Mỗi ngày chúng ta có 60 giây - Chương 236: 60 Giây Của Sự Im Lặng Đau Đớn
Đêm buông xuống, mang theo cái lạnh thấu xương của một cơn mưa phùn lất phất ngoài ô cửa sổ căn hộ Lâm Dịch. Tiếng còi xe từ xa vọng lại, nghe như những lời than vãn kéo dài trong màn đêm tĩnh mịch. Anh nằm vùi mình trên giường, nhưng giấc ngủ dường như đã trở thành một khái niệm xa xỉ. Câu nói của An Nhiên, “Nếu đến ngày cuối cùng, anh vẫn không thể quyết định, vẫn không thể bước ra khỏi nỗi sợ hãi của chính mình, thì em sẽ hiểu đó là câu trả lời của anh. Và em sẽ buông tay,” cứ văng vẳng trong tâm trí, mỗi từ như một nhát dao cứa vào lớp vỏ bọc lý trí mà anh đã dày công xây dựng.
Anh vò đầu bứt tai, bật dậy khỏi giường. Căn phòng vốn luôn ngăn nắp giờ đây cũng không thể xoa dịu sự hỗn loạn bên trong anh. Mùi cà phê nguội còn vương vấn trong không khí, hòa lẫn với mùi ẩm mốc nhẹ của đêm mưa, tạo nên một bầu không khí nặng nề, ngột ngạt. Anh đi đi lại lại, từng bước chân như giẫm lên chính nỗi sợ hãi của mình. Cái viễn cảnh không có An Nhiên, không có 60 giây ngưng đọng, hiện ra rõ ràng hơn bao giờ hết, và nó đáng sợ đến mức anh không muốn đối mặt.
"Buông tay? Cô ấy thực sự sẽ buông tay sao?" Anh lẩm bẩm, giọng nói khản đặc trong bóng tối. "Điều đó có nghĩa là gì? Là mất đi tất cả sao? Mất đi nụ cười, mất đi sự dịu dàng, mất đi những 60 giây chỉ thuộc về chúng ta?" Anh tựa trán vào khung cửa sổ lạnh ngắt, nhìn ra màn mưa mịt mùng. Lý trí của anh, vốn luôn sắc bén và đáng tin cậy, giờ đây hoàn toàn vô dụng. Nó không thể phân tích được cảm xúc, không thể đưa ra một giải pháp logic cho một vấn đề thuần túy trái tim.
Anh cố gắng tìm kiếm, đào bới trong mớ hỗn độn của suy nghĩ, hy vọng tìm thấy một lối thoát. Anh là một kỹ sư phần mềm, một người luôn sống theo lịch trình chính xác, kiểm soát mọi thứ trong tầm tay. Nhưng An Nhiên, với nụ cười lạc quan và niềm tin vào "những điều không cần lý do", đã phá vỡ mọi quy tắc của anh. Cô là một biến số không thể dự đoán, một phương trình mà anh không thể giải. Và giờ đây, biến số đó đang đe dọa rời bỏ anh mãi mãi.
Anh bật chiếc đèn ngủ nhỏ, ánh sáng vàng mờ ảo chỉ càng làm tăng thêm vẻ cô độc của căn phòng. Anh nhìn chằm chằm vào màn hình máy tính vô định, những dòng code quen thuộc bỗng trở nên xa lạ. Anh đã từng nghĩ rằng 60 giây là đủ, là một khoảng thời gian hoàn hảo để giữ An Nhiên bên mình mà không phải đối mặt với những phức tạp của thế giới thực. Nhưng cô đã đúng. Cô muốn nhiều hơn thế. Cô muốn một tình yêu không bị giới hạn, một tình yêu có thể bước ra ngoài ánh sáng. Còn anh thì sao? Anh có thực sự muốn điều đó không? Hay anh chỉ muốn giữ lấy cái "phép màu" an toàn, nhỏ bé của riêng mình?
Nỗi sợ hãi mất mát lớn hơn bao giờ hết, đè nặng lên từng thớ thịt, từng nhịp đập của trái tim anh. Anh cảm thấy một sự trống rỗng, một khoảng không vô tận đang chờ đợi anh nếu An Nhiên thực sự rời đi. Sẽ không còn những cuộc gặp gỡ định mệnh lúc 18:29, không còn những 60 giây tĩnh lặng nơi anh có thể tạm gác lại mọi lo toan. Cuộc sống của anh sẽ trở lại như trước, nhưng không còn nguyên vẹn. Nó sẽ thiếu đi một màu sắc, thiếu đi một hơi ấm mà anh đã quá quen thuộc.
