Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Mỗi ngày chúng ta có 60 giây - Chương 242: Hồi Ức Vỡ Tan: Giá Trị Thật Ngoài Phép Màu

Tiếng xe máy nổ lách tách từ xa, tiếng còi xe vội vã cắt ngang không khí, và những âm thanh quen thuộc của một thành phố đang sống động bỗng chốc vỡ òa trong tai Lâm Dịch. Ánh sáng đèn hành lang đã bật hoàn toàn, mạnh mẽ hơn hẳn thứ ánh sáng yếu ớt mà anh vẫn thường thấy trong 60 giây ngưng đọng, pha lẫn chút ánh hoàng hôn cuối cùng đang cố níu kéo qua khung cửa kính lớn, tạo nên một mảng màu cam tím rực rỡ, ma mị trên nền sàn đá cẩm thạch. Mùi bụi và điều hòa vẫn hiện hữu, hòa quyện với mùi nước hoa thoang thoảng từ những người đồng nghiệp vội vã lướt qua, cùng mùi cà phê nồng nàn từ tiệm bánh nhỏ ở góc sảnh. Không khí trở nên bình thường, hối hả như mọi ngày, nhưng trong lòng Lâm Dịch, nó không còn mang cảm giác lạnh lẽo hay xa cách như trước nữa.

Anh bước ra khỏi chiếc thang máy cũ kỹ, cảm giác như trút được một gánh nặng vô hình đã đè nén anh suốt bao ngày qua, nhưng đồng thời, một nỗi trống trải bao trùm, một sự hụt hẫng khó tả lại len lỏi vào từng ngóc ngách tâm hồn. Khoảnh khắc 60 giây cô độc vừa qua, nơi An Nhiên đã vắng mặt, cứ thế bám lấy anh, như một lời nhắc nhở rằng một kỷ nguyên đã thực sự khép lại. Anh nhìn quanh sảnh, mọi thứ vẫn hối hả, vội vã như thường lệ, từng dòng người lướt qua anh như những bóng hình không rõ mặt. Nhưng có gì đó đã thay đổi sâu sắc trong lòng anh. Anh không còn vội vã kiểm tra đồng hồ đeo tay, không còn cảm giác bị thúc giục bởi vòng quay khắc nghiệt của thời gian. Thay vào đó là một sự trầm ngâm, một nỗi hoài niệm len lỏi qua từng tế bào.

Ánh mắt anh lướt qua nơi bảng thông báo thay thang máy đã từng dán. Giờ đây, đó chỉ còn là một mảng tường trống, không một dấu vết nào của mảnh giấy định mệnh đã từng khiến trái tim anh thắt lại. Nỗi sợ hãi tột cùng về sự mất mát, về việc đánh mất thế giới 60 giây an toàn, nay dường như đã tan biến, nhường chỗ cho một cảm giác chấp nhận bình thản. Anh đã đối mặt với nó, đã trải qua nó, và anh vẫn đứng đây, vẫn sống, vẫn cảm nhận. "Đúng vậy, phép màu đã kết thúc," anh thì thầm trong tâm trí, giọng nói vang vọng trong khoảng không nội tâm của riêng mình, "nhưng tình cảm của tôi thì không."

Anh nhớ lại những lời An Nhiên đã nói, những nụ cười rạng rỡ của cô trong không gian chật hẹp, những câu chuyện vu vơ nhưng đầy ấm áp đã sưởi ấm tâm hồn anh. Cô là điều không cần lý do, là sự bất định mà anh đã từng cố gắng né tránh, nhưng giờ đây lại trở thành ánh sáng dẫn lối anh ra khỏi vòng an toàn của lý trí. Cô đã cho anh một cơ hội để vượt qua chính mình, để tin vào những điều không thể giải thích, những điều chỉ có thể cảm nhận bằng trái tim. Việc cô không xuất hiện trong 60 giây cuối cùng ấy, thoạt đầu khiến anh đau đớn, nhưng giờ đây, anh lại nhìn thấy một ẩn ý sâu xa hơn. Phải chăng đó là một bài kiểm tra? Một cách để cô khẳng định rằng, tình yêu của họ đã đủ mạnh mẽ để tồn tại ngoài phép màu, ngoài những giới hạn của không gian và thời gian? Hay chỉ đơn giản là cô tin tưởng anh, tin tưởng vào quyết tâm và sự dũng cảm mà anh đã thể hiện khi đuổi theo cô ở sảnh tòa nhà chỉ vài ngày trước?

