Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 1437: Vinh Quang Đắng Chát: Hậu Vị Kẻ Thắng Cuộc

Sáng sớm, những tia nắng vàng nhạt đầu tiên len lỏi qua khe cửa sổ cũ kỹ của căn phòng đơn sơ, vẽ nên những vệt sáng lay động trên nền đất. Thôn Vân Sơn tĩnh mịch trong làn sương mỏng, tiếng chim hót líu lo từ những lùm cây xanh rì, tiếng suối chảy róc rách từ con suối nhỏ bên sườn đồi, và tiếng gà gáy văng vẳng từ xa xăm như những nốt nhạc đầu tiên của một ngày mới. Không khí trong lành, mang theo mùi đất ẩm, mùi cỏ dại và thoang thoảng khói bếp từ những mái nhà đã thức giấc. Thế nhưng, trong căn phòng ấy, sự yên bình của ngoại cảnh lại không thể xoa dịu được bão tố trong lòng Kiệt.

Anh thức dậy, ánh mắt mệt mỏi, đôi quầng thâm dưới mắt càng hằn sâu sau một đêm trằn trọc. Chiếc cúp chi���n thắng, một vật phẩm bằng đồng thau được chạm khắc tinh xảo, nằm lặng lẽ trên chiếc bàn gỗ ọp ẹp. Ánh nắng sớm rọi vào làm nó lấp lánh, phản chiếu những đốm sáng nhỏ lên trần nhà, nhưng chẳng thể xua đi bóng tối u uất đang bao trùm tâm trí Kiệt. Anh đưa bàn tay thô ráp, chai sạn của một người thợ rèn, chạm khẽ vào chiếc cúp lạnh lẽo. Nó nặng trịch, không phải vì kim loại, mà vì gánh nặng của sự dối trá, của một vinh quang không xứng đáng. Niềm vui chiến thắng hời hợt đêm qua đã tan biến, nhường chỗ cho sự trống rỗng đến cùng cực và một nỗi dằn vặt dai dẳng.

"Đây là vinh quang sao?" Kiệt thì thầm, giọng nói khản đặc như chưa từng được dùng đến. Anh rụt tay lại, nhìn chằm chằm vào chiếc cúp như thể nó là một vật thể xa lạ, một chứng nhân câm lặng cho sự sa ngã của chính anh. "Sao ta không thấy vui chút nào? Mọi người chúc mừng, tán tụng, nhưng trong lòng ta lại như có một tảng đá đè nặng. Thậm chí còn khó chịu hơn cả khi thua cuộc."

Anh thở dài, một hơi thở nặng nề mang theo tất cả sự hối hận và bất an. Cảm giác tội lỗi như một sợi xích vô hình, đang xiềng chặt lấy tâm hồn anh. Anh nhớ lại đêm qua, lời Tạ Trần nói về sự chân thành và hành trình. Anh đã gật đầu, đã nói "con hiểu rồi", nhưng sự hiểu ấy dường như quá mỏng manh trước cám dỗ của vinh quang. Cái "thủ đoạn nhỏ" ấy, dù không bị ai phát hiện, lại đang gặm nhấm anh từ bên trong, biến chiến thắng thành một liều thuốc độc chậm rãi.

Kiệt đứng dậy, bước chân nặng nề. Anh với tay, cầm lấy cuốn 'Vô Vi Chi Đạo' mà Tạ Trần đã trao cho anh vào tối qua. Cuốn sách cũ kỹ, bìa đã sờn rách, nhưng ẩn chứa bên trong là những triết lý sâu sắc, những lời lẽ mà Tạ Trần đã dùng để xoa dịu tâm hồn anh. Ngón tay anh vuốt ve từng đường nét trên bìa sách, cảm nhận sự thô ráp của giấy, như thể đang tìm kiếm một sự an ủi, một lời giải đáp cho mớ bòng bong trong lòng. Anh đã hứa với chính mình sẽ tìm kiếm sự chân thành, tìm kiếm giá trị thực sự trong nghề rèn, nhưng chỉ một khoảnh khắc yếu lòng, "bóng ma háo thắng" lại hiện về, kéo anh vào con đường mờ ám.

