Mỗi ngày chúng ta có 60 giây - Chương 214: Lời Nhắc Nhở Dịu Dàng Giữa Giằng Xé
An Nhiên ngồi bên cửa sổ trong căn hộ của mình, ánh chiều tà hắt qua khung kính, nhuộm vàng những vệt bụi lấp lánh trong không khí. Căn phòng nhỏ bé, vốn luôn là nơi trú ẩn an yên của cô, giờ đây lại mang một vẻ tĩnh lặng đầy suy tư. Cô lật giở từng trang cuốn sổ nhỏ, cảm nhận từng nét mực đã khô in hằn trên giấy, như những dấu vết của thời gian và cảm xúc. Đêm qua, sau cơn mưa, sau cái ánh mắt sợ hãi và sự né tránh của Lâm Dịch, cô đã viết. Viết không ngừng nghỉ, viết như trút hết nỗi lòng, viết để tự tìm cho mình một lối đi.
Những dòng chữ ấy, giờ đây khi đọc lại, không còn mang sự giận dỗi hay tuyệt vọng, mà thay vào đó là sự kiên định đến sắt đá. Cô đã từng là người tin vào những điều không cần lý do, tin vào sự diệu kỳ của số phận, tin vào một tình yêu được dệt nên từ những khoảnh khắc vụt qua. Nhưng giờ đây, niềm tin ấy đã được tôi luyện qua nỗi đau và sự chờ đợi, trở thành một sức mạnh lặng lẽ, bền bỉ. Cô khẽ vuốt ve trang giấy, nơi cô đã ghi lại quyết tâm của mình. "Em không thể để mình trôi dạt mãi trong sự do dự của anh," dòng chữ ấy như một lời nhắc nhở, một lời thề với chính bản thân.
An Nhiên hít một hơi thật sâu, cố gắng trấn an nhịp đập nhanh của trái tim. Cô nhắm mắt lại, hình dung về cuộc đối thoại sắp tới. Nó sẽ không dễ dàng. Lâm Dịch, với bản chất lý trí và nỗi sợ hãi cố hữu, sẽ không dễ dàng mở lòng. Nhưng cô biết, cô phải làm. Cô không thể cứ mãi đứng nhìn anh trốn chạy khỏi chính cảm xúc của mình, trốn chạy khỏi một tương lai mà họ có thể có. Cô đã cho anh đủ thời gian, đủ không gian, đủ sự kiên nhẫn. Giờ là lúc cô cần một câu trả lời. Cô không đòi hỏi một lời khẳng định tình yêu vội vã, nhưng cô cần anh đối mặt. Cô cần anh nhìn thẳng vào sự thật rằng 60 giây của họ sắp kết thúc, và thế giới bên ngoài đang chờ đợi.
Ánh mắt cô dừng lại ở một câu hỏi cô đã viết: "Nếu không còn những 60 giây này... anh có bao giờ nghĩ đến chuyện chúng ta sẽ thế nào không?" Câu hỏi này không phải là một lời buộc tội, mà là một lời gợi mở, một cánh cửa cô muốn anh bước qua. Cô biết anh sợ hãi, cô cảm nhận được sự giằng xé trong anh. Nỗi sợ mất đi cái "phép màu" độc nhất vô nhị ấy, nỗi sợ phải đối mặt với một tình yêu không còn được che chở bởi bức tường thời gian đứng yên. Nhưng cô cũng tin rằng, bên trong con người lý trí ấy, vẫn có một trái tim đang rung động, đang khao khát một điều gì đó thực sự, một điều gì đó vượt ra ngoài giới hạn 60 giây.
Cô đặt cuốn sổ xuống, đặt cây bút chì lên trên, ngay ngắn và trang trọng như một lời tuyên ngôn. Bàn tay cô khẽ siết chặt, cảm nhận sự lạnh lẽo của vỏ bút và sự chắc chắn của ngòi. Ngày hôm nay, cô sẽ không còn là An Nhiên chờ đợi, An Nhiên thấu hiểu một cách bị động nữa. Cô sẽ là An Nhiên chủ động, An Nhiên kiên quyết. Dù kết quả có ra sao, cô cũng sẽ đối mặt. Cô đã "chỉ cần đủ" dũng khí để làm điều đó.
