Mỗi ngày chúng ta có 60 giây - Chương 221: Khoảnh Khắc Của Nỗi Đau Lặng Thầm
Cảm giác lạnh lẽo từ đêm hôm trước vẫn còn vương vấn trong tâm trí Lâm Dịch, một cái lạnh không phải do thời tiết mà đến từ sự trống rỗng, từ cái nhìn thất vọng của An Nhiên, từ bóng lưng cô quay đi không chút ngoái lại. Anh đã đứng đó, một mình giữa thang máy, để nỗi ân hận gặm nhấm tâm can, để nỗi sợ hãi về một sự mất mát không thể vãn hồi bủa vây. Đêm qua, giấc ngủ đến với anh đầy chật vật, chập chờn bởi hình ảnh đôi mắt buồn thăm thẳm của cô, và sáng nay, anh thức dậy với một cảm giác nặng nề chưa từng có.
Anh vội vã bước qua sảnh tòa nhà văn phòng Thiên Hà, từng bước chân vang vọng trên nền đá hoa cương bóng loáng, hòa lẫn vào cái nhịp điệu hối hả quen thuộc của giờ tan tầm. Âm thanh lách cách của bàn phím từ quầy lễ tân, tiếng điện thoại reo vang liên tục từ các văn phòng, và những câu chuyện trò râm ran của dòng người đổ ra từ thang máy, tất cả tạo nên một bản giao hưởng xô bồ của cuộc sống hiện đại. Mùi cà phê ấm áp từ quán nhỏ dưới sảnh hòa cùng mùi nước hoa thoang thoảng của những nữ nhân viên lướt qua, tạo nên một bầu không khí bận rộn, chuyên nghiệp, nhưng cũng đầy lạnh lùng. Thế giới ấy, dù quen thuộc đến mấy, hôm nay lại như thể đang xa cách, không liên quan gì đến nội tâm đang dậy sóng của anh.
Chiếc đồng hồ đeo tay của Lâm Dịch, một vật dụng luôn nhắc nhở anh về sự chính xác của thời gian, giờ đây lại như một gọng kìm vô hình siết chặt lấy cổ tay, đếm ngược từng tích tắc. 18:29. Anh chỉ còn vài giây để đến kịp thang máy, để không lỡ hẹn với khoảnh khắc định mệnh, khoảnh khắc mà anh đã vô thức mong chờ suốt cả ngày dài, mặc cho nỗi sợ hãi vẫn còn len lỏi trong từng tế bào. Anh ngước mắt, ánh nhìn sắc bén thường ngày nay lại mang theo một chút dè dặt, tìm kiếm bóng dáng quen thuộc. Và rồi, anh bắt gặp cô.
An Nhiên đang chậm rãi bước tới từ phía cửa ra vào chính, một dáng vẻ hoàn toàn khác lạ so với mọi ngày. Dáng người nhỏ nhắn, thanh thoát của cô, thường ngày luôn toát lên vẻ hoạt bát và tràn đầy năng lượng, hôm nay lại có một sự u buồn khó tả, như một đóa hoa vừa hứng chịu một trận mưa rào nặng hạt. Cô không cười, nụ cười rạng rỡ thường trực trên môi đã biến mất, nhường chỗ cho một nét mặt tĩnh lặng đến vô cảm. Đôi mắt to tròn long lanh của cô hơi cụp xuống, như đang cố gắng giấu đi một nỗi niềm sâu kín nào đó, không muốn cho ai nhìn thấu. Ánh đèn điện sáng trưng của sảnh tòa nhà vô tình làm nổi bật quầng thâm nhàn nhạt dưới mắt cô, dấu hiệu của một đêm dài không ngủ hoặc một sự mệt mỏi đã kéo dài từ lâu.
“An Nhiên hôm nay… sao vậy?” Một câu hỏi vô thanh vang lên trong tâm trí Lâm Dịch, dằn vặt anh. Trực giác mách bảo anh rằng có điều gì đó không ổn, một sự bất thường không tuân theo bất kỳ logic hay quy tắc nào anh từng biết. Trái tim anh khẽ nhói lên, một cảm giác lo lắng len lỏi qua từng thớ thịt. Anh từng nghĩ mình đã chai sạn với những cảm xúc "không kiểm soát được", nhưng đứng trước nỗi buồn lặng lẽ của cô, mọi bức tường phòng thủ trong anh bỗng trở nên yếu ớt. Anh tăng tốc bước chân, một sự thúc giục vô hình đẩy anh tiến về phía chiếc thang máy đang sáng đèn. Anh muốn đến gần cô, muốn biết chuyện gì đã xảy ra, muốn làm dịu đi nỗi u buồn đang bao trùm lấy cô.
