Mỗi ngày chúng ta có 60 giây - Chương 73: Bên Trong Thế Giới Của An Nhiên
Ánh hoàng hôn cuối ngày len lỏi qua ô cửa kính lớn của Công ty TNHH Giải pháp Công nghệ Sáng Tạo, nhuộm một màu cam đỏ lên tấm thảm xám quen thuộc và hàng dài bàn làm việc. Mùi cà phê pha buổi chiều vẫn còn vương vấn trong không khí, hòa lẫn với mùi giấy in và hơi ấm tỏa ra từ những chiếc máy tính. Lâm Dịch ngồi trước màn hình, những dòng code phức tạp lấp lánh trên nền tối, nhưng đôi mắt anh không còn sự tập trung tuyệt đối như mọi khi. Tâm trí anh trôi dạt, không phải đến những thuật toán hay deadline sắp tới, mà đến một khoảnh khắc tĩnh lặng đặc biệt sắp sửa diễn ra.
Anh không còn nhìn đồng hồ một cách máy móc, tính toán từng giây phút để đảm bảo mình đúng giờ như một cỗ máy chính xác. Thay vào đó, anh cảm nhận thời gian trôi đi, một cảm giác rất đỗi con người, như thể anh đang chờ đợi một món quà, một cuộc hẹn mà anh không thể bỏ lỡ. Dù vẫn còn một vài dòng code dang dở, một lỗi nhỏ cần chỉnh sửa, nhưng hôm nay, sự thôi thúc phải hoàn thành công việc không còn mạnh mẽ bằng sự mong chờ. Anh tự hỏi, không biết hôm nay An Nhiên sẽ kể gì, hay anh sẽ hỏi cô điều gì. Câu hỏi đó, đối với một Lâm Dịch của trước kia, hoàn toàn không tồn tại. Anh đã từng là người chỉ quan tâm đến hiệu suất, đến logic, đến những gì có thể định lượng được. Nhưng giờ đây, anh lại đắm chìm vào những điều không thể định lượng, những cảm xúc và sự kết nối vô hình.
Anh khẽ thở dài, một tiếng thở dài không phải vì mệt mỏi, mà vì một sự nhẹ nhõm lạ lùng len lỏi trong lồng ngực. Kể từ ngày anh bắt đầu chia sẻ những vấn đề của mình với An Nhiên, từ áp lực công việc cho đến những chi tiết kỹ thuật tưởng chừng khô khan, anh nhận ra rằng gánh nặng trong lòng mình đã vơi đi rất nhiều. Cô không đưa ra giải pháp, không phán xét, mà chỉ lắng nghe, và đôi khi, những lời cô nói lại mở ra một góc nhìn hoàn toàn mới, một lối thoát bất ngờ mà lý trí anh chưa từng nghĩ đến.
Anh tắt máy tính, màn hình vụt tắt, để lại một khoảng tối phản chiếu gương mặt anh. Vẻ nghiêm nghị thường thấy giờ đã dịu đi vài phần, thay vào đó là một chút suy tư, một chút tò mò. Anh thu dọn bàn làm việc một cách chậm rãi, đặt chiếc cặp da màu đen gọn gàng lên bàn. Mọi hành động đều toát lên vẻ điềm tĩnh, nhưng sâu bên trong, một dòng chảy cảm xúc đang cuộn trào. Anh đứng dậy, vươn vai nhẹ nhàng, cảm nhận các khớp xương kêu răng rắc.
Ánh mắt anh lướt qua văn phòng, nơi những đồng nghiệp vẫn đang miệt mài với công việc của họ. Họ không biết rằng, chỉ vài phút nữa thôi, anh sẽ bước vào một thế giới khác, một không gian mà thời gian ngừng lại, nơi anh và An Nhiên chia sẻ những điều thầm kín nhất. Một nụ cười rất nhẹ, gần như vô hình, khẽ nở trên môi anh. Nụ cười ấy là minh chứng cho sự thay đổi đang diễn ra bên trong anh – một Lâm Dịch dần chấp nhận những điều không nằm trong kiểm soát, chấp nhận sự mềm yếu, và chấp nhận cả những cảm xúc vốn dĩ đã bị anh chôn vùi.
