Mỗi ngày chúng ta có 60 giây - Chương 262: Guồng Quay Vô Nghĩa
Nỗi nhớ da diết đã trỗi dậy, thiêu đốt Lâm Dịch từ bên trong, buộc anh phải đối mặt với một sự thật đau lòng: anh yêu An Nhiên, và anh đã để cô ra đi. Điều này báo hiệu cho một hành trình tìm kiếm và chuộc lỗi đầy gian nan phía trước, nhưng trước mắt, cuộc sống vẫn phải tiếp diễn, dù cho nó đã mất đi mọi màu sắc và ý nghĩa.
Ánh nắng ban mai hiếm hoi chiếu xuyên qua tấm rèm cửa mỏng, vẽ nên những vệt sáng dài trên sàn gỗ bóng loáng của căn hộ Lâm Dịch. Mấy ngày nay trời trong xanh đến lạ, không khí buổi sáng sớm mang theo chút lành lạnh dễ chịu của cuối thu, đầu đông. Tiếng chim hót líu lo đâu đó ngoài ban công, và tiếng còi xe vọng lại từ xa, đều đặn như một phần của nhịp sống thành phố không bao giờ ngủ. Lâm Dịch cựa mình trên chiếc giường quen thuộc, cảm nhận sự mềm mại của tấm ga trải giường và hơi ấm còn vương lại của chăn. Anh mở mắt, nhìn trần nhà trắng toát, không còn chút bồn chồn hay nôn nóng nào như mỗi sáng một tháng trước. Không có bất kỳ kỳ vọng nào dâng lên, chỉ có một sự bình lặng đến đáng sợ, một khoảng trống mênh mông trong lồng ngực.
Anh chậm rãi ngồi dậy, đôi chân trần chạm vào nền nhà lát gạch men lạnh buốt. Căn hộ của anh vẫn ngăn nắp đến mức lạnh lẽo, mọi thứ đều được sắp đặt vào đúng vị trí của nó, không một hạt bụi, không một vật dụng thừa thãi. Chiếc đồng hồ báo thức trên tủ đầu giường hiển thị 6:30, và anh tắt nó đi một cách máy móc, không cần phải kiểm tra lại bằng chiếc đồng hồ đeo tay trên cổ. Chiếc đồng hồ vẫn ở đó, một vật trang sức, một thói quen cũ đã mất đi quyền năng kiểm soát thời gian của anh. Anh đi vào phòng tắm, soi mình trong gương. Khuôn mặt anh gầy đi đôi chút, quầng mắt hơi thâm, và ánh mắt sắc bén thường ngày giờ đây lại mang vẻ mệt mỏi, vô hồn. Anh thực hiện các động tác vệ sinh cá nhân một cách đều đặn, đánh răng, rửa mặt, cạo râu, mọi thứ đều diễn ra như một chuỗi lập trình đã được cài đặt sẵn, không một chút cảm xúc, không một chút hứng thú. Mùi kem đánh răng bạc hà xộc lên mũi, tươi mát, nhưng không thể xua đi vị đắng chát trong miệng anh.
Anh bước ra, khoác lên mình chiếc áo sơ mi trắng đã được là phẳng phiu và chiếc quần tây đen quen thuộc. Anh pha cà phê, tiếng nước chảy đều đều từ máy pha nghe như một bản nhạc nền buồn tẻ. Mùi cà phê rang xay thơm lừng lan tỏa khắp căn bếp, nhưng Lâm Dịch không còn cảm nhận được sự cuốn hút của nó nữa. Anh rót cà phê ra cốc, rồi chuẩn bị một lát bánh mì nướng và một quả trứng ốp la. Anh ngồi vào bàn ăn, nhìn chăm chú vào đĩa thức ăn. Món ăn vẫn vậy, nhưng hương vị dường như đã biến mất. Anh gắp từng miếng một cách chậm rãi, nhai nuốt một cách khó khăn.
