Mỗi ngày chúng ta có 60 giây - Chương 60: Bất Chợt Một Khát Khao, Bất Ngờ Một Thông Báo
Bình minh khẽ lách qua khe rèm, đổ một vệt nắng vàng nhạt lên tấm ga trải giường màu xám tro. Trong căn hộ nhỏ gọn, ấm cúng ở khu trung tâm, âm thanh duy nhất là tiếng còi xe vọng lên từ xa, cùng tiếng trẻ con chơi đùa ở sân chung cư, văng vẳng như một bản nhạc nền quen thuộc nhưng hôm nay lại có vẻ lạc điệu. Lâm Dịch cựa mình, đôi mắt nâu sẫm khẽ mở. Đồng hồ báo thức trên điện thoại vẫn chưa kịp reng, nhưng anh đã thức giấc. Một cảm giác kỳ lạ len lỏi trong từng tế bào, một sự thôi thúc không thể gọi tên, khiến anh không thể chìm sâu vào giấc ngủ thêm nữa.
Anh ngồi dậy, vươn vai. Khác với mọi ngày, tâm trí anh không ngay lập tức chuyển sang lịch trình làm việc hay những dự án đang dang dở. Thay vào đó, một hình ảnh hiện lên rõ nét: nụ cười của An Nhiên, và đặc biệt hơn, nụ cười hiếm hoi vừa chớm nở trên môi anh chiều hôm qua. Anh đưa tay chạm nhẹ vào khóe môi mình, như thể vẫn còn cảm nhận được sự mềm mại, ấm áp của khoảnh khắc ấy. Nó không phải là một nụ cười xã giao, cũng chẳng phải là một phản ứng có chủ đích. Nó là một sự bộc phát, một phản ứng chân thật đến kinh ngạc trước câu chuyện ngây thơ về "những chú cá vàng muốn lên trời" của cô.
Lâm Dịch rời giường, bước vào bếp. Mùi cà phê mới pha nhanh chóng lan tỏa, xua đi sự tĩnh lặng còn sót lại của buổi sớm. Anh rót một tách, rồi ngồi xuống bên bàn ăn, đôi mắt lơ đãng nhìn ra cửa sổ. Thành phố vẫn đang say giấc, hoặc vừa mới cựa mình thức dậy, nhưng trong lòng anh đã là một bản giao hưởng của những suy tư hỗn độn. Anh, một kỹ sư phần mềm 28 tuổi, luôn sống theo lịch trình chính xác, luôn tìm kiếm sự logic và trật tự trong mọi khía cạnh của cuộc đời, giờ đây lại bị cuốn vào một thứ cảm xúc "phi lý" đến vậy. Nụ cười ấy, nó đã phá vỡ rào cản lý trí mà anh đã dày công xây dựng suốt bao năm.
"Điều không cần lý do..." Anh khẽ lẩm bẩm, câu nói của An Nhiên lại văng vẳng bên tai. Cô gái ấy, với nụ cười lạc quan và niềm tin vào những điều không tưởng, đã khiến thế giới khô khan của anh trở nên sống động hơn. Anh nhớ lại những chi tiết nhỏ nhặt về cô mà anh đã vô thức ghi nhớ: màu tóc nâu hạt dẻ, chiếc váy hoa nhí cô thường mặc, cách cô luôn đặt những câu hỏi mở, gợi chuyện. Giờ đây, những chi tiết ấy không còn là dữ liệu cần phân tích, mà là những mảnh ghép tạo nên một bức tranh về An Nhiên, bức tranh mà anh khao khát được nhìn thấy trọn vẹn hơn.
Ly cà phê ấm dần nguội đi trên tay anh, nhưng Lâm Dịch vẫn không uống. Ánh nắng ban mai đã lên cao, nhuộm vàng cả căn phòng, nhưng tâm trí anh vẫn đang mắc kẹt trong một vùng không gian khác, nơi thời gian ngưng đọng và chỉ có hai người họ tồn tại. Anh muốn hiểu An Nhiên hơn, không chỉ qua những gì cô chia sẻ trong 60 giây ngắn ngủi ấy. Anh muốn biết cuộc sống của cô ngoài chiếc thang máy kia diễn ra như thế nào. Cô có luôn lạc quan như vậy không? Cô có những nỗi buồn nào không? Ước mơ "đưa cá vàng lên trời" của cô, liệu có phải là một ẩn dụ cho khao khát thoát ly khỏi thực tại, hay chỉ đơn thuần là một giấc mơ thơ ấu đã đi theo cô đến tận bây giờ?
