Mỗi ngày chúng ta có 60 giây - Chương 31: Mê Cung Logic
Dòng thời gian lại tiếp tục lao đi không ngừng nghỉ, một lần nữa nuốt chửng khoảnh khắc tĩnh lặng vừa trôi qua, trả lại thế giới về đúng quỹ đạo hối hả của nó. Tiếng "kít" lần thứ hai vang lên, thô bạo và dứt khoát hơn bất kỳ âm thanh nào khác, như một nhát dao cắt ngang tấm màn bí ẩn, kéo Lâm Dịch trở về với thực tại. Động cơ thang máy lại gầm rú, ánh đèn nhấp nháy liên hồi, và dòng người tan tầm lại ồn ào như một dòng sông vỡ bờ, cuồn cuộn chảy xiết qua sảnh tòa nhà. Mùi ẩm ướt của đêm về, mùi xăng xe trộn lẫn mùi điều hòa cũ kỹ, tất cả ập vào giác quan của Lâm Dịch, tạo nên một bản giao hưởng hỗn độn của cuộc sống đời thường, một mớ âm thanh và mùi hương mà anh vốn dĩ đã quen thuộc, nhưng giờ đây lại cảm thấy xa lạ đến kỳ lạ.
An Nhiên mỉm cười nhẹ nhàng, một nụ cười vẫn còn vương vấn chút bí ẩn và tinh nghịch, như thể cô vừa chơi xong một trò đố vui và đã biết trước câu trả lời. Cô không nói thêm bất kỳ lời nào, chỉ khẽ gật đầu, một cái gật đầu mang đầy hàm ý, rồi bước ra khỏi không gian chật hẹp của chiếc thang máy. Dáng người nhỏ nhắn, thanh thoát của cô nhanh chóng hòa vào dòng người đông đúc, như một giọt nước tan vào đại dương, biến mất tăm vào sảnh tòa nhà, để lại phía sau một khoảng trống vô hình nhưng nặng trĩu. Cô đi rồi, mang theo sự dịu dàng, nụ cười bí ẩn, và cả cái khả năng không thể lý giải của mình, bỏ lại Lâm Dịch một mình trong không gian quen thuộc, nhưng với một thế giới quan vừa bị đảo lộn hoàn toàn.
Lâm Dịch vẫn đứng yên trong thang máy thêm vài giây, không thể nhúc nhích. Anh nhìn chằm chằm vào hành lang tầng 7 qua lớp kính trong suốt, nơi chậu cây nhỏ đã được xoay một góc, nơi chồng tạp chí cũ đã có cuốn bìa mới nằm ngay ngắn trên cùng. Đó là thật. Không phải là ảo ảnh, không phải là sự tưởng tượng hay một trò đùa của thị giác. Đó là bằng chứng vật lý không thể chối cãi, một vết hằn rõ ràng của phép màu, nằm yên vị ở nơi mới, thách thức mọi logic và lý trí của anh. Một cảm giác khó chịu sâu sắc dâng lên trong anh, không phải là sự tức giận, mà là một sự bất lực đầy ám ảnh, một người đã quen với sự kiểm soát, giờ đây phải đối mặt với một lực lượng hoàn toàn nằm ngoài tầm với. Anh siết chặt quai cặp da trong tay, cảm giác lạnh lẽo của kim loại không thể xoa dịu sự nóng bỏng trong tâm trí anh. Đầu óc anh quay cuồng, như một cỗ máy tính đang cố gắng xử lý một lỗi nghiêm trọng, vượt quá khả năng của nó.
