Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Mỗi ngày chúng ta có 60 giây - Chương 241: 60 Giây Vô Vọng: Khoảng Trống Của Phép Màu Cuối Cùng

Giữa tiếng còi xe vọng lên từ xa, tiếng trẻ con chơi đùa đâu đó ở sân chung cư gần kề, và tiếng chuông điện thoại khẽ reo từ quầy lễ tân, Lâm Dịch đứng đó, một mình, trước cửa thang máy cũ kỹ. Chiều tối hôm nay, ngày cuối cùng của chiếc thang máy này, mang theo một nỗi buồn mơ hồ, một sự thôi thúc kỳ lạ khiến anh không thể không đến. Ánh mắt anh dán chặt vào chiếc đồng hồ đeo tay, kim giây nhích từng chút một, chậm rãi mà kiên định, như đang đếm ngược một khoảnh khắc định mệnh.

Chỉ mới vài ngày trước thôi, anh đã đuổi theo cô, nắm chặt tay cô ngay tại sảnh này, thốt ra những lời mà anh chưa bao giờ nghĩ mình sẽ dám nói. "Anh muốn gặp em, ngoài kia." Một khởi đầu mới đã được vẽ nên, một trang sách mới đã được mở ra, rực rỡ và đầy hứa hẹn. Nụ cười của An Nhiên khi ấy, rạng rỡ như ánh mặt trời sau cơn mưa, vẫn còn hiện rõ trong tâm trí anh, sưởi ấm cả những góc khuất lạnh lẽo nhất trong lòng. Anh đã nghĩ, sau khoảnh khắc đó, chiếc thang máy này sẽ chỉ còn là một kỷ niệm, một bệ phóng đưa họ đến với thế giới thực. Nhưng rồi, khi tờ thông báo thay mới thang máy, vốn đã ố vàng và sờn rách, lại lọt vào tầm mắt anh sáng nay, một cảm giác khó tả lại dâng trào. Nó không phải là sự hối tiếc của người đã bỏ lỡ, mà là sự hoài niệm của người sắp phải rời xa một phần ký ức thân thuộc.

Anh nhìn tờ thông báo, dòng chữ "Sẽ được thay thế vào cuối tuần này" như một lời nhắc nhở không thể chối từ. Cuối tuần này đã đến. Hôm nay là ngày cuối cùng. An Nhiên, cô ấy có đến không? Anh không biết. Họ đã có những cuộc nói chuyện ngoài đời, những buổi hẹn hò mà không cần đến phép màu 60 giây. Mối quan hệ của họ đã bước sang một chương mới, vững vàng hơn, thực tế hơn. Nhưng nghi thức này, dù sao đi nữa, vẫn là một phần không thể thiếu của câu chuyện của họ. Nó là nơi tình yêu của họ chớm nở, là không gian riêng tư nơi hai tâm hồn kết nối, vượt qua mọi giới hạn của thời gian và lý trí.

"Cô ấy sẽ không đến đâu, phải không?" Anh tự hỏi, giọng nói vang vọng trong tâm tưởng, mang theo chút buồn bã và sự chấp nhận. An Nhiên luôn là người tin vào những điều không cần lý do, và cũng là người dũng cảm nhất khi đối mặt với sự thay đổi. Cô ấy có thể sẽ chọn cách để anh tự mình đối diện với khoảnh khắc chia ly này, như một bài kiểm tra cuối cùng, hay một dấu hiệu của sự tin tưởng rằng anh đã đủ mạnh mẽ để bước tiếp mà không cần đến "phép màu" cũ. Dẫu vậy, một phần nhỏ trong trái tim anh vẫn không ngừng hy vọng, một tia sáng le lói mong chờ hình bóng quen thuộc sẽ xuất hiện ở cuối hành lang.