Một sự thôi thúc kỳ lạ dâng lên trong lòng Lâm Dịch. Anh muốn hỏi cô nhiều điều, muốn chia sẻ nhiều hơn những gì anh đã từng làm. Trước đây, anh luôn giữ thái độ bị động, chỉ lắng nghe và đôi khi đưa ra những câu trả lời ngắn gọn, súc tích. Nhưng bây giờ, anh cảm thấy một khao khát mãnh liệt được chủ động. Anh muốn đặt câu hỏi, muốn gợi mở, muốn được nhìn thấy nhiều nụ cười như nụ cười hôm qua. Nhưng hỏi gì đây? Một câu hỏi quá riêng tư có thể khiến cô khó xử. Một câu hỏi quá đơn thuần có thể làm mất đi sự kỳ diệu của khoảnh khắc.
Anh day nhẹ trán, cảm thấy một sự bối rối chưa từng có. Lý trí anh vẫn đang cố gắng sắp xếp những dòng suy nghĩ thành một logic nhất định, nhưng cảm xúc lại cứ chen vào, phá vỡ mọi quy tắc. Anh từng tự hào về khả năng kiểm soát bản thân, kiểm soát mọi thứ xung quanh. Nhưng An Nhiên, với sự dịu dàng và niềm tin vào những điều không cần lý do của cô, đã dần dần phá vỡ bức tường phòng thủ ấy. Anh sợ hãi sự bất định của mối quan hệ này, sợ hãi rằng khi bước ra khỏi 60 giây, mọi thứ sẽ không còn kỳ diệu. Nhưng đồng thời, anh cũng sợ hãi hơn cả việc không bao giờ biết được An Nhiên là ai ngoài chiếc thang máy đó.
"Mình đã sẵn sàng để chấp nhận rằng có những tình yêu không cần dài, chỉ cần đủ để ta nhớ rằng mình từng rung động thật sự," câu nói ấy của chính anh văng vẳng trong đầu. Nhưng liệu 60 giây có còn "đủ" nữa không, khi anh đã bắt đầu khao khát nhiều hơn thế? Anh đặt ly cà phê đã nguội hẳn xuống bàn, đứng dậy và tiến đến tủ sách. Anh lướt qua những cuốn sách chuyên ngành khô khan, những cuốn tiểu thuyết trinh thám logic, rồi dừng lại ở một cuốn sách cũ kỹ về những câu chuyện cổ tích. Một ý nghĩ lóe lên. Có lẽ, anh nên tìm hiểu về "thế giới" của An Nhiên, thế giới của những điều không cần lý do, thế giới của những phép màu. Hoặc ít nhất, anh có thể bắt đầu bằng một câu hỏi đơn giản, một lời gợi mở để cô có thể chia sẻ thêm về những điều mà cô tin tưởng. Anh biết, ngày hôm nay, anh sẽ không chỉ "trải qua" 60 giây, mà anh sẽ "chuẩn bị" cho nó. Sự chờ đợi, giờ đây, không còn là một thói quen, mà là một khát khao.
***
Buổi chiều tại văn phòng Công ty TNHH Giải pháp Công nghệ Sáng Tạo trôi qua chậm chạp, như thể thời gian cũng đang cố tình trêu ngươi Lâm Dịch. Tiếng gõ bàn phím lạch cạch, tiếng điện thoại reo khẽ, mùi cà phê và giấy tờ cũ kỹ hòa quyện trong không khí căng thẳng nhưng quen thuộc. Tuy nhiên, hôm nay, sự tập trung thường thấy của Lâm Dịch lại hoàn toàn biến mất. Anh ngồi trước màn hình máy tính, cố gắng đọc hiểu những dòng code phức tạp, nhưng từng con chữ dường như nhảy múa trước mắt anh, không tài nào ăn nhập được. Hình ảnh An Nhiên, với nụ cười ấm áp và đôi mắt lấp lánh, cứ len lỏi vào tâm trí anh, phá vỡ mọi sự tập trung.
