Mỗi ngày chúng ta có 60 giây - Chương 255: Bên Thang Máy Mới: Phép Màu Vẫn Còn
Dưới ánh nến lung linh, đêm đã trôi qua thật dịu dàng. Lời khẳng định của An Nhiên, như một bản giao hưởng không lời, đã xoa dịu những góc khuất sâu thẳm nhất trong tâm hồn Lâm Dịch. Anh đã ngủ một giấc thật sâu, không còn những giấc mơ chập chờn về chiếc đồng hồ hay nỗi sợ hãi thời gian trôi đi. Sáng hôm sau, khi những tia nắng đầu tiên len lỏi qua ô cửa sổ, vẽ lên sàn nhà những vệt sáng vàng óng, Lâm Dịch thức dậy với một cảm giác nhẹ nhõm đến lạ. Anh không còn vô thức liếc nhìn cổ tay, nơi đã từng ngự trị chiếc đồng hồ, mà thay vào đó, anh ngắm nhìn An Nhiên đang say ngủ bên cạnh, gương mặt thanh thoát, bình yên. Cô chính là ngọn hải đăng của anh, là dòng sông, là bất cứ điều gì anh cần để vững vàng bước đi trong thế giới thực, nơi phép màu không còn là yếu tố quyết định, mà tình yêu, sự thấu hiểu và lòng tin mới là tất cả. Cô sẽ cùng anh chấp nhận những điều không cần lý do, những điều không kiểm soát được, để xây dựng một tình yêu "chỉ cần đủ", đủ để họ nhớ rằng mình đã từng rung động thật sự, đủ để họ biết rằng mình đã tìm thấy nhau ngoài 60 giây kỳ diệu.
***
Sáng sớm, mặt trời vừa lên, nhuộm một màu vàng nhạt lên những tòa nhà cao tầng của thành phố. Dòng xe cộ bắt đầu lăn bánh, chậm rãi nhưng không kém phần hối hả, như một dòng chảy không ngừng nghỉ của cuộc sống hiện đại. Lâm Dịch và An Nhiên cùng nhau bước vào sảnh tòa nhà văn phòng Thiên Hà. Đây là lần đầu tiên họ trở lại đây cùng nhau, kể từ ngày chiếc thang máy cũ kỹ ấy được thay thế, kể từ ngày thế giới 60 giây của họ khép lại.
Sảnh tòa nhà vẫn rộng rãi, hiện đại như mọi ngày, với ánh sáng tự nhiên từ những tấm kính lớn vươn cao đến tận trần. Âm thanh tiếng bước chân vội vã của nhân viên văn phòng, tiếng trò chuyện nhỏ, tiếng cửa tự động mở ra đóng vào êm ái, tất cả tạo nên một bản hòa tấu quen thuộc của sự bận rộn nhưng có trật tự. Mùi hương điều hòa thoang thoảng, một chút lạnh lẽo nhưng sạch sẽ, len lỏi trong không khí. Mọi thứ dường như vẫn vậy, nhưng đối với Lâm Dịch, nó lại mang một sắc thái hoàn toàn khác. Anh vẫn giữ thói quen quan sát mọi thứ xung quanh, ánh mắt anh vẫn quét qua từng chi tiết quen thuộc: hàng ghế chờ bằng da màu xám, quầy lễ tân với cô gái trẻ đang mỉm cười điện thoại, những chậu cây xanh tươi tốt đặt dọc hành lang. Nhưng sự căng thẳng từng in hằn trong ánh mắt anh ngày trước đã biến mất. Thay vào đó là một vẻ bình thản, pha lẫn chút suy tư. Anh không còn tìm kiếm một dấu hiệu nào đó, một chiếc đồng hồ nào đó, hay một khoảnh khắc kỳ diệu nào đó sẽ xảy ra vào một thời điểm cụ thể. Anh chỉ đơn thuần quan sát, chấp nhận hiện thực đang diễn ra trước mắt.