Anh chậm rãi bước ra khỏi văn phòng, tiếng giày da vang vọng trên hành lang tĩnh mịch. Thời điểm này, hầu hết mọi người đã về, hoặc đang hối hả hoàn thành nốt công việc để kịp giờ tan tầm. Anh đi về phía khu thang máy, nơi có chiếc thang máy cũ kỹ, nơi định mệnh đã sắp đặt cho anh và An Nhiên gặp gỡ. Anh nhìn cánh cửa thang máy bằng kim loại đã bạc màu, có chút trầy xước, và nghĩ về những khoảnh khắc quý giá mà nó đã mang lại. Nó không chỉ là một phương tiện di chuyển, mà đã trở thành một cánh cổng dẫn vào một thế giới riêng, một nghi lễ thiêng liêng mà anh và cô cùng chia sẻ.
Anh đến trước thang máy sớm hơn vài phút so với lịch trình chính xác của mình, một hành động mà Lâm Dịch của trước kia sẽ không bao giờ làm. Anh không còn quá cứng nhắc với những con số, với những quy tắc. Anh đã học được cách cho phép bản thân một chút linh hoạt, một chút "không cần lý do" để thỏa mãn sự mong chờ của trái tim. Anh đứng đó, hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi kim loại và hơi lạnh từ chiếc thang máy cũ. Chờ đợi. Chờ đợi một nụ cười, một ánh mắt, và một câu chuyện mới sẽ được An Nhiên kể trong 60 giây sắp tới. Trong lòng anh, một hạt giống tò mò về cuộc sống của An Nhiên bên ngoài những cuộc gặp gỡ ngắn ngủi này đang dần nảy nở. Anh muốn biết thêm về thế giới của cô, không chỉ là những gì cô chia sẻ, mà là cả những điều cô giữ kín, những góc khuất mà anh chưa từng được chạm đến.
***
Đúng 18:29, cánh cửa thang máy mở ra. An Nhiên bước vào, mang theo một làn gió nhẹ của sự tươi mới và lạc quan. Mái tóc dài màu nâu hạt dẻ của cô buông xõa tự nhiên, đôi mắt to tròn lấp lánh như chứa đựng cả một bầu trời đầy sao, và nụ cười nhẹ nhàng nở trên môi, làm bừng sáng cả không gian nhỏ hẹp. Cô mặc một chiếc váy họa tiết hoa nhí, tông màu xanh ngọc bích dịu mát, càng tôn lên vẻ thanh thoát của cô.
Lâm Dịch khẽ gật đầu chào. An Nhiên cũng đáp lại bằng một nụ cười ấm áp, ánh mắt cô dừng lại trên gương mặt anh, và cô cảm nhận được sự thay đổi rõ rệt trong khí chất của anh. Anh không còn vẻ nghiêm nghị, căng thẳng như những ngày đầu, mà thay vào đó là sự thoải mái, một chút cởi mở, và dường như còn có cả một sự mong chờ rất đỗi dịu dàng. Cô cảm thấy nhẹ nhõm, như thể những chia sẻ chân thành của cô đã thực sự chạm đến anh, làm mềm đi những góc cạnh vốn dĩ tưởng chừng như không thể phá vỡ.
Tiếng "kít" quen thuộc vang lên, nhẹ nhàng như một lời thì thầm của số phận. Thế giới bên ngoài bỗng chốc hóa đá. Thời gian ngưng đọng. Trong khoảnh khắc tĩnh lặng tuyệt đối ấy, chỉ còn lại hai người, hai trái tim đang đập cùng một nhịp điệu riêng, thoát ly khỏi mọi hối hả của cuộc sống. Mùi nước hoa dịu nhẹ của An Nhiên hòa quyện cùng mùi kim loại đặc trưng của thang máy, tạo nên một không gian vừa thân thuộc, vừa huyền ảo.
An Nhiên hít một hơi thật sâu, như thể đang thu hết can đảm để mở ra một phần thế giới của mình. Cô nhìn Lâm Dịch, ánh mắt cô thoáng một nét suy tư, có chút đượm buồn nhưng cũng đầy chân thật.
"Anh Dịch này," cô bắt đầu, giọng nói trong trẻo của cô vang vọng nhẹ trong không gian yên tĩnh. "Hôm trước anh kể về lỗi code, về những vấn đề kỹ thuật khó tìm... em chợt nghĩ... công việc của em cũng có những 'lỗi' riêng, mà đôi khi còn khó tìm hơn nữa."