Anh thường xuyên liếc nhìn chiếc đồng hồ đeo tay của mình. Mới 3 giờ chiều. Còn hơn ba tiếng nữa. Ba tiếng đồng hồ dài đằng đẵng. Trước đây, anh chỉ đơn thuần đợi đến 18:29 để xuống thang máy, để trải qua 60 giây như một phần của lịch trình. Nhưng hôm nay, cảm giác chờ đợi hoàn toàn khác. Đó là một sự mong chờ chủ động, một sự háo hức xen lẫn chút lo lắng. Anh nhận ra mình đang lặp đi lặp lại trong đầu những câu hỏi, những chủ đề mà anh muốn chia sẻ hoặc hỏi cô. Nó giống như việc chuẩn bị cho một bài thuyết trình quan trọng, nhưng thay vì các số liệu và biểu đồ, anh lại đang sắp xếp những cảm xúc và suy nghĩ mơ hồ.
"Mình muốn hỏi cô ấy về ước mơ khi lớn lên của cô ấy," anh nghĩ thầm, ngón tay vô thức gõ nhịp trên bàn phím. "Hay về lý do cô ấy luôn mỉm cười như vậy? Không, quá riêng tư. Có vẻ hơi đường đột. Hay chỉ là một câu chuyện vui nào đó mà cô ấy muốn kể?" Anh cảm thấy bối rối. Cái giới hạn 60 giây vừa là một phép màu, vừa là một gánh nặng. Nó ép buộc họ phải chắt lọc từng lời nói, từng cử chỉ, nhưng cũng khiến anh sợ hãi rằng anh sẽ không có đủ thời gian để nói ra những điều quan trọng.
Anh mở một file trống trên máy tính, và vô thức gõ vài từ khóa: "cuộc sống", "ước mơ", "cảm xúc", "ý nghĩa". Rồi anh lại nhanh chóng xóa đi. Những từ ngữ ấy, chúng quá trừu tượng, quá "phi lý" đối với một người như anh. Anh không biết cách biến chúng thành một câu hỏi cụ thể, một lời chia sẻ chân thành trong vỏn vẹn 60 giây. Anh thở dài, ngả lưng vào ghế. Đôi mắt anh vẫn dán chặt vào chiếc đồng hồ, như thể muốn thúc giục kim giây chạy nhanh hơn.
Đức Anh, cậu trợ lý trẻ tuổi, đeo kính cận, với mái tóc bù xù và cuốn sổ tay luôn kè kè bên mình, chợt ló đầu qua vách ngăn. "Sếp Lâm Dịch, anh có vẻ... đang nghĩ gì đó rất sâu xa ạ?" Giọng Đức Anh mang theo chút tò mò và hài hước, kéo Lâm Dịch trở về với thực tại. "Hay là 'bug' nào khó quá nên sếp phải 'debug' cả trong giấc mơ?" Cậu cười khúc khích, rồi lại nghiêm mặt hơn. "Em thấy sếp hôm nay lạ lắm. Cứ như người mất hồn ấy. Mà code thì cứ sai lên sai xuống. Có cần em hỗ trợ gì không?"
Lâm Dịch khẽ giật mình, vội vàng chỉnh lại tư thế ngồi. "Không có gì," anh đáp cụt lủn, giọng trầm đều như thường lệ, nhưng có chút gượng gạo. "Chỉ là... đang suy nghĩ một chút về cấu trúc dự án mới." Anh cố gắng che giấu sự xao nhãng của mình, nhưng ánh mắt anh vẫn không giấu được vẻ mơ màng. Đức Anh nhún vai, không nói gì thêm, nhưng ánh mắt tò mò của cậu vẫn dán vào sếp mình. Cậu đã làm việc với Lâm Dịch đủ lâu để biết rằng "cấu trúc dự án mới" hiếm khi khiến sếp mình mất tập trung đến mức nhìn chằm chằm vào khoảng không như vậy.
Lâm Dịch quay lại với màn hình máy tính, nhưng đầu óc anh vẫn đang miên man với những câu hỏi dành cho An Nhiên. Anh muốn hỏi cô về ý nghĩa của việc "mỗi ngày chúng ta có 60 giây" đối với cô. Cô đã bao giờ cảm thấy buồn khi nó kết thúc chưa? Hay cô chỉ đơn thuần trân trọng từng giây phút? Anh cũng muốn kể cho cô nghe về những suy nghĩ của anh, về việc anh đã bắt đầu thấy những điều "không cần lý do" trở nên ý nghĩa như thế nào. Nhưng thời gian quá ngắn ngủi. Anh cần phải chọn lọc. Anh cần phải chuẩn bị. Bàn tay anh vô thức siết chặt chiếc bút bi, đầu bút gõ nhẹ xuống mặt bàn, tạo ra những âm thanh đều đều, như tiếng đập của con tim đang mong chờ. Mùi cà phê đã nguội trong cốc của anh, nhường chỗ cho mùi không khí khô khan của văn phòng, nhưng trong tâm trí anh, chỉ còn lại hình ảnh An Nhiên và sự đếm ngược không ngừng nghỉ.