Anh bước ra khỏi thang máy, mỗi bước chân đều nặng trĩu hơn thường lệ, không còn vẻ dứt khoát của một kỹ sư luôn sống theo lịch trình. Anh đi thẳng đến sảnh, nhưng ánh mắt anh vẫn không rời khỏi tầng 7 một lúc lâu, như muốn khắc ghi hình ảnh đó vào tận cùng trí nhớ. Cả thế giới quan của anh đã bị đảo lộn. Anh luôn tin vào dữ liệu, vào bằng chứng, vào những gì có thể đo lường và kiểm chứng. Nhưng giờ đây, một vật thể đã được dịch chuyển, bởi một người phụ nữ dịu dàng, trong một khoảnh khắc thời gian ngưng đọng, không có bất kỳ lời giải thích khoa học nào. Anh không nhìn An Nhiên khi cô rời đi, nhưng hình ảnh nụ cười bí ẩn của cô vẫn ám ảnh anh. Nụ cười ấy không phải là thách thức, mà là một lời mời. Một lời mời anh bước vào thế giới của cô, thế giới của những điều không cần lý do, của những cảm xúc vượt trên mọi quy tắc. Anh đã từng sợ hãi những điều không thể kiểm soát, nhưng giờ đây, nỗi sợ hãi đó đã pha trộn với một sự tò mò không thể cưỡng lại, một sự hấp dẫn nguy hiểm. Lâm Dịch biết, anh sẽ không còn tìm kiếm những lời giải thích khoa học thuần túy nữa. Những định luật vật lý đã bị phá vỡ. Những thuật toán đã trở nên vô nghĩa. Thay vào đó, anh sẽ bắt đầu tìm kiếm những "bằng chứng" hoặc "quy luật" mới, những quy luật mà khoa học hiện đại chưa từng chạm tới, những quy luật chỉ tồn tại trong "thế giới 60 giây" của họ. Anh cảm thấy một sự gắn bó mới mẻ, một sợi dây vô hình đang kéo anh lại gần An Nhiên, không chỉ vì hiện tượng kỳ lạ, mà vì chính cô, vì sự bí ẩn và phép màu mà cô mang đến. Có lẽ, đây không phải là một lỗi hệ thống. Có lẽ, đây là một tính năng mà anh chưa từng biết đến, một tính năng của cuộc sống, của tình yêu, của những điều không cần lý do. Anh hít một hơi thật sâu, mùi ẩm ướt của đêm về tràn vào lồng ngực. Sự chấp nhận miễn cưỡng về khả năng tác động của An Nhiên sẽ dẫn anh đến việc tìm kiếm những "quy luật" mới hoặc những manh mối kỳ lạ hơn, không theo khoa học thông thường. Anh biết, hành trình của anh vừa mới bắt đầu, không còn là hành trình của một kỹ sư tìm kiếm logic, mà là hành trình của một trái tim đang dần mở ra, đón nhận những điều phi lý và ý nghĩa.
***
Sáng hôm sau, văn phòng Công ty TNHH Giải pháp Công nghệ Sáng Tạo tràn ngập trong bầu không khí đặc trưng của một ngày làm việc mới: tiếng gõ bàn phím liên tục, dồn dập như tiếng mưa rơi trên mái tôn, tiếng điện thoại reo khẽ nhưng dai dẳng, và mùi cà phê đen đậm đặc hòa quyện với mùi giấy tờ mới. Ánh sáng đèn huỳnh quang màu vàng nhạt trải đều khắp không gian, tạo nên một sự lạnh lẽo, căng thẳng và chuyên nghiệp đến mức ngột ngạt. Bên ngoài cửa sổ, nắng sớm vẫn đang cố gắng len lỏi qua những tòa nhà cao tầng, vẽ nên những vệt sáng yếu ớt trên bức tường kính đối diện.
Lâm Dịch ngồi trước màn hình máy tính lớn, đôi mắt sắc bén thường ngày nay lại ẩn chứa một vẻ mệt mỏi và mơ hồ. Anh cố gắng tập trung vào dòng code đang chạy trên màn hình, vào những bảng biểu số liệu phức tạp mà đáng lẽ ra anh phải làm chủ. Thế nhưng, tâm trí anh lại hoàn toàn bị chiếm hữu bởi hình ảnh chậu cây bị dịch chuyển và nụ cười bí ẩn của An Nhiên. Nó ám ảnh anh như một dòng virus khó dò, len lỏi vào từng ngóc ngách tư duy, phá vỡ mọi thuật toán mà anh cố gắng thiết lập. Anh lướt chuột qua các bảng biểu phân tích dữ liệu, nhưng ngón tay anh lại run nhẹ, không còn sự dứt khoát thường thấy. Anh đột ngột mở một tài liệu mới, một trang trắng tinh khôi, và bắt đầu ghi chú. Không phải code, không phải số liệu, mà là những dòng công thức lộn xộn, những sơ đồ tư duy rối rắm. Anh vẽ một vòng tròn tượng trưng cho "thế giới 60 giây", rồi từ đó vẽ ra những nhánh nhỏ, cố gắng liệt kê các biến số: "Vị trí ban đầu", "Vật thể", "An Nhiên", "Tác động", "Vị trí cuối cùng". Anh cố gắng tìm ra một "thuật toán" mới, một quy luật nào đó có thể giải thích được hành động của cô, một công thức toán học có thể dự đoán được những điều phi lý đang xảy ra.