Lâm Dịch lắng nghe chăm chú, ánh mắt anh không rời khỏi cô. Anh không ngắt lời, không vội vàng phân tích, chỉ đơn thuần là một người lắng nghe. Anh cảm thấy một sự tò mò chân thành dâng lên trong lòng, muốn hiểu hơn về những "lỗi" mà cô nói đến.
An Nhiên khẽ cười, nụ cười hơi gượng gạo, như thể đang đối mặt với một nỗi niềm khó nói. Cô đưa tay khẽ chạm vào chiếc túi xách, nơi có cuốn sổ nhỏ màu xanh ngọc bích và cây bút của cô. Đó là những người bạn đồng hành không thể thiếu của một biên tập viên tự do.
"Công việc của em là tìm kiếm, là chắt lọc, là thổi hồn vào những câu chữ. Nó đòi hỏi cảm hứng, anh Dịch ạ," cô nói, giọng cô trở nên trầm hơn một chút, chứa đựng một nỗi lo lắng mà Lâm Dịch hiếm khi thấy ở cô. "Cảm hứng, giống như một dòng sông vậy. Có lúc nó chảy xiết, cuồn cuộn những ý tưởng mới mẻ, những câu chuyện chờ được kể. Nhưng cũng có lúc, nó lại cạn khô, trơ trọi, không còn một giọt nước nào. Và khi nó cạn, em thấy mình lạc lõng lắm."
Cô ngừng lại một chút, đôi mắt cô nhìn xa xăm, như thể đang nhìn vào những khoảng trống vô tận trong tâm hồn mình khi cảm hứng biến mất. "Em sợ mình sẽ không còn tìm thấy được điều gì mới mẻ để viết nữa. Sợ rằng những câu chuyện của mình sẽ trở nên nhàm chán, lặp lại. Sợ rằng mình sẽ mất đi cái 'chất' của riêng mình."
Lâm Dịch khẽ gật đầu, đồng cảm. Anh hiểu cảm giác ấy, dù anh là một kỹ sư, một người làm việc với những con số và logic. Anh cũng từng đối mặt với những "lỗi" không thể tìm ra, những lúc tư duy bế tắc. Nhưng cái mà cô nói, nỗi sợ hãi về sự cạn kiệt của "cảm hứng", lại là một khái niệm hoàn toàn khác, một điều anh chưa từng thực sự nghĩ đến theo cách đó. Anh nhận ra rằng, đây là một khía cạnh dễ bị tổn thương của An Nhiên, một phần cô che giấu dưới vẻ ngoài lạc quan, tự do.
Anh khẽ hỏi, giọng anh trầm ấm, không chút phán xét, chỉ đơn thuần là muốn thấu hiểu. "Vậy lúc đó cô cảm thấy thế nào?"
An Nhiên nhìn anh, đôi mắt cô thoáng ngạc nhiên trước câu hỏi của anh. Cô đã quen với việc người khác sẽ hỏi "Vậy cô làm gì để tìm lại cảm hứng?" hoặc "Sao cô không đọc sách này, xem phim kia?". Nhưng anh lại hỏi về cảm xúc. Điều đó khiến cô cảm thấy được lắng nghe một cách sâu sắc hơn.
"Chỉ là... một chút cô đơn, và áp lực," cô thành thật trả lời. "Là một biên tập viên tự do, em phải tự mình tìm kiếm, tự mình vực dậy. Không có đồng nghiệp để cùng nhau brainstorming, không có sếp để chỉ đạo. Tất cả đều phụ thuộc vào mình. Và khi cảm hứng không đến, em thấy mình bị bỏ lại một mình với trang giấy trắng, với màn hình máy tính trống rỗng. Áp lực phải liên tục đổi mới, phải tạo ra những nội dung hấp dẫn, nó đè nặng lắm."
Cô khẽ nhún vai, một cử chỉ nhỏ nhưng đầy biểu cảm. "Đôi khi, em còn cảm thấy mình như một chiếc bình rỗng, cố gắng đổ đầy nước vào nhưng không có gì để hứng cả. Mọi thứ trở nên vô nghĩa."
