Mỗi ngày chúng ta có 60 giây - Chương 53: Vũ Điệu Của Ánh Mắt và Nụ Cười
Ánh sáng đêm dần nuốt chửng những vệt cam cuối cùng của hoàng hôn ngoài khung cửa sổ văn phòng, nơi Lâm Dịch đang ngồi, đôi mắt dán vào màn hình máy tính nhưng tâm trí lại trôi dạt về một nơi khác. Tiếng gõ bàn phím từ các đồng nghiệp xung quanh vẫn vang lên đều đều, nhẹ nhàng như một bản nhạc nền quen thuộc của buổi tan tầm, thỉnh thoảng điểm xuyết bằng tiếng chuông điện thoại reo khẽ từ một góc phòng hay tiếng máy in gằn lên từ phòng thư ký. Mùi gỗ mới vẫn còn vương vấn trong không khí, hòa lẫn với mùi cà phê đen đậm đặc mà anh vừa pha cách đây không lâu, một sự kết hợp tạo nên bầu không khí trang trọng, chuyên nghiệp nhưng đôi khi cũng trở nên căng thẳng đến ngạt thở. Tuy nhiên, hôm nay, những âm thanh và mùi hương ấy dường như không thể kéo tâm trí anh về với những dòng code hay các bảng số liệu phức tạp.
Anh khẽ thở dài, một tiếng thở dài không phải vì mệt mỏi hay áp lực công việc, mà là vì một thứ cảm xúc mới mẻ, khó gọi tên đang len lỏi trong lồng ngực. Anh vô thức đưa tay lên liếc nhìn chiếc đồng hồ đeo tay, kim phút vừa nhích qua con số sáu, chỉ còn chưa đầy nửa tiếng nữa là đến khoảnh khắc định mệnh 18:29. Một thói quen đã ăn sâu vào tiềm thức, nhưng giờ đây nó mang một ý nghĩa hoàn toàn khác biệt. Nó không còn là tín hiệu cho sự kết thúc một ngày làm việc đơn thuần, mà là một lời hứa hẹn, một sự mong chờ mãnh liệt về một cuộc gặp gỡ, dù chỉ vỏn vẹn 60 giây.
Tâm trí anh lại hiện lên hình ảnh An Nhiên, với ánh mắt thấu hiểu và nụ cười nhẹ nhàng của cô từ buổi chiều hôm qua. Anh vẫn còn nhớ rõ lời cô nói khi anh chia sẻ về thuật toán phức tạp của mình: "Nghe có vẻ rất phức tạp, nhưng em nghĩ nó thật tuyệt vời khi anh có thể biến những con số thành một thứ hữu ích như vậy." Và cách cô ấy ví von thuật toán của anh như một "thư viện khổng lồ" hay một "mạch kể" cho dữ liệu, một phép so sánh mà anh chưa từng nghĩ đến, lại vô cùng chuẩn xác. Anh đã từng nghĩ rằng không ai ngoài những người trong ngành có thể thực sự hiểu được sự phức tạp và vẻ đẹp tiềm ẩn của những dòng code đó. Anh đã luôn tin rằng những điều anh làm sẽ mãi mãi là "khô khan" đối với những người không phải là kỹ sư phần mềm. Nhưng An Nhiên, bằng sự nhạy cảm và trí tuệ tinh tế của mình, đã nhìn thấy một khía cạnh khác, một ý nghĩa sâu sắc hơn trong công việc mà anh vẫn luôn cho là chỉ dành riêng cho những kẻ lý trí và logic.
Cảm giác nhẹ nhõm và ấm áp ấy vẫn còn lan tỏa trong lồng ngực anh, như thể một gánh nặng vô hình đã được gỡ bỏ. Nó không chỉ là sự nhẹ nhõm khi được trút bỏ một điều gì đó, mà là sự ấm áp của cảm giác được thấu hiểu sâu sắc. Anh đã quen với việc sống trong một thế giới của logic và dữ liệu, nơi mọi thứ đều phải có lý do, có quy luật rõ ràng. Nhưng An Nhiên, với "điều không cần lý do" của cô, đã cho anh thấy rằng có những sự kết nối vượt lên trên mọi phân tích, mọi khuôn khổ. Cô là dòng nước ấm áp chảy qua tảng băng trôi lạnh lẽo trong tâm hồn anh, làm mềm mại đi những góc cạnh sắc nhọn mà anh đã xây dựng bấy lâu nay.
