Nhân gian bất tu tiên - Chương 1480: Bức Tường Kiêu Ngạo và Tiếng Vọng Cô Độc
Đêm tàn, ánh trăng vắt vẻo trên mái hiên xưởng của Hùng, lạnh lẽo và cô độc như chính tâm hồn hắn. Những lời nói của Tạ Trần, vốn dĩ chỉ là một hạt mầm bé nhỏ gieo vào tâm trí hắn qua lời kể của Thư Sinh Ngu Ngốc, giờ đây đã đâm chồi, quấn lấy suy nghĩ của hắn như một loài dây leo dai dẳng. Hắn đã cố xua đi, đã cố vùi mình vào những nhát đục khắc dứt khoát, vào sự tinh xảo đến từng đường vân gỗ, nhưng cảm giác trống rỗng ấy vẫn cứ lớn dần, như một vết nứt vô hình trong bức tường kiêu ngạo mà hắn đã dày công xây đắp. Hắn nhìn chằm chằm vào bức tượng chiến thần đang dang dở, vị thần với đôi mắt kiên cường mà hắn đã thổi hồn bằng tất cả kỹ năng của mình, nhưng trong ánh mắt ấy, Hùng lại thấy một sự lạnh lẽo, một sự đơn độc đến đáng sợ, chẳng khác nào chính bản thân hắn. "Một tác phẩm hoàn hảo như thế này, lẽ ra phải khiến mình mãn nguyện tột độ chứ?" Câu hỏi ấy, vang vọng trong tâm trí, giờ đây mang theo một nỗi chua chát không thể gọi tên. Hắn đã từng khinh bỉ cái "hồn" mà Tạ Trần nhắc đến, cái "tấm lòng" và "đồng cảm" mà Lão Tiệm Cầm thường nói, xem chúng là những thứ vô nghĩa, là sự yếu mềm của những kẻ kém cỏi. Nhưng nụ cười hiền từ của tượng Di Lặc, dẫu đường nét không tinh xảo bằng, lại có thể xoa dịu lòng người, điều mà vị chiến thần dũng mãnh của hắn không tài nào làm được. Phải chăng, cái "hồn" ấy chính là thứ hắn đã bỏ quên? Phải chăng, chính sự tập trung thái quá vào kỹ thuật đã khiến hắn "mất người" trong cảm nhận nghệ thuật, đánh mất đi một phần bản chất nhân văn sâu thẳm? Hùng nhíu chặt đôi mày, gương mặt vốn đã khắc khổ nay càng thêm phần u uất. Hắn vật lộn với những suy nghĩ, những câu hỏi không lời đáp, và trong sự vật lộn ấy, hắn cảm thấy mình đang bị kéo vào một vũng lầy của sự nghi ngờ, nơi mà niềm kiêu hãnh của hắn đang dần lún sâu. Tiếng kim loại chạm vào gỗ khô khốc khi hắn đặt con dao khắc xuống, giờ đây không còn là âm thanh của sự tập trung, mà là tiếng vọng của sự bế tắc. Hắn ngồi đó, dưới ánh nến leo lét, bóng hình cô độc đổ dài trên nền xưởng, vật vã với hạt giống của sự nghi ngờ đã được gieo vào tâm hồn hắn.
***
Bình minh hé rạng, mang theo một luồng sinh khí mới cho Thị Trấn An Bình, nhưng trong xưởng của Hùng, không khí vẫn đặc quánh vẻ nặng nề từ đêm trước. Hùng, với mái tóc đen nhánh bù xù, đôi mắt sắc sảo nay hằn lên những vệt đỏ mệt mỏi, đang miệt mài với một khối gỗ lớn. Đó là phần trung tâm của cánh cổng đình làng mới, một dự án lớn lao mà cả thị trấn đang trông đợi. Tiếng đục khắc lạnh lẽo, dứt khoát vang lên, hòa cùng tiếng gỗ vụn rơi lách tách trên nền đất, tạo nên một bản giao hưởng đơn độc của sự lao động. Mùi gỗ mới, mùi bụi cưa và cả mùi mồ hôi chua xót của Hùng lấp đầy không gian, khiến bầu không khí càng thêm căng thẳng. Ánh sáng lờ mờ từ ngọn đèn dầu vẫn còn cháy dở, hắt lên những tác phẩm dang dở, những đường nét đang dần thành hình dưới bàn tay tài hoa của hắn, nhưng gương mặt hắn lại lộ rõ vẻ bực bội, bất mãn.
