Mỗi ngày chúng ta có 60 giây - Chương 46: Thói Quen Không Lời
***
Lâm Dịch lướt mắt qua dòng code cuối cùng trên màn hình, những con số và ký hiệu nhảy múa trong một trật tự hoàn hảo mà anh đã dày công sắp đặt. Văn phòng Công ty TNHH Giải pháp Công nghệ Sáng Tạo vào cuối ngày thường mang một vẻ tĩnh lặng hiếm hoi, chỉ còn lại tiếng gõ bàn phím lạch cạch từ những người đồng nghiệp đang cố gắng hoàn tất công việc, tiếng điện thoại reo khẽ từ phòng thư ký đã vắng bóng người, và tiếng máy in cũ kỹ thỉnh thoảng lại ho khù khụ từ góc phòng. Mùi gỗ mới của nội thất hòa quyện với mùi cà phê đen đậm đặc còn vương lại trong không khí, tạo nên một bầu không khí trang trọng, chuyên nghiệp nhưng cũng đầy căng thẳng khi deadline đến gần. Ánh sáng tự nhiên cuối ngày đã nhạt dần, len lỏi qua ô cửa kính lớn, vẽ nên những vệt dài trên sàn nhà bóng loáng.
Anh ngả người ra sau ghế, day day thái dương. Báo cáo tiến độ dự án đã gần hoàn thành, nhưng tâm trí anh lại không thể tập trung hoàn toàn vào nó. Đồng hồ đeo tay, vốn là một vật bất ly thân và là công cụ kiểm soát thời gian tuyệt đối của anh, hôm nay lại trở thành một điểm tựa vô thức cho sự phân tâm. Anh liếc nhìn nó một cách thường xuyên hơn bình thường, từ 17:00, rồi 17:15, rồi 17:30. Mỗi kim giây trôi qua đều kéo theo một sợi căng thẳng vô hình trong lồng ngực anh. Anh không thể lý giải được cái cảm giác này, cái sự thôi thúc khó hiểu đang dần chiếm lĩnh suy nghĩ của mình. Nó không phải là sự hối hả của công việc, cũng không phải sự lo lắng về một cuộc họp quan trọng. Nó là một cái gì đó mới mẻ, dị biệt, khiến anh tự thấy mình thật lạ lùng.
Đức Anh, thực tập sinh mới vào làm, với dáng người thư sinh và cặp kính cận, bước đến bên bàn làm việc của anh. Cậu ta thường mang theo một cuốn sổ tay nhỏ, ghi chép mọi thứ một cách cẩn thận. Tiếng bước chân nhẹ nhàng của cậu làm Lâm Dịch giật mình, khẽ nhíu mày.
"Sếp Lâm Dịch," Đức Anh cất giọng, tự nhiên và hơi ngây thơ, "anh có vẻ... đang nghĩ gì đó rất sâu xa ạ?"
Lâm Dịch khẽ nhíu mày, cố gắng che giấu sự bối rối vừa thoáng qua. Anh nhìn thẳng vào Đức Anh, giọng điệu trầm và đều, có một chút gì đó cáu kỉnh khó nhận ra. "Không có gì. Cậu tập trung làm việc đi. Sắp đến giờ tan ca rồi."
Đức Anh có vẻ hơi ngạc nhiên trước thái độ của Lâm Dịch, nhưng cũng nhanh chóng quay về chỗ ngồi. Lâm Dịch thở dài nhẹ, ánh mắt lại vô thức dán vào chiếc đồng hồ trên cổ tay. 17:45. Anh vẫn còn một báo cáo nhỏ cần gửi đi, nhưng từng động tác gõ bàn phím của anh đều chậm lại, như thể mỗi phím bấm đều nặng trịch một suy nghĩ. Anh nhìn ra cửa sổ, nơi những tòa nhà cao tầng đang bắt đầu chìm vào ánh hoàng hôn nhạt nhòa, và tự hỏi, mình đang làm gì thế này? Tại sao lại mong chờ một điều vô lý đến vậy? Một cuộc gặp gỡ ngắn ngủi, một khoảnh khắc ngưng đọng trong chiếc thang máy cũ kỹ, lại có thể khiến một người luôn kiểm soát mọi thứ như anh trở nên phân tâm đến vậy sao? Anh đã từng là người ghét những điều không kiểm soát được, vậy mà giờ đây, cái "nghi thức" này lại len lỏi vào tâm trí, vào lịch trình của anh một cách tự nhiên đến đáng sợ. Nó giống như một vết nứt nhỏ trong bức tường lý trí kiên cố mà anh đã xây dựng bấy lâu nay, và qua vết nứt đó, một thứ cảm xúc khó gọi tên đang dần thấm vào, làm mềm hóa mọi thứ. Anh không còn muốn chống cự nó nữa, mà thay vào đó, anh lại muốn khám phá nó, dù trong lòng vẫn còn đầy rắc rối và bối rối về những gì mình đang cảm thấy. Anh biết, đó là một phần mới mẻ, một phần "không cần lý do" mà An Nhiên đã gieo vào anh.
