện thoại vô thức, mở các ứng dụng công việc rồi lại thoát ra, ánh mắt vô định nhìn ra ban công, nơi những tia nắng cuối cùng đang cố gắng níu giữ ngày tàn.
***
Trong khi Lâm Dịch đang chìm trong mớ hỗn độn của riêng mình, cách đó không xa, tại tòa soạn tạp chí "Thế Giới Phụ Nữ", An Nhiên cũng đang trải qua một cuộc đấu tranh nội tâm không kém. Cuối giờ chiều, không khí tại tòa soạn vẫn năng động và bận rộn. Tiếng gõ bàn phím liên tục của đồng nghiệp vang lên như một bản giao hưởng không ngừng nghỉ của sự hối hả. Đôi khi, tiếng điện thoại bàn reo khẽ ở một góc phòng, và tiếng nhạc jazz nhẹ nhàng từ chiếc loa nhỏ của cô đồng nghiệp bên cạnh cũng không thể xua tan được sự trầm tư đang bao trùm lấy An Nhiên. Mùi giấy in mới hòa lẫn với hương cà phê và chút nước hoa thoang thoảng từ các đồng nghiệp tạo nên một không gian làm việc đặc trưng, nhưng An Nhiên lại hoàn toàn lạc lõng trong đó. Ánh sáng đèn huỳnh quang trắng xóa của văn phòng kết hợp với ánh sáng tự nhiên từ cửa sổ lớn, nơi hoàng hôn đang bắt đầu đổ xuống thành phố, tạo nên một khung cảnh vừa thực tế vừa mơ mộng.
An Nhiên ngồi trước máy tính, màn hình hiển thị một trang bài viết dở dang, nhưng ánh mắt cô lại nhìn xa xăm ra ngoài cửa sổ, nơi những sắc cam, hồng, tím đang vẽ lên bầu trời một bức tranh diễm lệ. Cô đã suy nghĩ rất nhiều về những tin nhắn của Lâm Dịch, về những lời anh nói, và đặc biệt là về sự im lặng kéo dài của chính mình. Cô biết mình cần phải đối mặt, không thể lẩn tránh nữa. Sự im lặng của cô không phải là sự thờ ơ, mà là sự cẩn trọng, một nỗi sợ hãi mơ hồ về việc làm hỏng đi điều kỳ diệu mà họ đã có.
"An Nhiên, em ổn chứ?" Giọng nói dịu dàng của chị Trâm, biên tập viên trưởng, vang lên bên tai cô. "Thấy em ngồi thừ ra từ nãy đến giờ, có chuyện gì sao?"
An Nhiên giật mình, khẽ lắc đầu, "Em ổn ạ, chỉ là đang suy nghĩ về một ý tưởng mới thôi ạ." Cô mỉm cười nhẹ, nhưng nụ cười không thể che giấu được sự lo lắng trong đôi mắt to tròn của cô.
Chị Trâm không hỏi thêm, chỉ vỗ nhẹ vai cô rồi quay lại bàn làm việc. An Nhiên thở dài, nhìn lại màn hình điện thoại. Tin nhắn của Lâm Dịch vẫn ở đó, không được hồi đáp. Mỗi câu chữ của anh đều chất chứa sự chân thành và cả nỗi băn khoăn. Cô hiểu cảm giác của anh, cảm giác lạc lối khi cố gắng định nghĩa một mối quan hệ vượt ra ngoài mọi lẽ thường.
"Sự chân thật..." cô thì thầm. Đó là điều cô luôn tin tưởng, tin vào những điều không cần lý do. Nhưng liệu sự chân thật có đủ để giữ gìn một tình yêu đã lớn lên trong không gian phi thực tế của 60 giây? Cô trân trọng từng giây phút trong chiếc thang máy cũ kỹ ấy, xem đó là một món quà định mệnh. Nơi đó, mọi hối hả đều dừng lại, chỉ còn lại hai tâm hồn kết nối. Nhưng giờ đây, thế giới bên ngoài đã xâm lấn, đòi hỏi nhiều hơn là những khoảnh khắc ngắn ngủi.
Cô muốn một mối quan hệ thực tế hơn, một tình yêu có thể tồn tại dưới ánh mặt trời, giữa dòng đời hối hả. Nhưng cô cũng sợ. Sợ rằng khi bước ra khỏi vỏ bọc an toàn của "thời gian ngưng lại", cái "phép màu" sẽ tan biến, nhường chỗ cho những phức tạp, những hiểu lầm và những áp lực của cuộc sống thường ngày. Liệu việc "thực tế hóa" có làm mất đi vẻ đẹp tinh túy của tình yêu họ? Liệu nó có biến một câu chuyện cổ tích thành một thực tại tầm thường?