Khi mặt trời lên cao, chiếu những tia nắng vàng nhạt qua khe cửa, Lão Tiệm Cầm chậm rãi bước vào xưởng. Dáng người gầy gò, đôi mắt cận thị nheo lại dưới ánh sáng, Lão Tiệm Cầm luôn mang theo mùi gỗ và dây đàn quen thuộc, một biểu tượng của sự kiên nhẫn và gắn bó với nghề. Trong tay lão là một cuộn bản vẽ đã sờn, trên đó phác thảo những chi tiết cầu kỳ của cánh cổng đình.
“Hùng à,” Lão Tiệm Cầm cất tiếng, giọng hòa nhã, pha chút lo lắng, “tay nghề của cháu thì không ai bằng, điều đó cả làng này đều biết. Nhưng dự án cổng đình làng này lớn lắm, cần nhiều người chung sức mới kịp. Mấy tiểu tử trong xưởng ta, tuy còn non tay, nhưng cũng có thể giúp cháu những phần việc đơn giản, hoặc ít nhất là phụ cháu mài đục, pha gỗ. Hơn nữa,” lão khẽ ngừng, ánh mắt nhìn sâu vào khối gỗ khổng lồ trước mặt Hùng, “mỗi người một ý, mới ra được cái hồn của làng ta, cái hồn của ‘Nhân Gian’ chúng ta. Cái cổng đình này không chỉ là một cánh cửa, nó là bộ mặt, là tấm lòng của cả thị trấn.”
Hùng không ngẩng đầu lên, tay vẫn vững vàng đưa mũi đục, tạo nên một đường cong hoàn hảo trên thớ gỗ. Giọng hắn khinh khỉnh, đầy vẻ tự phụ: “Không cần. Những ý tưởng tầm thường của họ chỉ làm hỏng cái tài của ta. Cổng đình làng, ta tự mình làm đư���c, còn đẹp hơn gấp vạn lần những thứ chắp vá kia. Ta không muốn những vết nhơ của kẻ khác làm hoen ố tác phẩm của mình. Tài năng là của ta, tác phẩm là của ta, và ta sẽ không để bất kỳ kẻ kém cỏi nào chạm vào.” Hắn tin vào những gì hắn thấy, những gì hắn có thể chạm vào, những đường nét rõ ràng, những chi tiết tinh xảo mà đôi tay hắn tạo ra. Những lời nói của Lão Tiệm Cầm, những triết lý về sự chung sức, về cái hồn của cộng đồng, đối với hắn chỉ là những lời rỗng tuếch, vô nghĩa. Hắn đã quá quen với việc nghe những lời ca tụng về tài năng của mình, và hắn tin rằng tài năng ấy đủ sức để hắn đứng một mình, vượt lên trên tất thảy.
Lão Tiệm Cầm thở dài, đôi vai gầy khẽ trùng xuống. Lão biết, sự kiêu ngạo này đã ăn sâu vào Hùng, khó lòng mà lay chuyển được trong một sớm một chiều. “Cháu nghĩ lại xem, đôi khi… một bức tranh đẹp cần nhiều màu sắc, không chỉ một màu rực rỡ. Độc lập là tốt, nhưng cô lập thì lại khác.” Lão nói rồi lặng lẽ quay đi, bước chân nặng nề, để lại Hùng một mình trong xưởng, cùng với tiếng đục khắc lạnh lùng và không khí cô độc bao trùm. Cái mùi gỗ mới, mùi bụi cưa lúc này dường như cũng mang theo một nỗi buồn man mác, len lỏi vào từng ngóc ngách.