Nhìn lại chiếc cúp, Kiệt cảm thấy một sự ghê tởm dâng lên. Nó không phải là biểu tượng của sự nỗ lực, của kỹ năng được mài giũa qua năm tháng. Nó là biểu tượng của sự lừa dối, của một chiến thắng rỗng tuếch. Anh bỗng nhớ đến Linh, cô bé thợ chạm khắc mà anh từng quan sát. Ánh mắt cô bé khi làm việc, sự say mê thuần túy, niềm vui đơn giản khi tạo ra một tác phẩm đẹp đẽ, tất cả đều toát lên một sự chân thành mà anh đã đánh mất. Cô bé không vì chiến thắng, không vì danh vọng, mà vì tình yêu dành cho nghề, vì khao khát được cống hiến. Và giờ đây, sự đối lập ấy càng khiến nỗi dằn vặt trong anh thêm sâu sắc.

"Ta đã phản bội chính mình," anh lại thì thầm, tiếng nói lạc đi trong không gian yên tĩnh. "Phản bội lại những gì ta đã học, phản bội lại con đường mà Tạ tiên sinh đã chỉ lối."

Anh cảm thấy toàn thân rệu rã, không phải vì mệt mỏi thể xác, mà vì gánh nặng tinh thần. Ngay cả tiếng trẻ con nô đùa từ xa vọng lại, thường ngày vẫn mang lại cảm giác vui tươi, hôm nay cũng chỉ khiến anh thêm phần lạc lõng. Anh là người chiến thắng, nhưng lại là người thua cuộc thảm hại nhất trong cuộc chiến với chính mình. Cuốn 'Vô Vi Chi Đạo' trong tay anh như một lời nhắc nhở, một tấm gương phản chiếu sự yếu đuối của anh. Anh biết, con đường phía trước còn rất dài, và bài học về sự chân thành này, mới chỉ là khởi đầu.

Mặt trời đã lên cao, trưa nắng gắt đổ lửa xuống Xưởng Luyện Khí Phường Tiểu Gia Tộc. Bên trong xưởng, không khí càng thêm nóng bức, ngột ngạt. Mùi kim loại nung chảy, mùi than củi cháy và mồ hôi của những người thợ rèn hòa quyện vào nhau, tạo nên một thứ hương vị đặc trưng của lao động nặng nhọc. Tiếng búa rèn thưa thớt, không còn dồn dập như mọi ngày, chỉ có vài ba người thợ đang lầm lũi với công việc của mình.

Kiệt bước vào xưởng, cố gắng nở một nụ cười gượng gạo. Anh cố gắng tỏ ra bình thường, nhưng cảm giác tội lỗi như một bức tường vô hình, ngăn cách anh với mọi người. Những người thợ khác chỉ thoáng nhìn anh, ánh mắt họ không còn sự ngưỡng mộ hay nhiệt tình như trước kia. Lời chúc mừng, nếu có, cũng chỉ khô khan, thiếu đi sự chân thành, và thường đi kèm với những ánh mắt nghi ngờ, những cái nhìn lướt qua đầy ẩn ý. Kiệt cảm thấy như mọi người đều biết chuyện, dù anh không thể giải thích tại sao. Anh cảm thấy bị soi mói, bị đánh giá, và nỗi xấu hổ dâng lên đến tận cổ họng.

Thợ Rèn Mãnh, người đàn ông vạm vỡ với cơ bắp cuồn cuộn và khuôn mặt dính nhọ, đang đứng trước lò rèn, ngọn lửa đỏ rực hắt lên khuôn mặt nghiêm nghị của ông. Ông là người thầy, người anh đã luôn kính trọng và xem như một tượng đài về sự chân thành trong nghề. Khi Kiệt bước đến gần, Thợ Rèn Mãnh chỉ gật đầu một cái thật nhẹ, ánh mắt ẩn chứa một sự thất vọng sâu sắc mà Kiệt có thể cảm nhận rõ ràng.

"Chúc mừng, Kiệt. Ngươi đã thắng," Thợ Rèn Mãnh nói, giọng điệu lạnh nhạt, không chút nhiệt thành. "Sắt thép cũng có linh hồn của nó. Ngươi đã hiểu điều đó chưa?"