***
Đúng 18:25, Lâm Dịch đã có mặt ở sảnh tòa nhà. Anh đứng đợi trước cửa chiếc thang máy cũ kỹ, ánh mắt không ngừng nhìn vào các con số nhảy trên bảng hiển thị. Hôm nay, sự mong chờ trong anh rõ rệt hơn bao giờ hết, đến mức anh có thể cảm nhận được nhịp đập nhanh hơn của trái tim mình. Tiếng "kít" quen thuộc của thang máy khi nó dừng ở các tầng trên dường như kéo dài vô tận. Mùi kim loại cũ đặc trưng của chiếc thang máy hòa lẫn với mùi không khí cuối ngày, tạo nên một bầu không khí tĩnh lặng đến lạ lùng, dù bên ngoài sảnh tòa nhà vẫn còn những tiếng bước chân thưa thớt của vài người cuối cùng rời công sở.
Đến 18:29, An Nhiên xuất hiện. Cô bước đến, mái tóc dài màu nâu hạt dẻ khẽ lay động, bộ váy tông màu tươi sáng hôm nay làm tôn lên vẻ rạng rỡ của cô. Nụ cười quen thuộc lại nở trên môi, tựa như ánh hoàng hôn rực rỡ đang chiếu qua khung cửa kính lớn của sảnh. "Anh cũng đợi thang máy à?" cô hỏi, giọng nói trong trẻo vang lên, vẫn là câu chào hỏi quen thuộc của họ, nhưng hôm nay, Lâm Dịch cảm thấy nó mang một ý nghĩa khác.
Anh gật đầu, ánh mắt anh chạm vào ánh mắt cô. Anh nhận thấy sự tinh ý của An Nhiên khi cô khẽ nheo mắt nhìn anh, dường như nhận ra một sự thay đổi nhỏ trong cử chỉ hoặc ánh mắt của anh. "Vâng," anh đáp, giọng nói trầm đều, nhưng có chút gì đó bối rối, không còn vẻ chắc chắn thường ngày.
Cánh cửa thang máy mở ra. Cả hai cùng bước vào. Tiếng "kít" nhẹ nhàng lại vang lên, rồi đột ngột, thế giới bên ngoài hóa đá. Thời gian ngưng đọng. Mọi âm thanh biến mất, chỉ còn lại sự tĩnh lặng tuyệt đối và tiếng tim Lâm Dịch đập nhẹ trong lồng ngực. Ánh sáng vàng cam của hoàng hôn từ bên ngoài vẫn đổ vào qua ô cửa kính của thang máy, nhưng nó cũng như bị đóng băng, tạo nên một khung cảnh siêu thực.
Trong không gian riêng tư của 60 giây, Lâm Dịch hít một hơi thật sâu. Anh nhìn An Nhiên, cố gắng sắp xếp lại những lời anh đã chuẩn bị trong suốt buổi chiều. Anh muốn hỏi một điều gì đó sâu sắc, nhưng lại sợ hãi. Cuối cùng, anh quyết định bắt đầu bằng một câu hỏi đơn giản, một bước đột phá quan trọng cho chính anh.
"Hôm nay... cô có gặp chuyện gì vui không?" Anh hỏi, giọng nói hơi khàn, nhưng ánh mắt anh lại nhìn thẳng vào mắt An Nhiên, đầy sự chân thành. Anh gỡ cặp kính gọng kim loại mỏng ra, dùng ngón cái và ngón trỏ lau nhẹ gọng kính, một cử chỉ hiếm hoi, thể hiện sự bối rối và có chút lo lắng của anh.
An Nhiên sững người. Cô không khỏi ngạc nhiên trước câu hỏi chủ động của Lâm Dịch. Từ trước đến nay, anh luôn là người lắng nghe, còn cô là người chia sẻ. Sự thay đổi này khiến nụ cười trên môi cô càng rạng rỡ hơn, một nụ cười vừa hạnh phúc vừa thích thú. "Có chứ!" cô reo lên, giọng nói trong trẻo vang vọng trong không gian tĩnh lặng. "Hôm nay em vừa hoàn thành một bài viết rất ưng ý. Cảm giác như chạm được vào đúng mạch cảm xúc của mình vậy. Em đã dành cả tuần để tìm kiếm ý tưởng, và cuối cùng nó đã đến một cách tự nhiên. Thật là một cảm giác tuyệt vời!" Cô kể, đôi mắt to tròn lấp lánh niềm vui, đôi tay khẽ khoa khoa trong không trung như đang vẽ nên những con chữ. "Còn anh thì sao? Hôm nay anh có chuyện gì vui không?"