Lâm Dịch hít một hơi thật sâu, mùi bụi và điều hòa lạnh lẽo của sảnh tòa nhà tràn vào lồng ngực. Anh liếc nhìn về phía hành lang nơi An Nhiên thường xuất hiện, ánh mắt dõi theo từng bóng người lướt qua, từng âm thanh nhỏ nhất. Tiếng giày cao gót lộc cộc trên sàn đá cẩm thạch, tiếng cười nói xôn xao của những người tan ca, tất cả đều hòa vào nhau, tạo nên một bản giao hưởng quen thuộc của buổi chiều tà nơi đô thị. Nhưng trong tất cả những âm thanh đó, anh không nghe thấy tiếng bước chân nhẹ nhàng, quen thuộc của An Nhiên.

Bàn tay anh khẽ siết chặt vào nhau, rồi lại buông lỏng. Anh cảm nhận rõ rệt sự mâu thuẫn trong cảm xúc của mình. Một mặt, anh cảm thấy nhẹ nhõm vì họ đã tìm thấy nhau ở thế giới thực, không còn bị ràng buộc bởi 60 giây hay bất kỳ phép màu nào. Mặt khác, anh lại cảm thấy một nỗi tiếc nuối sâu sắc, như thể đang nói lời tạm biệt với một người bạn cũ, một người bạn đã chứng kiến những khoảnh khắc quý giá nhất trong cuộc đời anh. Chiếc thang máy này, với mọi sự cũ kỹ và ọp ẹp của nó, đã trở thành một phần của anh, một biểu tượng của sự khởi đầu, của sự thay đổi.

18:29. Kim giây chạm mốc, báo hiệu thời khắc định mệnh đã cận kề. Anh đưa tay lên chỉnh lại cặp kính gọng kim loại mỏng, ánh nhìn sắc bén của một kỹ sư phần mềm giờ đây lại chất chứa đầy cảm xúc, không còn tìm kiếm sự logic hay trật tự từ thế giới xung quanh. Thay vào đó, nó tìm kiếm một thứ gì đó vô hình, một lời tạm biệt, một sự kết thúc. Anh biết rằng, dù An Nhiên có đến hay không, anh vẫn sẽ bước vào đó. Anh sẽ trải qua 60 giây cuối cùng này, một mình. Đó là một nghi thức cá nhân, một sự khẳng định rằng anh đã sẵn sàng buông bỏ quá khứ để hoàn toàn nắm lấy tương lai mà họ đã cùng nhau xây dựng. Anh hít một hơi thật sâu, chuẩn bị tinh thần cho khoảnh khắc cô độc nhưng cũng đầy ý nghĩa này.

***

Đúng 18:30. Một tiếng "kít" quen thuộc, khẽ khàng nhưng rõ ràng, vang lên khi cánh cửa thang máy cũ kỹ mở ra. Ánh đèn vàng yếu ớt bên trong chập chờn như muốn hắt hủi mọi thứ, nhưng Lâm Dịch vẫn bước vào. Không gian chật hẹp, quen thuộc đến từng vết xước trên vách kim loại, từng nút bấm đã bạc màu, giờ đây lại mang một cảm giác khác lạ, lạnh lẽo đến lạ lùng. Anh nhấn nút lên tầng 7, và lại một tiếng "kít" nữa khi cánh cửa khép lại.

Thang máy bắt đầu di chuyển chậm chạp, rồi dừng lại ở tầng 7. Tiếng động cơ khẽ rung lên một chút, sau đó im bặt. Và rồi, như hàng trăm lần trước đó, thế giới bên ngoài bỗng chốc ngưng đọng. Thời gian hóa đá. Tiếng ồn ào của thành phố biến mất. Mùi bụi và điều hòa không khí trong thang máy trở nên đậm đặc hơn, hòa lẫn với mùi kim loại cũ và một chút dầu mỡ phảng phất. Ánh đèn vàng yếu ớt vẫn chập chờn, hắt lên bóng hình cô độc của anh trên tấm gương phản chiếu đã mờ đục.

Anh một mình.

Không có An Nhiên. Không có nụ cười lạc quan. Không có đôi mắt trong veo nhìn anh đầy tin tưởng. Không có giọng nói dịu dàng hỏi "Anh cũng bị kẹt lại à?". Trong khoảnh khắc này, 60 giây quen thuộc bỗng trở nên dài đằng đẵng, nặng nề, và trống rỗng đến cùng cực.