"Một tháng. Một tháng trôi qua, và mọi thứ vẫn y nguyên… mà không, mọi thứ đã không còn y nguyên nữa." – Giọng nói nội tâm của anh vang vọng trong căn phòng trống trải. Anh nhớ lại những buổi sáng vội vã trước đây, khi anh luôn kiểm tra đồng hồ, luôn tính toán từng giây để có thể kịp đến công ty và đón chờ khoảnh khắc 18:30. Anh nhớ đến nụ cười của An Nhiên, ánh mắt lấp lánh của cô mỗi khi thời gian ngưng đọng, nhớ những câu chuyện họ đã chia sẻ, những im lặng đầy ý nghĩa. Giờ đây, tất cả chỉ còn là một khoảng trống lớn trong lồng ngực anh, một lỗ hổng không thể lấp đầy.
Anh đứng dậy, cầm cốc cà phê đã nguội dần, đi ra ban công. Nắng nhẹ buổi sáng vuốt ve làn da, gió heo may thổi lướt qua mang theo hương hoa sữa thoang thoảng từ đâu đó. Thành phố đã thức giấc, những dòng xe cộ bắt đầu lăn bánh, những con người vội vã xuống phố. Anh nhìn xuống, ánh mắt vô hồn dõi theo từng chuyển động nhỏ bé dưới chân tòa nhà. "Sự yên bình này… sao lại trống rỗng đến vậy?" – Anh tự hỏi. Cà phê trong cốc đã lạnh ngắt, vị đắng chát lan tỏa trong miệng, không phải từ cà phê, mà từ chính tâm trạng mình. Anh đã từng ghét sự bất định, ghét những điều không kiểm soát được. Nhưng giờ đây, khi mọi thứ đã trở lại quỹ đạo lý trí và có thể kiểm soát được, anh lại cảm thấy mình đang mất đi một điều gì đó vô cùng quý giá, một thứ "điều không cần lý do" đã từng sưởi ấm tâm hồn anh. Hình ảnh An Nhiên cứ hiện lên, nụ cười của cô, ánh mắt tinh nghịch, và câu hỏi đơn giản "Anh cũng bị kẹt lại à?". Những ký ức ấy giờ đây lại trở thành những mũi kim đâm vào trái tim anh, khiến anh nhận ra rằng, sự kiểm soát mà anh theo đuổi bấy lâu nay chỉ mang lại cho anh một cuộc sống vô vị và cô độc.
***
Buổi chiều tại văn phòng Công ty TNHH Giải pháp Công nghệ Sáng Tạo (CREATIVE SOLUTIONS) thường là lúc sôi động nhất, nhưng đối với Lâm Dịch, nó chỉ là một chuỗi những giờ phút nặng nề, lê thê. Ánh nắng gắt gao bên ngoài bị chặn lại bởi tấm kính cường lực của tòa nhà, nhường chỗ cho ánh sáng trắng lạnh lẽo từ đèn tuýp và không khí điều hòa khô khan. Lâm Dịch ngồi trước màn hình máy tính lớn, cố gắng tập trung vào hàng trăm dòng code phức tạp đang chạy trước mắt. Những ký tự xanh, đỏ, vàng nhảy múa trên nền đen, tạo thành một ma trận logic mà trước đây anh có thể dễ dàng giải mã. Nhưng giờ đây, tâm trí anh cứ lạc về những khoảnh khắc cũ, những buổi chiều cuối ngày trong chiếc thang máy, nơi thời gian ngưng đọng và thế giới riêng của anh với An Nhiên mở ra.
Anh gõ phím chậm chạp, đôi mắt nhìn chằm chằm vào màn hình nhưng không thực sự thấy gì. Mấy ngày nay, năng suất làm việc của anh giảm sút rõ rệt. Một lỗi nhỏ trong báo cáo phân tích dữ liệu vừa mới được anh gửi đi đã khiến Giám đốc Hoàng phải gọi anh vào phòng.
Giám đốc Hoàng, người đàn ông phong độ với ánh mắt sắc sảo, ngồi thẳng lưng sau bàn làm việc. Ông không nói nhiều, chỉ đặt tập báo cáo lên bàn và chỉ vào một con số. "Lâm Dịch, báo cáo này có vẻ không phải phong cách của cậu. Con số này không chính xác. Cần tập trung hơn." Giọng điệu của ông không quá gay gắt, nhưng sự chuyên nghiệp và yêu cầu cao về hiệu suất của ông đủ để khiến Lâm Dịch cảm thấy áp lực.
