Mỗi ngày chúng ta có 60 giây - Chương 49: Hương Sách Cũ Và Nụ Cười Lấp Loáng
Lâm Dịch ngồi trên ghế sofa bọc da màu xám, ly cà phê đen anh vừa pha đã nguội dần trong tay. Anh đặt ly xuống bàn kính nhỏ, tiếng 'cạch' nhẹ vang lên trong không gian tĩnh mịch. Ánh đèn thành phố đã lên, rực rỡ và lấp lánh qua khung cửa sổ lớn, tạo nên một bức tranh sống động, nhưng tâm trí anh lại đang chìm đắm trong một khung cảnh khác: chiếc thang máy cũ kỹ và nụ cười của An Nhiên. Anh vẫn còn ngạc nhiên về chính mình. "Mình đã hỏi cô ấy ư? Tại sao lại là câu hỏi đó?" Anh lặp đi lặp lại trong suy nghĩ, cố gắng phân tích hành động bất thường của mình. Lâm Dịch luôn là người có kế hoạch, có mục đích rõ ràng cho mọi lời nói, hành động. Nhưng câu hỏi về công việc của An Nhiên lại hoàn toàn nằm ngoài mọi dự tính. Nó bộc phát, tự nhiên, và không hề có một chút logic nào theo cách anh vẫn thường tư duy.
Anh đặt chiếc đồng hồ đeo tay của mình lên bàn, nhìn chằm chằm vào nó như thể đang tìm kiếm câu trả lời cho sự thay đổi khó hiểu trong chính mình. Kim đồng hồ vẫn đều đặn trôi, từng giây từng phút, nhắc nhở anh về sự trôi chảy không ngừng của thời gian. Nhưng cảm xúc của anh lại không tuân theo bất kỳ nhịp điệu nào. Anh thở dài một tiếng, một tiếng thở dài sâu hơn bình thường, nhắm mắt lại. Trong bóng tối của mí mắt, gương mặt An Nhiên hiện lên rõ ràng, với đôi mắt long lanh và nụ cười rạng rỡ khi cô nói về công việc của mình. "Biên tập viên tự do," anh lẩm bẩm, như nếm thử một từ ngữ mới mẻ. "Thị trường sách online." Những từ ngữ này, giờ đây, không còn là những khái niệm trừu tượng mà mang theo hình ảnh của cô, của niềm đam mê trong đôi mắt cô.
Anh cảm nhận một sự rung động mơ hồ trong lòng, một cảm giác ấm áp lan tỏa, xua tan đi sự lạnh lẽo của lý trí mà anh đã xây dựng bấy lâu nay. Đó là một "điều không cần lý do," một điều mà trước đây anh sẽ gạt bỏ ngay lập tức. Nhưng giờ đây, anh không muốn chối bỏ nó nữa. Anh mở mắt, đứng dậy và đi đến ban công. Gió đêm thổi nhẹ, mang theo hơi lạnh của thành phố. Anh nhìn xuống những dòng xe cộ hối hả phía dưới, những chấm sáng di chuyển không ngừng, một "thế giới bên ngoài" đang vận hành mà không hề biết đến "thời gian ngưng lại" kỳ diệu của anh. Anh nhớ lại nụ cười của An Nhiên khi cô trả lời, nụ cười ấy không chỉ là sự vui vẻ mà còn là sự sẵn lòng chia sẻ, một cánh cửa mời gọi anh bước vào thế giới của cô.
Anh lướt qua điện thoại, thấy một tin nhắn từ Minh Khang: "Cuối tuần này có đi leo núi không, Lâm Dịch? Nghe nói có cung đường mới thử thách lắm!" Anh đọc lướt qua, nhưng không trả lời. Tâm trí anh vẫn còn bận rộn với những suy nghĩ về An Nhiên. Anh không còn quan tâm đến những thử thách hay những con số logic nữa. Anh chỉ muốn biết nhiều hơn về cô, về những gì cô làm, về những gì cô tin tưởng. Sự tò mò này không chỉ dừng lại ở khoảnh khắc 60 giây trong thang máy nữa. Nó đã lan ra, vượt qua giới hạn không gian và thời gian. Anh muốn biết về "thế giới" của An Nhiên, một thế giới mà anh chỉ vừa mới hé mở một góc nhỏ. Anh nhận ra, việc anh chủ động hỏi về công việc của cô là một bước ngoặt. Đó không chỉ là sự tò mò đơn thuần, mà còn là một dấu hiệu anh đang dần vượt qua rào cản cá nhân, không chỉ quan tâm đến "hiện tượng thang máy" mà còn là con người An Nhiên ngoài đó.
