Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 1466: Lời Cảnh Báo Vô Hình: Sức Mạnh Của Hạt Mầm Từ Bên Trong

Bình minh đã lên, và một hành trình mới, lặng lẽ nhưng đầy ý nghĩa, đã chính thức bắt đầu. Ánh nắng ban mai xuyên qua khung cửa sổ quán sách cũ kỹ của Tạ Trần, đổ những vệt sáng vàng óng lên sàn gỗ mòn, xua đi chút ẩm mốc còn vương lại từ đêm khuya. Hương trà thanh khiết hòa quyện cùng mùi giấy cũ, mực tàu và chút hương hoa dại từ vườn nhỏ, tạo nên một bầu không khí tĩnh lặng, ấm áp, nhưng cũng phảng phất sự suy tư.

Mai Nương, Lý Thanh, Triệu Sơn và Thư Đồng Tiểu An đã có mặt từ sớm, vây quanh chiếc bàn gỗ đã bạc màu theo năm tháng, nơi thường ngày Tạ Trần dùng để đọc sách hay pha trà. Trên bàn, một tấm bản đồ thô sơ của vùng Thập Phương Nhân Gian được trải ra, đánh dấu bằng những nét mực đỏ và đen, những ký hiệu khó hiểu chỉ mình họ mới nắm rõ. Đó là tấm bản đồ của những hy vọng và khát vọng, nơi họ dự định gieo những hạt giống "Nhân Đạo" đầu tiên. Mai Nương, với ánh mắt cương nghị và đôi tay tháo vát, đang dùng một chiếc bút lông nhỏ để thêm thắt vài chi tiết vào tấm bản đồ. Áo vải màu nâu trầm của nàng được thắt gọn gàng, mái tóc đen mượt được búi cao, lộ ra vầng trán thanh tú. Nàng toát lên vẻ tràn đầy năng lượng, một ngọn lửa nhiệt huyết đang âm ỉ cháy bên trong.

Lý Thanh, chàng thanh niên nhanh nhẹn, đôi mắt sáng và một tinh thần hăng hái, đang nghiêng người, chỉ vào một điểm trên bản đồ. "Theo lời Trần Lữ Khách kể, vùng đất phía Tây này, tên là Lãng Hoa Cốc, dân cư thưa thớt, nhưng lại thường xuyên bị quấy nhiễu bởi những kẻ tự xưng là 'tiên nhân' từ một tiểu tông môn đã suy tàn. Chúng dùng danh nghĩa 'thu linh khí' để vơ vét của cải, khiến cuộc sống của người dân vô cùng khốn khổ. Chúng con định cử ba người, giả làm thương nhân buôn dược liệu, mang theo những cuốn sách về cách trồng trọt, chăn nuôi hiệu quả, và cả những câu chuyện về Thôn Vân Sơn chúng ta. Bằng cách đó, họ có thể tiếp cận người dân, giúp đỡ họ cải thiện cuộc sống, và dần dần lan tỏa ý niệm về một cuộc sống bình thường, không cần đến sự phù hộ của 'tiên gia' giả mạo." Giọng Lý Thanh đầy sự chắc chắn, pha chút hào hứng của người trẻ khao khát hành động.

Triệu Sơn, chàng trai chất phác với vẻ ngoài đáng tin cậy, gật đầu bổ sung. "Chúng con cũng đã chuẩn bị một số vật phẩm thiết yếu, không phải châu báu hay linh dược, mà là những công cụ lao động cải tiến, những hạt giống mới cho năng suất cao hơn, và cả những kiến thức y học dân gian đơn giản để họ có thể tự chăm sóc sức khỏe. Mục đích là để họ thấy được rằng, cuộc sống không nhất thiết phải dựa vào những lời hứa hão huyền về sự bất tử hay quyền năng, mà có thể trở nên tốt đẹp hơn bằng chính đôi tay và trí tuệ của mình." Triệu Sơn nói, ánh mắt kiên định, thể hiện sự thấu hiểu sâu sắc về triết lý mà Tạ Trần đã gieo trồng.