Tiếng chuông thang máy 'ting' vang lên giòn giã, cắt ngang dòng suy nghĩ hỗn loạn của Lâm Dịch, như một lời nhắc nhở phũ phàng về thời gian và sự chờ đợi. Cánh cửa kim loại cũ kỹ từ từ mở ra, hé lộ không gian quen thuộc, nơi mà phép màu vẫn còn tồn tại, ít nhất là cho đến bây giờ. Anh bước nhanh hơn, ánh mắt không rời khỏi An Nhiên, người vẫn đang chậm rãi tiến đến. Cô không nhìn thẳng vào anh như mọi khi, đôi mắt vẫn cụp xuống, như thể sợ rằng nếu nhìn vào anh, tất cả những cảm xúc bị đè nén sẽ vỡ òa. Bước chân cô không còn vẻ nhẹ nhàng, mà mang theo một sự nặng nề, như mỗi bước đi đều phải gắng gượng, phải chống lại một lực cản vô hình từ bên trong. Cô tiến đến gần, và anh nhận ra, khoảng cách giữa họ lúc này không chỉ là vài bước chân vật lý, mà còn là một vực thẳm của những lời chưa nói và những cảm xúc bị kìm nén.
**---**
Khi cả hai bước vào trong chiếc thang máy cũ kỹ, không gian vốn dĩ đã chật hẹp giờ đây lại như bị nén lại bởi một thứ áp lực vô hình. Không có lời chào hỏi quen thuộc, không có nụ cười hé nở, chỉ có sự im lặng nặng nề, một sự im lặng "nghe thấy được" như tiếng vọng của những lời chưa nói. Chiếc thang máy chầm chậm đưa họ lên, từng nhịp rung nhẹ, từng tiếng 'kít' đặc trưng của hệ thống phanh cũ kỹ, tất cả đều trở nên rõ ràng và sắc nét hơn bao giờ hết trong không gian kín mít.
Đúng 18:30, tiếng 'kít' vang lên, dứt khoát và quen thuộc, báo hiệu khoảnh khắc thời gian ngưng đọng. Thế giới bên ngoài hóa đá, mọi thứ dừng lại như một bức tranh tĩnh vật khổng lồ. Nhưng hôm nay, không có sự kinh ngạc, không có niềm vui hay sự háo hức mong chờ từ An Nhiên. Cô đứng quay lưng về phía bảng điều khiển, ánh mắt nhìn xa xăm vào một điểm vô định trên vách thang máy, như thể đang lạc vào một thế giới riêng của nỗi buồn. Dáng vẻ nhỏ nhắn của cô dường như còn nhỏ bé hơn trong không gian tĩnh lặng này, và Lâm Dịch thấy rõ sự căng thẳng trên bờ vai gầy guộc của cô. Khóe miệng cô khẽ trĩu xuống, một đường cong buồn bã làm trái tim anh thắt lại. Nỗi buồn dường như bao trùm lấy cô, thấm đẫm vào từng phân tử không khí, khiến cả không gian 60 giây quen thuộc trở nên ngột ngạt, lạnh lẽo hơn cả không khí bên ngoài thang máy. Mùi kim loại cũ kỹ của chiếc thang máy, trộn lẫn với mùi nước hoa dịu nhẹ của An Nhiên, giờ đây không còn mang đến cảm giác thân thuộc mà lại trở nên nặng trĩu, như một bản hòa âm của sự u sầu.
Lâm Dịch đứng đối diện cô, cách vài bước chân, nhưng cảm giác xa cách lại lớn hơn bao giờ hết. Anh muốn nói điều gì đó, muốn phá vỡ sự im lặng đau đớn này, nhưng cổ họng anh khô khốc, mọi từ ngữ đều mắc kẹt. Anh nhìn vào tấm lưng mong manh của An Nhiên, và trong đầu anh, hàng ngàn kịch bản, hàng ngàn lời xin lỗi, lời an ủi vụt qua.