Lâm Dịch chỉ khẽ gật đầu, "Vâng, em xin lỗi, Giám đốc. Em sẽ sửa ngay." Anh biết mình đã mắc lỗi, một lỗi mà trước đây anh sẽ không bao giờ mắc phải. Anh luôn tự hào về sự tỉ mỉ và chính xác của mình, nhưng giờ đây, sự tập trung của anh đã bị phân tán bởi một nỗi trống rỗng không thể gọi tên.
Trở về chỗ ngồi, Trần Tuấn, đồng nghiệp và cũng là người bạn thân thiết của anh, khẽ hạ giọng hỏi. Trần Tuấn với dáng người hơi tròn trịa, đeo kính gọng đen, gương mặt hiền lành, luôn là người quan tâm một cách tinh tế. "Cậu ổn chứ, Lâm Dịch? Dạo này tớ thấy cậu hơi… không được như mọi khi." Anh dừng lại, đặt ly cà phê xuống bàn, ánh mắt dò xét nhưng đầy sự thấu hiểu.
Lâm Dịch chỉ khẽ lắc đầu, một cái lắc đầu gần như không thể nhận ra. "Ổn. Mình phải ổn. Chuyện gì có thể không ổn chứ?" – Anh nghĩ trong lòng. Anh cố gắng nở một nụ cười nhạt, nhưng chính anh cũng cảm thấy nó gượng gạo đến mức nào. Anh không muốn chia sẻ nỗi lòng mình với ai, đặc biệt là với Trần Tuấn, người luôn nhìn anh bằng ánh mắt lo lắng. Anh sợ phải đối mặt với sự thật rằng mình không ổn, rằng anh đang lạc lối trong chính cuộc sống của mình.
Đức Anh, cậu thực tập sinh trẻ tuổi, nhiệt tình ngồi ở góc phòng, cũng thoáng thấy vẻ khác lạ của sếp Lâm Dịch. Cậu bé thư sinh với cặp kính cận dày cộp, luôn mang theo cuốn sổ tay ghi chép, khẽ thì thầm với đồng nghiệp ngồi cạnh: "Sếp Lâm Dịch dạo này trông có vẻ… trầm tư hơn hẳn. Có chuyện gì vậy nhỉ?" Cậu không biết, và cũng không dám hỏi. Đối với cậu, Lâm Dịch vẫn là một tượng đài về sự chuyên nghiệp và lý trí, nhưng ánh mắt anh những ngày gần đây lại chất chứa một nỗi buồn khó tả, một sự xa cách mà cậu không thể hiểu được.
Lâm Dịch vuốt nhẹ thái dương, cố gắng xua đi những suy nghĩ vẩn vơ. Anh lại nhìn vào màn hình máy tính, nhưng những dòng code vô nghĩa cứ nhảy múa trước mắt anh, không tài nào đi vào tâm trí. Anh cảm nhận được mùi giấy tờ văn phòng quen thuộc, mùi điều hòa lạnh lẽo, và tiếng gõ phím đều đều của các đồng nghiệp, tất cả tạo nên một bản giao hưởng của sự đơn điệu và vô vị. Nỗi nhớ An Nhiên, nỗi trống rỗng mà cô để lại, đã trở thành một đám mây đen bao phủ lấy tâm trí anh, khiến anh không thể tập trung vào bất cứ điều gì. Anh đã từng nghĩ rằng cuộc sống của mình sẽ trở lại bình thường khi không còn 60 giây và An Nhiên, nhưng anh đã lầm. Bình thường không có nghĩa là hạnh phúc, và đôi khi, sự bình thường ấy lại chính là sự trống rỗng đáng sợ nhất.