Thư Đồng Tiểu An, gầy gò nhưng đôi mắt thông minh lấp lánh, đang cẩn thận ghi chép từng lời. Cậu bé mặc chiếc áo vải thô cũ kỹ, nhưng mỗi nét bút đều vô cùng cẩn trọng, như thể đang khắc ghi một chân lý. "Con còn chép thêm cả những câu chuyện về cách chúng ta đã đối phó với những kẻ 'tiên gia' giả mạo mà không cần dùng đến bạo lực. Con sẽ chép lại cả cuốn cổ thư này nữa, để họ có thể mang theo như hành trang, như một ngọn đèn soi sáng con đường." Cậu bé giơ cuốn Cổ Thư 'Vô Vi Chi Đạo' nhỏ mà Tạ Trần cho phép cậu sao chép lên, như thể đó là một báu vật vô giá. "Những lời dạy của tiên sinh không phải là bí kíp tu luyện, mà là bí kíp để làm người, để giữ trọn nhân tính."

Mai Nương mỉm cười nhìn những người bạn của mình. Nàng cảm thấy một ngọn lửa hy vọng bùng cháy trong lòng. "Được!" Nàng cất tiếng, giọng nói đầy quyết tâm. "Chúng ta sẽ bắt đầu từ những bước nhỏ nhất. Hạt giống đã có, giờ là lúc gieo chúng ra thế giới." Nàng nhìn Lý Thanh và Triệu Sơn. "Chúng ta sẽ chọn ra những người xứng đáng, những người hiểu rõ ý nghĩa của 'Nhân Đạo' hơn ai hết. Chúng ta sẽ không chỉ dạy họ về triết lý, mà còn dạy họ về những kỹ năng sống cần thiết để hòa nhập vào những cộng đồng xa lạ, để họ có thể thực sự 'sống một đời bình thường' và trở thành một phần của nơi đó."

Tạ Trần, vẫn ngồi ở vị trí quen thuộc, trầm tĩnh lắng nghe. Thân hình gầy gò của anh tựa vào lưng ghế, đôi mắt sâu thẳm ánh lên vẻ tỉnh táo, suy tư, dường như có thể nhìn thấu mọi sự. Anh không xen vào những lời bàn bạc sôi nổi của nhóm trẻ, chỉ đưa tay nhấp một ngụm trà thanh khiết, hương thơm dịu nhẹ lan tỏa. Sau đó, anh khẽ đặt chén trà xuống, tạo nên một tiếng động nhỏ xíu trong không gian đầy nhiệt huyết. Anh vuốt nhẹ bìa cuốn Cổ Thư 'Vô Vi Chi Đạo' đặt bên cạnh, rồi cất tiếng, giọng nói trầm ấm nhưng lại mang một sức nặng triết lý khiến cả không gian như lắng đọng.

"Sự thay đổi, nếu đến từ bên ngoài, liệu có bền vững?" Tạ Trần hỏi, ánh mắt lướt qua từng gương mặt trẻ trung, tràn đầy lý tưởng. "Hay nó chỉ là một lớp vỏ bọc tạm thời, dễ dàng bị phá vỡ khi cơn gió đổi chiều? Một hạt giống, dù quý giá đến đâu, nếu gieo xuống một mảnh đất chưa sẵn sàng, chưa được khai khẩn, liệu có thể nảy mầm tươi tốt, hay sẽ mục ruỗng trong bùn lầy, hoặc bị những cây dại xung quanh lấn át?"

Câu hỏi của Tạ Trần không phải là sự phủ nhận, mà là một lời cảnh tỉnh nhẹ nhàng, một cái vặn mình của 'Nhân Quả Chi Nhãn' đang âm thầm vận hành trong tâm trí anh. Anh thấy rõ nhiệt huyết trong mắt Mai Nương, Lý Thanh, Triệu Sơn, và cả sự ngây thơ của Tiểu An. Anh biết, những ý tưởng của họ là vô cùng tốt đẹp, xuất phát từ lòng trắc ẩn và khát vọng về một thế giới tốt đẹp hơn. Nhưng anh cũng thấy, đằng sau sự nhiệt huyết ấy, là một sự can thiệp trực tiếp, một nỗ lực "gieo" triết lý từ bên ngoài vào, mà không lường trước được những phản ứng tự nhiên của "thổ nhưỡng" tâm hồn con người.

Mai Nương khẽ cau mày, suy nghĩ. Lý Thanh và Triệu Sơn cũng trao đổi ánh mắt. Câu hỏi của tiên sinh đơn giản nhưng lại chạm đến cốt lõi của vấn đề, khiến họ phải dừng lại để chiêm nghiệm. Họ đã nghĩ đến việc gieo hạt giống, nhưng lại quên mất việc chuẩn bị đất đai, quên mất rằng sự thay đổi chân chính phải đến từ nội tại, từ sự thức tỉnh của chính mỗi cá nhân, chứ không phải là một bài học được truyền thụ hay một sự giúp đỡ từ người ngoài.