Anh đưa tay lên day thái dương, cảm giác nhức nhối không chỉ vì thiếu ngủ mà còn vì sự quá tải của bộ não. Đôi mắt anh lạc đi đâu đó, nhìn xuyên qua màn hình máy tính, nhìn vào hư không. Anh nhớ lại từng chi tiết của ngày hôm qua: chiếc kẹp giấy trên bảng điều khiển, đồng xu trên gờ cửa sổ thang máy, rồi đến chậu cây và chồng tạp chí ở tầng 7. Mỗi vật thể, mỗi hành động của An Nhiên đều phá vỡ một định luật, một giả thuyết mà anh từng tin tưởng. "Không thể nào... phải có một quy luật..." Anh lẩm bẩm, giọng nói trầm khẽ, gần như chỉ là tiếng thở dài trong cổ họng. Anh gõ mạnh xuống bàn phím, những ký tự vô nghĩa hiện lên trên màn hình, phản ánh sự hỗn loạn trong đầu anh.
Đức Anh, thực tập sinh trẻ tuổi của anh, một chàng trai thư sinh, đeo kính cận và thường mang theo một cuốn sổ tay cũ kỹ, đã nhận thấy sự bất thường trong thái độ của sếp. Lâm Dịch thường là người lạnh lùng, nghiêm túc, nhưng vô cùng tập trung và hiệu quả. Còn hôm nay, anh như một cỗ máy bị kẹt bánh răng, hoạt động chậm chạp và đầy chệch choạc. Đức Anh đã quan sát Lâm Dịch suốt buổi sáng, thấy anh nhìn chằm chằm vào khoảng không hơn là màn hình, thấy anh gõ những dòng code vô nghĩa rồi lại xóa đi, thấy anh thở dài nhiều hơn bình thường. Anh rụt rè tiến lại gần bàn làm việc của Lâm Dịch, ánh mắt tò mò.
"Sếp Lâm Dịch," Đức Anh khẽ gọi, giọng nói tự nhiên nhưng đầy e dè. "Anh có vẻ... đang nghĩ gì đó rất sâu xa ạ?"
Lâm Dịch giật mình, như người vừa tỉnh khỏi cơn mê. Anh quay đầu lại, đôi mắt nheo lại sau cặp kính gọng kim loại mỏng. Ánh nhìn của anh không còn sắc bén như mọi khi, mà pha chút bối rối, như thể anh đang cố gắng xử lý một lượng thông tin khổng lồ mà không có đủ dữ liệu. Anh khẽ hắng giọng, cố gắng che giấu sự mất tập trung của mình.
"Không có gì," anh đáp cụt lủn, giọng điệu trầm và đều, nhưng thiếu đi sự chắc chắn vốn có. Anh quay lại màn hình, giả vờ tập trung vào những dòng code đang chạy. Tuy nhiên, Đức Anh vẫn có thể thấy được sự căng thẳng trên khuôn mặt anh, những đường nét thanh tú giờ đây hằn rõ vẻ mệt mỏi. Anh thấy Lâm Dịch đưa tay lên day thái dương một lần nữa, động tác lặp đi lặp lại như một thói quen mới hình thành.
Đức Anh không hỏi thêm, biết rằng sếp mình không thích bị làm phiền khi đang suy nghĩ. Cậu lẳng lặng quay về bàn, nhưng trong đầu vẫn không ngừng thắc mắc. Cậu tự hỏi, điều gì đã khiến một người đàn ông lý trí và luôn kiểm soát mọi thứ như Lâm Dịch lại trở nên bận tâm đến vậy? Phải chăng có một thuật toán nào đó đã sai, hay một dữ liệu nào đó đã biến mất khỏi hệ thống của anh? Cậu không thể hình dung ra, nhưng cảm giác tò mò trong cậu ngày càng lớn.
