Mỗi ngày chúng ta có 60 giây - Chương 213: Bức Tường Vô Hình Của Nỗi Sợ Hãi
Tiếng “kít” báo hiệu thang máy trở lại trạng thái bình thường vang lên, đột ngột và chói tai trong không gian tĩnh lặng vừa rồi. Thế giới bên ngoài lập tức ùa vào, mang theo tiếng ồn ào của dòng người tan tầm, tiếng cười nói, tiếng bước chân vội vã. Mùi cà phê thoảng nhẹ từ quầy bar ở sảnh hòa lẫn với mùi ẩm mốc của thang máy, tạo nên một sự tương phản đến khó chịu.
Ngay khi cửa thang máy vừa hé mở, Lâm Dịch gần như lao ra ngoài. Anh không hề quay lại nhìn An Nhiên một lần, không một lời chào, không một cái gật đầu. Dáng người cao ráo của anh nhanh chóng hòa vào dòng người đông đúc, bóng lưng khuất dần giữa biển người vội vã. Anh dường như đang chạy trốn, chạy trốn khỏi cô, khỏi những lời cô vừa nói, và có lẽ là chạy trốn khỏi chính cảm xúc đang giằng xé trong lòng mình. Chiếc đồng hồ đeo tay của anh vẫn lấp lánh dưới ánh đèn của sảnh tòa nhà, nhưng giờ đây, nó như một biểu tượng của sự kiểm soát đã mất đi, của một thời gian mà anh không thể nào giữ lại.
An Nhiên vẫn đứng yên trong thang máy, như một bức tượng giữa dòng chảy hối hả của cuộc sống. Cảm giác lạnh lẽo len lỏi trong tim cô, lan tỏa khắp cơ thể, khiến cô run rẩy. Nỗi thất vọng dâng trào như một làn sóng lạnh lẽo, nhấn chìm mọi hy vọng và nỗ lực của cô. Cô nhìn theo bóng lưng Lâm Dịch khuất dần, cảm thấy mình như một người đứng bên bờ vực, tuyệt vọng và đơn độc.
"Anh ấy sợ điều gì đến thế? Anh ấy sợ em, hay sợ chính bản thân anh ấy?" Câu hỏi đó lặp đi lặp lại trong tâm trí cô, day dứt và không lời đáp. Cô đã cố gắng, đã dũng cảm đối mặt, đã gợi lại những ký ức đẹp nhất của họ, nhưng tất cả những gì cô nhận được chỉ là sự im lặng và ánh mắt sợ hãi của anh. Sự im lặng ấy còn đáng sợ hơn bất kỳ lời từ chối nào, bởi vì nó cho thấy một nỗi sợ hãi sâu sắc, một bức tường kiên cố mà cô không biết làm cách nào để phá vỡ.
Dòng người qua lại xô đẩy nhẹ vào An Nhiên, kéo cô trở về với thực tại nghiệt ngã. Cô bước ra khỏi thang máy, từng bước chân nặng nề như đeo chì. Sảnh tòa nhà ồn ào, tấp nập, nhưng An Nhiên lại cảm thấy mình cô đơn hơn bao giờ hết. Cô ngước nhìn lên bảng hiển thị số tầng của chiếc thang máy cũ kỹ vừa đưa cô xuống. Con số "7" vẫn còn sáng, rồi từ từ chuyển động lên các tầng trên, mang theo những con người khác, những câu chuyện khác.
An Nhiên biết, cô không thể cứ mãi chờ đợi, không thể cứ mãi cố gắng phá vỡ một bức tường mà anh không muốn cho phép cô bước vào. Nỗi đau và sự thất vọng đã đạt đến đỉnh điểm, nhưng trong đôi mắt ngấn lệ của cô, một ánh sáng khác bắt đầu bùng lên – ánh sáng của sự quyết liệt. Cô đã chịu đựng đủ rồi. Cô đã cố gắng hết sức mình. Giờ đây, cô cần một hành động dứt khoát, một câu trả lời rõ ràng.