Lâm Dịch dựa vào lan can ban công, nhìn ngắm bầu trời đêm quang đãng, nơi những vì sao lấp lánh như những đốm sáng hy vọng. Anh biết, An Nhiên đã sẵn lòng chia sẻ. Và anh, Lâm Dịch, cũng đang sẵn lòng lắng nghe. Cái khao khát được hiểu nhau sâu sắc hơn, được biết về nhau nhiều hơn không chỉ trong 60 giây ngắn ngủi ấy, đã nhen nhóm trong lòng anh. Anh không còn sợ hãi sự bất định của cảm xúc này, mà thay vào đó, anh chào đón nó như một phần mới mẻ, đẹp đẽ của cuộc đời mình. Anh biết, ngày mai, anh sẽ lại có mặt ở đó, không chỉ để trải nghiệm "thời gian ngưng lại," mà còn để tiếp tục khám phá thế giới của An Nhiên, từng chút một. Và cái mong muốn gặp gỡ, không chỉ trong thang máy mà có thể là ngoài đời thực, đã bắt đầu hình thành, mơ hồ nhưng chân thật, như một lời hứa thầm lặng cho một tương lai chưa được định nghĩa.
***
Sáng hôm sau, Lâm Dịch đến công ty sớm hơn thường lệ, nhưng không phải để lao vào công việc. Anh ngồi trước màn hình máy tính, bàn phím vẫn còn lạnh lẽo, những dòng code quen thuộc chưa kịp hiện lên. Thay vào đó, anh nhấp chuột vào một vài trang web về sách, tìm kiếm những cuốn tiểu thuyết trinh thám cổ điển, những tác giả mà anh vốn chỉ đọc lướt qua để tìm kiếm cấu trúc logic. Tâm trí anh vẫn lơ lửng ở câu nói của An Nhiên: "Thị trường sách online." Anh tự hỏi liệu cô có đọc những cuốn sách như thế này không, hay những cuốn sách cô biên tập mang một màu sắc khác. Mùi cà phê đen đậm đặc từ chiếc ly trên bàn tỏa ra, nhưng không thể xua đi sự phân tán trong tâm trí anh. Thỉnh thoảng, tiếng gõ bàn phím nhẹ nhàng từ các đồng nghiệp đến sớm, tiếng điện thoại reo khẽ từ quầy lễ tân, hay tiếng máy in từ phòng thư ký vọng đến, tạo nên một bản giao hưởng quen thuộc của công sở, một bản giao hưởng mà hôm nay Lâm Dịch lại thấy có chút xa lạ. Anh không còn hoàn toàn là một phần của nó, tâm hồn anh đang lang thang ở một nơi khác, nơi có nụ cười của An Nhiên.
Anh nhìn ra ngoài cửa sổ lớn, ánh sáng ban ngày trong trẻo tràn vào văn phòng, chiếu sáng những hàng cây xanh mướt bên ngoài. Không khí điều hòa mát lạnh phả vào mặt, nhưng bên trong anh lại có một ngọn lửa nhỏ đang âm ỉ cháy, một sự háo hức khó gọi tên. Anh cố gắng tập trung vào công việc, gõ vài dòng code, nhưng chúng lại trở nên vô nghĩa. Những con số, những thuật toán khô khan không thể sánh bằng sự sống động trong đôi mắt An Nhiên khi cô kể về công việc biên tập viên tự do. Anh thở dài, một tiếng thở dài nặng nề hơn mọi khi, kéo theo cả sự bối rối và một chút thích thú.
Anh nhớ lại những cuộc trò chuyện trước đây với đồng nghiệp. Họ nói về cổ phiếu, về dự án mới, về những mục tiêu tài chính. Anh luôn là người tham gia một cách khách quan, đưa ra những phân tích sắc bén, nhưng chưa bao giờ cảm thấy một sự kết nối sâu sắc như khi An Nhiên nói về sách. An Nhiên đã mang đến cho anh một khía cạnh hoàn toàn mới của cuộc sống, một khía cạnh mà anh, với tư duy logic và thực tế, chưa bao giờ dám chạm tới – khía cạnh của cảm xúc, của niềm đam mê "điều không cần lý do." Anh nhận ra, sự mong chờ này không còn là sự tò mò về một hiện tượng khoa học, mà là sự tò mò về một con người.