Trong khi đó, Lâm Dịch lại tiếp tục chìm sâu vào mê cung của riêng mình. Anh cố gắng xây dựng một giả thuyết mới: liệu có phải hiện tượng 60 giây này không chỉ là sự ngưng đọng thời gian đơn thuần, mà còn là một cổng không gian hoặc một chiều không gian song song nào đó? Liệu An Nhiên có khả năng "tương tác" với các vật thể trong một chiều không gian khác, và khi thời gian trở lại, chúng sẽ "hiện thực hóa" ở vị trí mới? Hay cô có một loại năng lực đặc biệt nào đó, một "chìa khóa" để mở khóa những quy tắc vật lý mà con người chưa từng biết đến? Anh phác thảo những sơ đồ phức tạp, vẽ những mũi tên, những dấu chấm hỏi khắp trang giấy. Anh cảm thấy như mình đang đứng trước một bài toán không có lời giải, một phương trình với quá nhiều ẩn số và không có quy luật nào để áp dụng. Sự bất lực dâng lên, nhưng không còn là sự tức giận. Thay vào đó, nó là một sự hấp dẫn lạ lùng, một sự thôi thúc phải khám phá, dù biết rằng lý trí của mình đang đứng trên bờ vực sụp đổ.
Anh nhớ lại nụ cười của An Nhiên, nụ cười như một lời mời, một lời thách đố. Cô không chỉ di chuyển vật thể; cô còn đang chơi một trò chơi với anh, một trò chơi mà quy tắc của nó nằm ngoài mọi định nghĩa khoa học. Lâm Dịch cảm thấy mình đang bị cuốn vào m��t vũ điệu mà anh không biết bước nhảy, bị dẫn dắt bởi một người phụ nữ dịu dàng nhưng đầy bí ẩn. Sự khó chịu nhẹ ban đầu giờ đã chuyển thành một sự tò mò không thể cưỡng lại, một sự ám ảnh ngọt ngào. Anh biết, hôm nay, anh sẽ không chỉ quan sát hiện tượng. Anh sẽ thiết lập một thử nghiệm mới, một thử nghiệm để xem cô sẽ làm gì, và để xem anh sẽ phản ứng ra sao. Anh đặt chiếc bút chì kỹ thuật của mình lên góc bàn, rồi lại nhấc lên, cân nhắc. Một vật phẩm đơn giản, dễ thấy. Anh sẽ đặt nó ở một vị trí rõ ràng trong thang máy, một "điểm neo" cho lý trí của anh. Nếu cô di chuyển nó, anh sẽ có một bằng chứng nữa. Nếu cô không di chuyển nó, thì sao? Điều đó cũng là một thông tin, một biến số mới. Dù thế nào đi nữa, anh cũng cần một điểm khởi đầu. Anh nhìn đồng hồ đeo tay, kim phút đang chậm rãi nhích về phía buổi chiều. Thời gian trôi đi, nhưng trong tâm trí anh, mỗi giây đều nặng trĩu với những suy tư, những giả thuyết và sự mong đợi không tên.
***
Đến 18:29, Lâm Dịch bước vào chiếc thang máy cũ kỹ, ánh sáng vàng vọt từ bóng đèn cũ hắt lên những bức tường kim loại xám xịt. Không gian bên trong thang máy mang một mùi đặc trưng của kim loại cũ, trộn lẫn với chút ẩm mốc nhẹ, một mùi hương mà anh đã quá quen thuộc, đến nỗi nó đã trở thành một phần của nghi thức hàng ngày. Anh bước vào, đôi mắt sắc bén quét một lượt quanh cabin, cố gắng giữ vẻ bình thường nhưng trong lòng lại dâng lên một sự căng thẳng tột độ. Nhịp tim anh đập nhanh hơn một chút, mỗi nhịp đều như một tiếng đồng hồ đếm ngược. Trong tay anh là một chiếc bút bi màu đen, thân kim loại sáng bóng. Anh thận trọng, gần như là thành kính, đặt chiếc bút lên gờ cửa sổ thang máy, nơi nó có thể dễ dàng được nhìn thấy và cũng dễ dàng bị tác động. Anh đứng hơi nghiêng, cố gắng che giấu ý định của mình, nhưng ánh mắt anh không ngừng quét về phía cửa thang máy, nơi An Nhiên sẽ xuất hiện. Anh hít một hơi thật sâu, cố gắng làm dịu đi những dự cảm đang cuộn trào trong lồng ngực.