Anh đã tự hỏi tại sao anh lại muốn chia sẻ điều đó, điều mà anh chưa từng bộc bạch với bất kỳ ai bên ngoài công việc. Và tại sao cô ấy lại có thể hiểu được nó một cách sâu sắc đến vậy, thậm chí còn đưa ra một góc nhìn mới mẻ mà anh chưa từng nghĩ tới. Sự bất ngờ đó dần biến thành một sự ngưỡng mộ thầm lặng. Anh luôn giữ một khoảng cách an toàn với cảm xúc, coi chúng là những biến số khó kiểm soát trong cuộc sống. Nhưng An Nhiên, bằng sự dịu dàng và khả năng lắng nghe chân thành của mình, đã dần phá vỡ bức tường phòng vệ kiên cố đó.
Anh nhắm mắt lại, hình ảnh nụ cười của An Nhiên, đôi mắt to tròn long lanh của cô khi lắng nghe anh kể về thuật toán, hiện rõ mồn một trong tâm trí. Anh cảm thấy một sự thôi thúc mạnh mẽ hơn để tìm hiểu về thế giới của cô, về những câu chuyện mà cô chưa kể. Có lẽ, cô cũng có những "mảnh ghép" của riêng mình, những điều mà cô muốn chia sẻ, nhưng chưa tìm thấy đúng người để lắng nghe. Việc anh chia sẻ về dự án phần mềm cho thấy anh bắt đầu coi An Nhiên không chỉ là một người bạn nói chuyện phiếm mà là một người có thể hiểu được cả những khía cạnh "khô khan" và chuyên môn trong cuộc sống của anh, mở đường cho sự tin tưởng sâu sắc hơn. Anh nghĩ đến việc An Nhiên có thể đưa ra một góc nhìn độc đáo hoặc một câu hỏi gợi mở về dự án của anh trong tương lai, gieo mầm cho những hỗ trợ hoặc hiểu biết mà cô có thể mang lại cho công việc của anh sau này.
Lâm Dịch thở ra một hơi dài, một nụ cười nhẹ nhàng nở trên môi, không còn là nụ cười gượng gạo xã giao mà là một biểu cảm chân thật từ sâu thẳm tâm hồn. Anh đứng dậy, bước đến bên cửa sổ, nhìn ra thành phố về đêm. Không còn cảm giác cô đơn trống trải như trước. Anh biết rằng ngày mai, anh sẽ lại mong chờ 18:29. Mong chờ không chỉ vì "60 giây" kỳ diệu, mà vì An Nhiên, vì những điều cô sẽ mang đến, và vì những gì anh có thể chia sẻ cùng cô. Có lẽ, tình yêu không cần dài, chỉ cần đủ để ta nhớ rằng mình từng rung động thật sự, và đủ để ta dám mở lòng, dù chỉ là một "mảnh ghép lý trí" nhỏ bé. Anh gấp gọn tập tài liệu đang dang dở, cẩn thận đặt chúng vào cặp, rồi tắt máy tính. Đồng hồ đã điểm 18:15. Anh bước ra khỏi văn phòng, hòa vào dòng người đang vội vã rời khỏi tòa nhà, nhưng bước chân anh lại chậm rãi hơn, dường như đang cố kéo dài thêm từng khoảnh khắc trước khi đến "điểm hẹn".
***
Tiếng "kít" đặc trưng của chiếc thang máy cũ kỹ vang lên khi nó dừng lại ở tầng bảy, cánh cửa kim loại nặng nề trượt mở, để lộ không gian chật hẹp quen thuộc. Bên trong, ánh đèn vàng vọt hắt xuống, tạo nên một không gian có chút tù túng nhưng giờ đây lại mang một vẻ riêng tư, an toàn đến lạ. Mùi kim loại cũ hòa lẫn với một chút hương nước hoa thoang thoảng của những người đã đi trước, tạo nên một dấu ấn khó quên, đặc trưng cho "nghi thức" hàng ngày của họ.
Đúng 18:29, Lâm Dịch và An Nhiên cùng bước vào thang máy, dường như cả hai đều đã trở thành một phần không thể thiếu trong cỗ máy thời gian kỳ lạ này. Khác với những lần trước, Lâm Dịch không vội vàng liếc nhìn chiếc đồng hồ đeo tay hay tập trung vào những con số nhảy múa trên bảng điều khiển. Thay vào đó, ánh mắt anh ngay lập tức hướng về An Nhiên, một ánh nhìn tinh tế, đầy sự tò mò và một chút gì đó ấm áp. Anh nhận ra hôm nay cô mặc một chiếc áo màu xanh pastel nhẹ nhàng, màu sắc ấy tôn lên vẻ dịu dàng thanh thoát vốn có của cô, khiến anh cảm thấy như có một làn gió mát lành thổi qua tâm hồn. Mái tóc dài màu nâu hạt dẻ của cô buông xõa tự nhiên, ôm lấy khuôn mặt trái xoan, càng làm nổi bật đôi mắt to tròn, long lanh.
