Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Mỗi ngày chúng ta có 60 giây - Chương 32: Ánh Mắt Nghi Hoặc: Quy Tắc Vô Hình

Hít một hơi thật sâu, mùi ẩm ướt của đêm về tràn vào lồng ngực. Lâm Dịch biết, hành trình của anh vừa mới bắt đầu, không còn là hành trình của một kỹ sư tìm kiếm logic, mà là hành trình của một trái tim đang dần mở ra, đón nhận những điều phi lý và ý nghĩa. Có lẽ, có những câu hỏi không cần lời đáp, có những bí ẩn không cần giải mã. Có lẽ, đôi khi, chỉ cần cảm nhận, chỉ cần chấp nhận, và chỉ cần tin vào những điều không cần lý do. Và có lẽ, đó chính là quy luật mới của "thế giới 60 giây" mà An Nhiên đang cố gắng dạy cho anh. Anh sẽ tìm kiếm, không phải bằng lý trí, mà bằng một sự tò mò chân thành, một trái tim đang dần hé mở trước những phép màu của cuộc sống.

***

Buổi chiều tại Công ty TNHH Giải pháp Công nghệ Sáng Tạo trôi qua trong một thứ không khí đặc quánh, nặng nề mà chỉ Lâm Dịch mới cảm nhận được rõ rệt. Ánh nắng nhẹ cuối ngày xuyên qua ô cửa kính lớn, vẽ thành những vệt sáng vàng nhạt trên sàn nhà bóng loáng, nhưng không đủ để xua đi bóng tối u uẩn trong tâm trí anh. Tiếng gõ bàn phím nhẹ nhàng từ các đồng nghiệp xung quanh nghe như tiếng mưa rơi đều đều, đơn điệu, không thể xuyên thủng bức tường vô hình đang bao bọc anh. Thi thoảng, tiếng điện thoại reo khẽ ở phòng thư ký hoặc tiếng máy in rì rì từ cuối hành lang vọng lại, như những nhắc nhở mơ hồ về một thế giới vẫn đang vận hành một cách bình thường, trong khi thế giới của anh đã hoàn toàn chệch quỹ đạo. Mùi gỗ mới của nội thất văn phòng hòa lẫn với mùi cà phê đen đậm đặc từ chiếc ly đặt cạnh màn hình, tạo nên một hỗn hợp quen thuộc nhưng hôm nay lại gợi lên cảm giác ngột ngạt đến lạ.

Lâm Dịch ngồi trước màn hình máy tính, đôi mắt sắc bén thường ngày nay lại vô định, dán chặt vào những dòng code đang nhảy múa nhưng không hề được anh tiếp thu. Đầu óc anh quay cuồng, tái hiện không ngừng hình ảnh chiếc lá khô mỏng manh trên bảng điều khiển thang máy, và đặc biệt là ánh mắt thấu hiểu, có chút thách thức của An Nhiên. Nó không chỉ là một hình ảnh, mà là một vết hằn sâu trong tâm trí anh, liên tục chất vấn, liên tục chối bỏ mọi lý thuyết khoa học mà anh từng tin tưởng. Anh lướt qua các bài báo khoa học, những diễn đàn vật lý lượng tử phức tạp, cố gắng tìm kiếm bất kỳ một lý thuyết, một giả thuyết nào có thể dung hòa được hành động của An Nhiên với những định luật vật lý đã ăn sâu vào tiềm thức. Nhưng vô vọng. Mỗi dòng chữ, mỗi công thức anh đọc được dường như chỉ càng đào sâu thêm hố đen của sự bất lực. Sự thất bại trong cái "thử nghiệm" đặt bút của mình không còn khiến anh bực bội theo cách một kỹ sư gặp lỗi hệ thống nữa, mà nó đã chuyển hóa thành một sự hấp dẫn đến kỳ lạ, một khao khát muốn tìm hiểu sâu hơn về điều phi lý này, dù nó có thể phá vỡ mọi nền tảng tư duy của anh. Anh day day thái dương, cảm giác nhức nhối không chỉ là do căng thẳng, mà còn là sự va đập giữa hai thế giới: một thế giới của logic, và một thế giới của những điều không cần lý do.