Những suy nghĩ cứ thế cuộn xoáy trong tâm trí Lâm Dịch, nhưng không còn là sự hoang mang hay sợ hãi. Thay vào đó là một sự bình yên lạ lùng. Anh cảm thấy một sự nhẹ nhõm, một sự giải thoát thực sự. Anh đã đối mặt với sự kết thúc, và anh đã sẵn sàng cho một khởi đầu mới. Chiếc kẹp tóc nhỏ trong túi áo anh, một vật kỷ niệm nhỏ bé từ một khoảnh khắc nào đó trong 60 giây, giờ đây như một lời nhắc nhở ấm áp về An Nhiên, về những kỷ niệm đã qua, và về tương lai đang chờ đợi. Nó không còn là biểu tượng của một sự phụ thuộc, mà là một minh chứng cho sự tồn tại của một tình yêu đã vượt qua mọi giới hạn.

Anh lướt qua Chú Tám, người bảo vệ đang đi tuần gần đó. Chú Tám vẫn với bộ đồng phục xanh quen thuộc, gương mặt khắc khổ nhưng hiền lành, đôi mắt ánh lên vẻ thông hiểu. Ông gật đầu với Lâm Dịch, như thể đã quen với sự xuất hiện của anh vào giờ này, nhưng hôm nay lại có điều gì đó khác biệt trong ánh mắt anh, một sự thay đổi mà không cần bất kỳ lời giải thích nào. Lâm Dịch cũng gật đầu lại, nở một nụ cười nhẹ, chân thành, điều hiếm khi xảy ra trước đây. Anh không còn vẻ nghiêm nghị hay dè dặt thường thấy. Anh cảm thấy một sự nhẹ nhõm, một sự giải thoát thực sự. Anh đã đối mặt với sự kết thúc, và anh đã sẵn sàng cho một khởi đầu mới.

Anh không bước đi vội vàng như những ngày xưa cũ, khi 60 giây kết thúc và anh phải nhanh chóng trở lại với thế giới thực. Giờ đây, anh bước đi chậm rãi, thong thả, cảm nhận từng nhịp thở của thành phố đang chuyển động xung quanh mình. Mỗi bước chân của anh đều mang theo sự kiên định, sự quyết tâm và một niềm hy vọng mãnh liệt. Anh thẳng bước ra khỏi tòa nhà. Cánh cửa xoay bằng kính lại mở ra trước mặt anh, như cánh cổng đến một thế giới rộng lớn hơn, nơi không còn phép màu nhưng lại tràn ngập những khả năng vô tận. Ngoài kia, ánh hoàng hôn đã tắt hẳn, nhường chỗ cho ánh đèn đường và những bảng hiệu neon rực rỡ. Thành phố vẫn hối hả, vẫn nhộn nhịp, nhưng trong lòng anh, mọi thứ đều đã tĩnh lặng, một sự tĩnh lặng đến từ sự chấp nhận và thấu hiểu.

***

Chiếc xe của Lâm Dịch từ từ lăn bánh vào bãi đỗ xe ngầm của tòa nhà Thiên Phát, nơi những cột bê tông lớn sừng sững như những người khổng lồ im lặng, và ánh đèn huỳnh quang màu vàng nhạt hắt xuống, tạo nên một không gian tối, rộng và có chút lạnh lẽo. Tiếng động cơ xe vẫn còn vang vọng một lúc rồi tắt hẳn, để lại một khoảng lặng, chỉ còn tiếng bước chân của vài người ra vào và tiếng đóng cửa xe lạch cạch. Mùi xăng dầu, mùi cao su và cả mùi ẩm mốc đặc trưng của bãi đỗ xe ngầm len lỏi vào khoang xe, không còn xa lạ với anh.

Lâm Dịch không vội vàng bước xuống xe. Anh tựa lưng vào ghế, hai tay nắm chặt vô lăng, ánh mắt nhìn thẳng về phía trước, xuyên qua tấm kính chắn gió, như đang nhìn vào một khoảng không vô định. Anh lái xe chậm hơn thường lệ, không phải vì tắc đường hay sự cẩn trọng, mà bởi tâm trí anh đang trôi dạt về những miền ký ức, về An Nhiên, về những cuộc trò chuyện trong 60 giây. Mỗi khoảnh khắc ấy, ngắn ngủi và kỳ diệu, đã từng là toàn bộ thế giới của họ. Giờ đây, thế giới đó đã biến mất, nhưng An Nhiên thì vẫn ở đó, và mối quan hệ của họ cũng không hề tan biến theo phép màu.

Anh nhớ về nụ cười đầu tiên của cô, câu hỏi "Anh cũng bị kẹt lại à?", đã phá vỡ sự im lặng và lý trí của anh. Anh nhớ về những lần cô kể về công việc biên tập tự do của mình, về những cuốn sách cô yêu thích, về những điều không cần lý do mà cô luôn tin tưởng. Anh, một người luôn sống theo lịch trình chính xác, luôn tìm kiếm sự logic, đã bị cuốn hút một cách không thể giải thích bởi một cô gái tin vào điều không cần lý do. Chính An Nhiên, với sự dịu dàng và niềm tin của cô, chứ không phải chiếc thang máy hay 60 giây ngưng đọng, mới là điều giữ chân anh, là sợi dây vô hình kết nối hai tâm hồn tưởng chừng như đối lập.