An Nhiên, với mái tóc dài màu nâu hạt dẻ buông xõa tự nhiên, mỉm cười nhẹ nhàng khi cảm nhận được sự thả lỏng trong bàn tay Lâm Dịch. Cô không nói gì, chỉ siết nhẹ tay anh một cách tự nhiên, như một lời nhắc nhở rằng anh không đơn độc. Bàn tay cô ấm áp và mềm mại, hoàn toàn khác với cảm giác lạnh lẽo của kim loại hay sự chính xác đến từng mili giây mà anh từng ám ảnh. Cô dẫn anh đi, không vội vã, qua những vệt nắng vàng ươm trên sàn đá cẩm thạch. Mỗi bước chân của họ đều là một bước đi vững chắc, chậm rãi, nhưng chứa đựng một sự kiên định không gì lay chuyển nổi.
Trong đầu Lâm Dịch, những hình ảnh của quá khứ ùa về, không còn là những thước phim quay nhanh đầy lo lắng, mà là những thước phim chậm rãi, được tua lại trong một không gian tĩnh lặng, không có áp lực thời gian. Anh nhớ những buổi chiều tà, khi anh vội vã bước vào sảnh, mắt dán chặt vào đồng hồ, tim đập thình thịch vì sợ lỡ mất 60 giây. Anh nhớ cảm giác chờ đợi, cảm giác hồi hộp mỗi khi nhìn thấy An Nhiên bước ra từ thang máy, nụ cười rạng rỡ của cô như một tia sáng xuyên qua sự đơn điệu của cuộc đời anh. Giờ đây, anh bước đi bên cô, tay trong tay, không còn vội vã, không còn lo sợ.
"Mọi thứ đã thay đổi thật rồi," Lâm Dịch thầm nghĩ, giọng nói vang vọng trong tâm trí anh, trầm lắng và có chút hoài niệm. Anh liếc nhìn An Nhiên, muốn biết liệu cô có cảm nhận được sự thay đổi này không, hay cô có đang tiếc nuối những gì đã mất không. Anh đã từng sợ hãi sự thay đổi, sợ hãi những điều nằm ngoài tầm kiểm soát của mình. Anh đã từng coi việc chiếc thang máy cũ kỹ bị thay thế là dấu chấm hết cho một điều kỳ diệu, một sự mất mát không thể bù đắp. Nhưng An Nhiên đã dạy anh cách nhìn nhận khác. Cô đã chỉ cho anh thấy rằng, sự mất mát đôi khi là khởi đầu cho một điều tốt đẹp hơn, một điều chân thật hơn.
An Nhiên như đọc được suy nghĩ của anh, cô quay sang mỉm cười, đôi mắt to tròn long lanh ánh lên sự thấu hiểu. Nụ cười của cô không hề mang theo chút tiếc nuối nào, mà tràn đầy sự bình yên và niềm tin. "Nhưng chúng ta thì không," cô nhẹ nhàng nói, giọng nói trong trẻo như tiếng chuông gió, mang theo một sức mạnh dịu dàng. Bàn tay cô siết chặt tay anh hơn một chút, như muốn truyền cho anh sự vững vàng mà cô đang có.
Lâm Dịch nhìn cô, trái tim anh ấm áp lạ thường. Cô nói đúng. Mọi thứ xung quanh có thể thay đổi, dòng thời gian vẫn cứ chảy trôi không ngừng, nhưng tình cảm giữa anh và cô, sự kết nối đặc biệt giữa hai tâm hồn họ, vẫn vẹn nguyên, thậm chí còn sâu sắc hơn. Nó không còn bị giới hạn bởi 60 giây, không còn bị phụ thuộc vào một chiếc thang máy cũ kỹ. Nó đã vượt ra ngoài không gian và thời gian, trở thành một phần không thể tách rời trong cuộc sống của cả hai. Anh nhận ra rằng, điều anh sợ hãi bấy lâu nay không phải là sự bất định của cuộc sống, mà là sự bất định của chính bản thân mình, nỗi sợ hãi không biết cách đối phó với những điều nằm ngoài khuôn khổ. Giờ đây, có An Nhiên bên cạnh, nỗi sợ hãi ấy đã vơi đi rất nhiều. Anh đã học được cách buông bỏ, học được cách tin tưởng, không chỉ vào cô, mà còn vào chính bản thân mình. Anh cảm nhận được một sự giải thoát nhẹ nhàng, một sự bình yên lan tỏa khắp cơ thể.