***
Cùng lúc đó, tại tòa soạn tạp chí 'Thế Giới Phụ Nữ', An Nhiên đang lật giở những trang bản thảo cuối cùng của bài phỏng vấn sắp lên sóng. Tiếng gõ bàn phím liên tục, tiếng trò chuyện râm ran của đồng nghiệp, tiếng máy in hoạt động không ngừng, và đôi khi là tiếng nhạc nhẹ nhàng vọng ra từ một số góc làm việc, tất cả tạo nên một bầu không khí năng động, bận rộn đặc trưng của một tòa soạn khi cận kề deadline. Mùi giấy in mới hòa quyện với mùi cà phê thoang thoảng và mùi nước hoa tinh tế của các đồng nghiệp nữ, tạo nên một sự pha trộn độc đáo. Dưới ánh đèn huỳnh quang sáng trưng, mái tóc dài màu nâu hạt dẻ của An Nhiên buông xõa tự nhiên, đôi khi cô khẽ vén một lọn tóc vương trên khóe mắt.
Trên bàn làm việc của cô, cuốn sổ nhỏ với bìa da cũ kỹ nằm cạnh cây bút quen thuộc. Đôi khi, cô khẽ vuốt ve bìa sổ, như thể đang chạm vào một kỷ niệm êm đềm. Một nụ cười nhẹ nhàng nở trên môi cô, một nụ cười mà không ai trong tòa soạn biết lý do. Nó không phải là nụ cười vì một câu chuyện hài hước hay một deadline được hoàn thành. Nó là nụ cười của sự mong chờ, của một niềm tin dịu dàng đang lớn dần trong lòng cô.
Cô chậm rãi khép chiếc laptop lại, tiếng "cạch" nhẹ nhàng vang lên, như một dấu hiệu kết thúc một ngày làm việc. Rồi cô tỉ mỉ sắp xếp lại những tài liệu, chồng chúng ngay ngắn vào một góc. An Nhiên liếc nhìn chiếc đồng hồ treo tường, kim giây đang nhích từng chút một về phía con số sáu. 18:15. Rồi 18:20. Cô biết, lại sắp đến giờ rồi. Hôm nay anh ấy có đến không nhỉ? Câu hỏi thoáng qua, nhưng ngay lập tức bị gạt bỏ. Chắc chắn là có. Cô tin tưởng một cách tuyệt đối, không cần một lời hứa hay một sự khẳng định nào cả. Đó là một niềm tin đến từ trái tim, một "điều không cần lý do" mà cô luôn trân trọng.
Với sự mong chờ dịu dàng lan tỏa trong từng cử chỉ, An Nhiên cất cuốn sổ và cây bút vào chiếc túi xách canvas của mình. Cô đứng dậy, nhẹ nhàng chỉnh lại chiếc váy màu xanh nhạt đang mặc. Đôi mắt to tròn long lanh của cô ánh lên một niềm vui khó tả. Cô bước ra khỏi bàn làm việc, hòa vào dòng người đang dần thưa thớt, nhưng bước chân của cô không hề vội vã. Cô điềm tĩnh, như thể mỗi bước đi đều đang đếm ngược đến một khoảnh khắc đặc biệt. Nụ cười vẫn vương trên môi, một nụ cười của sự biết ơn và hạnh phúc. Cô khao khát được gặp anh, khao khát cái khoảnh khắc 60 giây ấy, nơi thời gian ngưng lại và chỉ còn lại hai tâm hồn kết nối. Cô biết, đó là một món quà định mệnh, một thế giới riêng mà chỉ họ mới có thể cảm nhận. Và cô trân trọng từng giây phút đó, xem nó là "đủ" để nuôi dưỡng niềm tin và hy vọng của mình. Cô có thể cảm nhận được sự hiện diện của anh, ngay cả khi anh chưa xuất hiện. Đó là một sự kết nối mà cô không cần phải lý giải, chỉ cần cảm nhận và tin tưởng. Cô thở nhẹ, cảm thấy lòng mình bình yên đến lạ.