"Không có em, 60 giây này... chỉ là 60 giây," anh thì thầm, giọng nói lạc lõng trong không gian tĩnh lặng. "Không còn là phép màu."

Anh chậm rãi bước đi trong chiếc thang máy. Mỗi bước chân vang vọng, như đang đếm từng nhịp của sự cô đơn. Anh đưa tay chạm nhẹ vào bức tường kim loại lạnh lẽo, cảm nhận sự thô ráp của nó dưới đầu ngón tay. Anh chạm vào những nút bấm đã bạc màu, nơi An Nhiên đã từng đặt tay mình. Hình ảnh cô đứng ở đây, với đôi mắt lấp lánh và nụ cười rạng rỡ, hiện rõ mồn một trong tâm trí anh.

Anh nhớ những lần họ đứng sát bên nhau, vai chạm vai, trong không gian chật hẹp này. Anh nhớ những câu chuyện vụn vặt cô kể về công việc, về những cuốn sách cô đang đọc dở, về những ước mơ nhỏ bé của cô. Anh nhớ cách cô nhìn anh, không chút phán xét, không chút đòi hỏi, chỉ đơn thuần là sự thấu hiểu và tin tưởng. Những khoảnh khắc im lặng giữa họ cũng trở nên đủ đầy, không cần bất kỳ lời nói nào để lấp đầy khoảng trống. Chỉ cần ánh mắt của cô, chỉ cần sự hiện diện của cô, mọi thứ đều trở nên kỳ diệu.

Anh đứng trước chiếc gương phản chiếu, nhìn chằm chằm vào hình ảnh của mình. Một người đàn ông cô độc, với vẻ mặt trầm tư, ánh mắt ẩn chứa một nỗi buồn sâu thẳm. Anh chưa bao giờ nghĩ rằng mình sẽ cảm thấy cô đơn đến vậy trong chính "thế giới" mà anh đã từng coi là phi logic, không thể kiểm soát. Anh từng ghét sự ngưng đọng của thời gian, ghét những điều nằm ngoài tầm kiểm soát của lý trí anh. Nhưng An Nhiên đã thay đổi tất cả. Cô đã biến 60 giây này thành thế giới riêng của họ, nơi mọi hối hả đều dừng lại, chỉ còn lại hai tâm hồn kết nối.

Anh nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu, cố gắng lưu giữ mùi kim loại cũ, mùi bụi, và cả mùi hương phảng phất của An Nhiên mà anh đã quá quen thuộc, dù cô không ở đây. Có lẽ cô đã cố tình không đến, để anh tự mình đối mặt với khoảnh khắc này, để anh tự mình chấp nhận sự kết thúc của một kỷ nguyên. Cô ấy tin tưởng anh, tin rằng anh đã đủ mạnh mẽ để bước ra khỏi chiếc hộp thời gian này và sống trọn vẹn trong thế giới thực.

Trong lúc anh đang chìm đắm trong dòng hồi ức, ánh mắt anh chợt dừng lại ở một góc nhỏ dưới bảng điều khiển. Một chiếc kẹp tóc nhỏ, màu xanh ngọc bích, nằm im lìm trên nền sàn thép. Chiếc kẹp tóc này... Anh nhớ nó. Anh nhớ An Nhiên đã từng đeo nó vào một buổi chiều mưa, khi tóc cô vướng víu vào cổ áo. Cô đã khẽ càu nhàu, rồi tháo nó ra và bỏ vào túi. Chắc hẳn cô đã vô tình làm rơi nó trong một trong những lần cuối cùng họ ở đây.