Lâm Dịch nghe cô kể, cảm thấy một sự ấm áp lan tỏa trong lòng. Anh đeo lại kính, ánh mắt vẫn không rời khỏi An Nhiên. "Tôi... tôi cũng có một ngày khá... khác biệt," anh nói, cố gắng tìm từ ngữ phù hợp. "Không biết có phải là vui không... nhưng tôi đã nghĩ về nhiều thứ hơn. Về những điều cô kể hôm qua. Về nụ cười của tôi." Anh khẽ cười, một nụ cười nhẹ nhàng, chân thật, khác hẳn với vẻ nghiêm nghị thường ngày. "Và tôi nhận ra, tôi đang bắt đầu... tìm kiếm những điều không cần lý do."
An Nhiên ngạc nhiên nhìn anh, rồi một nụ cười rạng rỡ nở trên môi cô. Nụ cười ấy không chỉ là niềm vui, mà còn là sự thấu hiểu, sự đồng cảm sâu sắc. Cô biết, Lâm Dịch đang mở lòng. Anh đang bước ra khỏi thế giới logic và trật tự của mình để đón nhận những điều "phi lý" mà cô tin tưởng. "Em rất vui khi anh nói vậy," cô nhẹ nhàng nói, đôi mắt cô lấp lánh như chứa đựng cả ngàn vì sao. "Đôi khi, những điều đẹp đẽ nhất lại là những điều không cần lý do, phải không anh?"
Cả hai cùng cười nhẹ, một khoảnh khắc kết nối sâu sắc hơn. Cứ như thể họ đã hiểu nhau hơn, thấu cảm nhau hơn chỉ qua vài lời nói giản dị. Họ không cần thêm những câu chuyện dài dòng, không cần những phân tích phức tạp. Chỉ cần một ánh mắt, một nụ cười, một lời chia sẻ chân thành trong 60 giây quý giá này là đủ.
Nhưng rồi, như một lời nhắc nhở phũ phàng về sự hữu hạn của phép màu, tiếng "kít" quen thuộc lại vang lên. Chiếc thang máy khẽ rung chuyển, và thế giới bên ngoài bắt đầu chuyển động trở lại. Tiếng người ồn ào, tiếng xe cộ từ sảnh tòa nhà ùa vào, phá tan sự tĩnh lặng tuyệt đối. 60 giây đã kết thúc. Nhanh đến mức cả hai đều cảm thấy tiếc nuối, như thể họ vừa mới bắt đầu cuộc trò chuyện. Ánh hoàng hôn vẫn rực rỡ bên ngoài, nhưng trong lòng Lâm Dịch, một cảm giác bâng khuâng khó tả lại dâng lên.
***
Lâm Dịch bước ra khỏi thang máy, cảm giác ấm áp từ cuộc trò chuyện với An Nhiên vẫn còn vương vấn trong lòng. Anh khẽ gật đầu chào cô, và cô mỉm cười đáp lại, rồi cả hai hòa vào dòng người đang vội vã rời tòa nhà. Anh đi chậm rãi hơn mọi ngày, bước chân nặng trĩu những suy tư về những điều "không cần lý do" mà anh đang bắt đầu tìm kiếm. Ánh nắng hoàng hôn đã tắt hẳn, nhường chỗ cho màn đêm buông xuống, và những ngọn đèn đường bắt đầu thắp sáng, tạo nên một khung cảnh quen thuộc của một thành phố hiện đại.
Anh định về nhà, tiếp tục suy nghĩ về những điều anh muốn nói với An Nhiên vào ngày mai, những câu hỏi anh muốn đặt ra để khám phá thêm về thế giới của cô. Nhưng một điều gì đó khiến anh chú ý. Ánh mắt anh vô thức lướt qua bảng thông báo lớn đặt gần cửa ra vào của sảnh. Bình thường, anh sẽ không bao giờ dừng lại. Nhưng hôm nay, có một tờ giấy A4 mới được dán, trắng toát và nổi bật giữa những thông báo cũ kỹ khác.