Tiếng "kít" quen thuộc vang lên, cắt ngang sự ồn ào của thế giới bên ngoài. Mọi thứ bỗng chốc chìm vào tĩnh lặng tuyệt đối. Thời gian ngưng đọng. Trong khoảnh khắc ấy, Lâm Dịch cảm nhận được sự im lặng bao trùm, một sự im lặng đến mức anh có thể nghe rõ tiếng tim mình đập thình thịch. Anh nhìn ra ngoài, qua lớp kính, thấy những giọt mưa bụi đang lơ lửng giữa không trung, những chiếc lá rụng đang đứng yên giữa đường rơi, và những khuôn mặt người đang hóa đá trong khoảnh khắc của một nụ cười hay một cái nhăn mày. Thế giới bên ngoài đã ngừng lại, chỉ còn lại anh và sự chờ đợi.
Cửa thang máy mở ra. An Nhiên bước vào, nhẹ nhàng như một làn gió, mang theo một làn hương hoa thoang thoảng, phá vỡ mùi kim loại cũ kỹ. Cô mặc một chiếc váy màu xanh nhạt, mái tóc dài màu nâu hạt dẻ buông xõa tự nhiên, tạo nên một vẻ dịu dàng, thanh thoát. Đôi mắt to tròn long lanh của cô lướt qua Lâm Dịch, và ngay lập tức, cô nhận ra sự căng thẳng đang bao trùm anh. Nụ cười nhẹ nhàng nở trên môi cô, một nụ cười đầy ẩn ý, như thể cô đã đọc được suy nghĩ của anh, đã biết trước "thử nghiệm" mà anh vừa thiết lập.
Lâm Dịch chăm chú quan sát An Nhiên, từng động tác nhỏ của cô. Anh chờ đợi, với một sự căng thẳng đến nghẹt thở, xem cô sẽ làm gì. Liệu cô có chạm vào chiếc bút? Liệu cô có di chuyển nó một cách tinh nghịch, như một lời đáp trả cho trò chơi logic của anh? Anh đã chuẩn bị sẵn sàng cho mọi kịch bản, cho mọi biến số.
Nhưng An Nhiên không làm vậy. Cô không chạm vào chiếc bút. Cô thậm chí còn không liếc nhìn nó. Thay vào đó, cô cúi xuống. Lâm Dịch nín thở, đôi mắt dán chặt vào từng cử động của cô. Anh thấy cô nhẹ nhàng nhặt một chiếc lá khô nhỏ xíu từ đâu đó trong góc thang máy, một chiếc lá đã rơi rụng từ một cây cảnh đặt ở sảnh tầng 7, vô tình lọt vào đây. Nó nhỏ đến nỗi hầu hết mọi người sẽ không để ý đến, một thứ vô tri, vô giác. Cô nâng niu nó trong lòng bàn tay, như thể đó là một món quà quý giá, rồi nhẹ nhàng đặt nó lên bảng điều khiển của thang máy, ngay bên cạnh những nút bấm sáng đèn.
Hành động của cô như một cú sốc điện chạy dọc sống lưng Lâm Dịch. Anh giật mình, gần như không tin vào những gì mình đang chứng kiến. Chiếc bút của anh, "biến số" mà anh đã đặt ra để kiểm chứng, vẫn nằm yên vị trên gờ cửa, hoàn toàn bị ngó lơ. Thay vào đó, cô lại chọn một vật thể hoàn toàn khác, một vật thể vô cùng nhỏ bé và không hề có giá trị gì, để thực hiện "phép màu" của mình.
An Nhiên ngẩng đầu lên, đôi mắt to tròn long lanh nhìn thẳng vào Lâm Dịch. Nụ cười nhẹ nhàng trên môi cô giờ đây càng trở nên bí ẩn và tinh nghịch hơn. Nó không phải là một nụ cười chiến thắng, mà là một nụ cười mời gọi, một nụ cười thách thức anh bước ra khỏi cái khung logic đã định hình anh. Cô không nói một lời nào, nhưng ánh mắt cô như đang nói: "Không... không phải thế này... anh không thể dùng logic của anh để giải thích tôi. Có những điều vượt trên mọi quy luật."
Lâm Dịch cảm thấy lý trí mình đang bị thách thức một cách phũ phàng nhất. Anh đã chuẩn bị cho việc cô di chuyển chiếc bút, cho việc cô phá vỡ một quy tắc. Nhưng cô lại không phá vỡ quy tắc, mà là thay đổi hoàn toàn trò chơi, thay đổi luật chơi. Anh đã cố gắng tạo ra một "điểm neo" cho mình, một biến số để kiểm soát. Nhưng An Nhiên đã phá tan cái "điểm neo" đó, không phải bằng cách tác động trực tiếp, mà bằng cách hoàn toàn phớt lờ nó, và tạo ra một "điểm neo" khác, phi lý hơn, bất ngờ hơn.