Câu nói của Thợ Rèn Mãnh như một nhát búa giáng thẳng vào tâm can Kiệt. Anh cảm thấy mặt mình nóng bừng, nhưng không phải vì sức nóng của lò r��n. Anh biết, Thợ Rèn Mãnh đã nhìn thấu, hoặc ít nhất là cảm nhận được điều gì đó không đúng. Dù Thợ Rèn Mãnh không nói thẳng ra, nhưng ánh mắt và giọng điệu của ông đã nói lên tất cả. Nó còn đau đớn hơn bất kỳ lời trách móc nào.

Kiệt cố gắng bắt tay vào việc, nhưng bàn tay anh run rẩy. Anh cầm lấy chiếc búa, cảm thấy nó nặng hơn bình thường. Mỗi nhát búa giáng xuống thỏi sắt đỏ rực đều như giáng vào chính lương tâm anh. Tiếng búa vang vọng trong xưởng, nhưng không còn là âm thanh của sự đam mê, mà là âm thanh của sự dằn vặt. Anh không thể tập trung. Mỗi khi quay lưng lại, anh lại cảm thấy có những ánh mắt đang dòm ngó, những lời xì xào bàn tán của những người thợ khác.

"Chỉ là may mắn thôi mà," một giọng nói thì thầm từ phía sau, dù nhỏ nhưng Kiệt vẫn nghe rõ mồn một. "Hôm qua ta thấy hắn có vẻ... khác lạ."

"Chưa chắc đã là công sức của hắn," một người khác thêm vào, giọng đầy nghi ngờ.

Những lời xì xào ấy như những mũi kim châm vào tai Kiệt, khiến anh cảm thấy bị cô lập hoàn toàn. Anh là ngư��i chiến thắng, nhưng lại không nhận được sự tôn trọng thực sự từ những người đồng nghiệp. Vinh quang này, đúng như Tạ Trần nói, chỉ là phù du, là ảo ảnh.

Trong một góc xưởng, Linh đang say mê chạm khắc một khối gỗ lớn. Thân hình mảnh mai của cô bé tràn đầy năng lượng, đôi tay khéo léo lướt trên bề mặt gỗ, tạo ra những đường nét tinh xảo. Ánh mắt cô bé sáng, kiên định, tràn đầy sự tập trung và niềm vui thuần túy. Cô bé không quan tâm đến cuộc thi, không quan tâm đến những lời xì xào, chỉ đắm mình vào thế giới của riêng mình, nơi nghệ thuật và sự cống hiến chân thành là tất cả. Nụ cười nhẹ trên môi cô bé khi hoàn thành một chi tiết nhỏ, sự hài lòng đơn giản ấy, hoàn toàn đối lập với sự giả dối và trống rỗng đang giày vò Kiệt.

Kiệt lén lút quan sát Linh. Anh thấy một sự bình yên, một sự trọn vẹn mà anh khao khát. Cô bé không cần chiến thắng để chứng minh giá trị của mình. Giá trị của cô bé nằm ở chính quá trình lao động, ở sự chân thành trong từng nhát đục. Một nỗi xấu hổ dâng lên mãnh liệt. Anh đ�� từng có những khoảnh khắc như vậy, khi anh còn là một người thợ trẻ đầy nhiệt huyết, khi mỗi thỏi sắt đều là một thách thức, một cơ hội để anh học hỏi và hoàn thiện. Nhưng giờ đây, anh đã đánh mất tất cả. Anh cảm thấy mình thật nhỏ bé và hèn kém trước sự thuần khiết của Linh.

Bàn tay Kiệt lại run rẩy. Anh không thể tiếp tục công việc. Mùi kim loại nung chảy, từng là hương vị của niềm đam mê, giờ đây lại trở thành mùi vị của sự giày vò. Anh biết mình không thể tiếp tục như thế này. Sự trống rỗng, sự cô lập này, còn đáng sợ hơn bất kỳ thất bại nào. Anh cần một lối thoát, cần một lời khuyên, cần sự thanh thản mà Tạ Trần đã nhắc đến. Anh cúi đầu, đặt chiếc búa xuống, và bước ra khỏi xưởng, bỏ lại phía sau những ánh mắt nghi ngờ và những lời xì xào không dứt.