Cô siết chặt bàn tay, cảm nhận từng mạch máu đang đập rộn ràng dưới làn da. Cô sẽ không để mối quan hệ của họ kết thúc trong sự bế tắc và im lặng này. Lâm Dịch có thể sợ hãi, có thể né tránh, nhưng cô sẽ không cho phép anh trốn chạy mãi. Cô sẽ buộc anh phải đối mặt với lựa chọn của mình, đối mặt với tình yêu của họ, và đối mặt với thế giới bên ngoài 60 giây. An Nhiên hít một hơi thật sâu, nuốt xuống nỗi đau và sự tuyệt vọng, ánh mắt cô ánh lên một tia lửa kiên cường. Cô sẽ không để mọi thứ kết thúc ở đây. Cô sẽ không để anh quyết định mọi thứ trong im lặng. Cô sẽ là người đặt ra câu hỏi cuối cùng.
***
Đêm đã về khuya, thành phố chìm trong một tấm màn lụa đen huyền ảo, điểm xuyết bởi hàng triệu vì sao nhân tạo từ ánh đèn cao ốc. Trong căn hộ của Lâm Dịch, không gian yên tĩnh đến lạ lùng, chỉ có tiếng máy lạnh rì rầm như một hơi thở đều đặn và tiếng còi xe vọng lại từ xa, yếu ớt đến nỗi gần như bị nuốt chửng bởi sự tĩnh mịch. Ánh đèn vàng ấm áp từ chiếc đèn đọc sách trên bàn làm việc không thể xua đi cái lạnh lẽo đang bao trùm lấy trái tim anh. Anh tháo cặp kính gọng kim loại mỏng ra, đặt nhẹ lên cuốn sách đang đọc dở, rồi day day thái dương. Đầu anh đau nhức, không phải vì công việc, mà vì những suy nghĩ hỗn độn đang giằng xé bên trong.
Ánh mắt thất vọng của An Nhiên, hình ảnh cuối cùng của cô trong chiếc thang máy cũ kỹ, cứ hiển hiện rõ mồn một trong tâm trí anh. Nó như một vết cứa, khiến anh cảm thấy tội lỗi và day dứt khôn nguôi. Lâm Dịch tự hỏi: "Mình đang làm gì vậy? Tại sao lại sợ hãi đến thế?". Câu hỏi ấy cứ xoáy sâu vào tâm can, lặp đi lặp lại như một lời buộc tội không ngừng nghỉ. Anh vốn là người của logic, của sự kiểm soát và trật tự. Mọi khía cạnh trong cuộc sống của anh đều được sắp xếp gọn gàng, có kế hoạch, có dự liệu. Nhưng An Nhiên, và đặc biệt là những "60 giây" kỳ diệu ấy, lại là một ngoại lệ hoàn toàn. Đó là một điều không cần lý do, một phép màu bất ngờ xuất hiện và đảo lộn mọi quy tắc anh từng biết.
Nỗi sợ hãi lớn nhất của anh không chỉ là sự thay đổi, mà là mất đi sự kỳ diệu ấy. Nếu bước ra khỏi vùng an toàn của 60 giây, nếu tình yêu của họ phải đối mặt với thế giới bên ngoài, liệu nó có còn giữ được vẻ đẹp thuần khiết, không chút vướng bận như thuở ban đầu? Anh sợ rằng những bộn bề của cuộc sống, những áp lực vô hình, những kỳ vọng không tên sẽ biến phép màu thành gánh nặng, biến tình yêu thành một trách nhiệm nặng nề mà anh không thể kiểm soát. Anh sợ sự đổ vỡ, sợ nhìn thấy một An Nhiên không còn nụ cười lạc quan, một An Nhiên bị tổn thương vì anh. Liệu có phải anh đang bảo vệ cô ấy, hay chỉ là trốn chạy chính mình? Lý trí anh cố gắng trấn an rằng đây là cách tốt nhất, rằng anh đang tránh cho cả hai một tương lai đầy bất định và đau khổ. Nhưng cảm xúc, một dòng chảy mãnh liệt mà anh luôn cố gắng kìm nén, lại gào thét rằng anh đang là một kẻ hèn nhát.