"An Nhiên không đến hôm nay," anh tự nhủ, giọng nói nội tâm trầm lắng, "Cô ấy muốn tôi tự tìm ra câu trả lời, hay cô ấy tin tôi sẽ làm được điều đó mà không cần phép màu?" Câu hỏi ấy cứ lặp đi lặp lại trong đầu anh, không còn là sự nghi ngờ, mà là một sự suy ngẫm sâu sắc về ý nghĩa của mối quan hệ này. Anh nhận ra rằng, dù 60 giây là khởi đầu, là chất xúc tác, nhưng chính bản thân An Nhiên, với nụ cười, niềm tin và cả sự kiên cường của cô, mới là điều đã thay đổi anh, đã khiến anh dám bước ra khỏi vỏ bọc của mình.

Anh nhớ lại lời Trần Tuấn, người bạn thân duy nhất của anh, đã từng nói khi anh còn đang vật lộn với những cảm xúc phức tạp: "Mày có thể xây dựng một thế giới hoàn hảo trong đầu, Lâm Dịch, nhưng cuộc sống thực mới là nơi mọi thứ diễn ra. Và đôi khi, những điều không hoàn hảo lại là những điều đẹp nhất." Lúc đó, anh chỉ cười nhạt, cho rằng Trần Tuấn quá mơ mộng. Nhưng giờ đây, những lời ấy lại vang vọng trong tâm trí anh, như một lời khuyên chân thành và thấu hiểu. Anh đã quá phụ thuộc vào sự kiểm soát, vào sự an toàn của 60 giây. Anh sợ hãi sự bất định của thế giới bên ngoài, sợ hãi rằng tình cảm này sẽ mất đi vẻ đẹp khi không còn giới hạn. Nhưng An Nhiên đã chứng minh điều ngược lại. Cô đã cho anh thấy rằng tình yêu không cần một chiếc đồng hồ để đo đếm, không cần một phép màu để tồn tại. Chỉ cần đủ để ta nhớ rằng mình từng rung động thật sự.

Anh mở khóa điện thoại, lướt qua một tin nhắn cũ của An Nhiên. Đó là một tin nhắn vu vơ về một cuốn sách cô vừa đọc, nhưng ẩn chứa trong đó là sự ấm áp và lạc quan của cô. Anh không gọi, không nhắn lại, chỉ đơn giản là ngắm nhìn nó, như một lời nhắc nhở về sự hiện diện của cô trong cuộc đời anh. Tay anh siết chặt vô lăng một lần nữa, rồi từ từ buông lỏng. Anh hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi ẩm mốc và xăng dầu tràn vào phổi, như thể đang chuẩn bị cho một quyết định quan trọng, một bước ngoặt không chỉ trong mối quan hệ của họ, mà còn trong chính cuộc đời anh. Anh đã sẵn sàng để đối mặt với thực tại, với tất cả những sự phức tạp và bất định mà nó mang lại. Anh đã sẵn sàng để yêu, không cần giới hạn, không cần phép màu.

***

Trở về căn hộ của mình, Lâm Dịch cảm nhận rõ ràng sự khác biệt trong không gian quen thuộc. Tiếng còi xe từ xa vẫn vọng lên, tiếng chuông điện thoại của hàng xóm thỉnh thoảng reo lên, nhưng tất cả đều không còn mang lại cho anh cảm giác đơn độc như trước. Căn hộ của anh, vốn luôn được giữ gọn gàng, ngăn nắp đến mức vô trùng, giờ đây dường như ấm áp hơn, như thể đã có một làn gió mới thổi qua, mang theo hương vị của sự thay đổi. Mùi sách cũ vẫn thoang thoảng, hòa quyện với mùi cà phê mới pha mà anh vừa tự tay chuẩn bị, một thói quen anh đã duy trì suốt nhiều năm.

Anh chậm rãi cởi bỏ chiếc áo khoác, treo lên móc, rồi tiến đến chiếc bàn làm việc, nơi chiếc đồng hồ đeo tay quen thuộc vẫn nằm đó, như một biểu tượng của sự kiểm soát thời gian mà anh luôn kề cận. Anh nhìn nó một lúc, đôi mắt ẩn sau cặp kính gọng kim loại mỏng vẫn sắc bén, nhưng ánh nhìn đã không còn vẻ nghiêm nghị, tính toán như trước. Anh tháo đồng hồ ra khỏi cổ tay, cảm nhận sự trống rỗng nhẹ nhàng nơi da thịt đã quen với trọng lượng của nó. Rồi, anh đặt nó lên bàn, không còn cảm giác bị ràng buộc bởi thời gian, bởi những con số, những lịch trình cứng nhắc. Chiếc đồng hồ, từng là người bạn đồng hành không thể thiếu, giờ đây chỉ còn là một vật kỷ niệm của một thời đã qua, một minh chứng cho sự trưởng thành của anh.

