Mỗi ngày chúng ta có 60 giây - Chương 69: Gánh Nặng Thầm Lặng và Tiếng Gọi Của Niềm Tin
Tiếng “kít” quen thuộc đã vang lên, phá vỡ sự tĩnh lặng và kéo Lâm Dịch trở về với hiện thực đang chuyển động. Nỗi tiếc nuối nhẹ nhàng thoáng qua, nhưng trong lòng anh, một gánh nặng vô hình đã được An Nhiên gỡ bỏ, ít nhất là trong khoảnh khắc đó. Anh nhìn cô, ánh mắt chứa đựng một lời hứa thầm lặng, một sự biết ơn không nói nên lời. Thế giới bên ngoài ồn ã, vội vã lại bao trùm lấy họ, và An Nhiên cùng anh bước ra khỏi chiếc thang máy, hòa vào dòng người đông đúc. Nhưng dư âm của 60 giây ấy vẫn còn đọng lại, như một làn hương dịu nhẹ, xoa dịu tâm hồn anh giữa những bộn bề.
Tuy nhiên, sự bình yên mà An Nhiên mang lại chỉ là một cơn gió thoảng qua giữa tâm bão. Khi Lâm Dịch trở về văn phòng, gánh nặng của dự án ‘Alpha’ lại ập đến, nặng nề hơn bao giờ hết. Anh ngồi trước màn hình máy tính lớn, ánh sáng xanh lạnh lẽo từ biểu đồ phức tạp hắt lên khuôn mặt góc cạnh, càng làm nổi bật vẻ căng thẳng của anh. Hàng chục dòng mã, những con số nhảy múa, những thuật toán rối rắm trải dài vô tận, nhưng không có một lối thoát nào hiện rõ. Dự án ‘Alpha’ là trọng tâm của công ty trong quý này, và nó đang đứng trước bờ vực bế tắc. Một lỗi nhỏ trong hệ thống tích hợp đang làm chậm toàn bộ tiến độ, và dù đã làm việc quần quật suốt nhiều ngày, cả đội của anh vẫn chưa tìm ra gốc rễ của vấn đề.
Tiếng gõ bàn phím vội vã của các đồng nghiệp xung quanh dường như càng làm tăng thêm áp lực. Mùi giấy, mực in và cà phê đậm đặc quyện vào không khí khô khan của phòng làm việc, tạo nên một bầu không khí ngột ngạt. Lâm Dịch gõ phím liên tục, đôi mắt sắc bén lướt qua từng dòng code, từng con số, cố gắng tìm kiếm một manh mối nhỏ nhất. Anh luôn là người theo đuổi sự logic và trật tự, nhưng trước mớ hỗn độn này, anh cảm thấy bất lực. Cảm giác này thật xa lạ, như một vết nhơ trên bảng thành tích hoàn hảo của anh. Anh nhớ lại những lời An Nhiên nói trong thang máy, về một không gian an toàn, nơi anh có thể là chính mình. Một tia hy vọng mong manh lóe lên trong đầu anh, một ý nghĩ bất chợt mà anh không tài nào lý giải nổi: “Tại sao mình lại nghĩ đến cô ấy lúc này?”
Anh dừng lại, day nhẹ thái dương. Xúc giác cảm nhận rõ sự căng thẳng đang dồn nén ở hai bên thái dương và vai anh. Cơ thể anh mỏi nhừ, nhưng tâm trí anh còn mệt mỏi hơn. Bình thường, khi gặp một vấn đề khó, anh sẽ tự nhốt mình trong phòng, vùi đầu vào công việc cho đến khi tìm ra giải pháp. Nhưng lần này, hình ảnh An Nhiên với nụ cười dịu dàng, với ánh mắt thấu hiểu không lời, cứ hiện hữu trong tâm trí anh. Cô đã nói: “Ở đây, trong 60 giây này, mọi thứ đều trở nên đơn giản, thuần khiết. Chỉ có anh và em, và khoảnh khắc này.” Lời nói đó, nhẹ nhàng mà sâu sắc, đã tạo ra một vết nứt nhỏ trong bức tường lý trí kiên cố của anh. Anh ghét những điều “không kiểm soát được”, nhưng An Nhiên, với “điều không cần lý do” của mình, lại đang dần phá vỡ mọi quy tắc anh đã tự đặt ra cho bản thân.