Hùng vẫn tiếp tục làm việc điên cuồng, như một con thiêu thân lao vào ánh sáng, cố gắng chứng minh cho Lão Tiệm Cầm, cho cả thế giới, và cho chính bản thân hắn thấy rằng hắn không cần ai. Hắn muốn nghiền nát cái cảm giác trống rỗng từ đêm qua, muốn xua đi hạt giống nghi ngờ mà Tạ Trần đã gieo vào tâm trí hắn. Hắn dồn hết sức lực, tất cả sự tập trung vào từng nhát đục, từng đường khắc. Nhưng càng cố gắng, hắn càng cảm thấy bế tắc. Khối gỗ cho cánh cổng đình quá lớn, quá nặng, nhiều chi tiết phức tạp đòi hỏi sự phối hợp và sức lực của nhiều người. Một mình hắn phải xoay xở, phải tính toán từng góc cạnh, từng điểm tựa, và dần dần, những sai sót nhỏ bắt đầu xuất hiện. Một đường cong không hoàn hảo như ý, một chi tiết chạm khắc bị lệch đi một chút, một vết nứt nhỏ vô tình xuất hiện khi hắn cố sức nâng khối gỗ. Sự bực bội dâng lên trong lòng hắn như một ngọn lửa, thiêu đốt sự kiên nhẫn vốn có. Hắn giận dữ với chính mình, giận dữ với khối gỗ vô tri, và giận dữ với cái thế giới dường như đang chống lại hắn. Hắn càng cố gắng, càng cảm thấy bế tắc và bực bội với chính mình và sự kiêu ngạo của mình. Tiếng đục khắc trở nên nặng nề hơn, tiếng gỗ vụn rơi không còn đều đặn, mà thành từng tiếng *rắc* khô khốc, báo hiệu sự thất bại. Đôi bàn tay thô ráp chai sạn vì cầm đục khắc, đôi khi nắm chặt lại vì bất lực, run rẩy nhẹ. Sự cô độc bao trùm lấy hắn, như một bức màn vô hình ngăn cách hắn với thế giới bên ngoài, và trong sự cô độc ấy, hắn chỉ còn nghe thấy tiếng vọng của sự bế tắc đang gặm nhấm tâm hồn mình. Hạt giống nghi ngờ từ đêm qua, thay vì bị xua đi, lại được tưới bằng chính sự bế tắc và thất bại hiện tại, bắt đầu nảy mầm mạnh mẽ hơn trong tâm trí kiêu ngạo của Hùng.
***
Buổi chiều, ánh nắng vàng nhạt dịu dàng len lỏi qua ô cửa sổ nhỏ, rọi sáng từng hạt bụi li ti nhảy múa trong không gian tĩnh mịch của quán sách Tạ Trần. Tiếng lật sách nhẹ nhàng của Tạ Trần, xen lẫn tiếng chim hót líu lo từ ngoài vườn và tiếng gió thổi nhẹ qua mái hiên, tạo nên một bản hòa tấu êm đềm, thanh bình. Mùi giấy cũ, mực và chút hương thảo mộc thoang thoảng quyện vào nhau, mang đến một cảm giác ấm cúng, thư thái. Tạ Trần, với thân hình gầy gò thư sinh, làn da trắng nhợt và đôi mắt sâu thẳm luôn ánh lên vẻ tỉnh táo, suy tư, đang lật dở một cuốn sách cổ. Trang phục của hắn vẫn là chiếc áo vải bố cũ kỹ, màu sắc nhã nhặn, không chút phô trương, ẩn mình trong sự bình dị.
Bỗng, cánh cửa gỗ khẽ kẽo kẹt mở. Thư Đồng Tiểu An, gầy gò nhưng đôi mắt toát lên vẻ thông minh lanh lợi, và Tiểu Hoa, cô bé nhỏ nhắn với mái tóc tết hai bên, đôi mắt to tròn lanh lợi, bước vào. Cả hai đều mặc quần áo vá víu nhưng sạch sẽ, gương mặt vẫn còn vương chút vẻ tò mò và lo lắng. Họ vừa đi ngang qua xưởng của Hùng, nghe ngóng được vài câu chuyện trong làng, và dường như có điều muốn chia sẻ.