Chiếc đồng hồ đeo tay, biểu tượng của thời gian và sự chính xác mà anh luôn tin tưởng, vẫn nằm im lìm trên mặt bàn. Anh nhìn nó, từng nhịp kim giây trôi qua đều đặn, không ngừng nghỉ, nhắc nhở anh về một thực tại phũ phàng: thời gian không ngưng lại. Những 60 giây quý giá kia cũng sắp sửa biến mất. "Nếu 60 giây kết thúc, liệu chúng ta có còn là 'chúng ta' không?" Câu hỏi này ám ảnh anh, khoét sâu vào nỗi lo sợ về một sự mất mát không thể bù đắp. Anh không biết phải định nghĩa mối quan hệ này ra sao ngoài những khoảnh khắc ngắn ngủi ấy. Liệu có đủ mạnh mẽ để tồn tại trong cái thế giới đầy hối hả và vô thường ngoài kia?
Lâm Dịch đứng dậy, tấm lưng cao ráo hơi khom xuống, bước đến ban công. Cánh cửa kính trượt mở ra, mang theo luồng gió đêm mát lạnh thoảng mùi ẩm ướt của cây cỏ và chút khói bụi mờ nhạt của thành phố. Anh vịn tay vào lan can kim loại lạnh lẽo, nhìn xuống biển đèn lấp lánh bên dưới. Những tòa nhà cao tầng chọc trời, những con đường đông đúc xe cộ như những dòng sông ánh sáng cuộn chảy không ngừng. Giữa cái vũ trụ rộng lớn và hối hả ấy, anh cảm thấy mình thật nhỏ bé và lạc lõng. Một cảm giác cô đơn tột cùng xâm chiếm lấy anh, ngay cả khi anh đang cố gắng lý giải mọi thứ bằng lý trí lạnh lùng nhất.
Anh nhớ lại nụ cười của An Nhiên, nhớ cách cô ấy phá vỡ sự im lặng của anh bằng những câu hỏi đơn giản, nhớ ánh mắt cô ấy lấp lánh niềm tin vào những điều không cần lý do. Tất cả những điều đó đã từng là ánh sáng trong thế giới xám xịt của anh. Nhưng giờ đây, anh lại chính là người đang dập tắt ánh sáng ấy. Guồng quay của cuộc sống bên ngoài ban công dường như đang chế giễu sự do dự của anh. Mọi thứ đều chuyển động, chỉ có anh là đang đứng yên, mắc kẹt giữa nỗi sợ hãi và sự dằn vặt. Anh hít một hơi thật sâu, cố gắng nạp đầy lồng ngực bằng luồng không khí lạnh lẽo, nhưng trái tim anh vẫn không ngừng thắt lại. Lâm Dịch biết mình đang làm cô ấy tổn thương, nhưng anh không biết làm thế nào để dừng lại. Hay đúng hơn, anh không dám. Nỗi sợ hãi về một tương lai không kiểm soát được đã đóng băng mọi hành động của anh, biến anh thành một bức tượng đá giữa dòng đời chảy xiết. Anh ước gì có một công thức, một thuật toán để giải quyết bài toán cảm xúc này, nhưng thực tế, tình yêu không có một đáp án duy nhất, và điều đó khiến một người như anh cảm thấy bất lực hơn bao giờ hết.
***
Chiều hôm sau, sảnh tòa nhà văn phòng Thiên Hà vẫn ồn ào và tấp nập như mọi ngày. Tiếng bước chân, tiếng điện thoại, tiếng cười nói hòa lẫn vào nhau, tạo nên một bản giao hưởng của sự hối hả nơi đô thị. Ánh sáng vàng nhạt từ những chùm đèn pha lê trên cao rọi xuống sàn đá cẩm thạch bóng loáng, phản chiếu những bóng người vội vã. Mùi cà phê từ quầy bar thoang thoảng xen lẫn mùi hương đặc trưng của nước lau sàn, tạo nên một sự pha trộn quen thuộc của chốn công sở.