"Mục đích của chúng ta không phải là để thuyết phục ai đó từ bỏ con đường tu tiên hay thay đổi tín ngưỡng của họ," Mai Nương nói, cố gắng bảo vệ ý tưởng của mình. "Mục đích của chúng ta là để sống một ví dụ, để cho họ thấy rằng có một con đường khác..."

Tạ Trần gật đầu, vẻ mặt không đổi. "Đúng vậy. Sống một ví dụ. Nhưng ví dụ ấy phải được nhìn thấy, được cảm nhận, và quan trọng nhất, phải được *hiểu* bởi chính người trong cuộc. Nếu chúng ta mang đến một 'ví dụ' mà họ không thể thấu hiểu, hoặc thậm chí coi là một sự áp đặt, liệu ví dụ đó còn giữ được sức mạnh của nó? Một con suối, dù trong lành đến đâu, nếu cố gắng đổ vào một dòng sông đã đục ngầu, liệu có thể làm trong sạch cả dòng sông, hay chính nó sẽ bị vẩn đục?"

Anh không nói thêm, chỉ lặng lẽ nhấp một ngụm trà nữa. Ánh nắng chiều đã ngả vàng hơn, chiếu rõ những hạt bụi li ti nhảy múa trong không gian quán sách. Tiếng gió nhẹ lùa qua khung cửa, mang theo tiếng rao hàng xa xăm của một người bán bánh, tạo nên một bản hòa tấu bình dị của cuộc sống. Tạ Trần nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi những hàng cây xanh rì đang đung đưa theo gió, vẻ mặt anh vẫn điềm tĩnh như mặt hồ không gợn sóng. Anh biết, hạt giống đã được gieo vào tâm trí những người trẻ tuổi này, và giờ là lúc để nó tự nảy mầm, tự phát triển theo quy luật của riêng nó. Sự thay đổi không đến từ sự thúc ép, mà đến từ sự khai mở.

***

Đêm khuya, quán sách chìm trong tĩnh lặng. Ánh trăng yếu ớt chiếu qua khung cửa sổ, vẽ nên những vệt sáng bạc mờ ảo trên sàn nhà và những kệ sách cao chất đầy cổ thư. Không có ngọn đèn nào được thắp sáng trong thư phòng riêng của Tạ Trần, chỉ có ánh trăng là nguồn sáng duy nhất, đủ để phác họa bóng dáng gầy gò của anh đang ngồi trước án thư. Anh không đọc sách, cũng không viết lách. Đôi mắt sâu thẳm của anh nhắm nghiền, khuôn mặt thanh tú ẩn hiện trong bóng tối, toát lên vẻ trầm tư sâu sắc.

Tạ Trần đang cảm nhận. Anh không dùng linh khí để dò xét, cũng không vận dụng pháp thuật. Anh đang dùng "Nhân Quả Chi Nhãn" của mình, một khả năng không phải là phép thuật mà là sự suy luận cực hạn, để nhìn thấu dòng chảy vô hình của nhân quả đang cuộn trào trong thế giới này. Những hạt mầm tốt đẹp của Mai Nương và những người trẻ khác, những khát vọng muốn gieo "Nhân Đạo" ra khắp nhân gian, hiện lên rõ ràng trong tâm trí anh như những luồng sáng ấm áp. Nhưng bên cạnh những luồng sáng ấy, anh cũng thấy những sợi chỉ nhân quả đan xen phức tạp, những rủi ro tiềm tàng của sự "can thiệp" nếu không khéo léo.

"Mỗi hành động đều có nhân quả," Tạ Trần độc thoại nội tâm, giọng nói vang vọng trong không gian tĩnh mịch của thư phòng, chỉ mình anh nghe thấy. Giọng anh trầm, mang một chút ưu tư. "Gieo hạt tốt, nhưng nếu ép nó nảy mầm trong một mảnh đất chưa sẵn sàng, liệu có làm hại chính hạt mầm đó? Liệu nó có bị bóp méo, bị biến chất, hay thậm chí bị hủy hoại bởi sự phản kháng của 'thổ nhưỡng' tâm hồn con người?"