Một làn gió nhẹ lùa qua khung cửa sổ, làm lay động những sợi tóc mai của cô. An Nhiên đứng dậy, chỉnh lại chiếc váy màu xanh dương nhạt, thứ trang phục cô thường chọn khi muốn cảm thấy mình vững vàng và tự tin. Cô nhìn vào gương, đôi mắt to tròn long lanh của cô giờ đây không còn vẻ mơ màng thường thấy, mà ánh lên một tia sáng kiên cường, như ngọn lửa vẫn cháy âm ỉ sau cơn bão. Mái tóc nâu hạt dẻ buông xõa tự nhiên, tôn lên vẻ thanh thoát của khuôn mặt trái xoan. Cô hít thêm một hơi thật sâu, cảm nhận lồng ngực căng tràn khí.
Từng bước chân cô rời khỏi căn hộ, mang theo một sự quyết đoán lạ lùng. Cô không biết cuộc gặp gỡ này sẽ đi đến đâu, không biết Lâm Dịch sẽ phản ứng thế nào. Nhưng cô biết, cô không thể tiếp tục sống trong sự lấp lửng. 60 giây cuối cùng của họ đang đến gần, và cô cần một câu trả lời, không chỉ cho riêng mình mà còn cho cả những điều không cần lý do mà cô vẫn hằng tin tưởng. Cô bước ra khỏi căn hộ, đóng cửa lại. Tiếng cửa khép lại vang lên khô khốc trong hành lang vắng vẻ, như một lời kết thúc cho một giai đoạn, và mở ra một chương mới đầy bất định.
***
Đúng 18 giờ 29 phút, An Nhiên đã đứng trước cửa thang máy cũ kỹ. Trái tim cô đập thình thịch trong lồng ngực, không phải vì sợ hãi, mà vì một sự hồi hộp xen lẫn quyết tâm. Cô hít thở sâu, cố gắng làm dịu đi những cảm xúc đang cuộn trào bên trong. Cô biết Lâm Dịch sẽ ở đó. Anh luôn đúng giờ, luôn tuân thủ lịch trình chính xác của mình, ngay cả khi anh đang cố gắng né tránh cô.
Cánh cửa thang máy từ từ mở ra với tiếng "kít" quen thuộc, như một cánh cổng dẫn vào một thế giới khác. Bên trong, Lâm Dịch đã đứng đó. Anh vẫn giữ nguyên vẻ ngoài chỉnh tề thường lệ: áo sơ mi trắng được là phẳng phiu, quần tây, và đôi giày da bóng loáng. Nhưng cái vẻ ngoài hoàn hảo ấy không thể che giấu được sự căng thẳng đang hiện rõ trên khuôn mặt anh. Đôi mắt anh, ẩn sau cặp kính gọng kim loại mỏng, không nhìn thẳng vào cô như mọi khi, mà lướt qua một cách vội vã, rồi cụp xuống chiếc đồng hồ đeo tay. Anh siết chặt tay, ngón cái miết nhẹ lên mặt đồng hồ, một thói quen anh thường làm khi bối rối hoặc cần tìm kiếm sự kiểm soát.
An Nhiên bước vào, không nở nụ cười rạng rỡ như mọi khi. Thay vào đó là một vẻ mặt điềm tĩnh, pha chút lo lắng nhưng cũng rất kiên định. Cô cảm nhận được sự im lặng nặng nề bao trùm không gian nhỏ bé này ngay cả trước khi thời gian thực sự ngưng đọng. Mùi kim loại cũ, mùi ẩm mốc đặc trưng của chiếc thang máy hòa lẫn với không khí căng thẳng, tạo nên một bầu không khí ngột ngạt đến khó thở. Tiếng quạt thông gió rì rì trên trần, thường ngày là một âm thanh nền quen thuộc, giờ đây lại nghe như tiếng vọng của sự cô độc.
Khi thang máy đi qua tầng 7, một cảm giác quen thuộc ập đến. Thế giới bên ngoài hóa đá. Tiếng ồn ào của văn phòng biến mất, mọi chuyển động dừng lại. Chỉ còn lại hai người họ, và 60 giây thuộc về riêng họ. Nhưng lần này, 60 giây không còn là một món quà diệu kỳ, mà là một gánh nặng.
An Nhiên tiến lại gần Lâm Dịch hơn một chút, đủ để anh cảm nhận được sự hiện diện của cô, nhưng cũng đủ để không gây áp lực quá lớn. Cô nhìn thẳng vào ánh mắt đang cố gắng tránh né của anh. "Em biết anh đang sợ hãi, Lâm Dịch," cô bắt đầu, giọng nói nhẹ nhàng nhưng rõ ràng, không một chút trách móc. "Em cũng thế." Lời nói của cô như một viên đá nhỏ rơi vào mặt hồ phẳng lặng, tạo nên những gợn sóng lăn tăn trong ánh mắt Lâm Dịch. Anh khẽ giật mình, nhưng vẫn không ngẩng đầu lên. Sự giằng xé hiện rõ trên khuôn mặt anh, đôi lông mày khẽ cau lại, bờ môi mím chặt.