Họ tiếp tục bước đi, không gian xung quanh dường như chậm lại theo nhịp bước chân của họ. Lâm Dịch cảm thấy như mình đang bước qua một ngưỡng cửa, từ quá khứ bước vào hiện tại, từ một thế giới đầy phép màu nhưng hữu hạn, bước vào một thế giới thực tế, nơi phép màu được định nghĩa lại bằng tình yêu và sự thấu hiểu. Ánh nắng sớm vẫn chiếu rọi, vẽ nên những vệt sáng lấp lánh trên sàn nhà, nhưng giờ đây, chúng không còn là biểu tượng của thời gian đang trôi đi một cách khắc nghiệt, mà là biểu tượng của một khởi đầu mới, một tương lai tươi sáng mà họ sẽ cùng nhau xây dựng. An Nhiên vẫn mỉm cười, đôi mắt cô lấp lánh niềm hy vọng, và Lâm Dịch biết rằng, chỉ cần có cô bên cạnh, anh sẽ không còn lạc lõng, dù cho thế giới có thay đổi đến đâu đi chăng nữa.
***
Dòng người vẫn hối hả lướt qua, nhưng Lâm Dịch và An Nhiên dường như tách biệt khỏi nhịp điệu vội vã ấy. Họ dừng lại trước khu vực thang máy, nơi một dãy thang máy mới toanh, bóng loáng với màn hình cảm ứng hiện đại đang chờ sẵn. Không còn chiếc thang máy cũ kỹ, ọp ẹp với tiếng 'kít' đặc trưng và những vết xước thời gian. Thay vào đó là một khối kiến trúc bằng kim loại và kính, phản chiếu ánh sáng và hình ảnh xung quanh một cách hoàn hảo. Tiếng thang máy mới chạy êm ru, gần như không nghe thấy, chỉ có tiếng 'ting' báo hiệu cửa mở đóng một cách nhẹ nhàng, tinh tế. Mùi kim loại mới, sạch sẽ và không khí trong lành tỏa ra từ bên trong, hoàn toàn khác biệt với mùi dầu máy và sự cũ kỹ mà Lâm Dịch từng quen thuộc. Bầu không khí nơi đây tĩnh lặng hơn một chút, như thể chính không gian cũng đang tôn trọng khoảnh khắc suy tư của hai người.
Lâm Dịch dừng lại, nhìn chằm chằm vào cánh cửa thang máy mới. Một thoáng hoài niệm lướt qua ánh mắt anh, như một làn gió nhẹ chạm vào ký ức. Anh nhớ lại những lần đứng chờ ở đây, tim đập thình thịch, đôi mắt không rời khỏi số hiển thị trên bảng điện tử, chờ đợi con số 7 xuất hiện, chờ đợi khoảnh khắc thời gian ngưng đọng. Anh nhớ cảm giác khi cánh cửa thang máy cũ kỹ mở ra, để lộ ra thế giới riêng của anh và An Nhiên, nơi mọi hối hả đều dừng lại, chỉ còn lại hai tâm hồn kết nối. Cái "thế giới 60 giây" ấy, nó đã từng là cả cuộc sống của anh, là nơi duy nhất anh cảm thấy mình được là chính mình, được yêu thương một cách không giới hạn.