Đức Anh, cậu thực tập sinh trẻ tuổi với dáng người thư sinh và cặp kính cận dày, bước đến bên bàn làm việc của Lâm Dịch, tay vẫn ôm khư khư cuốn sổ tay quen thuộc. Cậu e dè nhìn sếp mình, cảm nhận được sự khác lạ trong bầu không khí xung quanh Lâm Dịch.

"Sếp Lâm Dịch, anh có vẻ... đang nghĩ gì đó rất sâu xa ạ?" Đức Anh khẽ hỏi, giọng điệu tự nhiên pha chút tò mò. Anh chàng vẫn giữ vẻ trẻ trung, năng động, đối lập hoàn toàn với sự trầm tư của Lâm Dịch.

Lâm Dịch giật mình nhẹ, đôi mắt anh chớp chớp vài cái, như thể vừa thoát ra khỏi một giấc mơ dài. Anh quay đầu lại, nhìn Đức Anh, nhưng ánh mắt vẫn còn vương vấn sự mơ hồ, xa xăm. "Không có gì..." Anh đáp, giọng trầm và đều, nhưng thiếu đi sự chắc chắn thường thấy. "Chỉ là một vấn đề kỹ thuật phức tạp thôi." Anh cố gắng gạt đi, dùng cái cớ quen thuộc để che giấu sự hỗn loạn bên trong. Cặp kính gọng kim loại mỏng của anh phản chiếu ánh sáng màn hình, che đi một phần sự hoang mang trong đôi mắt.

Đức Anh nhíu mày, có vẻ không hoàn toàn tin tưởng, nhưng cũng không dám hỏi thêm. Cậu vốn biết sếp Lâm Dịch là người kín đáo, ít khi chia sẻ chuyện cá nhân. Cậu chỉ gật đầu, định quay đi thì Lâm Dịch lại nói, giọng thấp hơn, như thể đang nói với chính mình.

"Có những vấn đề... mà các thuật toán thông thường không thể giải quyết được." Anh nói, tay vô thức di chuyển trên bàn phím, gõ những dòng code vô nghĩa. Anh liên tục kiểm tra đồng hồ đeo tay của mình, không phải vì sợ trễ giờ, mà là một thói quen cố hữu, một hành động tìm kiếm sự kiểm soát trong một thế giới đang dần trở nên mất kiểm soát. Mỗi lần nhìn đồng hồ, anh lại thấy kim giây nhích từng chút một, chậm rãi nhưng không ngừng nghỉ, như đang đếm ngược đến khoảnh khắc định mệnh. Cảm giác khó chịu khi lý trí bị thách thức cứ lớn dần, lấn át mọi sự tập trung vào công việc. Anh lờ đi những câu hỏi tiếp theo của Đức Anh về tiến độ dự án, chỉ gật đầu qua loa, đôi mắt vẫn dán vào khoảng không vô định, nơi anh hình dung ra chiếc thang máy cũ kỹ và nụ cười bí ẩn của An Nhiên. Trong đầu anh, những giả thuyết mới bắt đầu hình thành, không còn dựa trên khoa học, mà là trên một loại trực giác mơ hồ, một sự chấp nhận miễn cưỡng rằng có những điều vượt ngoài tầm hiểu biết. Anh cảm thấy một sự thôi thúc không thể lý giải, muốn khám phá, muốn chạm đến cái bí ẩn mà An Nhiên đang nắm giữ. Thời gian trôi qua, từng giây từng phút, kéo anh đến gần hơn với 18:30, đến gần hơn với thế giới 60 giây của riêng anh và cô.

***

18:29. Lâm Dịch bước vào chiếc thang máy cũ kỹ. Lần này, anh không mang theo bất kỳ vật thử nghiệm nào, không một chiếc bút, không một mẩu giấy. Tâm trạng anh nặng trĩu, không phải vì áp lực công việc, mà vì một sự mong chờ lạ lùng, pha lẫn chút sợ hãi và tò mò không thể kìm nén. Chiếc thang máy vẫn vậy, không gian hẹp, mùi kim loại cũ thoang thoảng, và ánh sáng vàng vọt từ đèn huỳnh quang treo trên trần. Anh đứng đó, dáng người cao ráo, cân đối, nhưng vai hơi chùng xuống, như thể vừa mang vác một gánh nặng vô hình. Đôi mắt anh, ẩn sau cặp kính gọng kim loại, không còn tìm kiếm sự logic, mà chỉ đơn thuần là quan sát, là chờ đợi.