Anh nhìn chằm chằm vào chiếc lá khô trên bảng điều khiển, một vật thể nhỏ bé nhưng giờ đây lại mang sức nặng của cả một thế giới quan đang sụp đổ. Rồi anh lại chuyển ánh mắt sang An Nhiên, đầy bối rối và hoang mang. Trong tâm trí anh, một cuộc chiến đang diễn ra. Những thuật toán cũ đang gầm gào trong tuyệt vọng, cố gắng tìm kiếm một lời giải thích. Nhưng không có lời giải thích nào. Cô đã không tuân theo bất kỳ quy luật nào mà anh đã dự đoán. Cô đã không chỉ phá vỡ các định luật vật lý, mà còn phá vỡ cả những định luật logic của con người.
Anh cảm thấy một sự khó chịu nhẹ lan tỏa trong lòng, một sự khó chịu không còn thuần túy là của một nhà khoa học trước một hiện tượng không thể giải thích, mà là sự khó chịu của một người đàn ông trước một người phụ nữ quá bí ẩn, quá khó nắm bắt. Anh cảm thấy như mình đang bị cuốn vào một trò chơi mà anh không hiểu luật, nhưng lại không thể ngừng chơi. Ánh mắt anh dán chặt vào chiếc lá khô, rồi lại quay sang An Nhiên, cố gắng tìm kiếm một manh mối, một lời giải đáp. Nhưng cô chỉ mỉm cười, nụ cười ấy như một mật mã mà anh không thể giải được. Thời gian trôi đi trong sự tĩnh lặng, mỗi giây đều kéo dài như vô tận, và trong khoảnh khắc đó, Lâm Dịch nhận ra rằng, đây không còn là một cuộc thử nghiệm khoa học đơn thuần nữa. Đây là một cuộc hành trình tìm kiếm, không phải tìm kiếm quy luật của hiện tượng, mà là tìm kiếm quy luật của trái tim, của những điều không cần lý do.
***
Tiếng "kít" lần thứ hai vang lên, thô bạo và dứt khoát, kéo Lâm Dịch ra khỏi sự tĩnh lặng của khoảnh khắc. Đột ngột, âm thanh của thế giới bên ngoài ập đến như một cơn lũ, tiếng ồn ào của văn phòng khi mọi người tan ca, tiếng thang máy hoạt động bình thường, mùi đồ ăn vặt và sự mệt mỏi cuối ngày. Tất cả hòa quyện vào nhau, tạo nên một bầu không khí hối hả, nhộn nhịp, đối lập hoàn toàn với sự tĩnh lặng vừa rồi. Hoàng hôn đã buông xuống, ánh nắng yếu ớt còn sót lại qua cửa sổ giờ chỉ còn là một vệt cam mờ nhạt trên nền trời xám.
Lâm Dịch bước ra khỏi thang máy, cơ thể anh cảm thấy nặng nề hơn bao giờ hết, như thể anh vừa mang vác một gánh nặng vô hình. Bước chân anh không còn sự dứt khoát thường ngày, mà pha chút chậm chạp, ngập ngừng. Điều đầu tiên anh làm là liếc nhìn chiếc bút bi của mình. Nó vẫn nằm nguyên vị trí trên gờ cửa sổ thang máy, nơi anh đã cẩn thận đặt nó. Không xê dịch một ly. Điều đó có nghĩa là, thử nghiệm của anh đã thất bại. Hay đúng hơn, nó đã bị bỏ qua hoàn toàn.
Khi đi ngang qua bảng điều khiển của thang máy, ánh mắt anh dừng lại. Chiếc lá khô nhỏ xíu vẫn nằm đó, yên vị trên bề mặt kim loại lạnh lẽo. Bằng chứng không thể chối cãi về hành động của An Nhiên. Nó nhỏ bé, mỏng manh, nhưng lại có sức nặng như một tảng đá trong tâm trí anh. Chiếc bút vẫn nguyên vị, nhưng chiếc lá đã xuất hiện. Cô đã không theo bất kỳ dự đoán nào của anh, mà đã tạo ra một bằng chứng mới, một bằng chứng hoàn toàn phi lý và bất ngờ.