Trước đây, anh sẽ ngay lập tức bật máy tính lên để tiếp tục công việc còn dang dở, hoặc ít nhất là kiểm tra email. Nhưng hôm nay thì khác. Anh ngồi xuống ghế, không phải để làm việc, mà để đối diện với một nhiệm vụ hoàn toàn mới mẻ, một điều mà trước đây anh sẽ không bao giờ nghĩ đến: lên kế hoạch cho buổi hẹn hò đầu tiên với An Nhiên ngoài đời thực. Đây là lúc anh phải bước ra. Vì cô ấy xứng đáng, và anh cũng vậy.

Ngón tay anh lướt nhẹ trên bàn phím, một cảm giác bồn chồn, pha lẫn chút hồi hộp và cả sự phấn khích len lỏi. Anh mở trình duyệt, không phải để truy cập các trang web kỹ thuật hay tài chính, mà để tìm kiếm thông tin về một nhà hàng hoặc một hoạt động nào đó phù hợp cho buổi hẹn hò. Anh gõ từ khóa: "quán cà phê ấm cúng Hà Nội", rồi sau đó là "triển lãm nghệ thuật đương đại". Những từ ngữ này, vốn xa lạ với thế giới của anh, giờ đây lại hiện hữu trên màn hình, mở ra một cánh cửa đến một thế giới hoàn toàn mới.

Anh nhớ lại những lần An Nhiên kể về sở thích của cô, về tình yêu dành cho nghệ thuật, cho những không gian yên bình và những câu chuyện sâu sắc. Anh muốn tạo cho cô một buổi hẹn thật ý nghĩa, một buổi hẹn không còn bị giới hạn bởi 60 giây, mà được trải dài trong dòng chảy tự nhiên của thời gian. Anh xem xét các địa điểm, đọc các bình luận, cố gắng hình dung ra nụ cười của An Nhiên khi cô khám phá một không gian mới, một câu chuyện mới. Sự thiếu kinh nghiệm trong việc "hẹn hò thực tế" của anh hiện rõ. Anh luôn là người lập kế hoạch hoàn hảo cho công việc, nhưng với tình yêu, anh nhận ra mình vẫn còn là một "tay mơ". Anh tự mỉm cười, một nụ cười nhẹ nhàng, đầy tự tin hơn hẳn những nụ cười hiếm hoi trước đây.

Anh nhớ lại lời Trần Tuấn đã từng trêu chọc anh: "Mày mà hẹn hò thì chắc phải có bảng kế hoạch chi tiết từng phút một, đúng không? Đừng có làm An Nhiên chạy mất dép đấy, ông kỹ sư khô khan ạ!" Lúc đó, Lâm Dịch chỉ nhíu mày phản đối. Nhưng giờ đây, anh lại thấy lời Trần Tuấn vừa hài hước vừa đúng. Anh có thể là một kỹ sư phần mềm giỏi, một người lập trình xuất sắc, nhưng trong tình yêu, anh đang bắt đầu từ con số không, với tất cả sự bỡ ngỡ và vụng về của mình.

Tuy nhiên, sự bỡ ngỡ đó không còn là nỗi sợ hãi. Thay vào đó là một động lực mạnh mẽ. Anh đã không còn sợ hãi. Anh đã không còn dựa dẫm vào "phép màu" của 60 giây. Anh đã tìm thấy An Nhiên, và họ đã cùng nhau bước ra ngoài. Sự vắng mặt của cô trong khoảnh khắc cuối cùng của chiếc thang máy không phải là một sự bỏ rơi, mà là một hành động của tình yêu và sự tin tưởng. Cô đã cho anh không gian để anh tự mình buông bỏ, tự mình trưởng thành.

Màn hình máy tính phản chiếu khuôn mặt anh, ánh đèn từ đó chiếu lên cặp kính của anh, làm đôi mắt anh thêm phần sáng rực. Anh đã sẵn sàng để viết tiếp câu chuyện đó, từng ngày, từng giờ, không còn bị giới hạn bởi bất kỳ chiếc đồng hồ nào. Anh nhắm mắt lại, hít thở thật sâu, cảm nhận sự bình yên và quyết tâm đang dâng trào trong lồng ngực. Một tương lai mới, không ngừng chuyển động, đang chờ đón anh và An Nhiên, một tương lai mà họ sẽ cùng nhau khám phá, từng chút một, từng khoảnh khắc một, không cần phép màu, chỉ cần đủ để họ biết rằng mình đã yêu thật sự.

Truyện nguyên tác Long thiếu, hiện chỉ phát hành duy nhất tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free