***
Đúng 18:29, chiếc thang máy cũ kỹ ở tầng bảy mở ra với tiếng "kít" quen thuộc, như một tiếng thở dài của kim loại. Lâm Dịch bước vào trước, dáng người cao ráo của anh lấp đầy một phần nhỏ không gian chật hẹp. Anh vẫn giữ vẻ nghiêm nghị thường ngày, đôi mắt sắc bén ẩn sau cặp kính gọng kim loại mỏng quét qua một lượt, như thể đang kiểm tra xem mọi thứ có đang ở đúng vị trí của nó hay không. Chiếc áo sơ mi trắng phẳng phiu, cà vạt thắt chỉnh tề, anh là hiện thân của sự kiểm soát và trật tự.
Chỉ một giây sau, An Nhiên cũng xuất hiện, bước vào thang máy với sự nhẹ nhàng, tựa như một làn gió thoảng. Ánh mắt họ chạm nhau trong khoảnh khắc, không còn là sự bất ngờ của những lần đầu tiên, mà là một sự ngượng ngùng quen thuộc, một sự ngầm hiểu không lời đã hình thành giữa họ. Nó giống như một nghi lễ, một lời hẹn không cần phải thốt ra.
Lâm Dịch khẽ gật đầu, một cái gật đầu nhỏ, gần như không thể nhận ra, nhưng đủ để An Nhiên cảm nhận được. Cô đáp lại bằng một nụ cười dịu dàng, đôi mắt to tròn lấp lánh như chứa đựng cả một bầu trời sao. Cô không nói một lời, chỉ có nụ cười và ánh mắt ấy đã nói lên tất cả. Mái tóc nâu hạt dẻ của cô khẽ lay động khi cô hơi nghiêng đầu, và chiếc váy xanh nhạt cô mặc hôm nay khiến cô trông thật thanh thoát.
Tiếng "ting" đặc trưng vang lên, và thời gian bỗng chốc ngưng đọng. 60 giây bắt đầu.
Trong khoảnh khắc siêu thực này, thế giới bên ngoài hóa đá. Tiếng ồn ào của sảnh tòa nhà, tiếng còi xe từ phố phường, tất cả đều tan biến. Chỉ còn lại hai người họ trong không gian chật hẹp của chiếc thang máy cũ kỹ. Mùi không khí cũ, hơi ẩm và mùi kim loại thoảng nhẹ là những gì còn sót lại của thực tại, nhưng chúng cũng dần tan biến vào sự tĩnh lặng tuyệt đối. Ánh sáng vàng nhạt từ đèn thang máy bao phủ lấy họ, tạo nên một vầng hào quang ấm áp, tách biệt họ khỏi mọi thứ.
Họ đứng cách nhau một khoảng vừa đủ, không quá gần cũng không quá xa. Lâm Dịch liếc nhìn đồng hồ đeo tay của mình, như một thói quen, nhưng ánh mắt anh lại nhanh chóng chuyển sang An Nhiên. Cô khẽ siết chặt cuốn sổ nhỏ trong tay, đôi khi ngẩng đầu nhìn anh. Không có đối thoại, không có những câu hỏi xã giao thường ngày. Sự im lặng giữa họ không hề khó chịu, mà ngược lại, trở nên đầy đủ, như một bản giao hưởng không lời mà chỉ hai tâm hồn mới có thể lắng nghe.
An Nhiên cảm nhận được ánh nhìn của Lâm Dịch. Cô không vội vàng quay đi, mà đón nhận nó bằng sự dịu dàng. Cô thấy vẻ nghiêm nghị quen thuộc trên khuôn mặt anh, nhưng hôm nay, cô cảm nhận được một sự thả lỏng, một sự bình yên ẩn sâu trong ánh mắt anh. Anh không còn quá căng thẳng, quá lý trí như những ngày đầu. Cô biết, anh đang dần chấp nhận "điều không cần lý do" này, giống như cô. Cô cũng nhìn anh, nhìn dáng người cao ráo, nhìn đôi mắt sắc bén đang cố gắng lý giải một điều gì đó mà không thể lý giải được.
Khoảnh khắc này, 60 giây, là của riêng họ. Nó là một ốc đảo yên bình giữa dòng đời hối hả, một phép màu chỉ dành cho hai tâm hồn đã tìm thấy nhau. Mối liên kết phi ngôn ngữ giữa họ ngày càng sâu sắc. Một ánh mắt, một nụ cười nhẹ, một cái gật đầu, tất cả đều chứa đựng hàng ngàn lời muốn nói. Lâm Dịch cảm thấy một sự nhẹ nhõm lạ lùng. Anh đã từng ghét sự bất định, nhưng giờ đây, sự bất định này lại mang đến cho anh một cảm giác mong chờ. Anh tự hỏi, cô ấy đang nghĩ gì? Liệu cô ấy có cảm thấy giống mình không?