An Nhiên đứng chờ chiếc thang máy cũ kỹ ở góc sảnh, lòng cô vừa nặng trĩu những suy nghĩ từ đêm qua, vừa có một chút hy vọng mong manh. Cô tự nhủ, có lẽ hôm nay mọi thứ sẽ khác. Có lẽ anh sẽ nhận ra, sẽ nói gì đó. Cô đã quyết tâm, nhưng vẫn muốn cho anh một cơ hội cuối cùng để lên tiếng trước. Cô vuốt nhẹ mái tóc dài màu nâu hạt dẻ, cố gắng giữ cho mình vẻ ngoài bình tĩnh nhất có thể.
Đúng lúc đó, từ phía cửa ra vào, dáng người cao ráo quen thuộc của Lâm Dịch xuất hiện. Anh mặc chiếc áo sơ mi trắng được là phẳng phiu, quần tây và giày da bóng loáng, vẫn vẻ ngoài chỉnh tề và nghiêm nghị thường thấy. Trái tim An Nhiên đập mạnh hơn một nhịp. Ánh mắt họ chạm nhau trong tích tắc. Một khoảnh khắc ngắn ngủi, nhưng đủ để An Nhiên thấy được sự do dự, thậm chí là hoảng loạn thoáng qua trong đôi mắt sắc bén của anh. Cô giữ ánh nhìn đó, một nụ cười nhẹ vừa kịp nở trên môi, chờ đợi một phản ứng từ anh, một tín hiệu dù là nhỏ nhất.
Nhưng thay vì bước về phía thang máy, Lâm Dịch đột ngột dừng lại. Anh không hề nở nụ cười đáp lại hay gật đầu chào hỏi. Ngay lập tức, anh rút chiếc điện thoại thông minh ra khỏi túi quần, đưa lên tai một cách đầy kịch tính. Giọng nói trầm đều của anh vang lên, đủ lớn để An Nhiên có thể nghe thấy dù anh đang cố giữ vẻ tự nhiên nhất có thể.
"Vâng, sếp Trần Tuấn, tôi đang xuống ngay đây. Có việc gấp cần giải quyết sao ạ?"
An Nhiên đứng sững lại, nụ cười trên môi cô cứng đờ. Cô nhìn anh chằm chằm, không thể tin vào mắt mình. Lâm Dịch không hề đợi cô trả lời hay có bất kỳ phản ứng nào. Anh lập tức rẽ nhanh sang hướng ngược lại, bước vội vã về phía thang máy dành cho nhân viên nội bộ, nơi ít người qua lại hơn. Anh dường như đang chạy trốn, chạy trốn một cách rõ ràng và cố tình. Bóng lưng anh khuất dần giữa dòng người đông đúc, mang theo cả chút hy vọng cuối cùng của An Nhiên.
Cảm giác như một gáo nước lạnh tạt thẳng vào mặt. Không, không phải một gáo nước, mà là một tảng băng trôi khổng lồ, nhấn chìm cô vào sự lạnh lẽo và tuyệt vọng. Anh ấy... đang né tránh mình thật sao? Câu hỏi nội tâm của cô vang vọng, giờ đây không còn là một nghi vấn mà là một sự xác nhận đau đớn. Nỗi đau và sự tổn thương dâng trào, khiến lồng ngực cô thắt lại. Cô đã cố gắng đến thế, đã dũng cảm đến thế, nhưng đổi lại chỉ là sự hờ hững và một màn kịch vụng về.
Tiếng "ting" báo hiệu thang máy cũ kỹ đã đến tầng trệt, cửa mở ra. An Nhiên từ từ bước vào, cảm thấy một sự trống rỗng bao trùm. Cô đơn độc trong không gian chật hẹp, quen thuộc. Hôm nay, 60 giây không còn là phép màu, không còn là thế giới riêng của họ. Nó chỉ là một chiếc hộp kim loại lạnh lẽo, đưa cô lên tầng 7 trong sự im lặng đáng sợ. Cô nhìn lên Thông báo thay mới thang máy được dán ngay cạnh bảng điều khiển. Dòng chữ in đậm, rõ ràng, dường như đang chế giễu sự cố gắng của cô: "Thông báo thay mới thang máy... thời gian dự kiến...". Mỗi chữ cái đều như một nhát dao cứa vào trái tim An Nhiên. Sự hữu hạn của những khoảnh khắc này, của mối quan hệ này, chưa bao giờ trở nên rõ ràng và phũ phàng đến thế.