Anh chú ý đến cách cô mỉm cười, một nụ cười nhỏ kéo nhẹ khóe môi, không quá rạng rỡ nhưng đủ để khiến trái tim anh khẽ rung động. Ánh mắt cô lướt qua anh một thoáng, như một tia nắng sớm, rồi dừng lại trên cuốn sổ nhỏ đang cầm trên tay. Cô khẽ chạm ngón tay thanh mảnh vào bìa cuốn sổ, như thể đang cân nhắc điều gì đó, một hành động vô thức nhưng đầy ẩn ý.
An Nhiên cũng cảm nhận được ánh nhìn của Lâm Dịch, một cái nhìn khác lạ so với sự nghiêm nghị thường ngày. Nụ cười trên môi cô càng thêm phần ấm áp, như một bông hoa vừa hé nở dưới nắng. Cô nhìn lại anh, và lần này, cô thấy được sự tò mò, một nét gì đó rất "con người", rất chân thật trong đôi mắt thường ngày vẫn sắc lạnh của anh. Không còn là cái nhìn phân tích hay đánh giá, mà là một sự quan tâm sâu sắc, một khao khát muốn tìm hiểu. Cô thấy anh khẽ điều chỉnh gọng kính, ánh mắt vẫn không rời khỏi mình, như thể đang cố gắng đọc được điều gì đó ẩn sâu bên trong cô.
"Kít..." Tiếng thang máy dừng lại, đèn trên bảng điều khiển nhấp nháy, báo hiệu 18:30 đã điểm. Thế giới bên ngoài, với mọi sự hối hả và vội vã, bỗng chốc ngưng đọng. Thời gian đứng yên, chỉ còn lại hai con người trong không gian nhỏ bé này.
An Nhiên khẽ vuốt mái tóc, một động tác nhỏ nhưng chứa đựng nhiều tâm sự. Cô thoáng thở dài, một tiếng thở rất nhẹ, dường như chỉ mình cô nghe thấy, nhưng trong không gian tĩnh lặng tuyệt đối này, Lâm Dịch vẫn cảm nhận được. Một nét ưu tư thoáng qua trên gương mặt cô, một thoáng buồn nhẹ không thể che giấu. Cô nhanh chóng lấy lại vẻ lạc quan thường thấy, nhưng Lâm Dịch đã kịp nhận ra. Anh tự hỏi điều gì đang khiến cô bận lòng, một câu hỏi mà trước đây anh sẽ không bao giờ để nó lướt qua tâm trí mình.
Anh cảm thấy một sự thôi thúc kỳ lạ, một mong muốn được biết, được chia sẻ gánh nặng ấy với cô. Anh vô thức siết nhẹ nắm tay, cảm nhận sự kết nối vô hình đang lớn dần giữa họ. Một khoảnh khắc im lặng nhưng cả hai đều cảm nhận được đối phương đang "đọc" mình, không bằng lời nói mà bằng cảm xúc, bằng những tín hiệu phi ngôn ngữ tinh tế.
Lâm Dịch không nói gì, nhưng ánh mắt anh đã thay lời muốn nói. "Cô ấy có vẻ... có điều gì đó muốn nói?" Anh tự hỏi. Anh không còn nghĩ về logic của việc thời gian ngưng đọng, hay những quy tắc mà anh vẫn luôn tuân thủ. Anh chỉ tập trung vào An Nhiên, vào từng biểu cảm nhỏ trên gương mặt cô, vào cái cách cô siết chặt cuốn sổ trong tay. Anh muốn hỏi, muốn biết, nhưng anh cũng không muốn phá vỡ sự tĩnh lặng đầy ý nghĩa này.
An Nhiên cũng chìm vào suy nghĩ riêng của mình. "Anh ấy đang nhìn mình sao? Anh ấy có nhận ra không?" Cô tự hỏi. Cô cảm thấy một chút bối rối, một chút hạnh phúc khi anh chú ý đến mình, nhưng cũng có một sự lo lắng mơ hồ. Nỗi buồn thoáng qua là có thật, nỗi buồn về sự hữu hạn của khoảnh khắc này, về những điều cô muốn chia sẻ nhưng lại bị giới hạn bởi thời gian. Cô khao khát nhiều hơn, một không gian rộng lớn hơn, một thời gian dài hơn để có thể bộc bạch hết những suy nghĩ, những cảm xúc mà cô đang mang trong lòng. Cô nhìn vào đôi mắt Lâm Dịch, một thoáng hy vọng le lói rằng anh có thể nhìn thấu được những điều đó. Đôi mắt anh, từng sắc bén và lý trí, giờ đây dường như chứa đựng một sự ấm áp và thấu hiểu. Anh không còn là kỹ sư phần mềm khô khan chỉ biết đến logic và dữ liệu, mà là một người đàn ông biết quan tâm, biết cảm nhận.