"Mình không muốn... nhưng mình sợ..." Anh thầm thì. Sợ hãi sự thay đổi, sợ hãi những điều không thể kiểm soát, sợ hãi rằng tình yêu này sẽ mất đi vẻ đẹp khi không còn giới hạn. Anh sợ rằng khi bước ra khỏi 60 giây, mọi thứ sẽ trở nên tầm thường, sẽ bị cuốn trôi bởi sự hối hả của cuộc sống, sẽ tan biến như một giấc mơ đẹp. Nỗi sợ hãi đó đã ghì chặt anh, khiến anh không thể nói ra lời chấp nhận, không thể đưa ra một quyết định dứt khoát.
Anh đứng dậy, bước đến bên tủ sách, lướt tay qua những cuốn sách về lập trình, về toán học. Chúng từng là pháo đài vững chắc của anh, nơi anh tìm thấy sự an toàn và trật tự. Nhưng giờ đây, chúng chỉ là những vật vô tri, không thể giúp anh giải quyết được mớ bòng bong trong lòng. Anh nhớ đến ánh mắt của An Nhiên, không còn sự thúc giục gay gắt, mà thay vào đó là một sự chờ đợi tĩnh lặng, gần như đã chấp nhận. Điều đó càng khiến anh đau đớn hơn. Cô đã chuẩn bị cho việc anh không thể trả lời. Cô đã chuẩn bị cho việc buông tay.
Đồng hồ trên tường tích tắc, từng giây trôi qua như đang đếm ngược cho một sự kết thúc không thể tránh khỏi. Anh không thể ngủ, không thể suy nghĩ rõ ràng. Mỗi giây phút trằn trọc là một giây phút anh dằn vặt mình, tìm kiếm một câu trả lời mà anh không thể tìm thấy. Anh biết mình đang đứng trước bờ vực mất đi An Nhiên, và nỗi tuyệt vọng đó gặm nhấm anh từ bên trong, khiến anh cảm thấy lạnh toát, cô độc hơn bao giờ hết trong chính căn hộ của mình. Ánh sáng yếu ớt của buổi bình minh bắt đầu len lỏi qua khe cửa sổ, vẽ nên những vệt sáng xám xịt trên sàn nhà, nhưng không thể xua tan bóng đêm trong tâm hồn anh.
***
Đến 18:30 chiều hôm sau, vài ngày trước khi chiếc thang máy bị gỡ bỏ vĩnh viễn, Lâm Dịch bước vào thang máy với bước chân nặng nề, mỗi giây trôi qua là một nhát dao cứa vào lòng. Anh đã trải qua một ngày làm việc trong trạng thái mơ hồ, những con số, dòng code như nhảy múa trước mắt mà không thể đọng lại. Toàn bộ tâm trí anh chỉ xoay quanh một câu hỏi: Anh sẽ nói gì? Anh sẽ làm gì?
An Nhiên đã đứng đó. Cô không nhìn anh ngay, chỉ khẽ nghiêng đầu, ánh mắt hướng về phía tấm gương cũ kỹ phản chiếu hình ảnh méo mó của cả hai. Dáng người nhỏ nhắn, thanh thoát của cô vẫn toát lên vẻ dịu dàng quen thuộc, nhưng có một sự tĩnh lặng đến đáng sợ bao trùm lấy cô, như thể cô đã tự nhốt mình vào một cái kén của sự chấp nhận. Mái tóc dài màu nâu hạt dẻ của cô buông xõa tự nhiên, che đi một phần khuôn mặt, nhưng Lâm Dịch vẫn cảm nhận được vẻ u buồn ẩn sâu trong đôi mắt cô.
Tiếng "kít" quen thuộc vang lên khi thang máy dừng lại ở tầng 7. Thời gian ngưng đọng. Thế giới bên ngoài hóa đá. Nhưng lần này, không gian 60 giây không còn là chốn bình yên của họ. Nó trở thành một đấu trường, nơi anh phải đối mặt với lựa chọn không thể tránh khỏi. Tiếng máy móc rì rầm của thang máy, mùi kim loại cũ và mùi ẩm mốc nhẹ dường như cũng trở nên nặng nề hơn, hòa vào sự căng thẳng tột độ đang bao trùm. Ngay cả tiếng gió điều hòa thổi nhè nhẹ cũng nghe như một lời thở dài ai oán.