Anh cúi xuống, nhặt chiếc kẹp tóc lên. Cảm giác lạnh lẽo của kim loại, pha lẫn chút ấm áp từ hơi người còn vương lại, truyền đến đầu ngón tay anh. Nó nhỏ bé, đơn giản, nhưng lại mang trong mình cả một bầu trời kỷ niệm. Đây chính là vật kỷ niệm mà anh cần. Một mảnh ghép của An Nhiên, một minh chứng cho sự hiện diện của cô trong không gian này, dù cô không còn ở đây. Nó là biểu tượng cho sự trân trọng quá khứ, nhưng cũng là một lời nhắc nhở rằng cô vẫn luôn ở bên anh, dù không phải trong 60 giây ngưng đọng này. Anh cẩn thận bỏ chiếc kẹp tóc vào túi áo sơ mi, ngay sát trái tim.

Từng giây trôi qua, chậm chạp và ý nghĩa. Anh đã từng ước 60 giây có thể dài hơn, để anh có thể ở bên cô lâu hơn. Giờ đây, anh lại ước nó nhanh chóng kết thúc, để anh có thể bước ra ngoài, đối mặt với thực tại, và tiếp tục xây dựng câu chuyện của họ. Sự trống rỗng trong không gian này, mặc dù đau đớn, nhưng lại là một sự giải thoát. Nó giải thoát anh khỏi sự phụ thuộc vào phép màu, giải thoát anh khỏi nỗi sợ hãi mất kiểm soát. Anh đã có An Nhiên. Anh đã có tình yêu của cô. Và điều đó mới là quan trọng nhất.

Anh nhìn đồng hồ. 18:31. Thời gian bắt đầu đếm ngược những giây cuối cùng của sự ngưng đọng. Anh nhắm mắt lại một lần nữa, hít thật sâu, rồi mở ra. Ánh mắt anh giờ đây đã trở nên kiên định hơn, không còn chút mơ hồ hay tiếc nuối. Anh đã sẵn sàng.

***

Tiếng "kít" cuối cùng vang lên, dứt khoát và rõ ràng. Cánh cửa thang máy mở ra, và thế giới bên ngoài ùa trở lại như một dòng thác. Tiếng ồn ào của sảnh tòa nhà, tiếng nói chuyện rộn ràng của những người tan ca, tiếng còi xe từ xa, tất cả đều quay trở lại, vỡ òa trong tai Lâm Dịch. Ánh sáng đèn hành lang đã bật hoàn toàn, pha lẫn chút ánh hoàng hôn cuối cùng đang tắt dần qua khung cửa kính lớn, tạo nên một mảng màu cam tím rực rỡ. Không khí trở nên bình thường, hối hả như mọi ngày, với mùi bụi và điều hòa vẫn hiện hữu, nhưng giờ đây nó không còn mang cảm giác lạnh lẽo như trước nữa.

Lâm Dịch bước ra khỏi thang máy, cảm giác như trút được gánh nặng, nhưng đồng thời cũng cảm thấy một nỗi trống trải bao trùm, một sự hụt hẫng khó tả. Anh quay đầu nhìn lại chiếc thang máy cũ kỹ lần cuối. Nó vẫn ở đó, với cánh cửa mở hé, bên trong là ánh đèn vàng yếu ớt và sự tĩnh mịch. Nhưng giờ đây, nó đã mất đi ý nghĩa đặc biệt của mình. Nó chỉ còn là một chiếc hộp kim loại cũ kỹ, chờ đợi được thay thế.

"Kết thúc rồi," anh thì thầm, giọng nói khẽ khàng, như một lời thì thầm với chính bản thân và với chiếc thang máy. "Nhưng đây không phải là kết thúc của chúng ta."

Anh hiểu rằng phép màu không phải là chiếc thang máy, không phải là 60 giây ngưng đọng. Phép màu, chính là An Nhiên. Phép màu là cách cô đã len lỏi vào cuộc sống của anh, phá vỡ mọi quy tắc, mọi logic mà anh đã xây dựng. Phép màu là tình yêu mà họ đã cùng nhau vun đắp, từ những khoảnh khắc ngắn ngủi trong không gian chật hẹp, đến những buổi hẹn hò dưới ánh đèn thành phố, nơi thời gian trôi đi một cách tự nhiên mà không cần bất kỳ sự can thiệp nào.