Khi chiếc thang máy đi qua tầng 7, một tiếng "kít" quen thuộc vang lên, khẽ khàng nhưng rõ ràng trong không gian tĩnh lặng. Ngay lập tức, thế giới bên ngoài hóa đá. Thời gian ngưng đọng. Mọi âm thanh biến mất, chỉ còn lại sự im lặng tuyệt đối, một thứ im lặng có thể nghe thấy được, như tiếng trống rỗng trong tâm hồn. An Nhiên đã ở đó, đứng đối diện anh, mỉm cười nhẹ. Nụ cười của cô vẫn dịu dàng, nhưng hôm nay lại mang một vẻ thấu hiểu sâu sắc, như thể cô đã đọc được mọi suy nghĩ, mọi sự giằng xé trong lòng anh. Mái tóc dài màu nâu hạt dẻ của cô buông xõa tự nhiên, ánh mắt to tròn long lanh, dường như đang mời gọi anh vào một bí mật nào đó.

Lâm Dịch không nhìn thẳng vào cô. Thay vào đó, ánh mắt anh quét khắp không gian thang máy và hành lang tầng 7 bên ngoài, tìm kiếm một điều gì đó khác, một dấu hiệu, một quy luật vô hình nào đó mà anh đã bỏ lỡ trong những lần trước. Anh nhìn những hạt bụi li ti đang đứng yên trong ánh đèn, lơ lửng như những tinh thể pha lê trong không khí đóng băng. Anh nhìn những vật dụng trên hành lang, những chiếc ghế chờ, những chậu cây cảnh, tất cả đều bất động, tĩnh tại, như một bức tranh được vẽ bằng thời gian. Anh cố gắng tìm kiếm một sự dịch chuyển nhỏ nhất, một dấu vết của sự can thiệp, nhưng không thấy gì cả.

Rồi anh quay lại nhìn An Nhiên. Cô vẫn đứng đó, đôi mắt dõi theo anh, nụ cười không hề tắt. Cô nhẹ nhàng đưa tay ra, không chạm vào bất cứ vật gì xung quanh, không chạm vào vách thang máy, cũng không chạm vào bảng điều khiển. Thay vào đó, cô từ từ, chậm rãi, đưa bàn tay thanh thoát của mình lên, như thể đang 'vuốt ve' một luồng không khí vô hình trước mặt. Ngón tay cô di chuyển uyển chuyển, mềm mại, như đang vẽ nên một đường cong tinh tế trong không gian tĩnh lặng. Không phải gió, không phải nhiệt, nhưng Lâm Dịch cảm thấy một làn sóng năng lượng vô hình lướt qua anh. Nó không phải là một cảm giác vật lý rõ ràng, không phải xúc giác, nhưng nó 'đúng' đến kỳ lạ. Một sự dịch chuyển tinh tế, một cảm giác 'có gì đó' vừa thay đổi, mà anh không thể định nghĩa bằng bất kỳ thuật ngữ vật lý nào. Như thể một sợi tơ vô hình vừa được kéo căng, hoặc một hạt electron vừa thay đổi quỹ đạo trong không gian lượng tử. Đó là một sự tác động tinh tế đến mức gần như không thể nhận ra, nhưng lại đủ để khiến mọi giác quan của Lâm Dịch phải căng ra.

Ánh mắt anh giãn ra, đầy nghi hoặc, nhưng cũng đầy tò mò. Anh vẫn đứng yên, cố gắng cảm nhận lại cái 'rung động' vô hình đó, nhưng nó đã tan biến nhanh như nó xuất hiện. An Nhiên vẫn giữ nguyên tư thế, ánh mắt cô vẫn nhìn anh, nhưng giờ đây, nụ cười của cô sâu sắc hơn, chứa đựng một sự thấu hiểu, một lời mời gọi mà không cần bất kỳ từ ngữ nào.