Và rồi, một giọng nói nhỏ, gần như thì thầm, vang lên, phá vỡ sự tĩnh lặng. Giọng An Nhiên, dù nhỏ bé, nhưng lại mang theo sức nặng của cả một bầu trời tâm sự, như một tiếng thở dài từ sâu thẳm tâm hồn. Cô không quay đầu lại, vẫn nhìn vào hư vô.
"Anh Dịch... anh có bao giờ nghĩ... có những điều... ta biết nó sẽ kết thúc... nhưng vẫn không thể làm gì để thay đổi không?"
Câu hỏi của cô như một mũi dao sắc nhọn đâm thẳng vào trái tim Lâm Dịch, khoét sâu vào nỗi sợ hãi lớn nhất của anh. Anh biết cô đang nói về điều gì, về chiếc thang máy cũ kỹ sắp bị thay thế, về "phép màu" 60 giây sắp biến mất, về mối quan hệ của họ. Nỗi buồn của cô không còn là sự thất vọng hay giận dữ, mà là một nỗi buồn sâu sắc đến mức chấp nhận, một sự kiệt sức vì sự do dự không ngừng của anh.
Anh cảm thấy toàn thân mình đông cứng. *Cô ấy đang buồn. Rất buồn.* Tâm trí anh gào thét. *Mình phải nói gì đó. Phải an ủi cô ấy. Phải xoa dịu nỗi đau này.* Nhưng nói gì đây? Rằng anh cũng sợ hãi? Rằng anh không biết phải làm gì? Rằng anh đã yêu cô ấy, yêu đến mức nỗi sợ hãi mất đi cô ấy đang gặm nhấm anh mỗi ngày? Anh, một kỹ sư phần mềm luôn sống theo lịch trình chính xác, luôn tìm kiếm sự logic và trật tự, giờ đây lại hoàn toàn lạc lối trong mê cung cảm xúc của chính mình. Anh ghét những điều không kiểm soát được, và tình cảm này, sự bất định của tương lai này, là thứ anh không thể kiểm soát. Anh sợ hãi. Anh sợ hãi việc phải bước ra khỏi vùng an toàn của 60 giây này, sợ hãi rằng khi mọi thứ trở nên "thực tế", nó sẽ mất đi vẻ đẹp vốn có, mất đi sự kỳ diệu. Anh sợ hãi nếu anh mở lòng, anh sẽ mất tất cả.
Khoảng không gian giữa họ càng lúc càng trở nên ngột ngạt. Tiếng tim Lâm Dịch đập thình thịch trong lồng ngực, vang dội như tiếng trống trận trong sự tĩnh lặng của thế giới đứng yên. Anh muốn vươn tay ra, chạm vào vai cô, kéo cô vào lòng, nói rằng anh xin lỗi, rằng anh sẽ cố gắng. Nhưng cánh tay anh lại nặng trĩu, không thể nhấc lên, như thể bị xiềng xích bởi chính những nỗi lo âu vô hình, bởi cái lý trí đang cố gắng phân tích mọi rủi ro.
An Nhiên khẽ quay đầu, ánh mắt cô lướt qua Lâm Dịch, chỉ trong một khoảnh khắc ngắn ngủi. Đôi mắt ấy, thường ngày lấp lánh sự lạc quan, giờ đây chứa đựng một tia hy vọng mong manh cuối cùng, một tia sáng yếu ớt sắp tắt lịm, và lấp lánh những giọt nước mắt chưa rơi, chỉ chờ một lời, một hành động nhỏ để vỡ òa. Giọng cô lại vang lên, lần này có chút gì đó nghẹn ngào hơn, nhưng vẫn rất nhỏ nhẹ, như sợ làm vỡ tan sự mong manh của khoảnh khắc này.
"Em chỉ ước... có thể hiểu được điều anh đang nghĩ... hoặc anh có thể tin tưởng em một lần..."