Anh lướt qua Chú Tám, người bảo vệ đang đi tuần gần đó. Chú Tám vẫn với bộ đồng phục xanh quen thuộc, gương mặt khắc khổ nhưng hiền lành. Ánh mắt ông dừng lại ở Lâm Dịch một thoáng, như thể đã quen với sự xuất hiện của anh vào giờ này, nhưng hôm nay lại có điều gì đó khác biệt.

"Chú Tám," Lâm Dịch khẽ nói, giọng anh trầm và rõ ràng hơn mọi ngày, không còn chút vội vã hay lo lắng. Anh nở một nụ cười nhẹ, chân thành, điều hiếm khi xảy ra trước đây. "Hôm nay là ngày cuối cùng của chiếc thang máy đó, chú nhỉ?"

Chú Tám gật đầu, đôi mắt ánh lên vẻ thông hiểu. "Phải rồi, cậu Lâm. Mai là có cái mới rồi. Thời gian trôi nhanh thật." Ông không nói gì thêm, nhưng ánh mắt ông dường như chứa đựng một sự thấu hiểu sâu sắc, như thể ông đã chứng kiến tất cả, và hiểu được ý nghĩa của khoảnh khắc này đối với Lâm Dịch.

Lâm Dịch gật đầu lại, nụ cười vẫn còn vương trên môi. Anh không còn vẻ nghiêm nghị hay dè dặt thường thấy. Anh cảm thấy một sự nhẹ nhõm, một sự giải thoát thực sự. Anh đã đối mặt với sự kết thúc, và anh đã sẵn sàng cho một khởi đầu mới. Chiếc kẹp tóc nhỏ trong túi áo anh như một lời nhắc nhở ấm áp về An Nhiên, về những kỷ niệm đã qua, và về tương lai đang chờ đợi.

Anh không bước đi vội vàng như những ngày xưa cũ, khi 60 giây kết thúc và anh phải nhanh chóng trở lại với thế giới thực. Giờ đây, anh bước đi chậm rãi, thong thả, cảm nhận từng nhịp thở của thành phố. Mỗi bước chân của anh đều mang theo sự kiên định, sự quyết tâm và một niềm hy vọng mãnh liệt.

Anh thẳng bước ra khỏi tòa nhà. Cánh cửa xoay bằng kính lại mở ra trước mặt anh, như cánh cổng đến một thế giới rộng lớn hơn. Ngoài kia, ánh hoàng hôn đã tắt hẳn, nhường chỗ cho ánh đèn đường và những bảng hiệu neon rực rỡ. Thành phố vẫn hối hả, vẫn nhộn nhịp, nhưng trong lòng anh, mọi thứ đều đã tĩnh lặng.

Lâm Dịch đã không còn sợ hãi. Anh đã không còn dựa dẫm vào "phép màu" của 60 giây. Anh đã tìm thấy An Nhiên, và họ đã cùng nhau bước ra ngoài. Sự vắng mặt của cô trong khoảnh khắc cuối cùng này không phải là một sự bỏ rơi, mà là một hành động của tình yêu và sự tin tưởng. Cô đã cho anh không gian để anh tự mình buông bỏ, tự mình trưởng thành.

Anh lấy điện thoại ra, lướt qua một tin nhắn cũ của An Nhiên, một tin nhắn vu vơ nhưng đầy ấm áp. Anh khẽ mỉm cười. Mối quan hệ của họ không cần phép màu. Chỉ cần đủ để họ nhớ rằng mình từng rung động thật sự. Và giờ đây, anh đã sẵn sàng để viết tiếp câu chuyện đó, từng ngày, từng giờ, không còn bị giới hạn bởi bất kỳ chiếc đồng hồ nào. Anh bước vào màn đêm của thành phố, nơi một tương lai mới, không ngừng chuyển động, đang chờ đón anh và An Nhiên.

Truyện gốc của Long thiếu, chỉ được công bố chính thức trên truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free