Anh nhìn chằm chằm vào biểu đồ trên màn hình, rồi ánh mắt lướt qua cửa sổ văn phòng. Bên ngoài, thành phố đã lên đèn, những tòa nhà cao tầng lấp lánh như những khối pha lê khổng lồ. Tiếng còi xe từ xa vọng lại, hòa vào bản giao hưởng của một đô thị không ngủ. Mọi thứ vẫn hối hả, vẫn vội vã, nhưng trong tâm trí anh, một sự tĩnh lặng kỳ lạ đang len lỏi. Anh tự hỏi, nếu như anh có thể chia sẻ gánh nặng này với An Nhiên, liệu cô có nhìn anh bằng ánh mắt khác? Liệu cô có thấy anh yếu đuối, không đủ mạnh mẽ như anh vẫn luôn cố gắng thể hiện? Những câu hỏi đó xoáy sâu vào tâm can, tạo nên một xung đột nội tâm gay gắt.
Anh luôn là người giữ kín mọi cảm xúc, mọi vấn đề cá nhân hay công việc. Anh tin rằng, mọi thứ phải được giải quyết bằng lý trí, bằng khả năng của chính mình. Nhưng An Nhiên, cô gái với nụ cười lạc quan và niềm tin vào những điều không cần lý do, đã dạy anh rằng có những khoảnh khắc, sự kết nối cảm xúc lại mạnh mẽ hơn bất kỳ logic nào. Cảm giác nhẹ nhõm mà cô mang lại ngày hôm qua vẫn còn vương vấn, như một lời nhắc nhở rằng anh không nhất thiết phải gồng mình chịu đựng mọi thứ một mình.
Màn đêm dần buông xuống, bóng tối bao trùm lấy văn phòng, chỉ còn ánh sáng từ màn hình máy tính và vài chiếc đèn bàn hắt lên. Lâm Dịch vẫn ngồi đó, đôi mắt mệt mỏi nhưng không rời khỏi màn hình. Anh biết, anh phải tìm ra giải pháp. Nhưng đồng thời, một phần trong anh lại khao khát đến 18:29 ngày mai, khao khát được gặp lại An Nhiên, khao khát được bước vào thế giới 60 giây của riêng họ, nơi mọi gánh nặng dường như đều trở nên nhẹ nhõm hơn. Anh không thể lý giải được sự phụ thuộc cảm xúc này, một sự phụ thuộc mà anh chưa từng trải qua. Anh đã luôn sợ hãi những điều không kiểm soát được, nhưng giờ đây, anh lại mong chờ được buông bỏ một phần gánh nặng ấy vào không gian thiêng liêng kia. An Nhiên đã trở thành một phần không thể thiếu, một điểm tựa tinh thần mà anh chưa từng nghĩ mình sẽ cần đến. Anh khẽ thở dài, rồi lại tập trung vào màn hình, quyết tâm tìm ra lời giải cho dự án ‘Alpha’, nhưng trong sâu thẳm, một ý nghĩ đã nảy mầm: có lẽ, anh nên thử chia sẻ một chút. Chỉ một chút thôi, trong 60 giây của họ.