***
Khi đồng hồ trên tường văn phòng điểm 18:29, một thói quen cũ đã ăn sâu vào tiềm thức Lâm Dịch lại trỗi dậy. Anh đứng dậy, thu dọn đồ đạc một cách máy móc, bước về phía thang máy. Hành lang vắng lặng, chỉ còn lại vài người cuối cùng đang vội vã ra về. Thang máy mới của Tòa nhà Văn phòng Thiên Hà hiện ra trước mắt anh, sáng bóng, hiện đại, với những nút bấm cảm ứng và màn hình LCD hiển thị thông tin. Mùi kim loại mới, mùi nhựa mới xộc vào mũi, lạnh lẽo và xa lạ, hoàn toàn khác biệt với mùi kim loại cũ kỹ và hơi ấm thân thuộc của chiếc thang máy ngày xưa.
Anh chạm nhẹ ngón tay vào nút gọi thang máy, cảm nhận sự trơn nhẵn và lạnh giá của nó. "Ting!", cánh cửa mở ra nhẹ nhàng, không một tiếng "kít" quen thuộc, không một chút rung lắc. Anh bước vào, đứng giữa cabin rộng rãi, ánh mắt vô thức dõi về phía cửa. Trong một khoảnh khắc ngắn ngủi, một tia hy vọng mỏng manh lóe lên trong lòng anh, một sự chờ đợi vô lý, một điều kỳ diệu mà anh biết sẽ không bao giờ xảy ra nữa. Anh vẫn mong đợi An Nhiên sẽ xuất hiện, với nụ cười lạc quan, với ánh mắt lấp lánh, và câu hỏi quen thuộc "Anh cũng bị kẹt lại à?".
Nhưng không có gì cả. Cánh cửa thang máy đóng lại một cách êm ái. Thang máy bắt đầu di chuyển lên tầng 7, rồi lại xuống. Thời gian vẫn trôi, thế giới vẫn chuyển động. Không có sự ngưng đọng nào, không có khoảnh khắc siêu thực nào diễn ra. Chỉ có sự vận hành trơn tru, lạnh lùng của một cỗ máy được thiết kế để phục vụ mục đích vận chuyển đơn thuần. Anh cảm nhận rõ ràng sự thiếu vắng đến nhói lòng, sự trống rỗng trong từng khoảnh khắc trôi qua. Nỗi nhớ An Nhiên dâng lên một cách mạnh mẽ, không thể kìm nén. Nó không còn là một nỗi nhớ thoáng qua, mà là một nỗi đau âm ỉ, gặm nhấm trái tim anh từng chút một.
"Không có cô ấy. Không có 60 giây. Chỉ có… sự trống rỗng này." – Giọng nói nội tâm của anh thều thào, nghe như tiếng vọng từ một nơi xa xăm. Anh nhắm mắt lại, cố gắng xua đi hình ảnh An Nhiên đang hiện rõ mồn một trong tâm trí. "Mình đã mong chờ điều gì? Một phép màu nữa sao?" – Anh tự hỏi, nhận ra sự vô vọng của chính mình. Anh đã từng là người lý trí, tin vào những điều có thể giải thích, có thể kiểm soát. Nhưng giờ đây, chính sự lý trí đó lại không thể giải thích được nỗi trống rỗng đang hành hạ anh.
Anh cụp mắt xuống, bàn tay siết chặt thành nắm đấm, móng tay hằn sâu vào da thịt. Anh không còn nhìn đồng hồ, không còn bận tâm đến từng giây trôi qua. Thời gian, đối với anh, giờ đây chỉ là một dòng chảy vô nghĩa, một thứ không còn giá trị để kiểm soát hay đo đếm. Khi thang máy dừng ở tầng trệt, cánh cửa mở ra, anh bước ra với đôi vai trĩu nặng, ánh mắt thất thần. Những người qua lại đều vội vã, không ai để ý đến một người đàn ông đang mang trong mình cả một thế giới đổ vỡ. Anh bước ra khỏi tòa nhà, đón nhận làn gió se lạnh của buổi chiều muộn, cảm thấy như mình đang lạc bước trong một thế giới hoàn toàn xa lạ, một thế giới không còn An Nhiên, không còn phép màu.
***
Lâm Dịch về đến căn hộ, bóng tối đã bao trùm hoàn toàn thành phố, chỉ còn những ánh đèn vàng vọt từ các tòa nhà cao tầng và tiếng còi xe vọng lại từ xa. Anh bật đèn, ánh sáng trắng lạnh lẽo chiếu rọi khắp căn phòng, nhưng không thể xua đi bóng tối trong tâm hồn anh. Mùi cà phê nguội lạnh từ chiếc cốc còn sót lại trên bàn buổi sáng vẫn phảng phất trong không khí, như một lời nhắc nhở về sự đơn điệu của một ngày nữa trôi qua.