Nỗi buồn thoáng qua, không phải là nỗi buồn mất mát, mà là sự chấp nhận của một kỷ nguyên đã qua. Anh nhận ra rằng, dù chiếc thang máy cũ không còn, dù phép màu 60 giây đã biến mất, nhưng những gì nó mang lại – tình yêu của anh và An Nhiên – vẫn còn đó, thậm chí còn mãnh liệt hơn. Anh đã từng nghĩ rằng tình yêu của họ gắn liền với phép màu ấy, nhưng giờ đây anh biết, phép màu chỉ là chất xúc tác, là cánh cửa mở ra một điều vĩ đại hơn nhiều. Anh đưa tay chạm nhẹ vào bề mặt kim loại lạnh của thang máy mới. Làn da anh cảm nhận được sự trơn nhẵn, hiện đại, không một chút gợn, không một vết tích của thời gian. Đó là một sự thay thế hoàn hảo về mặt vật lý, nhưng lại mang theo một ý nghĩa sâu sắc hơn về mặt tinh thần.
An Nhiên đứng cạnh anh, cô cảm nhận được sự dao động nhẹ trong cảm xúc của Lâm Dịch. Cô không vội vàng kéo anh đi, chỉ kiên nhẫn đợi chờ, để anh được đối mặt với quá khứ của mình, được chấp nhận sự thật. Cô biết rằng, đây là một phần quan trọng trong hành trình chữa lành của anh, hành trình để anh hoàn toàn buông bỏ nỗi ám ảnh về sự kiểm soát và thời gian. Cô tựa đầu vào vai anh một cách nhẹ nhàng, như muốn truyền cho anh sự ấm áp và bình yên. Cả hai cùng nhìn vào hình ảnh phản chiếu của mình trên cánh cửa bóng loáng của thang máy mới. Hai con người, tay trong tay, đứng cạnh nhau, hình ảnh ấy không chỉ là sự phản chiếu của ngoại hình, mà còn là sự phản chiếu của một tình yêu đã vượt qua mọi giới hạn.
"Anh có nhớ không?" An Nhiên nhẹ nhàng hỏi, giọng cô như một tiếng thì thầm, đủ để Lâm Dịch nghe thấy, đủ để đánh thức anh khỏi dòng suy tư. Câu hỏi của cô không mang tính chất trách móc hay tiếc nuối, mà chỉ đơn thuần là một lời gợi nhắc về những kỷ niệm đẹp.
Lâm Dịch khẽ lắc đầu, một nụ cười nhẹ nở trên môi. Nụ cười ấy không còn vẻ căng thẳng hay miễn cưỡng như trước, mà là một nụ cười chân thành, mãn nguyện. "Không còn cảm giác đó nữa," anh nói, đôi mắt anh vẫn dán vào hình ảnh phản chiếu của họ. "Cái cảm giác hồi hộp, cái cảm giác phải tranh thủ từng giây. Giờ thì không. Nhưng anh nhớ... chúng ta." Anh siết nhẹ tay cô, như để khẳng định lời nói của mình. "Anh nhớ những cuộc trò chuyện ngắn ngủi, những ánh mắt giao nhau, những nụ cười mà chúng ta trao cho nhau trong 60 giây đó. Anh nhớ cảm giác được thoát khỏi sự hối hả của thế giới bên ngoài, để chỉ tập trung vào em. Nhưng giờ đây, anh nhận ra, những điều đó không cần phải gói gọn trong 60 giây nữa. Chúng ta có cả một cuộc đời."
An Nhiên mỉm cười rạng rỡ. Ánh mắt cô long lanh, chứa đựng sự thấu hiểu và tình yêu vô bờ bến. Cô biết Lâm Dịch đã thay đổi. Anh không còn là người đàn ông cứng nhắc, chỉ biết đến logic và dữ liệu nữa. Anh đã học được cách cảm nhận, cách chấp nhận những điều "không cần lý do". "Đúng vậy," cô nói, giọng nói ấm áp như nắng sớm. "Cái thang máy cũ là khởi đầu của chúng ta, là nơi phép màu lần đầu tiên chạm đến. Nhưng phép màu thực sự không phải là cái thang máy hay 60 giây ngưng đọng. Phép màu là anh, là em, là sự kết nối mà chúng ta đã tìm thấy. Nó không mất đi khi cái thang máy không còn. Nó chỉ chuyển dời, nó lớn lên, nó trở nên vững chắc hơn."
