Mỗi ngày chúng ta có 60 giây - Chương 29: Bằng Chứng Của Điều Không Thể
Sáng hôm sau, văn phòng Công ty TNHH Giải pháp Công nghệ Sáng Tạo chìm trong tiếng gõ bàn phím nhịp nhàng, đều đặn như một bản giao hưởng của sự tập trung. Ánh sáng dịu nhẹ của buổi chiều cuối ngày len lỏi qua ô cửa kính lớn, vẽ nên những vệt vàng cam trên sàn nhà và các vách ngăn làm việc. Tiếng điện thoại reo khẽ ở phòng lễ tân, tiếng máy in rì rầm từ góc xa, tất cả tạo nên một bầu không khí trang trọng và chuyên nghiệp. Mùi cà phê đen đậm đặc phảng phất, hòa cùng mùi giấy tờ mới và mùi gỗ của những chiếc bàn làm việc, tạo nên một hương vị rất riêng của sự hối hả nơi công sở.
Nhưng Lâm Dịch, người thường là một phần không thể thiếu của bản giao hưởng đó, hôm nay lại lạc nhịp. Anh ngồi trước màn hình máy tính, đôi mắt sắc bén thường ngày giờ đây lại mơ hồ, nhìn chằm chằm vào những dòng code đang hiển thị. Những ký tự phức tạp, những thuật toán logic mà anh đã dành cả cuộc đời để làm chủ, giờ đây lại nhảy múa một cách vô nghĩa trong tâm trí anh. Hình ảnh dấu vết nhỏ bé mà An Nhiên đã để lại trên bảng điều khiển thang máy chiều qua cứ lởn vởn, ám ảnh, không ngừng gặm nhấm sự tập trung của anh.
Anh cố gắng. Cố gắng đưa tay gõ những dòng lệnh tiếp theo, cố gắng giải quyết lỗi hệ thống đang treo. Nhưng đầu óc anh lại quay cuồng với câu hỏi cũ rích: “Cô ấy làm thế để làm gì? Để lại một dấu vết... nó có ý nghĩa gì?” Lý trí của một kỹ sư phần mềm như anh đòi hỏi mọi thứ đều phải có mục đích, có dữ liệu để phân tích, có một logic để theo dõi. Nhưng hành động của An Nhiên, một vòng xoáy nhỏ hay một cánh chim cách điệu trên lớp bụi mỏng, hoàn toàn nằm ngoài mọi định nghĩa khoa học của anh. Nó là một sự ngẫu hứng, một cử chỉ đầy tính cá nhân, và hoàn toàn phi lý theo cách Lâm Dịch hiểu về thế giới này.
Anh day nhẹ thái dương, cảm nhận sự nhức nhối âm ỉ đang lan tỏa. Những giả thuyết cứ liên tục nảy ra rồi sụp đổ trong đầu anh. Liệu có phải đó là một cách để đánh dấu thời gian? Hay là một loại mật mã nào đó mà anh chưa giải mã được? Không, An Nhiên không phải là người rắc rối đến vậy. Nụ cười dịu dàng, đôi mắt trong veo của cô không thể che giấu một ý đồ phức tạp. Vậy thì, đó chỉ có thể là... một trò đùa? Một sự thách thức?
Lâm Dịch thở dài, tiếng thở dài nặng nề lạc lõng giữa không gian văn phòng. Anh liếc nhìn chiếc đồng hồ đeo tay, kim phút đang từ từ nhích về phía con số sáu, báo hiệu thời điểm 18:30 đang đến gần. Từng phút trôi qua, sự bối rối trong anh càng tăng lên, nhưng đồng thời, một cảm giác tò mò mãnh liệt cũng trỗi dậy, lấn át cả sự khó chịu vì mất kiểm soát. Anh ghét những điều "không kiểm soát được," những thứ nằm ngoài khả năng phân tích của anh. Nhưng An Nhiên, với nụ cười lạc quan và những hành động không cần lý do của mình, lại là một ngoại lệ đầy hấp dẫn. Cô là một biến số mà anh không thể kiểm soát, nhưng lại muốn tìm hiểu đến tận cùng.