Khi đồng hồ chỉ 18:00, Lâm Dịch ngước nhìn. Một cách vô thức, anh đã chuẩn bị sẵn sàng để rời đi. Anh không còn phải ép buộc bản thân phải đúng giờ, mà giờ đây, đó là một hành động tự nhiên, một phần của nghi thức mới mà anh đã chấp nhận. Anh thu dọn đồ đạc một cách chậm rãi hơn thường lệ, cảm nhận từng chuyển động của mình, như thể muốn kéo dài thêm từng giây phút trước khi đến cuộc gặp gỡ. Chiếc cặp da màu đen của anh, vốn chỉ chứa laptop và tài liệu công việc, hôm nay có thêm một vật thể lạ: một cuốn sách cũ, bìa đã sờn, gáy đã bạc màu, là một cuốn trinh thám anh tìm thấy trong tủ sách cá nhân, một cuốn sách mà anh đã mua từ rất lâu rồi nhưng chưa bao giờ đọc hết. Anh đã vô thức cho nó vào cặp sáng nay, không rõ vì lý do gì, nhưng giờ đây anh hiểu.
Bước chân anh hướng về phía thang máy, không còn sự vội vã của một người muốn thoát khỏi công việc, mà là sự mong chờ của một người đang hướng đến một điều gì đó ý nghĩa. Hành lang văn phòng vẫn ồn ào tiếng bước chân và tiếng trò chuyện cuối ngày, nhưng Lâm Dịch lại cảm thấy mình đang đi trong một không gian riêng biệt, nơi mọi âm thanh đều trở nên mờ nhạt, chỉ còn lại nhịp đập của trái tim anh và hình ảnh An Nhiên trong tâm trí. Anh tự hỏi, liệu An Nhiên có đang nghĩ về anh không, liệu cô có mong chờ cuộc gặp gỡ này như anh không. Sự bối rối vẫn còn đó, nhưng không còn là sự khó chịu, mà là một cảm giác ngọt ngào, một phần của cuộc hành trình khám phá bản thân và khám phá An Nhiên mà anh đang dấn thân vào. Anh biết, 60 giây hôm nay sẽ lại là một cánh cửa, hé mở thêm một chút về thế giới của cô, và có thể, về cả thế giới của chính anh nữa.
***
Khi Lâm Dịch bước đến sảnh thang máy, An Nhiên đã đứng đó, tựa nhẹ vào bức tường lạnh lẽo, mái tóc dài màu nâu hạt dẻ buông xõa mềm mại trên vai. Cô mặc một chiếc váy màu xanh nhạt, họa tiết hoa li ti, toát lên vẻ dịu dàng và thanh thoát quen thuộc. Đôi mắt to tròn của cô lướt qua đám đông và dừng lại ở anh, nụ cười lập tức nở rạng rỡ, làm sáng bừng cả không gian có phần u ám của sảnh chờ. "Anh Lâm Dịch," cô chào, giọng nói trong trẻo như tiếng chuông gió. Lâm Dịch gật đầu nhẹ, đáp lại bằng một cái gật đầu và một nụ cười gần như không thể nhận ra, nhưng lại chân thật hơn bất kỳ nụ cười xã giao nào anh từng trao.
Đúng 18:29, tiếng "kít" quen thuộc vang lên, cánh cửa thang máy cũ kỹ mở ra. Cả hai cùng bước vào, không nói thêm lời nào, như thể đó đã là một nghi thức bất thành văn, một sự ngầm hiểu sâu sắc. Khoảnh khắc cánh cửa đóng lại, một luồng không khí lạnh lẽo nhưng đầy bao bọc tràn ngập. Kim đồng hồ trên cổ tay Lâm Dịch ngưng bặt. "Thời gian ngưng lại." Cả thế giới bên ngoài hóa đá, nhưng bên trong chiếc hộp kim loại này, mọi thứ lại trở nên sống động một cách kỳ lạ. Tiếng thở nhẹ của hai người vang vọng trong không gian tĩnh lặng tuyệt đối, cùng với mùi kim loại cũ đặc trưng và hương thơm dịu nhẹ của hoa cỏ từ An Nhiên. Bầu không khí trở nên hồi hộp, riêng tư và ấm cúng đến lạ thường.