“Tiên sinh,” Tiểu An mở lời, gương mặt có chút bối rối, ánh mắt hướng về phía Tạ Trần, “Hùng ca ca thật là… tài giỏi nhưng sao lại cứ thích làm một mình vậy ạ? Lão Tiệm Cầm rủ anh ấy làm cổng đình, anh ấy cũng từ chối, còn nói những lời khó nghe. Mấy anh thợ khác ai cũng muốn giúp, nhưng anh ấy cứ xua đi hết.” Giọng Tiểu An nhỏ dần, có vẻ như cậu bé cũng không hiểu nổi hành động của Hùng.
Tiểu Hoa, đứng cạnh Tiểu An, gật đầu lia lịa, giọng điệu buồn buồn: “Đúng đó Tạ Trần ca, dạo này Hùng ca ca cứ lầm lì một mình trong xưởng, không nói chuyện với ai. Cháu đi ngang qua thấy anh ấy cứ cau có, bực bội với khối gỗ mãi. Có phải… anh ấy đang gặp khó khăn gì không? Cháu thấy anh ấy rất mệt mỏi.” Cô bé ngước đôi mắt to tròn nhìn Tạ Trần, như muốn tìm kiếm một lời giải đáp.
Tạ Trần khẽ mỉm cười, một nụ cười ẩn chứa sự thấu hiểu sâu sắc. Hắn nhẹ nhàng đặt cuốn sách xuống, tiếng lật trang cuối cùng khẽ vang lên trong không gian yên tĩnh. Ánh mắt hắn vẫn giữ vẻ điềm tĩnh, sâu xa, dường như có thể nhìn thấu mọi sự. “Tài năng lớn thường đi kèm với cái tôi lớn, đó là điều dễ hiểu,” Tạ Trần trầm giọng, lời nói chậm rãi, súc tích. “Có những người tin rằng bản thân mình là đủ, rằng họ có thể một tay xoay chuyển càn khôn. Nhưng một cái cây dù cao lớn đến đâu, dù cành lá sum suê đến mấy, cũng cần rễ bám sâu vào đất, và những cành lá khác để che chở. Nếu chỉ có một mình, liệu nó có thể đứng vững trước bão giông mà không gãy đổ? Rễ cắm sâu vào đất, ấy là sự khiêm tốn, là nhận thức về giới hạn của bản thân. Những cành lá khác, ấy là cộng đồng, là sự hợp tác, là những bàn tay cùng chung sức.”
Hắn nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh nắng chiều đang vẽ nên những vệt sáng trên con đường đất. Ánh mắt hắn xa xăm, suy tư về bản chất của sự hợp tác và giá trị của một cá nhân trong cộng đồng, về cách mà ‘nhân quả’ vận hành, không phải bằng phép thuật mà bằng những sợi dây liên kết vô hình giữa người với người. Những lời hắn nói không trực tiếp phê phán Hùng, mà chỉ là một lời gợi mở, một triết lý sâu sắc về sự tồn tại. Hắn không sùng bái sức mạnh, không tin vào số mệnh an bài, mà chỉ trọng chữ “sống” – một cuộc sống trọn vẹn, chân thực, nơi con người tìm thấy ý nghĩa trong sự gắn kết.
Thư Đồng Tiểu An và Tiểu Hoa im lặng lắng nghe, gương mặt hiếu học lanh lợi của Tiểu An ánh lên vẻ suy tư, còn đôi mắt to tròn của Tiểu Hoa thì chớp chớp, như đang cố gắng thấu hiểu từng lời. Họ không hoàn toàn hiểu hết ý nghĩa sâu xa trong câu nói của Tạ Trần, nhưng trong lòng họ đã gieo một hạt mầm của sự thấu hiểu, của lòng trắc ẩn. Họ cảm nhận được rằng, không phải mọi tài năng đều mang lại hạnh phúc, và đôi khi, sự kiêu ngạo có thể dẫn đến cô độc. Tạ Trần không cần dùng đến quyền năng tiên pháp, chỉ bằng những lời lẽ giản dị mà sâu sắc, hắn đã âm thầm gieo mầm triết lý ‘Vô Vi Chi Đạo’ của mình vào lòng người, đặc biệt là thế hệ trẻ, những người sẽ kiến tạo nên ‘Kỷ Nguyên Nhân Gian’ mới. Hắn tin rằng, những hạt mầm ấy, dù nhỏ bé, nhưng sẽ bén rễ sâu, và một ngày nào đó sẽ đơm hoa kết trái, tạo nên một xã hội nơi giá trị nhân tính được đề cao hơn mọi quyền phép siêu nhiên.