Lâm Dịch nhìn sâu vào mắt cô, và anh thấy được nỗi lo lắng thực sự ẩn sau nụ cười của cô. Anh chưa từng nghĩ rằng công việc của một biên tập viên lại có những áp lực vô hình đến thế. Anh đã quen với việc giải quyết các vấn đề hữu hình, những lỗi code có thể được tìm thấy và sửa chữa. Nhưng làm sao để tìm lại cảm hứng? Làm sao để lấp đầy một "chiếc bình rỗng" của tâm hồn? Anh nhận ra rằng đây là một vấn đề hoàn toàn phi lý trí, một điều mà những con số và công thức không thể giải quyết.
"Và điều gì... đã khiến cô tìm lại được nó?" Lâm Dịch tiếp tục hỏi, giọng anh vẫn nhẹ nhàng, nhưng ánh mắt anh lộ rõ sự quan tâm. Anh muốn hiểu, không phải để tìm ra một "thuật toán" cho cảm hứng, mà để chia sẻ gánh nặng với cô, để thấu hiểu thế giới của cô. Anh đang học cách đặt cảm xúc lên trước lý trí, một bài học mà An Nhiên đã vô tình dạy anh.
An Nhiên mỉm cười nhẹ nhõm hơn, như thể việc chia sẻ đã giúp cô giải tỏa được một phần gánh nặng. "Đôi khi, nó là một khoảnh khắc bất chợt. Một bản nhạc cũ, một câu chuyện em nghe được trên đường, hay thậm chí là một cuộc trò chuyện... như thế này." Cô nhìn anh, ánh mắt lấp lánh sự biết ơn. "Nó không phải là một công thức, anh Dịch ạ. Nó là một sự kết nối, một tia sáng bất ngờ lóe lên trong những góc tối của tâm hồn."
Cô khẽ chạm vào cuốn sổ nhỏ trong túi, như thể đó là báu vật. "Em thường ghi lại những khoảnh khắc đó, những suy nghĩ, những cảm xúc vụn vặt. Em tin rằng, ngay cả những điều nhỏ bé nhất cũng có thể là khởi nguồn cho một câu chuyện lớn."
Lâm Dịch im lặng, suy nghĩ. Anh nhận ra rằng, dù thế giới của anh là logic, là cấu trúc, và thế giới của cô là cảm xúc, là sự tự do, nhưng cả hai đều phải đối mặt với những thử thách tương tự – những khoảnh khắc bế tắc, những nỗi sợ hãi về sự cạn kiệt. Và cả hai đều tìm thấy lối thoát ở những điều nhỏ bé, những tia sáng bất ngờ. Anh tự hỏi, liệu những cuộc trò chuyện này, những 60 giây tĩnh lặng này, có phải là một "tia sáng bất ngờ" đối với An Nhiên, giúp cô tìm lại cảm hứng cho những câu chuyện của mình hay không? Anh cảm thấy một sự gắn kết đặc biệt, một sự thấu hiểu sâu sắc hơn bao giờ hết, vượt ra ngoài giới hạn của lý trí. Anh đang dần hiểu rằng, An Nhiên không chỉ là người cùng anh trải nghiệm hiện tượng kỳ lạ của chiếc thang máy, mà đã trở thành một phần không thể thiếu trong quá trình anh khám phá bản thân mình và thế giới cảm xúc. Sự sẵn lòng lắng nghe và thấu hiểu cảm xúc của cô đang từng bước thay đổi anh.
***
Tiếng "kít" quen thuộc lại vang lên, đột ngột và dứt khoát, như một lời nhắc nhở phũ phàng rằng phép màu đã kết thúc. Thế giới bên ngoài bỗng chốc ùa vào, ồn ào và hối hả, tiếng xe cộ vội vã, tiếng nói chuyện rộn ràng của những người tan tầm, như thể chưa từng có một khoảnh khắc tĩnh lặng nào diễn ra. Thang máy tiếp tục hành trình đi xuống, mang theo hơi thở vội vã của cuộc sống hiện đại.
An Nhiên khẽ thở dài, một tiếng thở dài gần như không nghe thấy, nhưng Lâm Dịch vẫn cảm nhận được. Đó là một sự tiếc nuối nhẹ nhàng, một thoáng buồn khi 60 giây quý giá đã trôi qua, báo hiệu rằng cô mong muốn có nhiều hơn, nhiều hơn thế này. Nhưng cô nhanh chóng lấy lại nụ cười, dù ánh mắt cô vẫn còn vương vấn một chút suy tư.