Lâm Dịch ngẩng đầu lên, nhìn thẳng vào mắt An Nhiên. Trong ánh mắt cô, anh thấy sự bình yên và niềm tin tuyệt đối. Đó là điều mà anh đã luôn tìm kiếm, thứ mà anh đã từng nghĩ là không thể có được. Anh đã từng sợ hãi rằng tình yêu của họ sẽ mất đi vẻ đẹp khi không còn giới hạn, khi không còn cái khung 60 giây kỳ diệu. Nhưng An Nhiên đã chứng minh điều ngược lại. Tình yêu của họ không cần giới hạn để trở nên đẹp đẽ. Nó chỉ cần sự chân thành, sự thấu hiểu và lòng tin. Và quan trọng nhất, nó cần sự chấp nhận những điều bất định, những điều không kiểm soát được, như chính cuộc sống này vậy. Anh cảm nhận một sự giải thoát hoàn toàn, một gánh nặng ngàn cân đã được trút bỏ. Anh đã sẵn sàng cho một chương mới của cuộc đời mình, một chương không có phép màu 60 giây, nhưng có một tình yêu vĩnh cửu.
***
Một tiếng 'ting' vang lên nhẹ nhàng, êm ái, kéo Lâm Dịch và An Nhiên trở lại với thực tại. Cánh cửa thang máy mở ra, mời gọi họ bước vào. Khác hẳn với cảm giác lo âu, hồi hộp ngày trước, giờ đây, bước chân của Lâm Dịch thật vững vàng, không một chút do dự. Anh nắm chặt tay An Nhiên, cùng cô bước vào không gian mới mẻ, sáng sủa và rộng rãi bên trong.
Cánh cửa khép lại êm ru, không một tiếng 'kít' quen thuộc nào. Không gian bên trong thang máy tràn ngập ánh sáng dịu nhẹ từ hệ thống đèn LED ẩn, phản chiếu lên những bức tường kim loại bóng loáng và tấm gương lớn. Mùi không khí trong lành, sạch sẽ, không chút tạp chất. Không có tiếng động cơ ồn ào, chỉ có tiếng nhạc nền du dương, nhẹ nhàng phát ra từ loa ẩn, tạo nên một bầu không khí bình yên, ấm áp. Màn hình hiển thị tầng số rõ ràng, với những con số sáng rực, thay thế cho bảng điện tử cũ kỹ và đôi khi nhấp nháy.
Nhưng quan trọng nhất, không có 60 giây ngưng đọng nào xảy ra. Thời gian vẫn trôi chảy bình thường, kim giây trên chiếc đồng hồ điện tử gắn trên tường vẫn lặng lẽ nhảy từng nhịp. Lâm Dịch không còn liếc nhìn đồng hồ, không còn vô thức tìm kiếm bất kỳ dấu hiệu nào của sự dừng lại. Anh không còn cảm thấy áp lực phải nói thật nhanh, phải tận dụng từng khoảnh khắc quý giá. Thay vào đó, anh quay sang nhìn An Nhiên, ánh mắt anh tràn đầy sự bình yên và một niềm tin sâu sắc. Đôi mắt sắc bén thường ngày giờ đây mềm mại hơn, phản chiếu hình ảnh cô với tất cả sự dịu dàng. Anh đã học được cách buông bỏ, học được cách tin tưởng vào tình yêu của họ, không cần bất kỳ phép màu hay giới hạn nào để ràng buộc. Anh đã thực sự chấp nhận sự bất định, chấp nhận rằng cuộc sống và tình yêu không phải lúc nào cũng tuân theo logic hay lịch trình chính xác.