Thời gian ngưng lại, nhưng không phải vì phép màu, mà vì chính cô đang đông cứng trong sự thất vọng. Thế giới bên ngoài vẫn hóa đá, nhưng cô không còn cảm nhận được sự đặc biệt, sự thiêng liêng như trước. Chỉ còn lại một mình cô, giữa sự tĩnh lặng đáng sợ, đối diện với một tương lai mờ mịt. Nỗi đau này, cô đã không ngờ tới. Cô đã chuẩn bị tinh thần cho một cuộc đối thoại khó khăn, cho một lời từ chối thẳng thắn, nhưng không phải cho sự né tránh hèn nhát này. Nó còn đau đớn hơn gấp bội phần. Cô nhận ra, Lâm Dịch không chỉ sợ hãi, mà còn đang cố tình đẩy cô ra xa, xây lên một bức tường vô hình giữa hai người. Và điều đó, cô không thể chấp nhận được.
An Nhiên hít một hơi thật sâu, cố gắng đẩy lùi dòng nước mắt đang chực trào. Cô ngước nhìn lên trần thang máy, ánh mắt kiên định dần thay thế sự tổn thương. Đúng, cô đã tổn thương. Nhưng cô sẽ không để nó đánh bại mình. Nếu anh không dám đối mặt, cô sẽ buộc anh phải làm điều đó. Sự kiên nhẫn của cô đã cạn kiệt.
***
Mưa rơi tí tách bên ngoài cửa sổ, những giọt nước đọng trên tấm kính phản chiếu ánh đèn đường lờ mờ, tạo nên một khung cảnh u buồn. An Nhiên trở về căn hộ của mình, cảm giác bị bỏ rơi và tổn thương ngập tràn đến mức cô gần như không thể thở được. Cô cởi chiếc áo khoác ẩm ướt, vắt lên ghế, rồi chậm rãi bước đến bên cửa sổ phòng khách. Mùi hoa nhài thoang thoảng từ ban công, nơi cô trồng vài chậu cây nhỏ, không đủ sức xoa dịu tâm hồn đang rối bời của cô.
Cô ngồi xuống sàn gỗ lạnh lẽo, tựa lưng vào thành cửa sổ, đôi mắt dõi theo những giọt mưa đang thi nhau trượt dài trên tấm kính. Mỗi giọt mưa như một giọt nước mắt vô hình đang rơi xuống từ bầu trời, hòa cùng nỗi buồn sâu thẳm trong lòng cô. Sự né tránh của Lâm Dịch hôm nay như một cú đánh mạnh vào niềm tin và sự lạc quan cố hữu của cô. Cô đã luôn tin vào những điều không cần lý do, tin vào phép màu của 60 giây, tin vào tình yêu mà họ đã xây dựng trong không gian nhỏ bé ấy. Nhưng giờ đây, anh lại chính là người đang phủ nhận tất cả.
"Anh Dịch, em đã cho anh đủ thời gian rồi." Cô tự nhủ, giọng nói khẽ khàng như một lời thì thầm trong màn đêm. "Em đã kiên nhẫn, đã cố gắng hiểu, đã luôn đặt mình vào vị trí của anh. Nhưng em không thể để mình trôi dạt mãi trong sự do dự của anh." Nỗi thất vọng đã dần chuyển hóa thành sự tức giận, một ngọn lửa nhỏ đang bùng cháy trong lòng cô. Cô không tức giận vì anh không yêu cô, mà tức giận vì anh không dám đối mặt với chính cảm xúc của mình, không dám đối mặt với cô, không dám đối mặt với một tương lai mà họ có thể cùng nhau xây dựng.
Cô nhớ lại ánh mắt sợ hãi của anh, cái cách anh vội vã rời đi, cái giọng nói giả vờ gọi điện thoại. Tất cả những hành động đó, đối với An Nhiên, không phải là sự bảo vệ, mà là sự hèn nhát. Anh đang trốn chạy, và cô không thể cứ mãi đứng nhìn. Cô đã cố gắng gợi lại những kỷ niệm đẹp, những khoảnh khắc chỉ thuộc về hai người trong 60 giây. Cô đã đặt hy vọng vào những điều nhỏ bé ấy, tin rằng chúng đủ mạnh mẽ để kéo anh ra khỏi vỏ bọc của lý trí. Nhưng anh đã hoàn toàn phớt lờ.