An Nhiên hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi giấy in mới và hương cà phê đang xộc vào cánh mũi, mang theo chút năng lượng. Cô biết, đã đến lúc phải đưa ra quyết định. Sự im lặng của cô, dù xuất phát từ ý tốt, cũng đang gây ra sự tổn thương cho Lâm Dịch, và cả cho chính cô. Một mối quan hệ, dù kỳ diệu đến đâu, cũng cần sự rõ ràng và sự đối mặt. Cô không thể cứ mãi sống trong sự mơ hồ, không thể để Lâm Dịch một mình gánh chịu nỗi hoài nghi.
Cô chậm rãi lấy điện thoại ra, mở ứng dụng nhắn tin. Ngón tay cô lướt nhẹ trên bàn phím, cân nhắc từng từ ngữ. Cô muốn nói rõ ràng, nhưng không quá vội vã. Cô muốn thể hiện sự trân trọng của mình đối với cảm xúc của anh, nhưng cũng không thể che giấu những lo lắng của riêng cô.
"Lâm Dịch," cô bắt đầu, rồi xóa đi. Quá đơn giản.
"Anh Lâm Dịch," cô thử lại. Có vẻ hơi xa cách.
Cuối cùng, cô gõ: "Anh Lâm Dịch."
"Em đã suy nghĩ rất nhiều về những gì anh nói, về những gì chúng ta đã trải qua, và về những gì đang diễn ra giữa chúng ta." Cô ngừng lại, đọc đi đọc lại câu văn, cố gắng tìm kiếm sự cân bằng giữa sự chân thành và sự thận trọng. "Em biết sự im lặng của em đã khiến anh phải bận lòng. Em xin lỗi vì điều đó."
Một dòng chữ mới xuất hiện: "Em nghĩ chúng ta cần một cuộc nói chuyện nghiêm túc, thẳng thắn, không phải 60 giây, cũng không phải tin nhắn." Cô muốn nhấn mạnh tầm quan trọng của cuộc đối thoại này, rằng nó không thể gói gọn trong những giới hạn quen thuộc. "Về tất cả mọi thứ... về tương lai của chúng ta." Hai chữ "tương lai" khiến ngón tay cô ngập ngừng một chút. Nó là một từ lớn, chứa đựng biết bao điều chưa biết, biết bao cam kết và thử thách. Nhưng cô biết, đó là điều họ cần phải đối mặt.
Cô nhấn gửi. Một cảm giác nhẹ nhõm lan tỏa khắp cơ thể, nhưng cũng kèm theo một nỗi lo lắng mơ hồ. Cô đã mở cánh cửa. Giờ thì, điều gì sẽ chờ đợi họ phía sau cánh cửa đó? An Nhiên tựa lưng vào ghế, nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh hoàng hôn đã lặn hẳn, nhường chỗ cho màn đêm buông xuống. Những ánh đèn thành phố bắt đầu thắp sáng, lấp lánh như những vì sao trên mặt đất. Cô hy vọng, dù có bất cứ điều gì xảy ra, họ vẫn sẽ tìm thấy con đường của riêng mình.
***
Đầu giờ tối, văn phòng Công ty TNHH Giải pháp Công nghệ Sáng Tạo đã vắng vẻ hơn rất nhiều. Hầu hết các đồng nghiệp đã về, chỉ còn lại vài người vẫn miệt mài với công việc. Lâm Dịch là một trong số đó. Anh đang cố gắng tập trung vào một báo cáo phức tạp, những con số và biểu đồ nhảy múa trên màn hình máy tính, nhưng tâm trí anh lại không ngừng lơ lửng ở một nơi nào đó rất xa, nơi có An Nhiên và sự im lặng của cô. Tiếng gõ bàn phím nhẹ nhàng của anh là âm thanh duy nhất phá vỡ sự yên tĩnh, hòa cùng tiếng điều hòa chạy đều đều. Mùi giấy tờ và cà phê mới pha từ pantry thoang thoảng, một nỗ lực vô vọng để giữ cho anh tỉnh táo.
Đột nhiên, chiếc điện thoại di động của anh rung lên bần bật trên bàn. Một tiếng "bíp" nhỏ, nhưng trong không gian yên tĩnh này, nó vang lên như một tiếng sét đánh ngang tai. Lâm Dịch giật mình, trái tim anh như ngừng đập trong giây lát. Anh vội vã đưa mắt nhìn màn hình. Tên "An Nhiên" hiện lên rõ ràng, kèm theo biểu tượng tin nhắn chưa đọc.
