Mỗi ngày chúng ta có 60 giây - Chương 215: Giới Hạn Của Sự Kiên Nhẫn
An Nhiên khẽ rùng mình, không phải vì lạnh, mà là một cảm giác bất an len lỏi qua từng thớ thịt. Chiều tà đã buông xuống, nhuộm vàng cả căn phòng quen thuộc bằng một thứ ánh sáng dịu dàng, lãng đãng. Cô ngồi bên khung cửa sổ, nơi những chậu hoa nhài vẫn còn vương vấn hương thơm thanh khiết, giờ đây chỉ còn là những đóa hoa trắng ngần đang khép mình chờ đêm. Cuốn sổ nhỏ, với bìa da đã sờn cũ, nằm gọn trong lòng bàn tay cô. Từng trang giấy, viết bằng nét chữ ngay ngắn mà dứt khoát, chất chứa bao lời tâm sự, bao câu hỏi không lời đáp, và cả những dự cảm không rõ ràng về một tương lai đang đến rất gần.
Cô khẽ miết ngón tay lên những dòng chữ mình đã viết, một bản thảo về những điều cô tin tưởng, về mối quan hệ "60 giây" diệu kỳ này, và hơn hết, là về con người Lâm Dịch. Sự kiên định vẫn hiện rõ trên khuôn mặt trái xoan thanh tú, nhưng đôi mắt to tròn long lanh ấy lại ánh lên chút lo lắng, một nỗi sợ hãi mơ hồ về điều cô sắp phải đối mặt. Không phải nỗi sợ hãi cho bản thân, mà là nỗi sợ hãi cho sự mong manh của một tình cảm cô đã vun đắp, đã tin tưởng bằng cả trái tim. Cô hít thở sâu, cố gắng làm dịu đi nhịp tim đang đập nhanh trong lồng ngực. Mùi hoa nhài từ ban công như một lời an ủi nhẹ nhàng, nhắc nhở cô về sự tĩnh lặng và vẻ đẹp của những điều giản dị, nhưng cũng không thể xua đi cái không khí ngột ngạt của sự chờ đợi.
“Mình phải nói ra,” cô tự nhủ, giọng nói nội tâm kiên quyết đến lạ. “Anh ấy cần biết mình nghiêm túc. Đã đến lúc anh ấy phải đối mặt với sự thật.” Cô biết, Lâm Dịch là một người sống trong khuôn khổ, một kỹ sư phần mềm với tư duy logic, luôn muốn kiểm soát mọi thứ. Anh ghét những điều "không kiểm soát được", và tình cảm của họ, cái "phép màu 60 giây" này, chính là một điều nằm ngoài mọi dự đoán, mọi quy tắc anh từng biết. Nhưng chính điều đó lại khiến nó trở nên đặc biệt, trở nên đáng trân trọng. Liệu anh có thể vượt qua nỗi sợ hãi ấy, hay anh sẽ mãi mãi ẩn mình trong cái thế giới 60 giây an toàn, nơi mọi thứ đều có giới hạn, đều có thể dự đoán?
An Nhiên nhắm mắt lại, hình ảnh Lâm Dịch xuất hiện rõ mồn một trong tâm trí cô. Đôi mắt sắc bén ẩn sau cặp kính gọng kim loại, vẻ nghiêm nghị thường trực trên khuôn mặt góc cạnh. Anh luôn là người kín đáo, kiệm lời, nhưng cô đã học cách đọc được cảm xúc của anh qua những cái siết tay khẽ khàng, qua ánh mắt thoáng chốc trùng xuống, hay qua bờ môi mấp máy không thành lời. Trong 60 giây hôm qua, cô đã thấy sự giằng xé rõ ràng trong anh. Đó không phải là sự thờ ơ. Đó là sự đấu tranh. Và chính tia hy vọng mong manh ấy đã tiếp thêm sức mạnh cho cô, để cô hôm nay, một lần nữa, đứng lên và đối mặt.