An Nhiên thoáng buồn khi cảm nhận được rằng 60 giây sắp kết thúc. Cô khao khát được có nhiều hơn, một sự kết nối không bị giới hạn bởi thời gian và không gian. Nhưng cô biết, 60 giây này, "chỉ cần đủ." Đủ để họ cảm nhận sự hiện diện của nhau, đủ để họ biết rằng có một người đang mong chờ mình. Cô tin rằng, dù chỉ là 60 giây, nó cũng đang gieo mầm cho một điều gì đó lớn lao hơn. Cô nhìn Lâm Dịch thêm một lần nữa, ghi nhớ từng chi tiết trong tâm trí.
***
Buổi tối, sau khi trở về căn hộ của mình, Lâm Dịch pha một tách cà phê. Mùi thơm của cà phê mới pha lan tỏa khắp không gian ấm áp, yên bình và tĩnh lặng của căn phòng. Anh ngồi xuống chiếc ghế sofa quen thuộc, nhìn ra cửa sổ. Thành phố đã lên đèn, những ánh sáng lấp lánh như vô vàn vì sao rơi rụng xuống mặt đất. Tiếng còi xe thỉnh thoảng vọng lên từ xa, nhưng không gian bên trong căn hộ vẫn giữ được vẻ tĩnh mịch.
Anh nhấp một ngụm cà phê ấm nóng, hương vị đắng nhẹ lan tỏa trong vòm miệng. Hình ảnh An Nhiên trong thang máy lại hiện về, rõ nét như vừa mới xảy ra. Nụ cười dịu dàng của cô, ánh mắt lấp lánh của cô, và cả cái cách cô siết chặt cuốn sổ nhỏ trong tay. Anh nhận ra, một cách khó chịu nhưng không thể phủ nhận, rằng khoảnh khắc 60 giây đó đã trở thành một điểm nhấn, một sự mong chờ không thể thiếu trong ngày của anh. Anh vẫn cố gắng lý giải, cố gắng tìm một công thức, một thuật toán cho cái cảm giác này, nhưng nó đã sâu hơn chỉ là sự tò mò. Nó là một thứ gì đó mềm mại hơn, khó nắm bắt hơn, và dường như, anh không muốn nắm bắt nó nữa.
Anh tự hỏi, An Nhiên về nhà rồi sẽ làm gì? Liệu cô có đọc sách, nghe nhạc, hay đơn giản là ngồi ngắm thành phố về đêm như anh? Cuộc sống của cô ấy ngoài "thang máy" sẽ như thế nào? Anh chưa bao giờ nghĩ mình sẽ quan tâm đến một điều gì đó ngoài những con số và mã lệnh. Nhưng giờ đây, tâm trí anh lại không ngừng vẽ ra những viễn cảnh về cuộc sống của cô, về "thế giới bên ngoài" của cô. Cái sự tò mò ấy không còn chỉ là một suy nghĩ thoáng qua, mà đã trở thành một dòng chảy ngầm, âm thầm luân chuyển trong anh.
Lâm Dịch khẽ lắc đầu, một hành động vô thức để xua đi những suy nghĩ đang bủa vây. Nhưng trên môi anh, một nụ cười khó hiểu lại hiện lên. Anh đang mỉm cười ư? Tại sao lại cảm thấy bình yên đến vậy trong cái sự vô lý này? Anh đã từng là người ghét những điều không kiểm soát được, vậy mà giờ đây, anh lại khao khát được chìm đắm trong sự bất định này, cùng cô. Anh không còn sợ hãi sự bất định, mà khao khát được khám phá nó. Cảm giác này, chính là một "điều không cần lý do."
Anh nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi những ánh đèn lấp lánh xa xa. Trong lòng anh, một câu hỏi khác lại dấy lên, nhẹ nhàng hơn, nhưng cũng đầy mong chờ: Cô ấy có nghĩ như mình không? Liệu cô ấy cũng đang nhớ về khoảnh khắc 60 giây ấy, về nụ cười không lời và ánh mắt ngầm hiểu? Anh biết, ngày mai, anh sẽ lại có mặt ở đó, vào đúng 18:29, chờ đợi cô. Cái "nghi thức" không lời này đã trở thành một phần không thể thiếu trong cuộc đời anh, một lời hứa cho những 60 giây tiếp theo, một sự khởi đầu cho một điều gì đó mà anh chưa thể gọi tên. Và anh đã chấp nhận nó, hoàn toàn chấp nhận nó.
Truyện do Long thiếu trực tiếp sáng tác, phát hành độc quyền trên truyen.free.