Anh nhớ lại lời An Nhiên nói về "nhịp đập vô hình" của thời gian, một khái niệm hoàn toàn phi vật lý mà anh đã cố gắng bác bỏ bằng lý trí. Nhưng rồi, chính anh lại cảm thấy lời cô chạm đến một phần sâu thẳm trong anh, tạo ra một sự thấu hiểu không lời. Và giờ đây, dấu vết trên bảng điều khiển thang máy lại là một bằng chứng khác cho thấy thế giới của An Nhiên rộng lớn hơn, đa chiều hơn thế giới khô khan mà anh đã xây dựng.
"Mình đang làm gì vậy?" Anh tự hỏi, giọng nói nội tâm đầy bối rối. Anh là một kỹ sư, một nhà khoa học. Anh tin vào dữ liệu, vào bằng chứng, vào những gì có thể đo lường và chứng minh. Nhưng An Nhiên lại mang đến cho anh những điều không thể đo lường, không thể chứng minh, nhưng lại hiện hữu một cách rõ ràng.
Thời gian trôi chậm hơn bao giờ hết. Mỗi tiếng tích tắc của đồng hồ như một nhát dao cứa vào sự kiên nhẫn của anh. Anh cố gắng sắp xếp lại những suy nghĩ hỗn độn, cố gắng tìm một khuôn khổ mới để hiểu về những gì đang xảy ra. Anh tự hỏi, liệu có một "quy luật" nào đó cho những điều phi lý này không? Một quy luật không dựa trên toán học hay vật lý, mà dựa trên... cảm xúc?
Một ý nghĩ chợt lóe lên trong đầu anh, một ý nghĩ mà anh chưa từng dám thừa nhận: Anh muốn thấy An Nhiên. Anh muốn cô lại xuất hiện, lại mang đến những điều kỳ lạ, lại thách thức lý trí của anh. Anh không còn đơn thuần là một nhà nghiên cứu muốn tìm hiểu hiện tượng 60 giây nữa. Anh muốn tìm hiểu cô, An Nhiên, cô gái với nụ cười dịu dàng và những điều không cần lý do.
Lâm Dịch đứng dậy, chỉnh lại chiếc áo sơ mi đã có chút nhăn sau cả buổi chiều ngồi làm việc. Dáng người cao ráo, cân đối của anh vẫn toát lên vẻ chỉnh tề, nhưng bước chân anh lại có phần nặng nề hơn thường lệ, không còn vẻ dứt khoát của một người luôn kiểm soát mọi thứ. Anh vớ lấy chiếc cặp tài liệu, ánh mắt vẫn không rời chiếc đồng hồ đeo tay. 18:25. Chỉ còn vài phút nữa. Trái tim anh bắt đầu đập nhanh hơn, không phải vì sự hối hả của công việc, mà vì một điều gì đó hoàn toàn khác, một điều mà anh chưa thể gọi tên, nhưng lại mạnh mẽ đến lạ thường. Anh bước ra khỏi văn phòng, bỏ lại sau lưng những dòng code, những số liệu, để đến với một cuộc hẹn không hẹn trước, một cuộc hẹn với điều bí ẩn.
***
Khi Lâm Dịch bước vào chiếc thang máy cũ kỹ, ánh mắt anh lập tức tìm kiếm An Nhiên. Cô đã ở đó, đứng nép mình ở một góc, mái tóc dài màu nâu hạt dẻ buông xõa tự nhiên, và trên môi là một nụ cười nhẹ nhàng, thanh thoát như một cánh hoa vừa hé nở. Hôm nay cô mặc một chiếc váy màu xanh nhạt, càng làm tôn lên vẻ dịu dàng, phóng khoáng của cô. Anh cảm thấy một sự nhẹ nhõm kỳ lạ khi nhìn thấy cô, như thể việc cô xuất hiện là một điều hiển nhiên, một phần không thể thiếu của ngày.