An Nhiên hiểu rằng anh đang vật lộn. Cô biết anh không phải là người cố tình làm tổn thương cô, mà anh đang cố gắng bảo vệ chính mình khỏi một điều gì đó anh không thể gọi tên. "Nhưng anh có nghĩ rằng, đôi khi, những điều ta sợ mất đi lại chính là thứ ta cần nắm giữ nhất không?" cô hỏi tiếp, giọng điệu trầm lắng, mang theo một chút triết lý. Cô không mong đợi một câu trả lời ngay lập tức. Cô chỉ muốn gieo vào lòng anh một hạt mầm suy nghĩ, một câu hỏi mà anh sẽ phải tự tìm câu trả lời.
Lâm Dịch vẫn im lặng, nhưng bàn tay anh siết chặt hơn nữa, những khớp ngón tay trắng bệch. Anh nhìn xuống sàn thang máy, nơi hình ảnh phản chiếu mờ ảo của hai người họ hòa vào nhau. Trong thế giới đứng yên này, anh không thể trốn chạy. Anh không thể viện cớ công việc, không thể giả vờ gọi điện thoại. Anh bị mắc kẹt, không chỉ trong không gian 60 giây, mà còn trong chính những cảm xúc hỗn loạn của mình. Anh cảm nhận được sự thấu hiểu dịu dàng từ An Nhiên, và điều đó càng khiến anh cảm thấy tội lỗi hơn vì sự né tránh của mình. Anh ghét cảm giác mất kiểm soát, ghét những điều không thể định nghĩa rõ ràng. Và tình cảm giữa họ, được sinh ra từ một phép màu, lại càng nằm ngoài mọi lý trí mà anh có thể hiểu.
An Nhiên không đợi anh trả lời. Cô biết anh cần thời gian để xử lý. Cô tiếp tục, giọng nói nhỏ hơn một chút, nhưng vẫn đầy kiên định. "Nếu không còn những 60 giây này... anh có bao giờ nghĩ đến chuyện chúng ta sẽ thế nào không?" Câu hỏi này không chỉ là về họ, mà còn là về tương lai, về một thực tại không có phép màu. Cô nhắc nhở anh về thông báo thay thang máy, về thời hạn không thể đảo ngược. Mỗi từ cô nói ra đều mang theo sức nặng của sự thật, của thời gian đang dần cạn.
Trong khoảnh khắc đó, ánh mắt Lâm Dịch cuối cùng cũng từ từ ngẩng lên, chạm vào ánh mắt cô. Trong đôi mắt sâu thẳm của anh, An Nhiên nhìn thấy một sự giằng xé mãnh liệt. Có nỗi sợ hãi cố hữu, sự lo lắng về những điều không cần lý do mà cô tin, nhưng cũng có một tia sáng, một sự bối rối, một khao khát tiềm ẩn mà anh chưa từng dám thừa nhận. Anh muốn nói điều gì đó, bờ môi anh khẽ mấp máy, nhưng rồi lại mím chặt. Anh không thể tìm thấy lời nào, không thể đưa ra một câu trả lời nào có thể xoa dịu nỗi sợ hãi của chính mình, hay đáp lại sự kiên định của cô.
An Nhiên không ép buộc anh. Cô chỉ đứng đó, lặng lẽ nhìn anh, để anh tự vật lộn với những suy nghĩ của mình. Cô biết rằng, đôi khi, sự im lặng còn đáng sợ hơn mọi lời nói. Và trong 60 giây đang trôi chậm chạp này, sự im lặng ấy trở thành một bức tường vô hình, nhưng cũng là một không gian để cả hai tự đối diện với chính mình. Cô muốn anh tự mình đưa ra lựa chọn, tự mình bước ra khỏi vỏ bọc lý trí. Cô tin rằng, dù anh có sợ hãi đến đâu, thì sự thật vẫn là sự thật, và tình cảm của họ, dù mong manh, cũng là thật.
Cô không biết liệu anh có hiểu được ý nghĩa sâu xa trong câu hỏi của cô không, liệu anh có nhận ra rằng cô đang cố gắng kéo anh ra khỏi vùng an toàn của anh không. Cô chỉ biết, cô đã nói ra điều cần nói. Phần còn lại, thuộc về anh. Ánh sáng vàng nhạt từ đèn thang máy hắt xuống, làm nổi bật những đường nét căng thẳng trên khuôn mặt anh và vẻ kiên định trên khuôn mặt cô. 60 giây, tưởng chừng như dài vô tận, nhưng cũng sắp kết thúc.