An Nhiên nhìn Lâm Dịch, ánh mắt cô lấp lánh sự tinh nghịch. Cô thấy anh vẫn giữ vẻ nghiêm nghị thường ngày, nhưng ánh mắt anh lại có một tia sáng khác lạ, một sự mong chờ mà cô đã học được cách nhận ra. Khi cô chuẩn bị mở lời, ánh mắt cô bất chợt lướt xuống chiếc cặp da của anh. Một góc bìa sách màu nâu sờn, hơi cũ kỹ, nhô ra khỏi mép cặp. Một nụ cười nhẹ nở trên môi cô.
"Anh Lâm Dịch," An Nhiên lên tiếng, giọng nói nhẹ nhàng phá vỡ sự im lặng đang bao trùm. "Anh cũng thích đọc sách cũ sao? Em thấy bìa sách anh... có vẻ quen thuộc lắm." Cô vừa nói vừa khẽ nghiêng đầu, đôi mắt to tròn nhìn anh đầy tò mò.
Lâm Dịch hơi giật mình. Anh hoàn toàn quên mất mình đã để cuốn sách đó vào cặp. Anh luôn là người cẩn thận, sắp xếp mọi thứ ngăn nắp, nhưng hôm nay, sự mong chờ An Nhiên đã khiến anh lơ đễnh. Anh hơi ngượng nghịu, tay khẽ đưa lên chạm vào mép bìa sách. "À... ừm... đó là một cuốn trinh thám cổ điển," anh đáp, giọng trầm và có chút ngập ngừng. "Thói quen nhỏ thôi." Anh cố gắng giữ vẻ điềm tĩnh, nhưng trong lòng lại dâng lên một cảm giác ấm áp khó tả. Anh không ngờ An Nhiên lại tinh ý đến vậy, và cũng không ngờ cô lại quan tâm đến một chi tiết nhỏ nhặt như thế.
An Nhiên không kìm được tiếng cười khúc khích, âm thanh trong trẻo vang vọng trong không gian tĩnh mịch của thang máy. "Ồ! Em cũng vậy!" cô reo lên, sự vui vẻ hiện rõ trong từng lời nói. "Em mê Agatha Christie lắm, đặc biệt là những bản in cũ có mùi giấy đặc trưng. Anh cũng thích thể loại đó à?" Đôi mắt cô ánh lên niềm thích thú, như thể vừa tìm thấy một kho báu. Cô đã quen với việc những người xung quanh không mấy quan tâm đến những thú vui nhỏ bé này, và việc Lâm Dịch, một người đàn ông dường như chỉ sống với logic và con số, lại có cùng sở thích khiến cô cảm thấy một sự kết nối sâu sắc hơn. Cô nhận ra rằng, đằng sau vẻ ngoài nghiêm nghị của anh là cả một thế giới mà cô đang dần hé mở.
Câu hỏi của An Nhiên, cùng với sự hào hứng chân thật trong giọng nói của cô, đã chạm đến một điều gì đó trong Lâm Dịch. Anh nhìn cô, đôi mắt sắc bén của anh giờ đây không còn sự phân tích lạnh lùng, mà thay vào đó là một sự ngạc nhiên chân thành và một chút bối rối. "Cô... cô cũng vậy sao?" Anh hỏi lại, giọng anh khẽ run lên, không thể che giấu sự bất ngờ. Rồi, một nụ cười hiếm hoi, chân thật nở trên môi anh. Đó không phải là nụ cười xã giao, cũng không phải là nụ cười mỉa mai. Đó là một nụ cười lấp lánh, một nụ cười đến từ tận đáy lòng, một nụ cười mà anh đã không nhận ra mình có thể nở được trong một thời gian dài. Ánh mắt anh ánh lên niềm vui sướng và sự thấu hiểu, như thể vừa tìm thấy một mảnh ghép còn thiếu trong bức tranh cuộc đời mình. Mùi giấy cũ sờn từ cuốn sách anh đang cầm dường như hòa quyện với mùi hương dịu nhẹ của An Nhiên, tạo nên một sự kết hợp lạ lùng nhưng vô cùng dễ chịu.
An Nhiên nhìn nụ cười của Lâm Dịch, tim cô khẽ đập nhanh hơn một nhịp. Cô biết, đó là một điều hiếm thấy. Nó không chỉ là một phản ứng xã giao mà là một dấu hiệu của sự mở lòng, một cánh cửa đã hé mở thêm một chút. Cô cảm thấy một niềm vui sướng lan tỏa trong lòng, một niềm vui không cần lý do. Cô đã thành công, dù chỉ là một khoảnh khắc ngắn ngủi, kéo anh ra khỏi vỏ bọc của lý trí. Cô muốn nói thêm nhiều điều, muốn hỏi anh về cuốn sách đó, về những tác giả anh yêu thích, nhưng rồi, tiếng "kít" quen thuộc lại vang lên.