Cánh cửa thang máy mở ra ở tầng trệt, đưa cả hai trở về với thực tại. Mùi không khí buổi tối, hơi se lạnh và phảng phất mùi khói bụi, ập vào khoang thang máy. Trời đã chạng vạng tối, những ngọn đèn đường bắt đầu bật sáng, hắt lên vỉa hè những vệt sáng vàng cam yếu ớt.
An Nhiên bước ra khỏi thang máy trước, Lâm Dịch theo sau cô. Cô quay đầu lại, nhìn anh, ánh mắt cô vẫn lấp lánh nhưng có chút gì đó sâu lắng hơn.
"Cảm ơn anh đã lắng nghe," cô nói, giọng cô nhẹ nhàng, ấm áp, chứa đựng sự biết ơn chân thành. Nụ cười của cô lúc này không chỉ là sự nhẹ nhõm vì đã chia sẻ, mà còn là một chút mong chờ, một chút tò mò về suy nghĩ của Lâm Dịch sau khi nghe cô kể về thế giới nội tâm của mình.
Lâm Dịch khẽ gật đầu, một cái gật đầu chậm rãi, chứa đựng một sự thấu hiểu mới mẻ về thế giới nội tâm của cô, về những áp lực vô hình mà cô phải đối mặt. "Không có gì," anh đáp, giọng anh trầm ấm, không còn vẻ súc tích khô khan như trước. Trong ánh mắt anh, An Nhiên nhìn thấy một sự quan tâm chân thành, một tia sáng của sự đồng cảm mà cô chưa từng nghĩ mình sẽ nhận được từ một người đàn ông lý trí như anh.
Anh nhìn cô thêm một lúc nữa, đôi mắt sắc bén thường ngày giờ đã dịu đi rất nhiều, như thể anh đang cố gắng ghi nhớ từng chi tiết nhỏ về cô, về những gì cô vừa chia sẻ. Trong đầu anh, những câu chuyện về cảm hứng, về dòng sông cạn khô, về chiếc bình rỗng, cứ lặp đi lặp lại. Anh bắt đầu suy nghĩ về cuộc sống của An Nhiên ngoài những 60 giây này, về những buổi tối cô đơn một mình đối mặt với trang giấy trắng, về những khoảnh khắc cô phải tự mình vực dậy. Một phần của anh muốn tìm kiếm một giải pháp, một logic để giúp cô, nhưng một phần khác lại hiểu rằng những điều này không thể dùng lý trí để giải quyết. Anh nhận ra rằng, việc lắng nghe và thấu hiểu cảm xúc của An Nhiên đã trở thành một phần quan trọng trong cuộc sống của anh, một điều mà trước đây anh chưa từng trải nghiệm.
An Nhiên vẫn đứng đó, mỉm cười nhẹ nhàng, chờ đợi. Cô cảm thấy một sự kết nối ngày càng mạnh mẽ giữa hai người, và điều đó khiến cô hạnh phúc. Nhưng sâu thẳm trong lòng, cô cũng cảm thấy một nỗi buồn man mác khi khoảnh khắc đặc biệt này kết thúc, khi họ phải trở về với cuộc sống riêng của mình, mỗi người một ngả.
Lâm Dịch khẽ quay người, rẽ lối về phía bãi đỗ xe. Anh không nói thêm lời nào, nhưng cái gật đầu và ánh mắt anh đã nói lên tất cả. An Nhiên nhìn theo bóng lưng anh khuất dần trong ánh đèn đường lờ mờ. Cô biết, anh đang suy nghĩ. Và điều đó, đối với cô, đã là đủ. Cô tin rằng, từ những cuộc trò chuyện này, từ sự thấu hiểu mà anh dành cho cô, cô sẽ tìm thấy một nguồn cảm hứng mới, một tia sáng khác để thổi hồn vào những câu chuyện của mình. Cô cảm thấy nhẹ nhõm, nhưng cũng có chút hụt hẫng. Sẽ đến một ngày, 60 giây này không còn đủ nữa. Cả hai đều đang dần phụ thuộc vào nó, vào những khoảnh khắc quý giá mà thời gian ngưng đọng.
Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, dành riêng cho độc giả truyen.free.