Anh tháo cặp, vứt bừa trên sofa, một hành động mà trước đây anh sẽ không bao giờ làm. Anh bước vào bếp, nấu một bữa tối đơn giản: cơm trắng, trứng chiên và một chút rau luộc. Mọi thứ đều được chuẩn bị một cách nhanh chóng, không có chút tâm huyết nào. Anh ngồi vào bàn ăn, nhìn vào chiếc ghế trống đối diện. Nơi đó, anh đã từng tưởng tượng An Nhiên ngồi đó, mỉm cười, kể cho anh nghe về một ngày của cô, về những "điều không cần lý do" mà cô tin tưởng. Giờ đây, chiếc ghế trống ấy trở thành một vật thể nặng nề, đè nặng lên trái tim anh.
Anh gắp từng đũa cơm một cách chậm rãi, không cảm nhận được chút hương vị nào. Món ăn trở nên vô vị, nhạt nhẽo. Anh nhận ra cuộc sống của mình đã trở nên đơn điệu, vô vị đến mức nào khi thiếu đi những khoảnh khắc 'phép màu', thiếu đi sự bất ngờ, và đặc biệt là thiếu đi An Nhiên. Sự lý trí của anh không thể giải thích được nỗi trống rỗng này. Anh đã từng là người có thể giải quyết mọi vấn đề bằng logic, bằng dữ liệu, bằng những công thức toán học. Nhưng nỗi đau này, sự thiếu vắng này, không có công thức nào để giải quyết, không có dữ liệu nào để phân tích. Nó đang gặm nhấm anh từng chút một, từ bên trong, khiến anh cảm thấy mình đang tan biến.
"Đây là cuộc sống mình muốn sao? Một cuộc sống không có gì bất ngờ, không có gì… ý nghĩa?" – Anh tự hỏi, giọng nói nội tâm run rẩy. Anh đặt đũa xuống, đứng dậy đi ra ban công. Gió đêm thổi mạnh hơn, mang theo hơi lạnh se sắt. Anh nhìn ngắm thành phố về đêm, những ánh đèn lấp lánh như hàng ngàn vì sao rơi xuống mặt đất, nhưng tâm trí anh hoàn toàn lạc lối. Anh nhìn lên bầu trời đen thẫm, tìm kiếm một vì sao nào đó, một dấu hiệu nào đó.
"An Nhiên, em đang ở đâu? Em có cảm thấy… như tôi không?" – Lời thì thầm của anh tan vào màn đêm, không có câu trả lời. Nỗi nhớ cô giờ đây đã không còn là một cơn đau thoáng qua, mà là một phần không thể tách rời khỏi anh, một phần của chính cuộc sống anh. Anh nhận ra rằng, điều anh đã cố gắng kiểm soát bấy lâu nay – thời gian, cảm xúc – đã tuột khỏi tay anh một cách phũ phàng nhất. Anh đã đánh mất An Nhiên, đánh mất "phép màu" của mình, chỉ vì sự do dự và nỗi sợ hãi cố chấp. Phép màu thật sự không phải là thời gian ngưng đọng, mà là sự hiện diện của An Nhiên. Và anh đã để nó tuột mất. Sự trống rỗng và nỗi nhớ da diết này, giống như một dòng sông cuộn chảy trong lòng anh, báo hiệu rằng anh sẽ không thể chịu đựng được cuộc sống này mãi. Anh không còn ám ảnh kiểm tra đồng hồ, bởi vì anh đã buông bỏ sự kiểm soát lý trí, mở lòng hơn với cảm xúc. Anh biết, đã đến lúc anh phải làm điều gì đó, để tìm lại ý nghĩa cho cuộc đời mình, để tìm lại An Nhiên, dù cho hành trình ấy có gian nan đến mấy.
Bản quyền sáng tác thuộc về Long thiếu, phát hành chính thức tại truyen.free.