Đã đến lúc cô phải chủ động. Cô không thể cứ mãi chờ đợi anh vượt qua nỗi sợ hãi của mình. Nếu anh không thể bước ra khỏi vùng an toàn, cô sẽ là người kéo anh ra. Dù cho điều đó có đau đớn đến nhường nào, dù cho kết quả có ra sao, cô cũng cần một câu trả lời rõ ràng, dứt khoát. Cô không thể sống mãi trong sự lấp lửng và nghi ngờ này.
An Nhiên từ từ đứng dậy. Cô bước về phía bàn làm việc nhỏ nhắn của mình, nơi chiếc Cuốn sổ nhỏ và cây bút vẫn nằm gọn gàng. Đây là nơi cô đã ghi lại những dòng cảm xúc của mình, những suy nghĩ về anh, về 60 giây kỳ diệu. Cô mở cuốn sổ ra, lật đến một trang giấy còn trống tinh tươm. Ánh sáng vàng dịu từ chiếc đèn bàn rọi xuống, làm nổi bật những đường kẻ mờ nhạt trên trang giấy trắng.
Cô cầm cây bút trong tay, cảm nhận sự lạnh lẽo của vỏ bút và sự chắc chắn của ngòi. Bàn tay cô, vốn dĩ mềm mại và uyển chuyển, giờ đây lại siết chặt một cách kiên định. Cô hít một hơi thật sâu, nhắm mắt lại, cảm nhận nhịp đập mạnh mẽ của trái tim. Khi cô mở mắt ra, ánh nhìn đã hoàn toàn thay đổi. Không còn sự tổn thương hay thất vọng, thay vào đó là một tia lửa kiên cường, một sự quyết liệt lạnh lẽo.
Ngón tay cô bắt đầu di chuyển trên trang giấy, từng nét chữ một hiện ra rõ ràng, mạnh mẽ, khác hẳn với những dòng tâm sự nhẹ nhàng trước đây. Cô không viết một câu hỏi đơn thuần. Đó là một lời tuyên bố, một thách thức, một sự đòi hỏi. Từng nét bút đều mang theo sức nặng của sự chịu đựng, của nỗi đau, và trên hết là của sự quyết tâm không lay chuyển. Cô viết không ngừng nghỉ, không một chút do dự, như thể những lời đó đã được nung nấu trong lòng cô từ rất lâu rồi.
Khi hoàn thành, cô dừng lại, nhìn vào dòng chữ cuối cùng. Nó không phải là một lời cầu xin, mà là một yêu cầu thẳng thắn, không khoan nhượng. Cô khép cuốn sổ lại một cách dứt khoát, tiếng "cạch" nhỏ vang lên trong căn phòng tĩnh lặng. Cô đặt cuốn sổ lên bàn, ngay ngắn và trang trọng, như một bản án đã được tuyên. Ánh mắt cô một lần nữa nhìn ra màn mưa đêm, nơi những giọt nước vẫn không ngừng rơi. Nhưng giờ đây, cô không còn cảm thấy cô đơn hay tuyệt vọng nữa. Thay vào đó, trong ánh mắt cô lóe lên một tia sáng của sự tự chủ, của một người đã sẵn sàng đối mặt với mọi thứ, bất kể kết quả ra sao.
Lâm Dịch có thể sợ hãi điều không cần lý do, có thể né tránh thế giới bên ngoài 60 giây, nhưng An Nhiên sẽ không cho phép anh trốn chạy mãi. Cô sẽ buộc anh phải đưa ra lựa chọn, bởi vì cô biết, đôi khi, chỉ cần đủ dũng khí để đối mặt, mọi thứ sẽ trở nên rõ ràng. Và cô, đã đủ dũng cảm rồi.
Tác phẩm này là sáng tác độc quyền của Long thiếu trên nền tảng truyen.free.