Cô khẽ lật đến trang cuối cùng của cuốn sổ, nơi cô đã ghi lại những dòng chữ dứt khoát nhất: "Tình yêu là một điều không cần lý do. Nó cần sự dũng cảm để đối mặt với thực tại, chứ không phải sự trốn tránh trong một thế giới diệu kỳ nhưng hữu hạn. Và em, An Nhiên, đã đủ dũng cảm rồi." Cô đặt chiếc bút chì nhỏ vào khe giữa hai trang giấy, khép cuốn sổ lại. Tiếng giấy sột soạt nhẹ nhàng vang lên trong không gian tĩnh mịch. Cô đứng dậy, bước đến sát cửa sổ, nhìn ra khoảng không bao la của thành phố đang dần lên đèn. Ánh mắt cô, từng chút một, trở nên kiên quyết hơn, không còn chút do dự nào. Cô đã sẵn sàng. Dù kết quả có ra sao, cô cũng sẽ không hối hận. Bởi vì, cô tin rằng, để tình yêu tồn tại, nó "chỉ cần đủ" dũng cảm để bước ra ánh sáng.
***
Đúng 18 giờ 29 phút, An Nhiên bước vào chiếc thang máy cũ kỹ, gần như cùng lúc với Lâm Dịch. Tiếng "kít" quen thuộc vang lên khi cửa kim loại nặng nề khép lại, cắt đứt họ khỏi thế giới bên ngoài hối hả. Không khí bên trong thang máy, vốn đã có phần ngột ngạt với mùi kim loại cũ kỹ và sự chật chội cố hữu, nay càng trở nên căng thẳng hơn. Mọi âm thanh từ bên ngoài đều biến mất, chỉ còn lại sự tĩnh lặng đến đáng sợ của "thời gian ngưng lại".
An Nhiên hít một hơi thật sâu, đôi mắt cô không còn sự dịu dàng thường thấy, mà thay vào đó là một ánh nhìn kiên định, pha lẫn chút thách thức. Cô nhìn thẳng vào Lâm Dịch, người đang đứng đối diện, cao hơn cô một cái đầu. Anh vẫn trong bộ trang phục công sở chỉnh tề, áo sơ mi trắng được là phẳng phiu, quần tây và giày da bóng loáng. Nhưng hôm nay, vẻ ngoài hoàn hảo ấy không thể che giấu đi sự bối rối đang hiện rõ trên khuôn mặt góc cạnh của anh. Đôi mắt sắc bén thường ngày nay lại tránh né ánh nhìn của cô, dán chặt vào bảng điều khiển thang máy, như thể những con số đang nhấp nháy kia có thể mách bảo cho anh một lối thoát nào đó. Anh không nói một lời, chỉ đứng đó, bất động, như một pho tượng.
“Lâm Dịch,” An Nhiên cất tiếng, giọng cô chậm rãi, rõ ràng, vang vọng trong không gian tĩnh lặng. “Anh đã nghĩ gì về những gì em nói hôm qua? Về việc thang máy… và chúng ta?” Mỗi từ cô nói ra như một viên đá nhỏ, rơi vào mặt hồ phẳng lặng, tạo nên những gợn sóng lan tỏa trong không gian. Cô nhìn thấy bờ vai anh khẽ run lên, một phản ứng rất nhỏ nhưng không thể thoát khỏi tầm mắt cô.
Lâm Dịch vẫn không nhìn cô. Anh nuốt khan, cổ họng anh khô khốc như thể vừa chạy một quãng đường dài. Tiếng "kít" nhỏ của thang máy khi nó đi qua tầng 7, thời điểm phép màu bắt đầu, dường như trở nên to lớn và nặng nề hơn bao giờ hết. Anh cố gắng kiểm soát hơi thở của mình, bàn tay anh siết chặt lại thành nắm đấm, những khớp xương trắng bệch. "Anh... anh vẫn đang suy nghĩ," anh lắp bắp, giọng điệu khô khốc, hơi ngắc ngứ, không chút dứt khoát. "Mọi thứ... phức tạp hơn anh nghĩ." Anh cố tình giữ ánh mắt mình dán chặt vào những con số trên bảng điều khiển, tránh đi cái nhìn thẳng thắn của An Nhiên, như thể việc đối diện với cô cũng đồng nghĩa với việc đối diện với chính nỗi sợ hãi của anh.
An Nhiên khẽ nhíu mày. Cô đã chuẩn bị cho câu trả lời này, nhưng nghe trực tiếp từ anh vẫn khiến cô cảm thấy một sự thất vọng nho nhỏ len lỏi. Cô quyết định đẩy vấn đề đi xa hơn, không còn muốn chơi trò mèo vờn chuột với những cảm xúc mơ hồ nữa. "Phức tạp?" Cô hỏi lại, giọng điệu trở nên thẳng thắn hơn, không còn chút dịu dàng nào. "Hay anh sợ hãi, Lâm Dịch? Sợ phải bước ra khỏi 60 giây này?" Câu hỏi của cô như một mũi tên sắc nhọn, găm thẳng vào trái tim anh, phơi bày nỗi sợ hãi sâu kín nhất của anh ra ánh sáng.