***
Hoàng hôn buông xuống, nhuộm vàng cả một góc vườn trà yên tĩnh của Ông Lão Tiều Phu. Tiếng suối chảy róc rách từ con suối nhỏ bên cạnh, tiếng chim hót lảnh lót trong vòm lá, và tiếng lá cây xào xạc trong gió nhẹ, tạo nên một bản nhạc giao hưởng êm dịu, thanh bình. Mùi trà thơm ngát, mùi đất ẩm và hương hoa dại thoang thoảng quyện vào nhau, mang đến một cảm giác thư thái, thoát tục. Ông Lão Tiều Phu, với dáng người gầy gò, lưng hơi còng nhưng ánh mắt tinh anh và nụ cười hiền hậu, đang chậm rãi pha trà. Bộ quần áo tiều phu đơn giản nhưng sạch sẽ, và cây rìu gỗ cũ kỹ luôn đặt cạnh bên, như một người bạn tri kỷ.
Tạ Trần, sau khi rời quán sách, đã tìm đến nơi yên bình này. Hắn ngồi đối diện Ông Lão Tiều Phu, hai người im lặng thưởng thức khoảnh khắc hoàng hôn thiêng liêng. Ánh nắng chiều tà hắt lên gương mặt thanh tú của Tạ Trần, làm nổi bật vẻ suy tư sâu sắc. Hắn khẽ đưa tay nâng chén trà nóng, cảm nhận sự ấm áp lan tỏa trong lòng bàn tay.
“Tài năng là quà tặng của trời đất, nhưng cách dùng nó lại là lựa chọn của con người,” Ông Lão Tiều Phu cất tiếng, giọng nói chậm rãi, từ tốn, như những dòng suối nhỏ chảy qua ghềnh đá. Ông nhấp một ngụm trà, vị đắng chát ban đầu tan dần thành dư vị ngọt ngào. “Con diều dù bay cao đến đâu, cũng cần sợi dây để không bay mất. Con người cũng vậy, cần sợi dây kết nối với cộng đồng, kết nối với những người xung quanh. Sợi dây ấy không phải là xiềng xích, mà là sự gắn kết, là cội nguồn để nó không bị lạc mất giữa bầu trời rộng lớn.” Ông lão không trực tiếp nhắc đến Hùng, nhưng câu chuyện của lão lại như một lời minh triết khéo léo về những gì đang diễn ra.
Tạ Trần khẽ gật đầu, ánh mắt hướng về phía những đóa hoa dại đang nở rộ ven suối. “Đôi khi, người ta nhầm lẫn giữa độc lập và cô độc, giữa tự tin và tự phụ. Họ nghĩ rằng mình đủ sức nâng cả bầu trời, mà quên mất rằng bầu trời vốn dĩ rộng lớn hơn rất nhiều, và cần vô số hạt mưa để nuôi dưỡng vạn vật. Một hạt mưa đơn độc thì chỉ là một giọt nước, nhưng ngàn vạn hạt mưa hợp lại có thể làm nên một dòng sông, một biển cả, nuôi sống muôn loài.” Giọng Tạ Trần trầm bổng, lời lẽ mang tính triết lý sâu sắc, không nói thẳng nhưng lại khiến người nghe phải suy ngẫm. Hắn biết rõ bản chất nhân quả vận hành ra sao, biết rõ cái giá phải trả cho sự kiêu ngạo và cô lập.