Một cảm giác khó chịu nhẹ lan tỏa trong lòng Lâm Dịch. Không còn là sự tức giận vì "lỗi hệ thống" hay sự thất vọng của một nhà khoa học trước một giả thuyết sai. Đây là một sự khó chịu khác, sâu sắc hơn, là cảm giác thất bại của chính mình, của lý trí mình trước một điều không thể giải thích. Anh dừng lại một chút, nhìn chằm chằm vào chiếc lá, như thể nó là cánh cửa dẫn đến một bí mật mà anh không thể giải mã. Tâm trí anh ngập tràn những câu hỏi không lời đáp: Cô ấy muốn mình hiểu điều gì? Cô ấy muốn chứng minh điều gì? Tại sao lại là chiếc lá khô, mà không phải chiếc bút?
Anh đưa ngón tay trỏ, khẽ chạm nhẹ vào chiếc lá khô. Nó mỏng manh, giòn tan dưới đầu ngón tay anh, mang theo một chút bụi bẩn và mùi đất nhẹ. Cảm giác khô ráp của nó nhắc nhở anh về sự hữu hạn của vạn vật, về sự vô thường của cuộc sống, và về sự nhỏ bé của bản thân anh trước những điều kỳ diệu. Anh cảm nhận được một sự gắn bó mới mẻ, một sợi dây vô hình đang kéo anh lại gần An Nhiên, không chỉ vì hiện tượng kỳ lạ, mà vì chính cô, vì sự bí ẩn và phép màu mà cô mang đến.
Anh quay đầu lại, nhìn về phía thang máy, nơi An Nhiên vừa bước ra. Bóng dáng cô đã hòa vào dòng người đông đúc, tan biến vào buổi hoàng hôn, nhưng hình ảnh nụ cười bí ẩn và hành động bất ngờ của cô vẫn còn in đậm trong tâm trí anh. Anh đưa tay lên xoa thái dương, cảm giác nhức nhối không chỉ vì sự mệt mỏi của một ngày làm việc dài, mà còn vì một điều gì đó vừa sụp đổ trong anh. Đó là bức tường thành của lý trí, của logic, của những quy tắc mà anh đã xây dựng bấy lâu nay.
Lâm Dịch biết rằng, anh sẽ không còn tìm kiếm những lời giải thích khoa học thuần túy nữa. Những định luật vật lý đã bị phá vỡ, những thuật toán đã trở nên vô nghĩa. Anh không thể dùng những phương pháp của mình để "kiểm soát" hay "dự đoán" An Nhiên. Cô là một biến số không thể kiểm soát, một yếu tố bất định mà anh không thể đưa vào bất kỳ công thức nào. Sự chấp nhận miễn cưỡng về khả năng tác động của An Nhiên, về sự phi lý của hiện tượng này, đang dẫn anh đến một con đường mới. Anh sẽ phải tìm kiếm những "quy luật" khác, những "bằng chứng" khác, không theo khoa học thông thường. Anh cảm thấy một sự khó chịu nhẹ khi 60 giây kết thúc, không phải vì thời gian trôi qua, mà vì anh chưa thể hiểu được An Nhiên, chưa thể giải mã được mật mã của cô. Điều đó báo hiệu sự gắn bó cảm xúc ngày càng sâu sắc. Hành động "nghịch ngợm" của cô với chiếc lá khô cho thấy cô đang ngày càng tự tin và muốn "mời gọi" anh khám phá sâu hơn, không theo cách của anh.
Anh hít một hơi thật sâu, mùi ẩm ướt của đêm về tràn vào lồng ngực. Anh biết, hành trình của anh vừa mới bắt đầu, không còn là hành trình của một kỹ sư tìm kiếm logic, mà là hành trình của một trái tim đang dần mở ra, đón nhận những điều phi lý và ý nghĩa. Có lẽ, có những câu hỏi không cần lời đáp, có những bí ẩn không cần giải mã. Có lẽ, đôi khi, chỉ cần cảm nhận, chỉ cần chấp nhận, và chỉ cần tin vào những điều không cần lý do. Và có lẽ, đó chính là quy luật mới của "thế giới 60 giây" mà An Nhiên đang cố gắng dạy cho anh. Anh sẽ tìm kiếm, không phải bằng lý trí, mà bằng một sự tò mò chân thành, một trái tim đang dần hé mở trước những phép màu của cuộc sống.
Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, được phát hành độc quyền tại truyen.free.