Anh hình dung ra những hình ảnh: một người lữ khách mang theo những cuốn sách "Nhân Đạo" đến một làng xa xôi. Người dân ở đó đã quen với việc bị áp bức, bị mê hoặc bởi những lời hứa hão huyền của "tiên nhân" giả mạo. Họ có thể xem người lữ khách như một kẻ dị giáo, một kẻ phá hoại niềm tin, hoặc thậm chí là một gián điệp của một thế lực khác. Sự tốt đ���p của ý định có thể bị hiểu lầm, bị bóp méo, và cuối cùng, thay vì gieo mầm hy vọng, lại gieo mầm nghi ngờ và thù hận.

"Sự thay đổi đích thực phải là sự thức tỉnh, chứ không phải một bài học từ bên ngoài," anh lại thì thầm, tiếng nói như tan vào không khí đêm. Tâm trí anh là một mặt hồ phẳng lặng, phản chiếu vô số khả năng, vô số dòng chảy nhân quả. Anh thấy những con đường có thể dẫn đến thành công, những con đường dẫn đến thất bại, và cả những con đường phức tạp mà ngay cả anh cũng không thể hoàn toàn lường trước được. Gánh nặng của "Nhân Quả Chi Nhãn" không phải là khả năng thay đổi tương lai, mà là khả năng nhìn thấy vô vàn lựa chọn và hệ quả của chúng, khiến mỗi quyết định đều trở nên nặng nề.

Anh khẽ thở dài, một tiếng thở dài nhẹ bẫng, tan vào không khí đêm lạnh. Mùi giấy cũ, mực tàu và chút hương trầm còn vương lại trong thư phòng dường như càng làm tăng thêm sự tĩnh mịch, nhưng cũng không làm dịu đi những suy tư sâu sắc trong lòng anh. Anh mở mắt, nhìn vào hư không trước mặt. Ánh trăng ngoài cửa sổ như một tấm màn bạc, trải lên vạn vật một vẻ đẹp u hoài, bí ẩn. Anh biết, con đường mà Mai Nương và những người trẻ tuổi muốn đi là con đường đầy chông gai, không phải vì sức mạnh của kẻ thù, mà vì sự cố chấp, sự mê muội đã ăn sâu vào tâm trí con người.

Tạ Trần không hề muốn can thiệp trực tiếp, không muốn dùng quyền năng hay sức mạnh để thay đổi thế giới. Anh tin vào "vô vi", tin vào sự tự nhiên của vạn vật. Nhưng anh cũng không thể đứng nhìn những hạt mầm tốt đẹp bị hủy hoại bởi sự thiếu cẩn trọng. Nhiệm vụ của anh, như một "điểm neo nhân quả", không phải là chỉ huy hay ép buộc, mà là dẫn dắt, là gợi mở, là giúp những người trẻ tự tìm thấy con đường đúng đắn của riêng họ.

Anh đứng dậy, bước đến bên cửa sổ. Gió nhẹ lùa vào, làm lay động vạt áo vải thô của anh. Anh ngước nhìn vầng trăng tròn vành vạnh, sáng tỏ. Dưới ánh trăng, vạn vật đều chìm trong im lặng, nhưng anh biết, bên trong mỗi sinh linh, mỗi tâm hồn, đều đang có một dòng chảy của ý niệm, của cảm xúc, của nhân quả. Sự thay đổi không thể bị áp đặt. Nó phải là một sự thức tỉnh từ bên trong, một sự tự nguyện vươn mình của hạt giống khi đã tìm thấy ánh sáng và nguồn nước phù hợp. Đó là bài học mà anh muốn truyền tải, không phải bằng lời nói giáo điều, mà bằng sự gợi mở, bằng những ví dụ, và bằng chính sự kiên nhẫn của thời gian.

***

Sáng hôm sau, quán sách lại ngập tràn ánh nắng sớm, không khí trong lành và mùi hương quen thuộc. Mai Nương, Lý Thanh, Triệu Sơn và Tiểu An lại có mặt, nhưng lần này, vẻ nhiệt huyết của họ đã được thay thế bằng một chút suy tư, một chút bối rối. Câu hỏi của Tạ Trần hôm qua vẫn còn vang vọng trong tâm trí họ, khiến họ không thể hoàn toàn yên tâm với kế hoạch ban đầu.