Lâm Dịch giật mình, cuối cùng cũng không thể tránh né được nữa. Anh quay mặt lại, ánh mắt anh giằng xé, đầy mâu thuẫn. Có sự bối rối, có sự sợ hãi, và cả một chút gì đó giống như sự đau khổ. Anh muốn nói, nhưng dường như có một bức tường vô hình nào đó đang ngăn cản lời nói thoát ra khỏi cổ họng. Anh nhìn cô, rồi lại nhìn đi chỗ khác, ánh mắt lướt qua vai cô, qua bức tường thang máy, cố gắng tìm kiếm một điểm tựa nào đó trong không gian tĩnh lặng này. Tay anh đưa lên, khẽ chạm vào chiếc đồng hồ đeo tay bạc, như một thói quen, một cách để anh trấn an bản thân, nhắc nhở về sự kiểm soát, về thời gian đang trôi. "Đây không phải là vấn đề đơn giản để quyết định trong 60 giây," anh nói, giọng anh trầm hơn, nhưng vẫn mang vẻ né tránh. "Chúng ta... chúng ta có thể nói chuyện này sau không?" Anh thở ra một hơi dài, đó là một tiếng thở dài nặng nề, đầy vẻ bế tắc và bất lực. Anh không muốn đối mặt, anh muốn kéo dài thêm thời gian, muốn trì hoãn cái khoảnh khắc phải đưa ra quyết định mà anh sợ hãi nhất.
Nụ cười trên môi An Nhiên trở nên nhạt nhòa, một nụ cười đầy thất vọng và cay đắng. Cô đã hy vọng. Cô đã tin rằng những lời nói của cô hôm qua đã gieo mầm trong tâm trí anh. Nhưng dường như, nỗi sợ hãi của anh vẫn quá lớn, quá kiên cố. "Vậy khi nào thì anh sẽ có câu trả lời, Lâm Dịch?" Cô hỏi, giọng cô giờ đây mang một chút gì đó lạnh lùng, không còn chút kiên nhẫn nào. "Khi chiếc thang máy này biến mất sao? Khi cái 'phép màu 60 giây' của chúng ta không còn tồn tại nữa?" Cô lắc đầu nhẹ, sự thất vọng dâng lên tột độ trong ánh mắt cô. Cô đã dũng cảm đối mặt, còn anh, vẫn đang trốn chạy. Cả căn phòng thang máy dường như chìm trong sự im lặng nặng nề, chỉ còn tiếng tim đập thình thịch của cả hai, và tiếng "tíc tắc" vô hình của 60 giây đang dần cạn.
***
Tiếng "kít" vang lên một lần nữa, lớn hơn, dứt khoát hơn, kéo cả hai trở về với thực tại. Cửa thang máy từ từ mở ra, và thế giới bên ngoài tràn vào như một cơn lũ quét. Tiếng bước chân vội vã, tiếng nói chuyện ồn ào, tiếng điện thoại réo vang, tất cả những âm thanh hối hả của sảnh tòa nhà văn phòng Thiên Hà đột ngột ập đến, xé tan bầu không khí tĩnh lặng vừa rồi. Ánh sáng mạnh mẽ của sảnh lớn như muốn nuốt chửng thứ ánh sáng vàng nhạt từ đèn thang máy, và cả những cảm xúc còn vương vấn trong 60 giây vừa qua.
Lâm Dịch, như một cỗ máy đã được lập trình, gần như ngay lập tức bước ra khỏi thang máy. Anh không quay đầu lại, không một cái nhìn cuối cùng về phía An Nhiên. Bóng lưng anh cao gầy, vội vã rẽ sang một hướng khác, hòa lẫn vào dòng người đông đúc đang tấp nập di chuyển trong sảnh. Anh đi nhanh đến nỗi dường như muốn thoát khỏi không gian vừa rồi, muốn thoát khỏi những lời nói của cô, muốn thoát khỏi chính nỗi sợ hãi đang bủa vây mình. Anh muốn trốn chạy khỏi sự thật, khỏi cái lựa chọn mà anh không dám đối mặt. Mùi không khí điều hòa lạnh lẽo trong sảnh lớn dường như cũng không thể làm dịu đi sự căng thẳng đang bủa vây anh.