Anh chầm chậm bước đến gần, như bị một lực vô hình nào đó kéo lại. Mùi không khí cuối ngày, hơi ẩm và se lạnh, phả vào mặt anh, khiến anh rùng mình. Tiếng bước chân thưa thớt của những người qua lại dường như trở nên xa xăm, như thể anh đang ở trong một không gian khác. Ánh mắt anh dừng lại trên tờ giấy A4. Tiêu đề lớn, in đậm, đập thẳng vào mắt anh, khiến trái tim anh như ngừng đập:
**THÔNG BÁO VỀ VIỆC NÂNG CẤP HỆ THỐNG THANG MÁY**
Toàn thân Lâm Dịch cứng đờ. Cảm giác ấm áp trong lòng anh tan biến nhanh chóng, thay vào đó là một cơn ớn lạnh chạy dọc sống lưng. Anh không tin vào mắt mình. Anh đọc đi đọc lại dòng tiêu đề, như thể muốn tìm kiếm một lỗi chính tả, một sự nhầm lẫn nào đó. Nhưng không. Từng con chữ rõ ràng, sắc nét.
Anh lướt xuống những dòng chữ nhỏ hơn bên dưới, từng từ như một nhát dao cứa vào tâm trí anh: "Để đảm bảo an toàn và nâng cao chất lượng dịch vụ, Ban Quản lý Tòa nhà xin trân trọng thông báo về việc thay thế toàn bộ hệ thống thang máy số 2 (thang máy cũ) bằng hệ thống thang máy mới, hiện đại hơn. Thời gian thi công dự kiến sẽ bắt đầu từ ngày xx/yy/zzzz và kéo dài trong khoảng 01 tháng. Trong thời gian này, thang máy số 2 sẽ ngừng hoạt động hoàn toàn. Chúng tôi rất mong nhận được sự thông cảm và hợp tác của quý vị."
Tay Lâm Dịch vô thức siết chặt chiếc đồng hồ đeo tay. Kim loại lạnh lẽo từ chiếc đồng hồ truyền thẳng vào lòng bàn tay anh, nhưng anh không cảm thấy gì ngoài sự bàng hoàng và lo lắng tột độ. Khuôn mặt anh tái nhợt đi trông thấy, đôi mắt mở to nhìn chằm chằm vào tờ thông báo, như thể nó là một lời tuyên án.
Thang máy số 2. Chiếc thang máy cũ kỹ. Đó chính là chiếc thang máy của họ. Chiếc thang máy đã chứng kiến từng khoảnh khắc, từng lời chia sẻ, từng nụ cười của anh và An Nhiên. Chiếc thang máy đã tạo ra "thế giới 60 giây" của riêng họ. Và bây giờ, nó sẽ bị thay thế.
Sự bàng hoàng nhanh chóng chuyển thành một nỗi sợ hãi mơ hồ. Nếu chiếc thang máy cũ kỹ không còn, thì 60 giây của họ sẽ đi về đâu? Phép màu có còn tồn tại trong một chiếc thang máy mới, hiện đại, không còn tiếng "kít" quen thuộc, không còn mùi kim loại cũ? Hay nó sẽ biến mất, như chưa từng tồn tại?
Lâm Dịch cảm thấy như có một tảng đá đè nặng lên lồng ngực. Ngay khi anh vừa bắt đầu mở lòng, vừa bắt đầu chấp nhận những điều "không cần lý do", vừa bắt đầu khao khát được kết nối sâu sắc hơn với An Nhiên, thì số phận lại giáng xuống một đòn chí mạng. Mối quan hệ của họ, mong manh như một sợi tơ, đang đứng trước nguy cơ bị cắt đứt.
Anh đứng sững trước bảng thông báo, dòng người tan tầm vẫn hối hả lướt qua anh, nhưng anh không hề hay biết. Trong đầu anh chỉ còn văng vẳng câu nói của An Nhiên: "Đôi khi, những điều đẹp đẽ nhất lại là những điều không cần lý do..." Và giờ đây, điều đẹp đẽ không cần lý do ấy, liệu có còn tồn tại? Liệu anh có còn cơ hội để giúp "những chú cá vàng" của An Nhiên tìm thấy con đường lên bầu trời, khi cánh cửa của "thế giới 60 giây" sắp sửa khép lại vĩnh viễn? Một cảm giác bất lực và lo lắng bao trùm lấy anh, khiến cả sảnh tòa nhà rộng lớn bỗng trở nên ngột ngạt đến khó thở.
Truyện nguyên tác của Long thiếu, được công bố độc quyền tại truyen.free.