Ông Lão Tiều Phu đặt chén trà xuống, ánh mắt tinh anh thấu suốt nhìn vào Tạ Trần, rồi lại nhìn ra xa xăm, như đang chiêm nghiệm về vòng luân hồi của vạn vật, về những thế hệ kế tiếp sẽ tiếp tục hành trình khám phá ý nghĩa cuộc sống. “Cái giá của sự hoàn hảo tuyệt đối mà không có sự chia sẻ, có khi là sự trống rỗng vô cùng tận. Nó không phải là một viên ngọc sáng, mà là một khối băng lạnh giá, dù đẹp nhưng không thể sưởi ấm. Con người ta, cần được sưởi ấm bởi tình người, bởi sự thấu hiểu, bởi những bàn tay chung sức. Một mình, dù có tài giỏi đến đâu, cũng khó lòng làm nên đại sự, và càng khó lòng tìm thấy sự mãn nguyện thực sự trong tâm hồn.” Lời lẽ của ông lão giản dị mà chứa đựng đạo lý sâu xa, như dòng suối nhỏ này, tuy không ồn ào nhưng lại có sức mạnh xói mòn đá tảng. Ông lão không biết, có thể những lời này, hoặc một phần của chúng, sẽ vô tình đến tai Hùng sau này, gieo vào lòng anh ta thêm một hạt mầm suy tư, một vết nứt mới trên bức tường kiêu ngạo.
Hai người im lặng thưởng trà, trong không gian thanh tịnh của vườn trà, ánh hoàng hôn buông xuống, cảnh vật trở nên tĩnh mịch. Tạ Trần không trực tiếp nói về Hùng nữa, nhưng những lời lẽ của hắn, cùng với sự minh triết của Ông Lão Tiều Phu, đã gieo vào không gian một sự suy ngẫm sâu sắc. Chúng không phải là những lời nói mang tính rao giảng, mà là những hạt mầm triết lý, âm thầm đợi ngày nảy nở, chuẩn bị cho những thay đổi trong tương lai của ‘Kỷ Nguyên Nhân Gian’, nơi con người dần tìm thấy giá trị đích thực không cần đến quyền năng tiên pháp. Hắn tin vào sự luân hồi của vạn vật, tin rằng các thế hệ kế tiếp sẽ tiếp tục hành trình khám phá ý nghĩa cuộc sống, và những giá trị nhân văn sẽ là kim chỉ nam cho họ.
***
Đêm khuya, một màn đen dày đặc bao trùm Thị Trấn An Bình, chỉ còn ánh trăng nhợt nhạt và lác đác những ngọn đèn dầu yếu ớt từ các nhà dân còn thức. Trong xưởng của Hùng, không khí lạnh lẽo và nặng nề hơn bao giờ hết. Tiếng gió lùa qua khe cửa sổ, mang theo hơi lạnh buốt giá, tạo nên những âm thanh ghê rợn, như tiếng ai đó đang rên rỉ. Hùng vẫn ngồi đó, bên khối gỗ lớn còn dang dở, gương mặt hốc hác, đôi mắt trũng sâu vì mệt mỏi và sự bế tắc. Tiếng đục khắc giờ đây chỉ còn vang lên yếu ớt, không còn sự dứt khoát và tự tin như ban ngày, rồi tắt hẳn, nhường chỗ cho sự im lặng nặng nề, chỉ còn tiếng thở dài mệt mỏi của hắn.
Mùi gỗ, mùi bụi cưa, và mùi mồ hôi chua xót của Hùng trộn lẫn vào nhau, tạo nên một mùi vị khó chịu, gợi lên sự kiệt sức và thất bại. Hắn đã vật lộn suốt một ngày dài, một mình xoay sở với khối gỗ khổng lồ ấy, cố gắng khắc phục những sai sót, cố gắng hoàn thành những chi tiết phức tạp. Nhưng mỗi lần hắn cố gắng, mỗi lần hắn đưa mũi đục, hắn lại càng thấy mình lún sâu hơn vào vũng lầy của sự bế tắc. Khối gỗ dường như đang chống lại hắn, những đường nét trở nên khó kiểm soát, những chi tiết mà hắn từng tự hào về sự tinh xảo, giờ đây lại trở thành những cái bẫy, những thách thức không thể vượt qua.