An Nhiên đứng lại một chút, nhìn theo bóng lưng anh khuất dần sau dòng người. Một cảm giác trống rỗng và hụt hẫng lớn lao dâng lên trong lồng ngực cô, nặng trĩu như đá tảng. Cô đã chuẩn bị tinh thần cho một sự phản ứng, một cuộc đối thoại, thậm chí là một cuộc cãi vã. Nhưng sự im lặng và hành động vội vã rời đi của anh vẫn khiến cô cảm thấy một sự thất vọng sâu sắc. Nó không phải là sự tức giận, mà là một nỗi buồn thấu tận tâm can, khi niềm tin của cô vào sự dũng cảm của anh bị lung lay dữ dội. Tiếng bước chân vội vã, tiếng điện thoại reo vang, tiếng người nói chuyện rộn ràng trong sảnh lớn, tất cả như muốn nhấn chìm những cảm xúc vừa nảy sinh trong 60 giây ngắn ngủi kia, nhưng không thể.
Cô thở dài, một tiếng thở dài nặng nề hơn bao giờ hết. Cuốn sổ nhỏ trong tay cô, giờ đây không còn mang ý nghĩa của sự kiên định nữa, mà trở thành một vật nặng trĩu, lạnh lẽo. Cô siết chặt nó, những ngón tay trắng bệch. "Anh ấy không muốn đối mặt," cô thì thầm trong đầu, giọng nói nội tâm yếu ớt đến lạ. "Anh ấy vẫn đang trốn tránh. Mình không thể đợi mãi được." Giới hạn của sự kiên nhẫn trong cô đã đến ngưỡng. Cô đã cố gắng, đã cho anh cơ hội, đã đặt cược tất cả niềm tin của mình vào anh. Nhưng anh, một lần nữa, lại chọn cách trốn chạy.
An Nhiên ngẩng đầu lên, nhìn về phía trần nhà cao vút của sảnh tòa nhà, nơi ánh sáng đèn điện rực rỡ nhưng vô cảm. Cô cảm thấy mình như một đốm sáng nhỏ nhoi, lạc lõng giữa biển người hối hả. Đôi vai cô rũ xuống, mang theo sức nặng của sự thất vọng. Cô bước đi chậm rãi, từng bước chân nặng nề, lạc nhịp giữa dòng người vội vã, như một người bị bỏ lại phía sau, một mình đối mặt với một tương lai không rõ ràng. Mùi không khí điều hòa trong sảnh chợt trở nên lạnh lẽo hơn bao giờ hết, thấm sâu vào da thịt, buốt giá cả trái tim.
Dù anh đã rời đi, dù anh đã né tránh, nhưng ánh mắt giằng xé của Lâm Dịch vẫn in đậm trong tâm trí cô. Cái cách anh siết chặt bàn tay, cái cách bờ môi anh mấp máy, tất cả đều cho thấy anh không hoàn toàn thờ ơ. Đó là nỗi sợ hãi, một nỗi sợ hãi tột cùng đã khiến anh không thể đưa ra bất kỳ quyết định nào. Nhưng đối với An Nhiên lúc này, đó không còn là một tia hy vọng. Đó là một gánh nặng. Cô đã đặt câu hỏi, đã mở ra cánh cửa. Giờ đây, cô biết rằng, nếu anh không muốn bước qua, cô cũng không thể ép buộc. Sự hụt hẫng và cạn kiên nhẫn của An Nhiên báo hiệu rằng cô sẽ sớm đưa ra "câu hỏi cuối cùng" một cách trực diện hơn, không còn là gợi mở nữa. Còn sự né tránh và mơ hồ của Lâm Dịch cho thấy anh vẫn chưa sẵn sàng cho một mối quan hệ thực tế, nhưng sự giằng xé nội tâm cũng ngụ ý anh không hoàn toàn thờ ơ, mà chỉ đang bị nỗi sợ hãi chi phối sâu sắc. Cô biết, đã đến lúc cô phải tự quyết định cho chính mình, không thể mãi chờ đợi một câu trả lời từ người đàn ông đã chọn cách trốn chạy.
Truyện nguyên tác Long thiếu, hiện chỉ phát hành duy nhất tại truyen.free.