Tạ Trần vẫn giữ vẻ trầm tĩnh thường lệ. Anh pha một ấm trà mới, hương thơm thanh khiết lan tỏa khắp quán. Anh không vội vàng trả lời hay chỉ dẫn trực tiếp, mà để cho những người trẻ tự mình chiêm nghiệm, tự mình tìm kiếm câu trả lời. Anh biết, đó là cách tốt nhất để "gieo" triết lý vào lòng người – không ph���i bằng cách nhồi nhét, mà bằng cách khơi gợi sự tự thức tỉnh.

"Tiên sinh," Mai Nương lên tiếng trước, giọng nàng không còn vẻ hăng hái như hôm qua mà thay bằng một chút ngập ngừng. "Chúng con đã suy nghĩ rất nhiều về lời tiên sinh nói. Quả thực, nếu chúng con cứ mang 'Nhân Đạo' đến như một món quà từ bên ngoài, có lẽ sẽ gặp phải sự nghi ngờ, thậm chí là phản kháng. Nhưng nếu không làm vậy, làm sao chúng con có thể giúp đỡ những người đang khốn khổ, làm sao để 'Nhân Đạo' lan tỏa?" Nàng cúi đầu, ánh mắt ánh lên vẻ trăn trở.

Tạ Trần mỉm cười nhẹ. Nụ cười ấy không mang vẻ chế giễu hay khinh thường, mà là sự thấu hiểu và ấm áp. Anh đặt chén trà xuống, nhẹ nhàng cất tiếng, giọng nói trầm ấm như dòng suối chảy qua đá. "Một cái cây, dù có hạt giống quý đến đâu, nếu ta cứ tưới nước, bón phân liên tục mà không hiểu thổ nhưỡng, không đợi nó tự vươn mình, liệu có thể sống khỏe mạnh? Hay nó sẽ bị úng nước, bị cháy lá vì quá nhiều dưỡng chất không phù hợp? Sự sống, tự nó có cách để vươn lên. Chúng ta, những người 'gieo hạt', không phải là người 'ép hạt' phải nảy mầm."

Anh ngừng lại một chút, để những lời của mình thấm sâu vào tâm trí những người trẻ. Lý Thanh, Triệu Sơn và Tiểu An đều im lặng lắng nghe, đôi mắt họ dần sáng lên, như thể một tấm màn che mờ đang dần được vén lên.

"Vậy thì, tiên sinh, chúng con nên làm gì?" Lý Thanh hỏi, giọng nói đầy sự khao khát được chỉ dẫn, nhưng cũng không còn sự vội vã muốn hành động.

Tạ Trần nhìn Mai Nương, ánh mắt anh như muốn xuyên thấu tâm hồn nàng. "Thay vì 'gieo', hãy 'khai mở'. Thay vì mang đến một 'câu trả lời', hãy khơi gợi 'câu hỏi' trong lòng họ. Thay vì 'thuyết phục', hãy 'minh chứng'. Con người, bản tính vốn là tò mò, là hướng thiện. Nếu họ thấy một con đường tốt đẹp hơn, một cuộc sống bình yên hơn, họ sẽ tự mình tìm đến. Cái chúng ta cần làm, là tạo ra những 'cầu nối', những 'điểm tựa', để khi họ muốn tìm kiếm, họ có thể thấy và tự mình bước đi."

Mai Nương ngẩng đầu lên, ánh mắt nàng bừng sáng. Một tia chớp tư duy dường như vừa xẹt qua tâm trí nàng, làm tan biến mọi hoài nghi và bối rối. "Con hiểu rồi, tiên sinh. Con hiểu rồi!" Nàng lặp lại, giọng nói đầy sự phấn khích, nhưng lần này, sự phấn khích đó đi kèm với một chiều sâu suy nghĩ. "Chúng con không thể 'gieo' Nhân Đạo như một mệnh lệnh, mà phải là 'khai mở' nó từ chính bên trong lòng người. Chúng con không thể mang ánh sáng đến cho họ, mà phải giúp họ tự mình tìm thấy ánh sáng trong tâm hồn."

Lý Thanh và Triệu Sơn cũng gật đầu lia lịa, vẻ mặt hân hoan như vừa tìm thấy một báu vật. "Đúng vậy!" Lý Thanh reo lên. "Nếu họ thấy chúng ta sống hạnh phúc, bình yên, và không cần đến phép thuật hay linh khí, có lẽ họ sẽ tự mình suy ngẫm. 'Nhân quả' sẽ tự mình vận hành."