Cánh cửa thang máy mở ra, kết thúc 60 giây kỳ diệu. "Thế giới bên ngoài" ồn ào và hối hả lại quay trở lại. Cả hai cùng bước ra khỏi thang máy, ánh mắt vẫn còn vương vấn về cuộc đối thoại vừa rồi. Lâm Dịch cảm thấy một sự hẫng hụt nhẹ khi thời gian trở lại bình thường. Anh muốn kéo dài khoảnh khắc đó, muốn tiếp tục câu chuyện về những cuốn sách cũ và mùi giấy đặc trưng. Anh nhìn An Nhiên, cô vẫn mỉm cười, nhưng trong đôi mắt cô, anh thoáng thấy một nỗi buồn nhẹ, một chút tiếc nuối khi khoảnh khắc "thời gian ngưng lại" đã kết thúc. Đó là một cảm giác mà anh chưa từng để ý trước đây, nhưng giờ đây, anh lại cảm nhận được một cách rõ ràng. Họ chào tạm biệt nhau, những lời lẽ khách sáo nhưng lại ẩn chứa một lời hứa thầm lặng cho ngày mai, cho những 60 giây tiếp theo, nơi họ có thể tiếp tục khám phá những điểm chung bất ngờ khác. Lâm Dịch biết, anh đã không còn chỉ quan tâm đến hiện tượng thang máy nữa, anh đã quan tâm đến An Nhiên, đến thế giới của cô, và đến cả nụ cười hiếm hoi của chính mình.
***
Lâm Dịch về đến căn hộ, tay vẫn cầm chặt cuốn sách cũ. Anh không cất nó vào cặp như mọi khi, mà giữ nó trong tay, như thể nó là một vật báu vừa được tìm thấy. Mùi giấy cũ sờn đặc trưng từ cuốn sách lan tỏa trong không khí, mang theo một làn hương thời gian, một sự hoài niệm mà anh chưa từng cảm nhận sâu sắc đến thế. Anh ngồi xuống ghế sofa bọc da màu xám, đặt cuốn sách cẩn thận lên bàn kính nhỏ. Ngón tay anh lướt nhẹ trên bìa sách, cảm nhận từng vết sờn, từng dấu ấn của thời gian. Đó là một cuốn tiểu thuyết trinh thám của Agatha Christie, một tác giả mà An Nhiên đã nhắc đến. Anh đã mua nó từ rất lâu, cất vào góc tủ sách và gần như lãng quên. Nhưng hôm nay, nó lại trở thành cầu nối, trở thành minh chứng cho một điểm chung bất ngờ giữa anh và An Nhiên.
Trong căn hộ tĩnh lặng, tiếng còi xe vọng lên từ xa, tiếng gió khẽ rít qua khe cửa sổ, tạo nên một bản nhạc nền buồn man mác. Nhưng tâm trí Lâm Dịch không còn buồn nữa. Anh nhắm mắt lại, và nụ cười của An Nhiên hiện lên rõ ràng, cùng với câu nói đầy hào hứng của cô: "Em mê Agatha Christie lắm, đặc biệt là những bản in cũ có mùi giấy đặc trưng." Và rồi, anh nhớ lại nụ cười của chính mình. Một nụ cười lấp lánh, một nụ cười tự nhiên, không gượng ép, không tính toán. Anh lấy tay chạm nhẹ khóe môi, nơi nụ cười vừa lướt qua. Anh đã không nở nụ cười như thế này trong bao lâu rồi? Anh không thể nhớ nổi. Cuộc sống của anh được định nghĩa bởi những con số, những thuật toán, những kế hoạch được vạch ra tỉ mỉ. Cảm xúc, đặc biệt là những cảm xúc bộc phát như niềm vui sướng khi tìm thấy một điểm chung, là một điều xa xỉ, một "điều không cần lý do" mà anh luôn gạt bỏ.
Nhưng giờ đây, anh không còn muốn gạt bỏ nó nữa. Cảm giác ấm áp lan tỏa trong lòng anh, xua đi sự lạnh lẽo của lý trí. Nó là một cảm giác bối rối, nhưng cũng rất dễ chịu. Anh tự hỏi, tại sao một điều nhỏ bé như sở thích đọc sách lại có thể khiến anh vui vẻ đến vậy? Nó đi ngược lại hoàn toàn với logic thường ngày của anh. Anh luôn tin rằng, hạnh phúc phải đến từ những thành tựu lớn, từ những mục tiêu được hoàn thành. Nhưng An Nhiên, chỉ với một câu nói, một nụ cười, và một cuốn sách cũ, đã chỉ cho anh thấy một khía cạnh khác của hạnh phúc, một khía cạnh đơn giản hơn, chân thật hơn.