An Nhiên từ từ quay lại, ánh mắt cô chạm vào anh. Không còn sự thúc giục gay gắt của hôm qua, không còn sự thất vọng lộ rõ, mà thay vào đó là một sự chờ đợi tĩnh lặng, gần như đã chấp nhận mọi kết quả. Cô không nói gì, chỉ nhìn anh. Chính sự im lặng đó trở thành câu hỏi lớn nhất, nặng nề hơn bất kỳ lời nói nào. Nó không chỉ hỏi "Anh chọn gì?", mà còn hỏi "Anh có thực sự hiểu điều em muốn không? Anh có nhận ra giá trị của những gì chúng ta có không?".
Lâm Dịch cảm thấy bị dồn vào chân tường. Trái tim anh đập dồn dập, tiếng đập lớn đến mức anh sợ An Nhiên có thể nghe thấy. Anh muốn nói, muốn níu kéo, muốn giải thích. Anh muốn nói "Anh chọn em!", "Anh sẽ bước ra khỏi 60 giây này!", nhưng nỗi sợ hãi về sự thay đổi, về thế giới "không kiểm soát được" vẫn ghì chặt anh. Nó như một sợi dây vô hình trói chặt lấy cổ họng anh, khiến lời nói cứ mắc kẹt lại. Anh nhìn vào đôi mắt to tròn, long lanh của cô, thấy sự tổn thương ẩn sâu, nhưng cũng thấy một sự kiên định không gì lay chuyển. Cô đã sẵn sàng. Còn anh thì sao?
"Nói đi!" một tiếng nói vang vọng trong đầu anh. "Nói gì đó! Níu kéo cô ấy! Đừng để cô ấy rời đi!"
Nhưng anh không thể. Cổ họng anh khô khốc. Anh cố gắng há miệng, rồi lại ngậm chặt. Lời nói cứ đến đầu môi rồi tan biến, như một làn khói mỏng manh trong không khí tĩnh lặng. Mồ hôi lấm tấm trên trán anh, chảy dài xuống thái dương. Anh siết chặt tay, móng tay hằn sâu vào lòng bàn tay, cảm giác đau rát cũng không thể xoa dịu được sự giày vò bên trong. Anh nhìn vào đôi môi cô, tưởng tượng ra nụ cười lạc quan mà anh yêu mến, nụ cười đã từng phá vỡ sự im lặng và lý trí của anh. Giờ đây, nụ cười ấy đã bị che mờ bởi một nỗi buồn sâu thẳm.
Anh là một kỹ sư phần mềm, một người luôn tìm kiếm logic và trật tự. Nhưng trong khoảnh khắc này, logic hoàn toàn thất bại. Anh không thể tìm thấy một công thức, một thuật toán nào để giải quyết vấn đề của trái tim. Anh có thực sự sẵn sàng không? Liệu anh có thể sống mà không có 60 giây này, không có sự an toàn này không? Anh sợ hãi. Sợ hãi một tương lai mà anh không thể kiểm soát, một tình yêu mà anh không thể đo lường bằng những con số chính xác.
An Nhiên vẫn đứng đó, đôi mắt không rời anh. Sự im lặng của cô không phải là sự ép buộc, mà là sự chấp nhận. Cô đã đặt ra tất cả, và giờ đây cô chỉ chờ đợi. Chờ đợi một tín hiệu, một lời nói, một hành động. Nhưng Lâm Dịch chỉ có thể đáp lại bằng sự bất lực. Ánh mắt anh dao động giữa An Nhiên và cánh cửa thang máy, như muốn tìm một lối thoát khỏi tình thế tiến thoái lưỡng nan này. Anh khao khát cô, nhưng nỗi sợ hãi lại mạnh mẽ hơn tất cả. Nỗi sợ hãi đã trở thành một bức tường vô hình, ngăn cách anh với điều anh khao khát nhất. Mỗi giây trôi qua, anh cảm thấy mình càng lún sâu vào vũng lầy của sự do dự. Anh đang mất cô, và anh không thể làm gì để ngăn cản điều đó.