Câu nói ấy như một nhát cứa nữa vào trái tim Lâm Dịch. *Trái tim mình đau nhói.* Anh cảm thấy một cơn đau âm ỉ lan khắp lồng ngực. Anh muốn ôm cô ấy. Muốn nói "Anh sợ mất em, anh sợ mất đi tất cả những điều này. Anh sợ thế giới của chúng ta sẽ không còn là phép màu nếu nó bước ra ngoài 60 giây này." Nhưng... nếu anh nói ra, mọi thứ sẽ thay đổi. Anh sẽ phải đối mặt với thực tại, với những điều anh không thể kiểm soát. Điều đó có đáng không? Sự logic lạnh lùng vẫn cố gắng lý giải, cố gắng cân bằng cảm xúc của anh. Anh vẫn bị mắc kẹt, giữa khao khát được thổ lộ và nỗi sợ hãi mất kiểm soát. Anh vẫn bị giằng xé giữa tình yêu và lý trí.
Anh đưa tay lên, một cử chỉ vô thức muốn chạm vào cô, muốn xoa dịu nỗi đau đang hiển hiện trên gương mặt cô. Nhưng rồi, như một phản xạ có điều kiện, anh lại rụt tay về, không thể chạm vào cô, không thể nói ra lời. Sự do dự của anh, sự bất lực của anh, đã tạo nên một bức tường vô hình giữa hai người, dày đặc hơn bao giờ hết.
An Nhiên nhìn hành động do dự của anh, nhìn vào đôi mắt đầy dằn vặt của anh, và tia hy vọng mong manh cuối cùng trong cô vụt tắt. Một nụ cười buồn bã, gần như là một tiếng thở dài không thành tiếng, hiện lên trên môi cô. Cô khẽ thở dài, một tiếng thở dài nặng nề mang theo tất cả sự thất vọng và chấp nhận, rồi từ từ quay mặt đi, không nhìn anh nữa. Dáng lưng cô quay lại, dứt khoát và lạnh lùng, như một lời kết cho một chương đã cũ. 60 giây đã gần hết. Mỗi giây trôi qua đều như dài hơn, chậm rãi và đầy đau đớn.
Và rồi, tiếng 'kít' quen thuộc vang lên, dứt khoát và tàn nhẫn, cắt ngang sự tĩnh lặng đầy căng thẳng, báo hiệu sự trở lại của thế giới bên ngoài. Tiếng 'kít' này không còn là dấu hiệu của phép màu, mà là tiếng chuông báo hiệu cho một sự kết thúc không thể tránh khỏi. Chiếc thang máy rung nhẹ rồi từ từ giảm tốc độ, đưa họ trở về với thực tại hối hả và ồn ào. Không khí lạnh lẽo bên trong thang máy càng lúc càng trở nên rõ rệt hơn, như một sự phản ánh cho mối quan hệ đang dần nguội lạnh.
**---**
Cánh cửa thang máy từ từ hé mở, chậm rãi như thể đang kéo dài thêm khoảnh khắc chia ly. Ánh sáng mạnh từ sảnh tòa nhà ùa vào, xua tan đi ánh đèn vàng vọt buồn bã bên trong, nhưng không xua tan được bóng tối trong lòng Lâm Dịch. Ngay khi cánh cửa vừa đủ rộng, An Nhiên bước ra mà không quay đầu lại, không một ánh mắt ngoái nhìn, không một lời tạm biệt. Bước chân cô nhanh hơn một chút, dứt khoát hơn một chút, như muốn thoát khỏi không gian ngột ngạt vừa rồi, thoát khỏi sự giam cầm của những lời chưa nói, của những cảm xúc bị đè nén đến cùng cực. Cô hòa vào dòng người tan tầm đang hối hả đổ về bãi đỗ xe ngầm, dáng người nhỏ nhắn của cô nhanh chóng khuất dần giữa biển người.
Lâm Dịch đứng sững lại một lúc trong thang máy, như thể bị đóng băng bởi chính sự bất lực và nỗi ân hận của mình. Anh nhìn theo bóng lưng An Nhiên khuất dần, một cảm giác lạnh lẽo vô hình bao trùm lấy anh, không phải cái lạnh của điều hòa, mà là cái lạnh từ sự trống rỗng trong lòng, từ sự mất mát đang ập đến. Anh muốn gọi tên cô, muốn níu giữ cô lại, muốn nói ra tất cả những lời anh đã giữ kín trong lòng, nhưng mọi âm thanh đều mắc kẹt trong cổ họng, bị chặn lại bởi một khối u nghẹn ngào. Anh biết, anh vừa đánh mất một thứ gì đó vô cùng quan trọng, một thứ mà có lẽ anh sẽ không bao giờ tìm lại được. Anh biết, cái giá phải trả cho sự do dự của anh có thể còn lớn hơn rất nhiều những gì anh từng tưởng tượng.