***
Ngày hôm sau, vào đúng 18:29, Lâm Dịch bước vào chiếc thang máy cũ kỹ với tâm trạng nặng trĩu. Gánh nặng của dự án ‘Alpha’ vẫn đè nén lên vai anh, dù anh đã cố gắng rất nhiều trong đêm qua và sáng nay. Vấn đề vẫn còn đó, lì lợm và phức tạp, như một câu đố không lời giải. Chiếc thang máy, với mùi kim loại cũ quen thuộc và ánh đèn vàng yếu ớt, bỗng trở thành một không gian mang ý nghĩa đặc biệt hơn bao giờ hết. Anh đứng đó, nhìn chằm chằm vào bảng số tầng đang nhấp nháy, đếm ngược từng giây đến khoảnh khắc kỳ diệu. Chiếc đồng hồ đeo tay của anh, một cỗ máy chính xác đến từng mili giây, hiển thị đúng 18:29. Sự chính xác đó, dường như là thứ duy nhất anh còn có thể kiểm soát trong cuộc đời mình lúc này.
Rồi An Nhiên xuất hiện. Cô bước vào thang máy, mang theo một làn gió nhẹ nhàng và một nụ cười tươi tắn, như xua tan đi phần nào sự u ám đang bao trùm lấy Lâm Dịch. Cô mặc một chiếc áo blouse màu xanh ngọc bích nhẹ nhàng, mái tóc dài màu nâu hạt dẻ buông xõa tự nhiên, tạo vẻ thanh thoát. Đôi mắt to tròn long lanh của cô quét qua anh một cách tinh tế, và nụ cười trên môi cô hơi hé mở. Ngay lập tức, cô nhận ra điều gì đó khác biệt trong khí chất của anh. Ánh mắt Lâm Dịch, thường ngày sắc bén và lý trí, giờ đây lại mang một vẻ trầm tư, thậm chí là mệt mỏi. Dù anh vẫn đứng thẳng, vẫn giữ vẻ ngoài điềm tĩnh, nhưng có một sự nặng nề vô hình tỏa ra từ anh mà An Nhiên không thể bỏ qua.
“Chào anh, Lâm Dịch,” An Nhiên cất tiếng, giọng cô trong trẻo và nhẹ nhàng, như một tiếng chuông giữa sự tĩnh lặng sắp tới. Nụ cười của cô vẫn dịu dàng, nhưng cô không vội vàng lấp đầy khoảng trống bằng những câu chuyện phiếm. Cô cảm nhận được sự im lặng của anh hôm nay không phải là sự im lặng thường lệ của một người ít nói, mà là một sự im lặng chất chứa.
Ngay khi thang máy đi qua tầng 7, tiếng “kít” quen thuộc lại vang lên, thế giới bên ngoài hóa đá. Thời gian ngưng đọng. 60 giây thuộc về họ chính thức bắt đầu. Lâm Dịch không nói gì. Ánh mắt anh không rời khỏi An Nhiên, nhưng trong đầu anh, những suy nghĩ về dự án ‘Alpha’ và khao khát được chia sẻ đang xoay vần mạnh mẽ. “Dự án Alpha… bế tắc… mình đã thử mọi cách nhưng vẫn chưa tìm ra… gánh nặng này thật sự quá lớn.” Anh tự nhủ, cảm giác bất lực dâng trào. “Nếu mình nói với cô ấy… liệu cô ấy có hiểu không? Hay cô ấy sẽ thấy mình yếu đuối, không đủ năng lực?”
Sự giằng xé nội tâm đó khiến anh hít một hơi thật sâu. Đôi tay anh, đang nắm chặt lại bên hông, từ từ thả lỏng, như thể đang cố gắng giải tỏa một phần căng thẳng trong cơ thể. Anh nhìn An Nhiên, ánh mắt anh chứa đựng sự do dự, gánh nặng, và một tia hy vọng mong manh. Anh biết, cô không phải là chuyên gia công nghệ, cô không thể giúp anh giải quyết vấn đề kỹ thuật. Nhưng anh lại cảm thấy một sự thôi thúc mạnh mẽ muốn trút bỏ, muốn chia sẻ cái gánh nặng tinh thần đang đè nén anh. Đó là một cảm giác lạ lùng, một sự tin tưởng bất ngờ vào một người mà anh chỉ gặp trong 60 giây mỗi ngày.