Anh nhìn thấy sự kiên định trong mắt An Nhiên, và biết rằng cô sẽ không chờ đợi mãi. Cô đã trao anh cơ hội cuối cùng, và anh đang lãng phí nó. Cảm giác tuyệt vọng dâng trào, nuốt chửng anh. Anh muốn la lên, muốn van xin cô đừng đi, nhưng một lần nữa, lời nói lại bị nghẹn lại trong cổ họng. Anh đã bị dồn vào thế khó, hoàn toàn bất lực trước chính sự do dự của mình, trước nỗi sợ hãi lớn nhất đời anh.
***
60 giây kết thúc. Tiếng "ting" quen thuộc vang lên, và cánh cửa thang máy từ từ mở ra. Thế giới bên ngoài, vốn đã bị hóa đá trong khoảnh khắc, giờ đây lại sống động trở lại với sự hối hả và ồn ào quen thuộc. Tiếng người qua lại vội vã, tiếng điện thoại reo vang, tiếng chuông thang máy khác kêu 'ting', tiếng còi xe từ bên ngoài vọng vào – tất cả tạo nên một bản giao hưởng hỗn loạn, đối lập hoàn toàn với sự tĩnh lặng đến đáng sợ trong 60 giây vừa qua. Mùi nước hoa thoang thoảng của những người đi làm về hòa lẫn với mùi cà phê từ quầy lễ tân, tạo nên một bầu không khí bận rộn, vô cảm.
An Nhiên bước ra khỏi thang máy. Cô đi thẳng về phía cửa chính của tòa nhà, không một lời, không một cái quay đầu. Dáng người nhỏ nhắn của cô nhanh chóng hòa vào dòng người đông đúc, rồi khuất dần sau cánh cửa kính tự động. Lâm Dịch đứng chết lặng trong thang máy, ánh mắt vô hồn nhìn theo bóng lưng cô khuất dần giữa dòng người. Một cảm giác lạnh toát chạy dọc sống lưng anh, như thể một phần linh hồn mình vừa rời bỏ.
Sự im lặng của cô, sự bất lực của anh, tạo nên một khoảng trống khổng lồ trong lòng anh. Đó là một sự mất mát không thể gọi tên, một cơ hội đã tuột khỏi tay vì chính nỗi sợ hãi của mình. Anh đã có 60 giây, đã có cơ hội cuối cùng để nói ra, để níu giữ, nhưng anh đã không làm được. Nỗi sợ hãi về những điều "không kiểm soát được" đã chiến thắng khao khát của trái tim anh.
Anh bước ra khỏi thang máy, đôi chân nặng trĩu. Sảnh tòa nhà ồn ào, hối hả dường như càng làm nổi bật sự cô đơn tột cùng của anh. Hoàng hôn đang buông xuống bên ngoài, ánh đèn cao ốc bắt đầu rực sáng, vẽ nên những vệt màu cam đỏ trên nền trời xám xịt. Nhưng trong mắt Lâm Dịch, tất cả chỉ là một mảng tối.
"Mình đã làm gì vậy?" anh thì thầm, giọng nói lạc đi trong tiếng ồn ào xung quanh. "Tại sao mình không thể nói ra? Cô ấy đã thực sự đi rồi sao?"
Anh đứng đó, bất động giữa dòng người vội vã, như một bức tượng giữa cuộc đời. Cảm giác trống rỗng dâng trào, nhấn chìm anh. Anh đã tự tay đánh mất điều quý giá nhất mình từng có. An Nhiên đã rời đi, mang theo cả những 60 giây phép màu của họ, và để lại anh một mình trong một thế giới mà anh không biết phải đối mặt như thế nào. Nỗi tuyệt vọng và cảm giác mất mát tột cùng của Lâm Dịch sau khi An Nhiên rời đi mà không nói lời nào sẽ là động lực mạnh mẽ thúc đẩy anh hành động sau này, nhưng hiện tại, anh chỉ cảm thấy một sự cô độc lạnh lẽo, một nỗi ân hận khôn nguôi đang gặm nhấm từng tế bào trong cơ thể. Chiếc đồng hồ đeo tay của Lâm Dịch tiếp tục tích tắc, mỗi giây trôi qua đều mang theo một sức nặng khủng khiếp, không còn là tiếng đếm ngược cho một khoảnh khắc kỳ diệu, mà là tiếng đếm ngược cho một sự khởi đầu đầy đau khổ của anh.
Bản quyền sáng tác thuộc về Long thiếu, phát hành chính thức tại truyen.free.