Hùng ngồi sụp xuống, đôi vai gầy rộc run rẩy nhẹ. Công việc vẫn dang dở, những vấn đề kỹ thuật và thiết kế vẫn chưa được giải quyết, và sự kiêu ngạo của hắn đã không thể giúp hắn một tay. Hắn nhìn chằm chằm vào tác phẩm của mình, rồi lại nhìn ra ngoài cửa sổ tối đen, nơi ánh đèn lấp lánh từ xa, và có thể nghe thấy tiếng cười nói vọng lại từ đâu đó trong thị trấn, những âm thanh của cuộc sống cộng đồng mà hắn đã tự tay gạt bỏ. Những lời nói của Tạ Trần từ hôm qua, và những lời lẽ minh triết của Ông Lão Tiều Phu mà hắn vô tình nghe được một đoạn khi đi ngang qua vườn trà vào lúc chiều tà, cùng với sự bế tắc hiện tại, bắt đầu gặm nhấm sự kiêu ngạo của hắn.
“Một bức tranh đẹp cần nhiều màu sắc… bầu trời vốn dĩ rộng lớn hơn rất nhiều… trống rỗng vô cùng tận…” Hùng thầm thì, gần như không nghe thấy, giọng đầy chua chát. Những lời ấy, vốn dĩ chỉ là những câu nói vu vơ, giờ đây lại vang vọng trong đầu hắn, cộng hưởng với nỗi thất vọng và sự cô đơn cùng cực. Hắn đã luôn tin rằng tài năng của mình là vô song, là đủ để hắn đứng một mình, nhưng giờ đây, hắn lại cảm thấy mình nhỏ bé và yếu ớt biết nhường nào. Sự hoàn hảo mà hắn theo đuổi, giờ đây lại trở thành một xiềng xích trói buộc hắn vào sự cô độc.
Hùng đưa tay ôm lấy đầu, mái tóc đen nhánh bù xù rũ xuống che đi gương mặt đầy sự bế tắc và cô độc. Cảm giác lạnh lẽo của đêm khuya bao trùm lấy hắn, thấm vào tận xương tủy. Anh ta vẫn chưa chấp nhận thay đổi, cái chấp niệm về sự hoàn hảo đơn độc vẫn còn đó, nhưng hạt mầm nghi ngờ và sự nhận thức về giới hạn của bản thân đã bắt đầu nảy mầm mạnh mẽ hơn. Đây không chỉ là một sự bế tắc trong công việc, mà là một cuộc đấu tranh nội tâm dữ dội, một sự đổ vỡ của niềm tin cố hữu đã theo hắn suốt bao năm tháng. Hắn đã từng khinh thường những người phàm nhân chỉ biết dựa dẫm vào nhau, nhưng giờ đây, chính hắn lại đang vật lộn trong sự cô độc của chính mình. Cái cổng đình làng, dự án cộng đồng mà hắn đã từ chối sự giúp đỡ, giờ đây trở thành một biểu tượng cho sự thất bại của hắn khi làm việc một mình, một bài học sống động mà hắn phải đối mặt.
Đêm ấy, Hùng không chạm khắc thêm một đường nào nữa. Hắn chỉ ngồi đó, vật lộn với những suy nghĩ mới mẻ và khó chịu, với hạt giống của sự nghi ngờ đã được gieo vào tâm hồn hắn. Hạt giống ấy, tuy nhỏ bé, nhưng lại có sức mạnh làm lay chuyển cả một tảng băng kiêu ngạo mà hắn đã xây đắp suốt bao năm. Sự bế tắc và cảm giác cô độc cùng cực của Hùng báo hiệu một sự thay đổi không thể tránh khỏi trong thái độ của anh ta, một cuộc đấu tranh nội tâm lớn hơn, một con đường gian nan để tìm lại chính mình, để hiểu được giá trị thực sự của sự gắn kết và lòng nhân ái trong cái ‘Kỷ Nguyên Nhân Gian’ đang dần thành hình.
Bản truyện chính thức do Long thiếu sáng tác, độc quyền trên truyen.free.