An Nhiên vẫn giữ nụ cười, chỉ hơi nghiêng đầu, thể hiện sự lắng nghe không lời. Cô không thúc ép anh, không hỏi han. Cô chỉ đứng đó, sự hiện diện của cô là một lời mời gọi chân thành, một minh chứng cho niềm tin của cô vào không gian an toàn này. Cô hiểu rằng, có những điều không cần phải nói ra bằng lời, chỉ cần sự hiện diện và ánh mắt thấu hiểu là đủ. Cuốn sổ nhỏ và cây bút chì màu xanh bạc hà mà cô thường mang theo, giờ đây được cô cầm nhẹ trong tay, như một vật trấn an, hoặc có lẽ là để ghi lại những suy nghĩ bất chợt trong khoảnh khắc tĩnh lặng này.
Lâm Dịch đưa tay lên đẩy nhẹ gọng kính gọng kim loại mỏng. Cử chỉ nhỏ quen thuộc này, thường ngày chỉ là một hành động vô thức, giờ đây lại ẩn chứa một sự đấu tranh nội tâm dữ dội. Anh đang cố gắng sắp xếp lại suy nghĩ trong đầu, cân nhắc giữa lý trí và cảm xúc. Bản năng của một kỹ sư phần mềm luôn kêu gọi anh giữ mọi thứ trong tầm kiểm soát, không để cảm xúc xen lẫn vào công việc, vào hình ảnh của bản thân. Nhưng sự ấm áp, sự thấu hiểu mà An Nhiên mang lại, đã tạo ra một lỗ hổng trong bức tường phòng thủ đó. Anh nhận ra rằng, anh đang dần phụ thuộc vào những khoảnh khắc này, vào sự hiện diện của An Nhiên, vào cái nhìn thấu hiểu và những lời nói an ủi không cần lý do của cô. Đây không chỉ là một hiện tượng kỳ lạ nữa, mà đã trở thành một phần không thể thiếu trong cuộc sống của anh, một nơi trú ẩn an toàn, nơi anh tìm thấy sự bình yên mà anh chưa từng biết mình cần đến.
“Em tin vào không gian này, Lâm Dịch. Và em tin vào những gì chúng ta chia sẻ ở đây,” lời nói của cô từ chương trước vang vọng trong tâm trí anh. Nó như một lời khẳng định, một lời cho phép anh được yếu lòng, được không hoàn hảo. Anh nhìn sâu vào đôi mắt An Nhiên, đôi mắt to tròn long lanh ấy dường như đang nói: “Em ở đây, và em hiểu, cho dù anh không nói ra.”
Lâm Dịch không nói ra thành lời, nhưng ý định đã hình thành rõ nét trong đầu anh. Một sự thôi thúc mạnh mẽ, một khao khát được giải thoát khỏi gánh nặng đang đè nén. Anh sẽ chia sẻ. Không phải vì cô có thể giúp anh giải quyết vấn đề, mà vì anh tin rằng, cô sẽ lắng nghe, sẽ thấu hiểu, và sự thấu hiểu đó, dù chỉ trong 60 giây ngắn ngủi, cũng đủ để chữa lành một phần tâm hồn đang rối bời của anh. Anh biết, đây sẽ là một bước đột phá, một sự phá vỡ giới hạn mà anh đã t�� đặt ra. Tiếng “kít” quen thuộc lại vang lên, thế giới bên ngoài bắt đầu chuyển động trở lại, kết thúc 60 giây. An Nhiên vẫn giữ nụ cười, và Lâm Dịch, dù chưa nói một lời nào về dự án ‘Alpha’, nhưng ánh mắt anh đã thay đổi. Nó không còn chỉ là sự mệt mỏi, mà còn chứa đựng một quyết tâm, một sự sẵn sàng để mở lòng. Anh đã chuẩn bị cho một cuộc trò chuyện khác, một cuộc trò chuyện sâu sắc hơn, bắt đầu từ ngày mai.
Nội dung truyện thuộc bản quyền sáng tác của Long thiếu, phát hành riêng tại truyen.free.