Một luồng cảm xúc hỗn độn chạy dọc sống lưng anh. Nhẹ nhõm, vì cuối cùng cô cũng đã trả lời. Bất ngờ, vì anh đã gần như mất hết hy vọng. Và rồi, một nỗi sợ hãi mơ hồ len lỏi, không biết cô sẽ nói gì. Anh chần chừ vài giây, ngón tay anh run rẩy chạm vào màn hình. Anh hít một hơi thật sâu, cố gắng ổn định lại nhịp tim đang đập loạn xạ, rồi mở tin nhắn.
Dòng chữ hiện ra, không quá dài, nhưng đủ để khiến thế giới xung quanh anh như ngừng lại một lần nữa, không phải bởi phép màu của thang máy, mà bởi sức nặng của những từ ngữ:
"Anh Lâm Dịch, em đã suy nghĩ rất nhiều về những gì anh nói, về những gì chúng ta đã trải qua, và về những gì đang diễn ra giữa chúng ta. Em biết sự im lặng của em đã khiến anh phải bận lòng. Em xin lỗi vì điều đó. Em nghĩ chúng ta cần một cuộc nói chuyện nghiêm túc, thẳng thắn, không phải 60 giây, cũng không phải tin nhắn. Về tất cả mọi thứ... về tương lai của chúng ta."
Cái cảm giác lạnh lẽo của chiếc điện thoại trong tay anh bỗng trở nên vô nghĩa. Anh đọc đi đọc lại tin nhắn, từng chữ, từng câu. "Nghiêm túc, thẳng thắn", "không phải 60 giây, cũng không phải tin nhắn", "về tương lai của chúng ta". Những cụm từ đó như những tảng đá lớn, đổ sập vào tâm trí anh, tạo ra một cơn chấn động mạnh mẽ.
Không phải lời hẹn hò. Không phải một câu trả lời đơn giản "có" hay "không". Mà là một cuộc "nói chuyện thẳng thắn".
Lâm Dịch đứng bật dậy khỏi ghế, động tác mạnh đến nỗi chiếc ghế xoay trượt lùi về phía sau một đoạn. Tay anh vẫn ôm chặt điện thoại, ánh mắt bàng hoàng xen lẫn suy tư. Anh đi đi lại lại trong văn phòng trống, tiếng giày da gõ cộc cộc trên sàn nhà cẩm thạch vang vọng. Điều này còn khó khăn hơn cả việc chờ đợi một tin nhắn "có" hay "không". Nó đòi hỏi anh phải đối mặt, phải mở lòng, phải thảo luận về những điều mà anh vẫn luôn né tránh: cảm xúc, tương lai, sự bất định.
Anh, một kỹ sư phần mềm, người luôn tìm kiếm sự logic và trật tự, giờ đây lại phải đối diện với một cuộc trò chuyện về "tương lai" – một khái niệm mơ hồ, rộng lớn, không có bất kỳ thuật toán hay công thức nào để giải quyết. Điều này khiến anh cảm thấy bối rối. Anh đã nghĩ rằng An Nhiên sẽ đưa ra một quyết định rõ ràng, để anh có thể phân tích, chấp nhận hoặc tìm cách khắc phục. Nhưng cô lại không làm vậy. Cô đẩy quả bóng sang sân anh, yêu cầu một sự tham gia đầy đủ, một sự đối mặt chân thành.
Trong một khoảnh khắc, anh cảm thấy một chút nhẹ nhõm. Cô không từ bỏ anh. Cô muốn nói chuyện. Điều đó có nghĩa là vẫn còn hy vọng. Nhưng rồi, nỗi lo lắng lại ập đến. Cuộc nói chuyện này sẽ như thế nào? Anh sẽ phải nói gì? Liệu anh có thể diễn đạt hết những suy nghĩ, cảm xúc phức tạp của mình mà không bị vướng mắc vào sự lý trí khô khan? Anh đã quá quen với việc xử lý thông tin, chứ không phải xử lý cảm xúc.
Anh tự hỏi, An Nhiên muốn "thẳng thắn" đến mức nào? Liệu cô có nhận ra rằng đối với anh, sự thẳng thắn đôi khi rất khó khăn, đặc biệt là khi nó liên quan đến trái tim? Anh nhớ lại nụ cười lạc quan của cô, ánh mắt dịu dàng và tin vào những điều không cần lý do. Cô mạnh mẽ hơn anh nghĩ. Cô dũng cảm đối mặt với những điều mà anh luôn cố gắng kiểm soát.