Chiếc thang máy bắt đầu di chuyển, tiếng xích sắt rít lên khô khốc, quen thuộc đến mức đã trở thành một phần của nghi thức bí mật của họ. Lâm Dịch đứng đối diện An Nhiên, giữ một khoảng cách vừa đủ, nhưng ánh mắt anh lại dán chặt vào cô, chờ đợi. Anh không biết mình đang chờ đợi điều gì, một lời nói, một nụ cười, hay một hành động phi lý khác. Tâm trí anh căng như dây đàn, sẵn sàng đón nhận bất cứ điều gì cô mang lại.
Và rồi, khi chiếc thang máy đi qua tầng 7, một tiếng "kít" quen thuộc vang lên, kéo theo sự ngưng đọng đột ngột của thời gian. Thế giới bên ngoài hóa đá. Dòng người tan ca đang vội vã bước qua sảnh, chiếc xe tải đang chở hàng, giọt mưa đang rơi lơ lửng giữa không trung – tất cả đều dừng lại, bất động. Chỉ còn lại Lâm Dịch và An Nhiên, hai tâm hồn sống động giữa một thế giới tĩnh lặng đến đáng sợ. Mùi kim loại cũ và hơi ẩm của thang máy trở nên rõ rệt hơn trong sự im lặng tuyệt đối đó, như thể không khí cũng đã ngừng lưu chuyển. Ánh sáng vàng yếu ớt từ chiếc đèn huỳnh quang cũ hắt xuống, tạo nên một quầng sáng mờ ảo, huyền hoặc bao quanh hai người.
Lâm Dịch quan sát An Nhiên với sự căng thẳng tột độ. Anh thấy cô khẽ ngẩng đầu lên, đôi mắt to tròn long lanh nhìn thẳng vào anh, một nụ cười tinh nghịch hé nở trên môi. Ánh mắt cô như đang mời gọi, như đang thách thức anh bước vào một trò chơi mà chỉ hai người họ mới có thể hiểu. Anh không nói gì, chỉ đứng yên đó, cố gắng đọc lấy bất kỳ tín hiệu nào từ cô.
An Nhiên từ từ đưa tay lên. Lần này không phải là để vẽ một dấu vết trên lớp bụi. Tay cô dừng lại ở gờ cửa sổ thang máy, nơi một chiếc kẹp giấy nhỏ đã nằm yên vị từ rất lâu, bị lãng quên giữa những vết xước và bụi bặm. Chiếc kẹp giấy bằng kim loại, nhỏ bé và tầm thường, bỗng trở thành tâm điểm của vũ trụ trong 60 giây này.
Lâm Dịch nín thở. Anh nhìn từng cử động của An Nhiên, chậm rãi, dứt khoát. Ngón tay thon dài của cô nhẹ nhàng chạm vào chiếc kẹp giấy, rồi từ từ di chuyển nó. Chiếc kẹp giấy không hề bay lơ lửng, không hề biến mất. Nó di chuyển một cách vật lý, rõ ràng, từ vị trí cũ sang một khe hẹp khác, cách đó khoảng vài centimet. Hành động đó diễn ra một cách chậm rãi, rõ ràng đến mức không thể chối cãi. Không có ảo ảnh, không có mánh khóe. Chỉ là một vật thể nhỏ bé được di chuyển bởi một con người trong một khoảnh khắc mà thế giới bên ngoài đã ngừng lại.
Lâm Dịch hoàn toàn bàng hoàng. Đôi mắt anh mở to, cố gắng tìm kiếm bất kỳ lời giải thích hợp lý nào. Anh cố gắng lý giải: liệu có phải cô đã gắn một sợi dây vô hình? Hay có một lực hút nào đó mà anh không nhìn thấy? Không, mọi thứ đều rõ ràng. Chiếc kẹp giấy đã thực sự được di chuyển. Nó nằm đó, ở vị trí mới, một bằng chứng vật lý không thể chối cãi, thách thức mọi định luật vật lý mà anh từng biết.