***
Tiếng "kít" một lần nữa vang lên, và cửa thang máy từ từ mở ra. Thế giới bên ngoài tràn vào, ồn ào và hối hả như mọi khi. Lâm Dịch như bừng tỉnh khỏi một giấc mộng. Anh gần như ngay lập tức quay lưng lại, bước nhanh ra khỏi thang máy, gần như lướt qua An Nhiên mà không nói một lời, không một cái nhìn cuối cùng. Bóng lưng anh cao gầy, vội vã hòa vào dòng người đông đúc trong sảnh tòa nhà văn phòng Thiên Hà. Anh đi nhanh đến nỗi dường như muốn thoát khỏi không gian vừa rồi, muốn thoát khỏi những lời nói của cô, muốn thoát khỏi chính nỗi sợ hãi đang bủa vây mình.
An Nhiên đứng lại một chút, nhìn theo bóng lưng anh khuất dần sau dòng người. Một cảm giác hụt hẫng nhẹ nhàng lan tỏa trong lồng ngực cô. Cô đã chuẩn bị tinh thần cho một sự phản ứng, một cuộc đối thoại, nhưng sự im lặng và hành động vội vã của anh vẫn khiến cô có chút thất vọng. Tiếng bước chân vội vã, tiếng điện thoại reo vang, tiếng người nói chuyện rộn ràng trong sảnh lớn, tất cả như muốn nhấn chìm những cảm xúc vừa nảy sinh trong 60 giây ngắn ngủi kia.
Cô thở dài, một tiếng thở dài nhẹ nhõm nhưng cũng đầy suy tư. Cô biết, cô không thể ép buộc anh. Con người lý trí như Lâm Dịch cần thời gian để xử lý, để chấp nhận những điều không thể kiểm soát. Nhưng cô cũng nhận ra một điều. Dù anh không nói gì, dù anh đã vội vã rời đi, thì ánh mắt giằng xé của anh vẫn in đậm trong tâm trí cô. Cái cách anh siết chặt bàn tay, cái cách bờ môi anh mấp máy. Đó không phải là sự thờ ơ. Đó là sự đấu tranh. Và điều đó, đối với An Nhiên, là một tia hy vọng mong manh, nhưng đủ để cô tiếp tục.
Cô không cần một câu trả lời ngay lập tức. Cô cần anh suy nghĩ. Cô cần anh đối mặt với câu hỏi mà cô đã đặt ra, với sự thật rằng "phép màu 60 giây" của họ sắp biến mất. Cô biết, lời nói của mình ít nhất đã chạm đến anh, dù anh chưa thể phản ứng. Nó đã gieo một hạt mầm trong tâm trí anh, và cô tin rằng hạt mầm ấy sẽ nảy nở.
An Nhiên bước ra khỏi thang máy, hòa vào dòng người hối hả. Cô không còn cảm thấy sự cô đơn hay tuyệt vọng như đêm qua. Thay vào đó, trong ánh mắt cô là một tia sáng của sự kiên định. Cô đã sẵn sàng đối mặt với mọi thứ, bất kể kết quả ra sao. Cô đã đủ dũng cảm để đặt câu hỏi, và giờ cô sẽ đủ dũng cảm để chờ đợi câu trả lời. Cô biết rằng, đôi khi, chỉ cần đủ dũng khí để đối mặt, mọi thứ sẽ trở nên rõ ràng. Và cô, đã đủ dũng cảm rồi.
Cô ngẩng đầu lên, nhìn về phía bảng thông báo thay thế thang máy vẫn còn dán ở góc sảnh. Dòng chữ đỏ chói mắt nhắc nhở về thời gian không còn nhiều. Mỗi giây trôi qua, mỗi ngày trôi qua, đều là một bước gần hơn đến khoảnh khắc cuối cùng của 60 giây diệu kỳ. Nhưng An Nhiên không sợ hãi. Cô tin rằng, dù thế giới bên ngoài có hối hả đến đâu, dù thời gian có trôi đi nhanh đến mấy, thì tình cảm của họ, nếu nó là thật, sẽ "chỉ cần đủ" để vượt qua mọi rào cản. Cô mỉm cười nhẹ nhàng, một nụ cười đầy tự tin và quyết đoán, rồi bước đi, để lại phía sau chiếc thang máy cũ kỹ và những cảm xúc còn vương vấn.
Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, được phát hành độc quyền tại truyen.free.