Sự gần gũi trong không gian hẹp ấy không hề khiến cô khó chịu, ngược lại, nó tạo ra một cảm giác an toàn, một bong bóng riêng tư tách biệt hoàn toàn với thế giới bên ngoài. Cô cảm thấy như thể mọi rào cản vô hình giữa hai người đang dần tan biến, chỉ còn lại sự chân thành và những cảm xúc thuần khiết nhất. Cô khẽ mở cuốn sổ, lật vài trang trắng, rồi lại khép lại, như thể không tìm thấy từ ngữ nào đủ để diễn tả những gì đang diễn ra trong tâm hồn mình.
Lâm Dịch tiếp tục quan sát, cố gắng giải mã từng tín hiệu nhỏ từ cô. Anh nhận ra rằng An Nhiên không chỉ mang đến cho anh những khoảnh khắc vui vẻ hay những góc nhìn mới mẻ về công việc của anh, mà cô còn gợi lên trong anh những cảm xúc mà anh đã từng nghĩ là mình không có. Sự đồng cảm, sự tò mò chân thành, và cả một chút lo lắng cho người khác. Anh chưa bao giờ trải qua những điều này một cách rõ ràng đến thế. Thế giới của cô, dù anh chưa hề biết tường tận, đang dần mở ra trước mắt anh qua những biểu cảm tinh tế ấy. Anh cảm thấy một sự thôi thúc mạnh mẽ hơn nữa để tìm hiểu, để bước vào thế giới ấy, không chỉ trong "60 giây" mà còn là cả một cuộc đời. Anh muốn biết điều gì đã vẽ nên nụ cười dịu dàng của cô, và điều gì đã tạo nên nét ưu tư thoáng qua ấy.
Chiếc thang máy vẫn đứng yên, thời gian vẫn ngưng đọng. Trong 60 giây quý giá ấy, không một lời nào được thốt ra, nhưng cả hai đã trao đổi với nhau nhiều hơn bất kỳ cuộc trò chuyện dài dòng nào. Đó là một vũ điệu của ánh mắt và nụ cười, một sự kết nối cảm xúc sâu sắc vượt ra ngoài mọi giới hạn ngôn ngữ. Họ không chỉ nhìn thấy nhau, mà họ còn *cảm nhận* được nhau, một cách trọn vẹn và tinh tế nhất. Mùi hương nước hoa thoang thoảng của An Nhiên hòa vào mùi kim loại cũ của thang máy, tạo thành một mùi hương đặc trưng, chỉ thuộc về khoảnh khắc này, chỉ thuộc về hai người.
***
Đột nhiên, một tiếng "kịch" lớn vang lên, kéo theo một cú giật nhẹ. Đèn trên bảng điều khiển nhấp nháy liên hồi, rồi hiện lên con số "G". Cánh cửa thang máy nặng nề từ từ mở ra, trả họ về với sảnh tòa nhà văn phòng Thiên Hà. Thế giới bên ngoài ập đến, ồn ã và vội vã, cắt ngang sự tĩnh lặng và kết nối sâu sắc của 60 giây kỳ diệu vừa qua. Tiếng bước chân vội vã của hàng trăm người đang tan sở, tiếng cửa tự động mở ra đóng lại liên tục, tiếng trò chuyện xa xăm từ khu vực lễ tân, tất cả tạo nên một bản giao hưởng hối hả, đối lập hoàn toàn với không gian im ắng trong thang máy. Mùi không khí lạnh từ điều hòa hòa quyện với mùi nước lau sàn mới, tạo nên một bầu không khí bận rộn và đầy năng lượng. Bên ngoài, trời đã tối hẳn, những cột đèn đường đã bật sáng, hắt ánh vàng xuống những con đường tấp nập.