Chiều tối, khi ánh hoàng hôn buông xuống, nhuộm đỏ cả một vùng trời, Kiệt lại tìm đến quán sách của Tạ Trần ở Thị Trấn An Bình. Không khí yên tĩnh nơi đây khác hẳn với sự ồn ào nhưng trống rỗng ở xưởng rèn, như một ốc đảo bình yên giữa dòng đời xô bồ. Mùi sách cũ, mùi giấy thoảng nhẹ, hòa quyện với hương trà xanh dịu mát, tạo nên một bầu không khí thanh tịnh, dễ chịu.

Thư Đồng Tiểu An, gầy gò với đôi mắt toát lên vẻ thông minh, đang cần mẫn sắp xếp lại những chồng sách cao ngất, thỉnh thoảng lại đưa tay vuốt ve một trang giấy cũ kỹ. Cậu bé thỉnh thoảng lại ngẩng đầu nhìn Tạ Trần, như muốn hỏi một điều gì đó, rồi lại cúi xuống, tiếp tục công việc của mình. Tạ Trần vẫn ngồi sau quầy, thân hình gầy gò, thư sinh, làn da trắng nhợt dưới ánh đèn dầu. Y đang đọc sách, đôi mắt sâu thẳm luôn ánh lên vẻ tỉnh táo, suy tư, dường như có thể nhìn thấu mọi điều trong vũ trụ, và cả những góc khuất trong tâm hồn con người. Mái tóc đen dài của y được buộc gọn gàng bằng một dải lụa đơn giản, càng làm tôn lên vẻ thanh thoát.

Kiệt bước vào, tiếng bước chân anh khẽ khàng nhưng đủ để Tạ Trần ngẩng đầu lên. Ánh mắt y không một chút ngạc nhiên, như thể y đã biết trước anh sẽ đến. Kiệt cảm thấy một sự nhẹ nhõm lan tỏa, như tìm được một nơi trú ẩn an toàn. Anh ngồi xuống chiếc ghế gỗ đối diện Tạ Trần, cúi đầu, tay nắm chặt cuốn 'Vô Vi Chi Đạo' mà anh vẫn mang theo bên mình. Sự im lặng bao trùm, nhưng lần này, nó không còn nặng nề mà mang một vẻ an nhiên.

"Tiên sinh," Kiệt mở lời, giọng anh vẫn còn chút khản đặc, nhưng không còn run rẩy như buổi sáng. "Ta... ta đã thắng, nhưng sao lại thấy trống rỗng đến vậy? Mọi người nhìn ta... không như trước nữa. Những lời chúc mừng... chúng như những lưỡi dao, cứa vào lòng ta."

Kiệt không nói thẳng về hành động gian lận của mình, nhưng những lời thổ lộ về sự trống rỗng, sự không được công nhận thực sự đã nói lên tất cả. Tạ Trần lắng nghe, đôi mắt y vẫn bình thản, không một chút phán xét, chỉ có sự thấu hiểu vô hạn. Y không hỏi thêm chi tiết, bởi y đã nhìn thấy, đã cảm nhận được dòng chảy nhân quả, đã thấu rõ mớ bòng bong trong tâm hồn Kiệt.

"Chiến thắng bề ngoài dễ đến, nhưng sự an yên và tôn trọng thực sự, lại đến từ bên trong," Tạ Trần trầm giọng, tiếng nói của y nhẹ nhàng nhưng vang vọng trong không gian tĩnh mịch, như một dòng suối mát chảy qua tâm hồn khô cằn của Kiệt. Y khẽ mỉm cười, nụ cười mang theo sự bao dung và trí tuệ. "Ngươi nghĩ xem, Kiệt, điều gì mới là chân thành, điều gì mới là tự tại?"

Kiệt ngẩng đầu nhìn Tạ Trần, ánh mắt anh đầy vẻ bối rối. "Chân thành... tự tại... Con đã quên mất những điều đó, tiên sinh. Con đã để cái 'bóng ma háo thắng' kia che mờ mắt mình. Con đã nghĩ rằng, nếu không thắng, con sẽ không được công nhận, sẽ không có giá trị. Nhưng giờ đây, con lại thấy mình... vô giá trị hơn bao giờ hết."