Sau một hồi lâu, anh mới lầm lũi bước ra khỏi thang máy, đi theo con đường mà An Nhiên vừa đi qua. Bãi đỗ xe ngầm Thiên Phát tối om, rộng lớn, với những cột bê tông vững chãi và những dải đèn huỳnh quang lờ mờ, tạo ra một bầu không khí yên tĩnh đến đáng sợ, chỉ thỉnh thoảng bị phá vỡ bởi tiếng động cơ xe nổ máy, tiếng đóng cửa xe, hay tiếng bước chân vang vọng. Mùi xăng dầu, mùi cao su, và một chút ẩm mốc đặc trưng của không gian dưới lòng đất len lỏi vào khứu giác anh, càng làm tăng thêm cảm giác cô đơn và lạc lõng.
Anh thấy chiếc xe của An Nhiên. Đèn pha vụt sáng, cắt xuyên qua bóng đêm, rồi chiếc xe từ từ lăn bánh, hòa vào dòng xe cộ đang rời khỏi bãi đỗ. Anh đứng đó, nhìn theo cho đến khi chiếc đèn hậu đỏ rực của cô khuất hẳn khỏi tầm mắt, mang theo một phần trái tim anh.
Anh đến xe mình, mở cửa, và ngồi vào ghế lái. Nhưng anh không khởi động ngay. Anh tựa lưng vào ghế, nhìn chằm chằm vào khoảng không phía trước, vào bức tường bê tông lạnh lẽo. Hình ảnh đôi mắt buồn thăm thẳm của An Nhiên, nụ cười vắng bóng trên môi cô, dáng vẻ rụt rè và sự căng thẳng trên vai cô, tất cả đều ám ảnh anh, đâm sâu vào tâm trí anh. Anh đưa tay lên, nắm chặt vô lăng, cảm thấy từng khớp ngón tay trắng bệch vì lực siết. Một sự trống rỗng và hối tiếc sâu sắc dâng trào, gặm nhấm anh từ bên trong.
"Mình đã làm gì vậy?" Một câu hỏi vô thanh, rỉ ra từ sâu thẳm tâm hồn anh. "Sao mình không thể nói ra? Mình là một kẻ hèn nhát." Anh tự trách mình, lời lẽ cay nghiệt hơn bất cứ ai từng nói với anh. "Mình đã khiến cô ấy buồn đến thế. Liệu cô ấy có còn kiên nhẫn với mình nữa không?" Nỗi sợ hãi mất mát thực sự giờ đây không còn là một khái niệm trừu tượng, mà là một hiện thực đang cận kề, một lưỡi dao sắc bén đang kề vào cổ họng anh. Anh cảm thấy nỗi buồn bã và thất vọng sâu sắc của An Nhiên như một lực đẩy mạnh mẽ, đẩy cô đến bờ vực của sự chịu đựng, và anh biết, mình đã không còn nhiều cơ hội nữa để sửa chữa mọi thứ.
Một tiếng thở dài nặng nề thoát ra khỏi lồng ngực Lâm Dịch, vang vọng trong không gian kín của chiếc xe, như một bản nhạc buồn của sự hối tiếc và bất lực. Tiếng thở dài ấy mang theo sự dằn vặt, sự đau khổ của một người đã chứng kiến người mình yêu thương tan vỡ vì chính sự do dự của mình, nhưng lại không thể làm gì để ngăn cản. Anh biết, nỗi buồn sâu sắc và sự kiệt sức của An Nhiên báo hiệu rằng cô sẽ không còn kiên nhẫn lâu nữa. Cô sẽ sớm đưa ra một hành động quyết liệt để buộc anh phải đưa ra lựa chọn cuối cùng. Và sự dằn vặt của anh, dù lớn đến mấy, hiện tại vẫn chưa đủ mạnh mẽ để vượt qua nỗi sợ hãi cố hữu. Anh vẫn ngồi đó, một mình trong bóng tối, trong cái lạnh lẽo của bãi đỗ xe, đối diện với chính sự yếu đuối của mình, và với cái giá phải trả cho sự im lặng.
Truyện gốc Long thiếu, độc quyền dành cho độc giả của truyen.free.