An Nhiên mỉm cười, nụ cười rạng rỡ và tự tin. Cô thấy được sự thay đổi lớn trong anh, thấy được sự an nhiên mà anh đã tìm thấy. Nụ cười của cô không chỉ là sự vui vẻ, mà còn là một lời khẳng định thầm lặng về sự đúng đắn trong lựa chọn của họ. Cô đã luôn tin rằng tình yêu của họ không cần phép màu để tồn tại, và giờ đây, Lâm Dịch cũng đã nhìn thấy điều đó. Cả hai đều nhận ra rằng 'phép màu' thực sự đã chuyển dời, từ không gian vật lý hữu hạn của chiếc thang máy cũ kỹ sang sự kết nối không thể tách rời giữa hai tâm hồn họ. Nó nằm trong những cuộc trò chuyện dài không giới hạn, trong những cái nắm tay ấm áp, trong sự thấu hiểu không cần lời nói.
Lâm Dịch siết chặt tay An Nhiên, cảm nhận sự mềm mại và ấm áp của bàn tay cô trong lòng bàn tay mình. "Phép màu... nó nằm ở đây, đúng không?" anh khẽ hỏi, giọng nói trầm ấm, pha lẫn chút suy tư nhưng tràn đầy niềm tin. Anh không còn hỏi một cách băn khoăn hay nghi ngờ, mà là một lời khẳng định, một sự tìm kiếm sự đồng điệu từ cô. "Nó không phải là thời gian dừng lại, không phải là thế giới bên ngoài hóa đá. Nó là cái cảm giác khi anh ở bên em, khi anh cảm thấy bình yên và được là chính mình. Nó là cái cách em khiến anh tin vào những điều không cần lý do, khiến anh không còn sợ hãi những điều không kiểm soát được."
An Nhiên gật đầu, đôi mắt cô lấp lánh như chứa đựng cả ngàn vì sao. Cô dựa đầu vào vai anh, cảm nhận hơi ấm từ cơ thể anh, mùi hương quen thuộc của anh. "Vâng, nó luôn ở đây, anh ạ," cô thì thầm, giọng nói như tan chảy vào không gian yên tĩnh của thang máy. "Nó nằm trong trái tim của chúng ta, trong cách chúng ta nhìn nhận cuộc sống, trong cách chúng ta yêu thương và tin tưởng lẫn nhau. Chiếc thang máy cũ chỉ là một cánh cửa, một món quà định mệnh để chúng ta tìm thấy nhau. Nhưng sau cánh cửa đó, chúng ta đã tự tạo ra phép màu của riêng mình. Một phép màu không có giới hạn, không có thời hạn, một phép màu chỉ cần đủ để chúng ta biết rằng mình đã tìm thấy nhau, đủ để chúng ta cảm nhận được sự rung động thật sự."
Họ đứng đó, nắm chặt tay nhau, Lâm Dịch ngả đầu lên đầu An Nhiên, cùng nhau cảm nhận sự chuyển động êm ái của chiếc thang máy đang đi lên. Không còn lo lắng về thời gian hay không gian, không còn bị ràng buộc bởi những quy tắc vô hình. Chỉ còn lại hai người họ, hai trái tim hòa chung nhịp đập, hai tâm hồn đã tìm thấy bến đỗ bình yên. Đây là một khởi đầu mới, một tương lai mà họ sẽ cùng nhau xây dựng, không cần phép màu từ bên ngoài, mà bằng chính tình yêu và sự thấu hiểu từ sâu thẳm trong lòng. Và Lâm Dịch biết, anh đã thực sự tìm thấy "điều không cần lý do" mà anh hằng tìm kiếm, điều mà An Nhiên đã mang đến cho cuộc đời anh. Đó là tình yêu.
Tác phẩm này là bản sáng tác nguyên gốc của Long thiếu, chỉ có tại truyen.free.