"Tương lai của chúng ta." Cụm từ đó cứ lặp đi lặp lại trong đầu anh, mang theo cả sự hứa hẹn và gánh nặng. Nó không còn là những 60 giây ngắn ngủi trong một chiếc thang máy cũ kỹ, nơi mọi thứ đều được bao bọc bởi phép màu. Đây là thực tại, nơi mọi quyết định đều có trọng lượng, nơi mọi cảm xúc đều cần được gọi tên. Anh cảm thấy một sự pha trộn kỳ lạ giữa hy vọng và e ngại. Anh muốn nắm lấy cơ hội này, nhưng cũng sợ hãi những gì nó có thể mang lại.
Anh đi đến cửa sổ, nhìn xuống thành phố đã lên đèn. Những ánh sáng lung linh dưới chân anh dường như đang chờ đợi một điều gì đó. Anh biết, anh không thể lẩn tránh. Đây là bước tiếp theo, một bước quan trọng mà họ phải cùng nhau đi qua. Anh sẽ phải chuẩn bị. Nhưng chuẩn bị như thế nào cho một cuộc nói chuyện về "tương lai" của một mối quan hệ đã bắt đầu từ "60 giây" kỳ diệu? Anh không biết. Và đó là một cảm giác mà anh ghét bỏ nhất, nhưng giờ đây, anh lại phải học cách chấp nhận nó.
***
Tối muộn, quán cà phê 'Mỗi Ngày' vẫn tấp nập khách. Tiếng máy xay cà phê rì rầm, tiếng nhạc jazz nhẹ nhàng quyện vào không gian, tiếng ly tách chạm khẽ và những tiếng nói chuyện nhỏ tạo nên một bầu không khí thư thái, lãng mạn. Mùi cà phê rang xay thơm lừng hòa quyện với hương bánh ngọt mới ra lò, mang đến một cảm giác ấm cúng, dễ chịu. Nhưng đối với Lâm Dịch, bầu không khí đó lại có chút căng thẳng. Anh ngồi đối diện Minh Khang, người bạn thân duy nhất anh có thể chia sẻ những suy tư sâu kín nhất của mình, dù anh thường giấu giếm bằng cách nói bóng gió.
Minh Khang, với vẻ ngoài thân thiện, hay cười, mái tóc hơi rối, đang nhấm nháp ly cà phê của mình, ánh mắt quan sát Lâm Dịch với sự thấu hiểu. Anh biết Lâm Dịch đang có chuyện, bởi vẻ mặt nghiêm nghị thường thấy của anh bạn lại pha lẫn chút bối rối và lo lắng.
"Này, người anh em lý trí, trái tim cậu có ổn không đấy?" Minh Khang phá vỡ sự im lặng bằng câu hỏi quen thuộc, nhưng lần này giọng điệu của anh có chút nhẹ nhàng hơn, không còn vẻ trêu chọc như mọi khi.
Lâm Dịch khuấy ly cà phê đen của mình, ánh mắt đăm chiêu nhìn vào những gợn sóng xoáy tròn trong cốc. Anh không thể giữ kín sự bối rối của mình. Dù không nói thẳng tên An Nhiên, anh cũng không thể kìm nén nhu cầu được chia sẻ.
"Cậu nghĩ sao về một cuộc nói chuyện... thẳng thắn?" Lâm Dịch hỏi, giọng anh trầm hơn bình thường, như đang tự hỏi chính mình. "Không phải kiểu hẹn hò thông thường, mà là về... tương lai."
Minh Khang đặt ly cà phê xuống, nhìn thẳng vào mắt Lâm Dịch. "Thẳng thắn? Về tương lai? Nghe có vẻ... nghiêm trọng đấy." Anh không cười cợt, chỉ đơn thuần nhận xét. "Ý cậu là, một cuộc nói chuyện mà không có những rào cản, không có sự né tránh?"
Lâm Dịch gật đầu chậm rãi, ngón tay anh miết nhẹ vành ly. "Đúng vậy. Một cuộc nói chuyện mà mọi thứ đều phải được gọi tên. Về những điều mà tôi... chúng tôi... vẫn còn mơ hồ."