Tạ Trần không vội vàng trả lời. Y nhẹ nhàng rót thêm trà vào chiếc chén sứ cũ kỹ, đẩy về phía Kiệt. Hương trà thoang thoảng, mang theo sự tĩnh lặng. "Thế gian này vốn vô thường. Danh vọng, quyền lực, tất cả đều như mây khói. Nếu ngươi theo đuổi chúng bằng mọi giá, ngươi sẽ mãi mãi là kẻ chạy theo bóng hình, mà không bao giờ chạm tới được bản thể." Y dừng lại một chút, đôi mắt sâu thẳm nhìn thẳng vào Kiệt, như muốn truyền tải một thông điệp sâu sắc hơn. "Sự ch��n thành trong hành động, sự tự tại trong tâm hồn, đó mới là nền tảng vững chắc cho một cuộc đời trọn vẹn, một nhân quả thanh tịnh. Khi ngươi chân thành với nghề, chân thành với chính mình, thì dù thắng hay thua, ngươi vẫn sẽ tìm thấy sự bình yên. Sự tôn trọng thực sự, không đến từ chiếc cúp, mà đến từ phẩm cách của ngươi."

Kiệt cúi đầu, tay nắm chặt cuốn 'Vô Vi Chi Đạo' đến mức các khớp ngón tay trắng bệch. Những lời của Tạ Trần như những hạt mưa thấm đẫm vào mảnh đất khô cằn trong lòng anh, gột rửa đi lớp bụi mờ của sự háo thắng. Anh nhận ra, sự trống rỗng mà anh đang cảm thấy không phải là do người khác không tôn trọng anh, mà là do anh đã không tôn trọng chính mình, không tôn trọng cái nghề mà anh yêu quý. Anh đã phản bội lại "linh hồn của sắt thép" mà Thợ Rèn Mãnh đã nhắc đến.

Anh đã thắng cuộc thi, nhưng lại thua trong cuộc chiến với chính nội tâm. Anh đã đạt được vinh quang bề ngoài, nhưng đánh mất đi sự an yên bên trong. Điều đó còn đau đớn hơn bất cứ thất bại nào. Những lời gợi mở của Tạ Trần về 'chân thành' và 'tự tại' đã gieo một hạt giống mới trong tâm hồn Kiệt, một kim chỉ nam cho hành trình tìm lại giá trị đích thực của bản thân. Sự trống rỗng của anh sau chiến thắng giả tạo này đã nhấn mạnh rằng trong kỷ nguyên 'Bình Thường Vĩnh Cửu', 'nhân quả' không chỉ là sự trừng phạt bên ngoài mà còn là sự phán xét từ chính lương tâm con người.

Kiệt ngẩng đầu lên, ánh mắt anh giờ đây không còn sự bồn chồn, mà thay vào đó là một tia sáng của sự nhận thức, một sự kiên định mới. "Con... con hiểu rồi, tiên sinh," anh thì thầm. "Con sẽ bắt đầu lại. Con sẽ tìm cách chuộc lỗi, không phải để làm hài lòng người khác, mà để tìm lại sự chân thành trong nghề rèn, và sự tự tại trong tâm hồn con." Anh biết, con đường ấy không dễ dàng, nhưng anh đã tìm thấy hướng đi. Anh sẽ áp dụng triết lý 'Vô Vi Chi Đạo' vào từng nhát búa, từng mảnh sắt thép, không còn chạy theo danh lợi hão huyền, mà theo đuổi sự trọn vẹn của chính mình.

Tạ Trần chỉ khẽ mỉm cười, một nụ cười đầy ẩn ý. Y biết, đây không phải là kết thúc, mà chỉ là một khởi đầu mới cho Kiệt, một bước ngoặt quan trọng trên con đường trưởng thành, nơi anh sẽ học cách đối mặt với 'bóng ma háo thắng' và tìm thấy ý nghĩa thực sự của sự tồn tại trong kỷ nguyên Nhân Gian này. Tiếng chuông gió khẽ khàng vang lên từ cửa quán, báo hiệu một luân hồi mới của vạn vật, và một thế hệ kế tiếp sẽ tiếp tục hành trình khám phá ý nghĩa cuộc sống, không cần thành tiên, mà vẫn có thể tìm thấy sự trọn vẹn.

Truyện do Long thiếu trực tiếp sáng tác, phát hành độc quyền trên truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free