Triệu Sơn tiếp lời, ánh mắt kiên định hơn bao giờ hết. "Chúng ta sẽ không cử 'đại sứ' đi 'giáo hóa' họ. Thay vào đó, chúng ta sẽ khuyến khích 'trao đổi thương mại' với những vùng đất lân cận, mang những sản vật tốt đẹp của Thôn Vân Sơn, những công cụ cải tiến, những tri thức thực tế đến cho họ. Chúng ta sẽ 'chia sẻ văn hóa' thông qua nh��ng câu chuyện, những bài hát về cuộc sống bình thường, về sự đoàn kết, về tình người. Chúng ta sẽ 'minh chứng bằng cuộc sống' của chính những người dân Thôn Vân Sơn khi họ giao thương, tương tác. Và quan trọng nhất, chúng ta sẽ 'tạo cầu nối', để những người dân từ các làng khác, khi cảm thấy tò mò, khi khao khát một cuộc sống khác, có thể tự mình tìm đến Thôn Vân Sơn để tìm hiểu."

Thư Đồng Tiểu An, với đôi mắt toát lên vẻ thông minh, đã bắt đầu cặm cụi ghi chép. Cậu bé không chỉ ghi lại những lời nói, mà còn ghi lại những ý tưởng mới đang hình thành, những thay đổi trong kế hoạch trên tấm bản đồ thô sơ. Nét chữ của cậu bé vẫn cẩn thận, nhưng giờ đây lại mang một sự kiên định, một niềm tin sâu sắc hơn. Cậu bé biết, con đường này, tuy chậm hơn, nhưng sẽ vững chắc hơn.

Mai Nương cầm bút, bắt đầu sửa đổi kế hoạch trên tấm bản đồ. Những dấu chấm đỏ đánh dấu các "điểm đến" giờ đây không còn là những mũi tên "tấn công" trực diện, mà là những "điểm giao thương", những "trạm dừng chân" để trao đổi văn hóa, để "minh chứng". Nàng hiểu rằng, cuộc cách mạng của "Nhân Đạo" không phải là một tiếng sấm vang trời, mà là những giọt mưa xuân thấm dần, từng chút một, tưới mát những tâm hồn khô cằn, thức tỉnh những trái tim đang ngủ vùi trong 'chấp niệm' của một Thiên Đạo đang trên bờ suy kiệt.

Tạ Trần mỉm cười hài lòng. Anh biết, những chuyến đi của những "thợ làm vườn" bình dị này sẽ gặp phải nhiều thử thách và bất ngờ ở những vùng đất xa lạ. Việc thay đổi phương pháp lan tỏa 'Nhân Đạo' từ 'can thiệp' sang 'khai mở' sẽ dẫn đến những hành trình dài hơn, những cuộc gặp gỡ bất ngờ và những bài học sâu sắc hơn cho thế hệ trẻ. Khái niệm 'Linh cảnh báo' thông qua 'Nhân Quả Chi Nhãn' của anh sẽ tiếp tục đóng vai trò quan trọng trong việc định hướng các sự kiện lớn và nhỏ trong arc này. Sự kiên nhẫn và trí tuệ của anh trong việc dẫn dắt thế hệ mới sẽ là chìa khóa cho sự thành công của 'Kỷ Nguyên Nhân Gian'.

Vai trò ngày càng lớn của Mai Nương và thế hệ trẻ này trong việc định hình tương lai của Kỷ Nguyên Nhân Gian sẽ không uổng phí. Tạ Trần sẽ tiếp tục là 'điểm neo' và người cố vấn thầm lặng cho sự phát triển này, nhưng chính họ, những con người bình thường, sẽ là những người thực sự gieo mầm và vun đắp. Họ sẽ không còn là những "chiến binh" đi chinh phục, mà là những "người kể chuyện", những "người làm vườn", vun trồng những hạt giống "Nhân Đạo" trong lòng người bằng sự kiên nhẫn, trí tuệ và tình yêu thương. Con đường này sẽ là một minh chứng sống động cho sự luân hồi của vạn vật, khi các thế hệ kế tiếp sẽ tiếp tục hành trình khám phá ý nghĩa cuộc sống, không cần đến sự bất tử hay quyền năng, mà bằng chính giá trị của nhân tính và sự trọn vẹn của một đời người bình thường.

Nội dung truyện thuộc bản quyền sáng tác của Long thiếu, phát hành riêng tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free