"Anh vẫn đang tìm kiếm sao?" Giọng nói của An Nhiên thì thầm, nhẹ nhàng như làn gió thoảng qua, nhưng lại vang vọng rõ ràng trong không gian tĩnh mịch của 60 giây. Giọng cô trong trẻo, truyền cảm, như một bản nhạc dịu êm. Cô không hỏi 'anh tìm gì', mà là 'anh vẫn đang tìm kiếm sao', như thể cô biết anh đang tìm kiếm điều gì, và biết cả sự bế tắc của anh. Ánh mắt cô đọng lại trên khuôn mặt góc cạnh của Lâm Dịch, như muốn xuyên thấu mọi lớp bảo vệ lý trí mà anh đã xây dựng.

Lâm Dịch không trả lời. Anh vẫn im lặng, đôi mắt sắc bén tập trung hoàn toàn vào An Nhiên, vào hành động mơ hồ nhưng đầy chủ ý của cô. Anh cảm thấy một sự bối rối, một sự hoang mang dâng lên trong lòng. Anh đã cố gắng dùng logic, dùng khoa học để giải mã cô, để giải mã hiện tượng này, nhưng cô lại liên tục phá vỡ mọi quy tắc, mọi dự đoán. Cô không chạm vào chiếc bút, cô không chạm vào vật thể nào cả. Cô chỉ 'vuốt ve' không khí, và bằng cách nào đó, cô đã tác động đến anh, đến thế giới quan của anh, bằng một cách hoàn toàn phi vật lý. Cảm giác 'dịch chuyển' phi vật lý mà anh cảm nhận được từ hành động của An Nhiên báo hiệu một khám phá quan trọng về bản chất của 60 giây và khả năng tương tác của An Nhiên. Anh cảm thấy một sự rung động nhẹ trong tâm hồn, không phải vì sợ hãi, mà là vì một sự thức tỉnh, một sự mở lòng trước những điều anh không thể giải thích. Anh bắt đầu nghi ngờ liệu có phải có những quy tắc khác đang vận hành trong thế giới 60 giây này, những quy tắc không thể đo đếm bằng máy móc, không thể viết thành c��ng thức.

Thời gian 60 giây trôi qua thật nhanh, nhưng cũng thật chậm, đủ để in sâu vào tâm trí Lâm Dịch một dấu ấn không thể phai mờ.

***

Một tiếng "cạch" vang lên, lớn hơn tiếng "kít" khi nãy, kéo Lâm Dịch trở về với thực tại. Ánh đèn huỳnh quang trong thang máy nhấp nháy vài cái rồi sáng ổn định, báo hiệu thời gian đã trở lại bình thường. Cánh cửa thang máy mở ra, và ngay lập tức, âm thanh của thế giới bên ngoài tràn vào, ồn ào và hối hả. Tiếng bước chân vội vã của những người tan ca, tiếng nói chuyện rộn ràng từ khắp hành lang, tất cả như một dòng chảy xiết cuốn lấy anh. Mùi cà phê còn vương vấn, hòa với mùi giấy in từ các văn phòng gần đó, tạo nên một hỗn hợp quen thuộc của cuộc sống công sở. Bầu không khí căng thẳng, tĩnh mịch trong 60 giây đã bị thay thế bởi sự náo nhiệt, vội vã.

Lâm Dịch bước ra khỏi thang máy, cảm giác khó chịu, bứt rứt không yên lan tỏa trong lồng ngực anh. Anh vẫn giữ vẻ ngoài nghiêm nghị, nhưng bên trong, một cuộc chiến nội tâm dữ dội đang diễn ra. Anh quay đầu lại, nhìn An Nhiên. Cô vẫn mỉm cười, nụ cười dịu dàng đó giờ đây như đang giữ một bí mật lớn lao, một bí mật mà chỉ có cô mới hiểu rõ. Đôi mắt to tròn long lanh của cô nhìn anh, không còn vẻ thách thức như lần trước, mà là một ánh nhìn đầy thấu hiểu, như đang nói: 'Anh đã cảm nhận được rồi, phải không?'