Minh Khang nhấp một ngụm cà phê, suy nghĩ. "Tương lai là một từ lớn, Lâm Dịch." Anh nói, giọng điệu từ tốn. "Nó chứa đựng rất nhiều điều không chắc chắn, rất nhiều rủi ro. Đặc biệt là khi cậu và 'người đó' đã có một khởi đầu... khác thường." Anh nhấn mạnh từ "khác thường", như muốn nhắc nhở Lâm Dịch về bản chất đặc biệt của mối quan hệ của anh. "Nhưng nếu cả hai đều sẵn sàng đối mặt với những điều đó, đó có thể là một khởi đầu. Một khởi đầu thực sự."
Lâm Dịch thở dài, rồi ngước nhìn Minh Khang, tìm kiếm sự động viên. "Sẵn sàng... tôi không biết. Tôi ghét những điều không kiểm soát được. Và tương lai... đó là thứ không thể kiểm soát nhất."
"Chính vì nó không thể kiểm soát, nên chúng ta mới cần phải nói chuyện về nó," Minh Khang đáp lại, ánh mắt thấu hiểu. "Đôi khi, sự thẳng thắn lại là điều cần thiết nhất. Nó có thể đau đớn, có thể phá vỡ những ảo tưởng đẹp đẽ, nhưng nó cũng là con đường duy nhất để xây dựng một điều gì đó bền vững hơn, chân thật hơn."
Lâm Dịch im lặng, những lời của Minh Khang vang vọng trong tâm trí anh. Xây dựng một điều gì đó bền vững hơn, chân thật hơn. Đó có phải là điều anh thực sự muốn, hay anh vẫn đang níu giữ cái "phép màu" của 60 giây? Anh đã dũng cảm bước ra khỏi vùng an toàn của mình, nhưng liệu anh có đủ dũng khí để đối mặt với tất cả những gì mà thực tại đòi hỏi? Anh đã từng nghĩ rằng "phép màu" sẽ tự động chuyển hóa thành hiện thực, nhưng có vẻ như thực tại đòi hỏi một nỗ lực và sự đối mặt không ngừng nghỉ.
Anh nhớ lại nỗi sợ hãi lớn nhất của mình: mất đi cái "phép màu" đã từng tồn tại giữa họ. Nhưng liệu một cuộc nói chuyện thẳng thắn có thực sự hủy hoại nó, hay nó sẽ định hình lại "phép màu" ấy theo một cách khác, trưởng thành hơn? Minh Khang không thúc ép anh, chỉ lặng lẽ quan sát, như một người bạn tri kỷ hiểu rõ những giằng xé trong lòng anh.
"Điều không cần lý do lại chính là điều quan trọng nhất," Lâm Dịch lặp lại câu nói cũ của Minh Khang, nhưng lần này, giọng anh không còn vẻ hoài nghi của đêm hôm trước. "Nhưng nếu điều đó cần một lý do để tồn tại... thì sao?"
Minh Khang mỉm cười nhẹ. "Vậy thì, hãy tìm lý do đó. Hoặc hãy chấp nhận rằng đôi khi, lý do chính là sự thẳng thắn. Dù kết quả có ra sao, ít nhất cậu sẽ không còn phải sống trong sự im lặng và hoài nghi."
Lâm Dịch hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi cà phê nồng nàn và hơi ấm từ chiếc ly trong tay. Có lẽ, Minh Khang nói đúng. Sự thẳng thắn, dù khó khăn, là điều cần thiết. Anh không còn có thể trốn tránh trong lý trí hay sự chờ đợi vô vọng. Lời đề nghị của An Nhiên, dù nặng nề, cũng là một cánh cửa. Một cánh cửa dẫn đến một "tương lai" chưa xác định, nhưng ít nhất, nó đã được mở ra. Anh sẽ phải bước qua.
Anh ngước nhìn Minh Khang, một tia quyết tâm le lói trong ánh mắt thường ngày vốn chỉ tràn ngập sự logic. "Cảm ơn cậu," anh nói, giọng nói chân thành hơn bao giờ hết. Anh biết, một cuộc nói chuyện quan trọng đang chờ đợi. Và dù anh vẫn còn lo lắng, bối rối và đầy e ngại, anh cũng cảm thấy một tia hy vọng. Hy vọng rằng, dù có phải đối mặt với những sự thật phũ phàng nhất, họ vẫn có thể tìm thấy một định nghĩa mới cho "chỉ cần đủ", một định nghĩa lớn hơn, toàn vẹn hơn, không chỉ gói gọn trong 60 giây của một chiếc thang máy cũ kỹ.
Truyện nguyên tác của Long thiếu, được công bố độc quyền tại truyen.free.