Nụ cười trên môi An Nhiên càng rộng hơn, như thể cô đang tận hưởng sự bối rối của anh. Ánh mắt cô lấp lánh, một tia sáng tinh nghịch nhảy múa trong đôi đồng tử. Cô khẽ nháy mắt với anh, một cử chỉ nhỏ nhưng đầy ý nghĩa, như muốn nói: "Anh thấy chưa? Có những điều không cần lý do, và anh không thể lý giải được tất cả mọi thứ." Rồi, cô nhẹ nhàng hạ tay xuống, như thể vừa hoàn thành một phép thuật nhỏ bé, một bí mật chỉ hai người họ chia sẻ.
Lâm Dịch vẫn đứng yên, đôi mắt dán chặt vào chiếc kẹp giấy đã đổi vị trí. Cả cơ thể anh cứng đờ, nhưng tâm trí anh lại quay cuồng với một tốc độ chóng mặt. Mọi lý thuyết, mọi dữ liệu, mọi khuôn khổ logic mà anh đã xây dựng bấy lâu nay đều sụp đổ tan tành trước bằng chứng vật lý này. Trước đây, những cảm nhận về "nhịp đập vô hình" hay những dấu vết mơ hồ còn có thể bị gán cho trí tưởng tượng hoặc sự trùng hợp. Nhưng đây là một sự thay đổi vật lý, một sự thay đổi không thể bị phủ nhận.
60 giây ngưng đọng trôi qua nhanh như một cái chớp mắt, nhưng lại dài như cả một đời người đối với Lâm Dịch. Anh cảm thấy như mình đang đứng trên một vực thẳm, nơi một bên là thế giới lý trí quen thuộc, và một bên là một thế giới hoàn toàn mới, đầy bí ẩn và phép màu.
***
Và rồi, một tiếng "kít" lớn nữa vang lên, lần này là tiếng còi báo hiệu sự kết thúc, sự trở lại của thực tại. Âm thanh động cơ thang máy lại gầm rú, kéo theo tiếng ồn ào của thế giới bên ngoài. Mùi kim loại cũ, mùi ẩm ướt và bụi bặm của thành phố ập vào, đánh thức các giác quan của Lâm Dịch. Tiếng còi xe vọng lên từ xa, tiếng người nói chuyện líu lo, tiếng bước chân vội vã của dòng người tan tầm ập vào, tạo nên một bản giao hưởng hỗn độn quen thuộc của cuộc sống đô thị. Mùi điều hòa không khí từ sảnh tòa nhà hòa lẫn với mùi nước hoa thoang thoảng của những người lướt qua.
An Nhiên khẽ mỉm cười một cái nữa, nụ cười vẫn nhẹ nhàng, thanh thoát như một cánh chim vừa bay qua. Cô không nói thêm lời nào, chỉ khẽ gật đầu chào Lâm Dịch, rồi bước ra khỏi thang máy. Dáng người nhỏ nhắn, thanh thoát của cô nhanh chóng hòa vào dòng người tan ca đang hối hả bước ra từ sảnh tòa nhà. Cô biến mất trong đám đông, mang theo nụ cười bí ẩn và hành động phi lý vừa rồi, để lại Lâm Dịch một mình với mớ hỗn độn trong tâm trí.
Lâm Dịch vẫn đứng yên trong thang máy, không nhúc nhích. Anh nhìn chằm chằm vào chiếc kẹp giấy nhỏ bé đã được di chuyển. Nó nằm đó, ở vị trí mới, một bằng chứng vật lý không thể chối cãi, phá vỡ mọi lý thuyết và logic mà anh từng tin tưởng. Sự thay đổi nhỏ bé đó có sức nặng lớn hơn bất kỳ dòng code hay thuật toán nào anh từng nghiên cứu. Nó như một vết nứt lớn đang lan rộng trong bức tường lý trí mà anh đã xây dựng bấy lâu nay.