Dù không có bất kỳ bằng chứng vật lý nào thay đổi – không một chiếc bút bị di chuyển, không một chiếc lá khô mới xuất hiện – Lâm Dịch biết rằng có điều gì đó đã xảy ra, một sự giao tiếp không lời, một 'quy tắc' mới đã được hé lộ. Anh không thể giải thích được bằng lời, nhưng anh đã cảm nhận được nó. Đó là một sự thật nằm ngoài mọi định luật vật lý mà anh từng biết. Cái cảm giác 'dịch chuyển' vô hình khi An Nhiên 'vuốt ve' không khí vẫn còn ám ảnh anh, như một làn sóng điện nhẹ chạy dọc sống lưng.

"Hẹn gặp lại." An Nhiên cất tiếng, giọng nói nhẹ nhàng, đầy ẩn ý. Cô không nói "gặp lại vào 60 giây tới", mà chỉ là "hẹn gặp lại", như thể cô đã nhìn thấy một tương lai xa hơn, một cuộc hẹn không chỉ gói gọn trong không gian hẹp của chiếc thang máy.

Lâm Dịch chỉ gật đầu, một cái gật nhẹ đến mức gần như không thể nhận ra. Anh không thể nói gì, tâm trí anh quay cuồng với hàng ngàn câu hỏi không lời đáp. Anh không còn cố gắng 'giải mã' hiện tượng này như một lỗi hệ thống, một sự bất thường cần được sửa chữa nữa. Thay vào đó, anh đang cố gắng hiểu một 'thực thể' khác – An Nhiên. Anh nhận ra rằng An Nhiên không chỉ là một người bạn đồng hành trong 60 giây, mà cô chính là chìa khóa, là người dẫn lối cho anh vào một thế giới mà anh chưa từng biết đến, một thế giới của những điều không cần lý do. Sự chuyển dịch trong mối quan tâm của Lâm Dịch từ 'giải mã hiện tượng' sang 'hiểu An Nhiên' cho thấy anh đang dần mở lòng và gắn bó cảm xúc hơn với cô.

Anh bước đi chậm rãi, ánh mắt vẫn dõi theo An Nhiên cho đến khi bóng dáng nhỏ nhắn, thanh thoát của cô hòa vào dòng người đông đúc, tan biến vào buổi hoàng hôn. Anh đưa tay chạm vào đồng hồ đeo tay của mình, không phải để kiểm tra thời gian như một thói quen tìm kiếm sự chắc chắn nữa, mà như một hành động vô thức, một sự bám víu vào thứ duy nhất còn sót lại của cái thế giới có trật tự mà anh từng thuộc về. Nhưng ngay cả chiếc đồng hồ cũng trở nên vô nghĩa hơn bao giờ hết. Những con số, những kim quay đều đặn không thể đo đếm được những gì anh vừa trải qua.

Sự nghi ngờ trong lòng anh không còn là về sự tồn tại của hiện tượng 60 giây, mà là về bản chất sâu xa của nó, và đặc biệt là về vai trò của An Nhiên trong đó. Cô là một phần của nó, hay cô có khả năng điều khiển nó? Hay cô là một thực thể đặc biệt, có thể cảm nhận và tương tác với những 'quy tắc' vô hình mà anh, với lý trí khoa học của mình, không thể chạm tới? Việc Lâm Dịch bắt đầu nghi ngờ về 'quy tắc khác' là bước đầu tiên để anh chấp nhận những điều phi lý, chuẩn bị cho sự thay đổi lớn trong quan điểm của anh.

Anh hít một hơi thật sâu, cảm giác bứt rứt trong lồng ngực vẫn không tan biến. Anh biết, con đường phía trước sẽ không còn là những con số, những công thức. Đó sẽ là một hành trình của cảm nhận, của trực giác, của niềm tin. Một hành trình mà An Nhiên, bằng sự dịu dàng và bí ẩn của mình, đang lặng lẽ dẫn dắt anh đi. Và dù có khó chịu, có hoang mang, anh cũng không thể phủ nhận rằng, anh đã bị cuốn hút vào hành trình đó một cách không thể cưỡng lại. Anh đã sẵn sàng để khám phá những quy luật vô hình, những bí mật mà An Nhiên đang giữ, dù nó có thể phá vỡ mọi thứ anh từng biết.

Tác phẩm thuộc quyền sáng tác của Long thiếu, được phát hành riêng tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free