Cả Lâm Dịch và An Nhiên đều bước ra khỏi thang máy với một sự hẫng hụt nhẹ, như thể vừa bị đánh thức khỏi một giấc mơ đẹp. An Nhiên thoáng nhìn lại Lâm Dịch, ánh mắt cô có một chút tiếc nuối không thể che giấu khi khoảnh khắc riêng tư kết thúc quá nhanh chóng. Nét ưu tư thoáng qua trên gương mặt cô lại hiện rõ, lần này còn rõ ràng hơn, như một lời thì thầm không lời về sự hữu hạn của những giây phút quý giá ấy.
Lâm Dịch bắt gặp ánh mắt đó, và lần đầu tiên, anh không chỉ nhìn mà còn *thấy* được cảm xúc đó trong cô. Anh thấy sự tiếc nuối, một chút buồn bã, và cả một khao khát mơ hồ về điều gì đó nhiều hơn. Anh không còn là người đàn ông chỉ quan tâm đến logic và dữ liệu, mà đã bắt đầu thấu hiểu được những cảm xúc tinh tế của một người khác. Anh khẽ gật đầu, một cử chỉ nhỏ nhưng đầy ý nghĩa, như một lời động viên không lời, một sự thừa nhận rằng anh đã nhận ra những gì cô đang cảm thấy. Cử chỉ ấy như muốn nói: "Anh hiểu. Anh cũng cảm thấy vậy."
An Nhiên mỉm cười, nụ cười đã trở lại vẻ rạng rỡ thường thấy, nhưng Lâm Dịch biết, nó vừa mang theo một thoáng buồn bã, một sự chấp nhận rằng thực tại đã trở lại. Cô khẽ siết chặt cuốn sổ trong tay, như thể đang níu giữ những cảm xúc, những suy nghĩ còn dang dở từ 60 giây vừa qua. Cô hiểu cái gật đầu của anh, nó là một sự an ủi, một sự đồng cảm mà cô chưa từng nghĩ rằng mình có thể nhận được từ một người như Lâm Dịch.
"Chào anh," cô khẽ nói, gần như chỉ là một tiếng thở, rồi quay người, hòa vào dòng người đang vội vã rời khỏi tòa nhà. Bóng lưng nhỏ nhắn của cô dần khuất xa, mang theo những suy nghĩ và cảm xúc mà Lâm Dịch chưa kịp khám phá.
Lâm Dịch đứng lặng một chút ở cửa thang máy, đôi mắt vẫn dõi theo bóng lưng An Nhiên cho đến khi cô hoàn toàn biến mất giữa đám đông. Anh thở dài, một tiếng thở dài đầy trầm tư. "Cô ấy buồn vì điều gì? Hay là vì khoảnh khắc này đã kết thúc?" Câu hỏi lặp đi lặp lại trong tâm trí anh, không còn là một câu hỏi tò mò đơn thuần, mà là một sự quan tâm chân thành. Anh cảm thấy một sự hẫng hụt kỳ lạ, một cảm giác trống rỗng khi An Nhiên rời đi.
Anh biết rằng, kể từ khoảnh khắc này, anh không chỉ mong chờ 18:29 để trải nghiệm "60 giây" kỳ diệu. Anh mong chờ 18:29 vì An Nhiên, vì những điều cô sẽ mang đến, và vì những mảnh ghép cảm xúc mà cô đã khéo léo lấp đầy trong tâm hồn anh. Sự ưu tư thoáng qua trên gương mặt cô và nỗi tiếc nuối khi 60 giây kết thúc báo hiệu cô đang khao khát một mối quan hệ có chiều sâu và thời gian hơn, và Lâm Dịch, dù còn lý trí và sợ hãi sự bất định, cũng không khỏi suy nghĩ về điều đó. Việc anh "thấy" được cảm xúc của An Nhiên qua ánh mắt và cử chỉ, ngay cả trong im lặng, cho thấy anh đang dần phát triển khả năng thấu hiểu cảm xúc, một bước tiến quan trọng trong việc anh mở lòng.
Lâm Dịch cũng rời đi, bước chân anh chậm rãi hơn mọi ngày, ánh mắt vẫn còn trầm tư. Anh biết rằng thế giới của anh đã không còn chỉ là những con số và logic. Nó đã bắt đầu có thêm những màu sắc, những cảm xúc, và một người con gái mang tên An Nhiên, người đã dạy anh rằng có những điều không cần lý do, chỉ cần đủ để ta nhớ rằng mình từng rung động thật sự. Anh mong chờ ngày mai, không chỉ để gặp cô trong 60 giây, mà còn để tìm hiểu thêm về thế giới của cô, về những câu chuyện mà cô chưa kể, và về những cảm xúc mà cô đã khơi gợi trong anh.
Nội dung truyện thuộc bản quyền sáng tác của Long thiếu, phát hành riêng tại truyen.free.