"Anh Lâm Dịch, chưa về sao?" Một giọng nói vang lên từ phía cửa thang máy. Đó là Đức Anh, đồng nghiệp ở phòng bên, đang lướt qua. Nhưng Lâm Dịch không hề nghe thấy. Tâm trí anh hoàn toàn bị chiếm giữ bởi chiếc kẹp giấy và những câu hỏi không lời.
Anh cảm thấy một sự rạn nứt sâu sắc trong tư duy của mình, một cảm giác vừa kinh ngạc đến tột cùng, vừa bị thu hút một cách mãnh liệt. Sự khó chịu vì mất kiểm soát vẫn còn đó, nhưng giờ đây nó bị lấn át bởi một sự tò mò khác, một sự tò mò không còn đơn thuần là khoa học nữa. Nó là một sự tò mò về An Nhiên, về thế giới của cô, về khả năng mà hiện tượng 60 giây này có thể mang lại.
Lâm Dịch cuối cùng cũng bước ra khỏi thang máy. Bước chân anh nặng trĩu hơn thường lệ, không còn vẻ dứt khoát của một kỹ sư luôn sống theo lịch trình. Anh quay đầu lại, nhìn cánh cửa thang máy cũ kỹ đang từ từ đóng lại. Dấu vết nhỏ bé của chiếc kẹp giấy đã đổi vị trí vẫn còn đó, nằm yên vị ở nơi mới, như một câu hỏi lớn không lời, một bí mật chỉ hai người họ biết, thách thức mọi logic và lý trí của anh.
Anh chạm nhẹ vào gờ thang máy, cảm giác lạnh lẽo của kim loại không thể xoa dịu sự nóng bỏng trong tâm trí anh. Anh hít một hơi thật sâu, mùi ẩm ướt của đêm về tràn vào lồng ngực. Anh biết, hành động này của An Nhiên không phải là vô nghĩa. Nó là một thông điệp. Một thông điệp không cần lời, không cần lý do. Nó là một lời mời gọi anh bước vào thế giới của cô, thế giới của những cảm xúc, của những điều không cần giải thích, của những điều không thể.
Sự thừa nhận miễn cưỡng của Lâm Dịch về điều 'không thể' này là bước đệm quan trọng để anh dần chấp nhận những điều phi lý và cảm xúc trong mối quan hệ với An Nhiên. Hành động di chuyển vật thể của An Nhiên gợi ý rằng cô có thể có một sự kết nối sâu sắc và độc đáo với hiện tượng 60 giây, vượt xa vai trò của một người quan sát đơn thuần, mở ra khả năng cô có thể 'tương tác' hoặc 'tác động' đến nó theo những cách khác nhau.
Khi cánh cửa thang máy khép lại, che đi hoàn toàn chiếc kẹp giấy, Lâm Dịch cảm thấy như có một cánh cửa khác vừa được mở ra trong tâm hồn anh. Anh biết, anh sẽ không còn tìm kiếm những lời giải thích khoa học thuần túy nữa. Thay vào đó, anh sẽ bắt đầu tìm kiếm những 'bằng chứng' hoặc 'quy luật' mới để lý giải những hành động phi lý này, dù anh không thể dùng khoa học để giải thích chúng. Anh đã sẵn sàng để đón nhận mọi điều bất ngờ, dù cho chúng có phi lý đến đâu, dù cho chúng có làm sụp đổ hoàn toàn thế giới quan của anh. Bởi vì, có lẽ, chính trong sự phi lý đó, anh mới có thể tìm thấy một điều gì đó thật sự ý nghĩa.
Truyện nguyên tác của Long thiếu, được công bố độc quyền tại truyen.free.