Anh mở mắt, nhìn ra ngoài cửa sổ. Ánh đèn thành phố lấp lánh như những vì sao trên mặt đất, tạo nên một bức tranh rực rỡ nhưng cũng đầy xa cách. Đó là "thế giới bên ngoài", một thế giới vẫn đang hối hả chuyển động không ngừng, không hề hay biết về "thời gian ngưng lại" của anh và An Nhiên. Anh nghĩ về An Nhiên, về cuộc sống của cô ngoài 60 giây ngắn ngủi đó. Cô là một biên tập viên tự do, một người yêu sách, một người có nụ cười lạc quan và một tâm hồn tin vào những điều không cần lý do. Anh cảm thấy một khao khát mãnh liệt muốn biết nhiều hơn về cô, về những chi tiết nhỏ nhặt trong cuộc sống của cô, những điều mà 60 giây không thể nào gói gọn.
Sở thích đọc sách chung này, anh biết, sẽ trở thành một chủ đề thường xuyên trong các cuộc trò chuyện 60 giây tiếp theo của họ. Nó sẽ là một sợi dây vô hình kết nối hai tâm hồn, kéo họ lại gần nhau hơn. Anh không còn sợ hãi sự bất định của mối quan hệ này nữa, mối quan hệ không có tương lai rõ ràng, không có những buổi hẹn hò truyền thống. Thay vào đó, anh chào đón nó như một phần mới mẻ, đẹp đẽ của cuộc đời mình. Anh nhận ra, anh đang dần phá vỡ vỏ bọc lý trí của mình, cho phép cảm xúc dẫn dắt nhiều hơn. Anh đang thay đổi, từng chút một, dưới ảnh hưởng dịu dàng của An Nhiên.
Lâm Dịch đứng dậy, đi đến giá sách của mình. Anh lấy xuống một vài cuốn trinh thám cũ khác, lướt qua những trang sách ố vàng, hít hà mùi giấy quen thuộc. Anh mỉm cười. Nụ cười đó vẫn còn vương trên môi anh. Anh biết, An Nhiên có khả năng kết nối sâu sắc với anh, khả năng chạm đến những khía cạnh nội tâm sâu kín mà anh đã giấu kín bấy lâu. Anh tự hỏi, liệu cô có nhận ra sự thay đổi trong anh không? Liệu cô có biết rằng, nụ cười của cô, sự tinh ý của cô, và cả sở thích đọc sách chung này, đang dần mở ra một thế giới mới cho một Lâm Dịch vốn chỉ sống trong những khuôn khổ logic?
Anh pha thêm một ly cà phê mới, mùi hương nồng nàn lan tỏa khắp căn phòng, mang lại một sự ấm áp, yên bình. Anh nhìn ra ngoài cửa sổ một lần nữa. Bầu trời đêm đã lên cao, những vì sao lấp lánh như những đốm sáng hy vọng. Khao khát được hiểu nhau sâu sắc hơn, được biết về nhau nhiều hơn không chỉ trong 60 giây ngắn ngủi ấy, đã không còn là một ý nghĩ mơ hồ nữa, mà đã trở thành một mong muốn chân thật, rõ ràng. Anh biết, ngày mai, anh sẽ lại có mặt ở đó, không chỉ để trải nghiệm "thời gian ngưng lại," mà còn để tiếp tục khám phá thế giới của An Nhiên, từng chút một. Và có lẽ, một ngày nào đó, sở thích đọc sách chung này sẽ là lý do để họ có thể tương tác bên ngoài thang máy, để họ có thể ngồi lại cùng nhau trong một không gian không còn bị giới hạn bởi 60 giây, để cùng nhau lật giở từng trang sách, cùng nhau hít hà mùi giấy cũ, và cùng nhau sẻ chia những câu chuyện mà "thời gian ngưng lại" đã không thể kể hết. Anh biết, đối với mối quan hệ này, có lẽ "chỉ cần đủ" là không đủ, anh muốn nhiều hơn, muốn được khám phá, được trải nghiệm, được tận hưởng từng khoảnh khắc.
Tác phẩm này là bản sáng tác nguyên gốc của Long thiếu, chỉ có tại truyen.free.